Yêu Anh Tới Tận Mặt Trăng Và...Quay Trở Lại

Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

❊ ❊ ❊

Đây là lần đầu tiên anh tới chơi nhà nàng. Thực ra là nhà của Tony Weston. Ellie vừa giải thích là Tony đang ở LA. Nàng xin lỗi về mấy tờ giấy gói kẹo Lindor trên bàn nước, lon Coca rỗng trên thành ghế sofa và đủ loại giày dép nàng đã thử và bỏ lại trước khi ra ngoài tối nay. Giũ bỏ đôi giày gót nhọn màu xanh ngọc để đi pha cà phê, nàng chỉ anh về phía sofa và đưa cho anh một quyển album nhỏ có bìa da màu xám.

“Đây. Cấm đùa vụ tóc tai của tôi đấy.”

Mùi nước hoa thoang thoảng của nàng vẫn vương trong không khí. Anh thậm chí còn không biết đó là mùi gì. Zack lật từng trang của cuốn album và xem kỹ mọi chi tiết trong bức ảnh. Đây là cuộc đời nàng. Ellie và Jamie đi dự đám cưới của ai đó. Hai người khiêu vũ trong một bữa tiệc. Jamie lao xuống hồ bơi, Jamie nằm trên thảm với một lon bia đặt chênh vênh trên ngực trần, Ellie và Jamie ngồi ngoài một nhà hàng đầy nắng với Tony Weston, ba người bọn họ toát lên vẻ khỏe khoắn, vui vẻ và hạnh phúc.

Jamie có mái tóc vàng của những tay lướt sóng, một khuôn mặt thân thiện cởi mở và nụ cười chết người.

“Anh ấy trông hay đấy.” Anh còn có thể nói gì nữa? Chả nhẽ lại hỏi nàng có thích cả mấy chàng tóc đen không à?

“Đó là vì anh chưa nhìn thấy chân anh ấy đấy.” Ellie vén tóc ra sau tai. “Nhân đây, tôi thì được quyền đùa cái đó. Còn anh thì không.”

“Tôi cũng không dám mơ.” Zack không nói với nàng về đầu gối của anh; thật vớ vẩn khi định thi đua với người đã khuất về sự kỳ quặc ở khoản chân cẳng. “Mà tôi hỏi một câu được không?”

“Hỏi đi.” Nàng vươn người qua tay sofa để xem anh chỉ bức ảnh nào.

“Cậu thanh niên mặc váy này là ai thế?”

“Này! Tôi bảo anh thế nào? Cấm đùa cơ mà.” Ellie chộp lấy cuốn album. “Thợ làm đầu bảo tóc ngắn hợp với tôi.”

Zack cười nhe răng. “Xin lỗi cô. Cũng hợp đấy. Tôi chỉ nghĩ là tóc dài thì hợp với cô hơn.”

Anh xử sự được đấy chứ? Thân thiện nhưng không ve vãn, châm biếm nhưng không ngu ngốc. Anh dựa người vào ghế, tay cầm cốc cà phê trong khi Ellie ngồi vắt vẻo cạnh anh trên thành sofa. Qua khóe mắt, anh có thể thấy bàn chân trần rám nắng với những ngón chân sơn màu nhũ hồng của nàng. Chúa ơi, đến ngón chân nàng cũng thật khó cưỡng...

“Đây là chúng tôi hai năm trước,” Ellie nói. “Trên bãi biển Fistral.”

Zack nhìn bức ảnh. Một trận bóng chuyền sôi nổi đang diễn ra. Ellie choàng một chiếc áo màu vàng chanh ra ngoài bộ bikini trắng. Kia là Jamie, đang nhảy lên không trung để đập bóng qua lưới, qua đầu đối thủ của anh.

“Ai kia?” Zack chỉ tay.

“Todd.”

Todd. Anh chàng thế chỗ Jamie. Công bằng mà nói, trông anh ta hoàn toàn ổn, mặc một chiếc áo phông màu xám hiệu SuperDry và quần soóc lướt sóng đỏ. Mái tóc nâu ngắn và rậm rạp, nụ cười tươi tắn.

“Mấy người này là ai?”.

“Chịu, mấy người chơi cùng đó mà. Anna, bạn gái của Todd, đã chụp bức ảnh này.”

“Cô ấy đâu rồi?”

“Hai người chia tay mấy tuần sau đó. Anna không chơi bóng chuyền vì cô ấy không muốn bị dính cát.” Ellie mỉm cười và lật sang trang. “Đợi đã, bức sắp tới buồn cười lắm này...”

Một chú chó lớn vọt từ dưới biển lên và lao thẳng hướng máy ảnh. Bức ảnh bị mờ chụp ở góc nghiêng.

“Con chó tông thẳng vào Anna. Anh phải nghe thấy cô ấy hét cơ,” Ellie nói. “Cô ấy cũng không thích bị ướt người.”

“Cô ấy đã bao giờ tính tới việc đi nghỉ nông trại ở Tuscany chưa?” Zack nói.

Mấy bức hình tiếp theo là Jamie nhấc bổng Ellie lên vai lao xuống biển. Anh có đôi chân gầy guộc và cả hai cười phá lên. Sự gắn bó giữa họ thật rõ ràng. Bức hình cuối, một cú chụp cận cảnh, bắt lấy ánh mắt hai người trao nhau khi Jamie âu yếm gạt lọn tóc dài ướt nước khỏi má Ellie. Đó là cái nhìn của thứ tình yêu thuần khiết, đến mức Zack giật mình nhận ra anh chưa bao giờ yêu ai sâu đậm đến thế.

Bao nhiêu năm nay, anh đã để lỡ điều này.

“Hết rồi.” Ellie gập trang cuối lại. “Anh nắm được tinh thần rồi đấy. Đó là Jamie. Giờ anh đã nhìn thấy anh ấy rồi.”

Anh thấy nàng tình cờ gạt khóe mắt, nơi một giọt nước mắt lẻ loi trào ra. “Tôi có thể thấy hai người đã hạnh phúc thế nào.”

Nàng gật đầu. “Chúng tôi đã rất hạnh phúc.”

“Có bao giờ cãi nhau không?”

“Ôi Chúa ơi, có chứ, luôn luôn. Mà toàn vì những thứ ngớ ngẩn nhất. Tôi cũng nhớ những lúc đó lắm. Có lần chúng tôi còn tranh cãi về bánh mì nướng. Jamie thích ăn bơ phết lên bánh mì nướng nóng giòn, tôi thích phết lên bánh mì nguội vì như thế bơ không bị chảy. Anh ấy từng làm bánh mì cho tôi theo kiểu anh ấy thích vì anh ấy chẳng buồn đợi bánh mì nguội và cái đó làm tôi tức không chịu được. Rồi có lần anh ấy tức điên lên khi tôi không chịu xem thiết bị định vị vì cứ nghĩ mình biết đường tắt. Rốt cuộc tôi đi lạc.” Giọng Ellie méo đi khi nàng cố giữ bình tỉnh. “Tôi thực sự nhớ mấy chuyện ngốc nghếch đó. Vấn đề là, chúng tôi có một cái máy quay và chúng tôi đã quay lại tất cả những khoảnh khắc vui vẻ, mà chả bao giờ nghĩ đến việc quay lại những lúc lục đục hay đấu khẩu vì một trong hai người có thể mất sớm và khi đó người kia có thể ngồi lại xem những cuốn băng.” Nàng ngừng lời, hít một hơi sâu. “Xin lỗi anh, cứ mặc kệ tôi. Thật ngớ ngẩn, phải không? Và tôi thực là may mắn, vì hàng trăm năm trước, người ta còn chẳng có máy ảnh hay máy quay nên nếu ai đó mất đi, họ chẳng có cách nào để nhớ đến người đó, ngoại trừ trong tâm trí.”

Zack muốn giúp nàng khuây khỏa vô cùng. “Nếu là một người như thế, một người quan trọng, thì cô sẽ chẳng bao giờ quên được họ.”

“Chắc là vậy.” Ellie nhún vai. “Nhưng tôi sợ là tôi sẽ quên.”

“Thế cô đã cãi cọ với ai kể từ khi Jamie mất chưa?”

Nàng suy nghĩ về điều đó. Dần dần sắc mặt nàng thay đổi. “Đến giờ tôi không hề để ý. Nhưng tôi không hề cãi cọ với ai. Ai cũng bận tỏ ra tử tế với tôi... tôi chẳng có ai để cãi cọ hết. Chúa ơi, không phải là kỳ cục sao? Thật bất thường.”

“Ngay cả với Todd ư?”

Ellie lắc đầu phân vân. “Kể cả với Todd. Sau vụ tai nạn tôi giận anh ấy lắm, nhưng chúng tôi không cãi cọ.”

Zack tự trách mình đã nhen nhóm hy vọng. “Sao cô lại giận anh ấy?”

“Ôi, tôi đổ lỗi mọi việc cho anh ấy.”

“Là lỗi của anh ấy à?”

“Không, tất nhiên là không. Tôi cũng tự trách mình.”

“Được rồi. Thế này thì cô cần ai đó để đấu khẩu. Cô đã nghĩ tới việc gọi cho văn phòng thuế chỗ cô chưa? Hay là công ty phạt xe đỗ sai? Hoặc đến thẳng văn phòng hội đồng thành phố để khiếu nại về vụ xây dựng đường sá?”

Trông nàng trầm ngâm. “Ý anh là tôi nên dần dần quay lại với việc đó. Ban đầu là luyện tập cùng mấy người lạ. Bắt đầu với xe đẩy hàng siêu thị hay những thứ đại loại vậy hả?”

“Chúng ta có thể thử tranh cãi về mấy thứ vặt vãnh ở văn phòng nếu cô muốn.”

“Anh tốt quá. Nhưng anh phải hứa đừng đuổi tôi đấy.”

“Tôi không đuổi cô đâu.” Zack đứng dậy; anh muốn ở lại nhưng đã đến lúc về. “Cảm ơn cô vì tối nay nhé. Và vì đã cho tôi xem ảnh nữa.”

“Cảm ơn anh vì đã quan tâm.”

Ra đến cửa Zack muốn hôn nàng nhưng anh cũng không thể làm việc đó. Kể cả thơm nhẹ lên má cũng là không phù hợp. Anh nói, “Mấy cái cài tóc của cô đâu rồi? Cô không bị rơi mất đấy chứ?”

“Không, không mất đâu.” Nàng mở cửa. “Chào anh. Mai gặp nhé.”

Còn lại một mình, Ellie đứng bên cửa sổ nhìn Zack đi dọc con phố. Nghĩ lại việc trong lúc cao hứng nàng đã tặng Bibi mấy chiếc cài tóc vì cô thích chúng, giờ đây Ellie lo là mình đã làm một việc thật ngớ ngẩn. Mấy cái cài tóc quá rẻ, Bibi nói thế chỉ vì lịch sự mà thôi. Cô ấy sẽ chẳng bao giờ cài mấy thứ đó.

Tuyệt, mày vừa biến mình thành một con ngốc.

Ừm, ít ra Zack không biết chuyện này.

“Jamie à?”

“Anh đây.”

Ellie quay lại và anh đang ở dó, duỗi người trên sofa.

“Anh à, em nhớ anh quá.”

Ánh mắt anh dịu lại. “Anh biết, em yêu. Tối nay em cũng vui đấy chứ, phải không?”

“Vâng. Cũng vui.”

“Sếp em cũng tốt đấy.”

“Em biết. Anh ấy cũng thích Cornwall. Anh ấy lớn lên ở đó. Ở Perranporth. Anh bỏ chân khỏi ghế đi.”

“Tại sao?”

“Anh đang mặc đồ tập. Em không muốn đệm bị bẩn đâu.”

Trông anh giận dữ. “Đồ tập của anh sạch mà!”

“Ôi trời, vì Chúa, anh cứ làm như em bảo đi, được không?”

“Nhưng thế này rất thoải mái.”

“Có làm bừa lên anh cũng chẳng quan tâm vì anh có phải dọn dẹp đâu, anh toàn bỏ di và đùn hết cho em.”

“Gì thế này? Em định cãi nhau với anh à?”

“Đừng có cười nhạo em.”

“Em đang định thế phải không? Lâu rồi em không cãi nhau với ai nên giờ em gắt gỏng với anh. Nhưng anh không muốn cãi nhau với em. Anh sẽ không làm thế đâu.”

“Đồ ích kỷ. Làm sao em cãi nhau với anh được nếu anh không cãi lại.” Anh nhún vai. “Anh xin lỗi.”

“Quen rồi. Anh chỉ làm những việc anh muốn và không cần quan tâm đến em, có phải không?”

“Anh có quan tâm. Em biết điều đó mà.”

Thế này thì không được rồi. Trong ngực nàng, cảm giác đau thương giống như một quả mìn chưa nổ. Ellie nhìn anh. “Nếu anh quan tâm, anh đã ở đây rồi. Anh đã còn sống, anh sẽ không để em một mình, thế là không công bằng...” Nàng bỗng ngừng lại, có gì đó ở phần ngực bung ra. Trước đó váy của nàng không chặt lắm, nhưng giờ nàng thấy nó lỏng ra. Nàng nhìn xuống, tay lần tới chỗ phec mơ tuya không hiểu sao đã bị tuột xuống. Không phải nó bị hỏng; chỉ là nó tuột ra mà thôi.

Nàng nhìn Jamie. “Anh kéo xuống đấy à?”

Nhưng anh chỉ nhún vai, vẻ vô tội. “Không phải anh.”

Nguyên tác: To the Moon and Back, Dịch giả: Đoàn Thị Thanh Mai
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.