Hai mươi phút sau, món chính của Paul đã nguội và mọi người đã chén sạch đĩa của mình.
Bánh pavlova dâu được bưng lên. Cả bàn nói chuyện sôi nổi, đôi lúc ngắt quãng bởi tiếng cười. Ellie phải bảo vệ miếng bánh của Paul trước cô bạn của Steph là Tara.
Cuối cùng, hơn bốn mươi phút sau, ngay khi người ta chuẩn bị phát biểu thì ông quay lại. Cố gắng để mình trông không giống như chú mèo vớ được kem, tôm và cá hồi Loch Fyne.
“Ừm.” Ông lắc đầu rồi ngồi xuống.
“Chú không biết nói gì ạ?” Zack mời ông uống thêm chút rượu.
“Không, cảm ơn, ý ta là có chứ.” Trong cơn mụ mị, Paul che cốc rượu lại. “Rượu thì thôi. Thật tuyệt. Đúng là bà ấy... ừ cảm ơn cô, dọn đi hộ tôi.” Ông chỉ chiếc đĩa chưa hề đụng vào và cười lơ đễnh với cô phục vụ. “Xin lỗi, tôi chắc là món này ngon lắm... trời, ai mà nghĩ đã những việc thế này lại tự dưng xảy ra cơ chứ? Bọn ta nói chuyện không ngừng. Không, tôi không dùng nữa.” Cô phục vụ định rót đầy ly rượu cho ông. “Cho tôi xin nước nhé, cảm ơn cô. Giờ bà ấy đang ở Exeter, các cháu có biết việc đó không?”
“Có ạ.” Ellie gật đầu. “Chị cô ấy có căn nhà cách trường đại học không xa.”
“Chỉ cách đây có bảy mươi dặm thôi. Geraldine đã mời ta tới.” Ông nhìn đồng hồ. “Chắc đi một tiếng là tới nơi.”
“Chú đi luôn ả?”
“Ta lái xe được. Ta mới chỉ uống nửa cốc rượu thôi. Gareth không phiền nếu ta về sớm đâu. Trời, thật không thể tin nổi là ta lại được nghe giọng bà ấy lần nữa.” Ông đưa tay lên vuốt mái tóc hoa râm. “Trông ta ổn không?”
Trông ông mơ màng, hạnh phúc, ngơ ngẩn như một cậu thiếu niên.
“Trông chú tuyệt lắm.” Ellie mỉm cười, sự phấn khích của ông giống như cảm giác vào buổi sáng ngày Giáng sinh vậy.
Ở chiếc bàn trên cùng, phù rể đứng dậy và dùng thìa gõ cốc để tập trung sự chú ý của mọi người.
“Đến lúc phát biểu rồi,” Paul nói. “Ta sẽ đợi mọi người phát biểu xong.”
Nghe ông nói như thể ông muốn mấy bài phát biểu này kết thúc trong vòng năm phút tới. “Rồi ta sẽ đi.”
Ông giữ đúng lời hứa. Nửa tiếng sau, khi các bài phát biểu kết thúc và màn khiêu vũ chính thức bắt đầu, ông đã tới cáo lỗi với Gareth và Steph. Cuối cùng, ông bắt tay Zack và thơm lên má Ellie.
“Ta rất mừng vì ngồi cùng bàn với các cháu.”
“Chú lái xe cẩn thận nhé.” Nàng ôm ông. Hành động của ông mới tuyệt vời làm sao.
“Ừ.”
Khi ông bước ra khỏi lều, một trong những người bạn của Steph ngồi bên kia bàn nói, “Oa, người già nói là làm luôn nhỉ!”
Tara, ngồi bên cạnh nàng, nói, “Thì mấy người đó đâu có chờ đợi được. Tại sao phải phí phạm thời gian trong khi mình sắp chết chứ?” Cô quay sang Zack. “Anh phải kể chúng tôi nghe chuyện thế nào đấy nhé. Chúng tôi phải biết là hai người này kết thúc có hậu hay không.”
“Chúng tôi sẽ kể.” Zack đặt tay lên lưng ghế Ellie và nghiêng đầu. “Thế nào? Chúng ta ra sàn khiêu vũ chứ?”
“À vâng, chắc chắn rồi.” Nhưng vì đã uống kha khá rượu nên Ellie cần phải đi vệ sinh. Nàng đẩy ghế lùi ra sau và nói, “Đợi em hai phút.”
Bên ngoài căn lều, cây cối nhấp nháy ánh đèn như trong cổ tích, không khí thật mát mẻ và trong lành. Ellie đi về phía căn nhà. Phòng vệ sinh dưới nhà đã có người dùng nên nàng đợi ở hành lang. Có tiếng người nói chuyện trong bếp. Không cố tình nhưng nàng vẫn nghe ra giọng của Mya, rồi nhận ra người ta đang bàn tán về nàng và bắt đầu chú ý lắng nghe.
“Ý tớ là cô ấy cũng tốt. Tớ thích cô ấy. Nhưng hai đứa sinh đôi bảo tớ là hai người ngủ riêng phòng! Chỉ mình tớ thấy thế hay rõ ràng đó là chuyện lạ?”
“Chồng cô ấy mất mà.” Ellie không nhận ra giọng của người kia và cánh cửa chỉ khép hờ, chắc là một cô bạn gái khác của Steph. “Có thể là vì chuyện đó nữa.”
“Ừ, trừ việc tớ đã thấy hai người đó với nhau. Hai người trong rõ ràng là chết nhau đứ đừ rồi,” Mya nói, “nhưng anh ấy không hôn cô ấy lấy một lần. Không lần nào luôn, hôn môi ấy. Và cậu phải công nhận đi, chuyện đó cực kỳ lạ lùng.”
Cửa nhà vệ sinh bật mở và mẹ Gareth bước ra. Bà cười với Ellie theo cái cách mà phụ nữ cười với nhau khi gặp người xếp hàng tiếp theo trong nhà vệ sinh.
Một phút sau, Ellie giật nước và rửa tay. Phòng vệ sinh này đẹp, rộng rãi, sơn màu bạc và trắng, sàn lát đá cẩm thạch hoa văn hình kim cương trắng đen, ở bồn rửa có một chiếc gương kiểu Venice.
Và Jamie, hiện ra trong gương, mặc chiếc áo phông xám nhạt hiệu SuperDry của anh cùng quần soóc đi biển màu hồng.
Ellie không ngạc nhiên khi nhìn thấy anh. Chính nàng làm anh hiện ra. Jamie là kết quả trí tưởng tượng của nàng, từ mái tóc vương muối biển bù xù và mùi nước hoa cạo râu cho tới đôi chân khẳng khiu với những hạt cát bám trên bàn chân trần rám nắng của anh.
“Đây là đám cưới.” Jamie chỉ vào anh. “Nếu em định mang anh tới đám cưới, anh cũng nên ăn mặc khôn ngoan hơn một chút chứ?”
“Anh có thích mặc vest đâu. Mà anh cũng sẽ không ra khỏi nhà vệ sinh này đâu. Giờ nghe em nói này, anh nghĩ thế nào? Em có nên hôn Zack hay không?”
“Em có muốn thế không?”
“Đương nhiên là em muốn! Em chỉ sợ rằng em không dừng lại được! Nếu tự dưng biến thành hoạt hình, mồm em không chịu nhả ra và rồi anh ấy phải lôi em ra khỏi mặt anh ấy giống như cái thông bồn cầu thì sao?” Jamie trông đăm chiêu. “Em có muốn anh đi cùng không?”
“Không!” Nàng chắc chắn không muốn chuyện đó.
“Vậy sao tự dưng em đưa chuyện này ra?”
Ellie thở ra. “Paul và Geraldine. Chú ấy không để phí thời giờ vì cả hai đã sáu mươi tuổi và ai mà biết được hai người còn bao nhiêu thời gian? Nhưng nhìn chúng ta xem.” Nàng có thể cảm thấy tim minh đập thình thịch như chiếc loa trầm. “Chúng ta còn bao nhiêu thời gian? Ngày mai em có thể chết. Cho nên em quyết định tiến tới thôi. Nếu em phạm sai lầm khủng khiếp thì anh sẽ có một trận cười thỏa thích. Anh có thể đi cùng em trên chuyến xe buýt tủi hổ trở về London.”
“Này, em nhớ mình gặp nhau thế nào không?”
Anh nhìn nàng tinh nghịch. Đương nhiên Ellie vẫn nhớ, làm sao mà nàng quên được? Hôm đó, mỗi người đi với nhóm bạn của mình tới câu lạc bộ ở Picadilly. Phát hiện ra nàng đang nhìn Jamie, bạn nàng là Lisa đã huých nàng và nói, “Thách cậu ra chỗ đó và hôn anh ấy mà không nói lời nào đấy. Nếu anh ấy cố gắng nói chuyện, phải giả vờ không nói tiếng Anh nhé.” Nàng đã làm vậy.
Nụ hôn thật tuyệt. Sau đó, nàng nói lảm nhảm. “Ke, mi andzengo. Vamejski.”
“Vamejskiola!” Không nhỡ lấy một nhịp, anh cười thật tươi và chạm nhẹ lên má nàng. “Laksadi ja, pelodria. Tibo!”
Và việc diễn ra như vậy đó; trong vài giây kỳ diệu cả hai người biết mình đã tìm được nửa là và họ đã bên nhau một thời gian dài. Chính là nhờ phút giây sét đánh đó.
Đến khi cố chết chia lìa đôi ta.
Nhưng đấy là hồi ấy. Còn bây giờ là bây giờ. Nàng đã là con người khác.
“Em à, cứ làm đi.” Jamie cũng nhớ lại đêm đó; nàng biết điều đó qua nụ cười trên gương mặt anh. “Cách đó rất hợp với anh.”
Ellie ước gì mình có thể đưa tay ra và chạm vào anh. “Em biết bây giờ bọn mình không làm chuyện này nhiều như trước kia. Nhưng em vẫn nhớ anh lắm.”
“Này, em không cần phải cảm thấy áy náy đâu. Anh luôn ở đây nếu em cần anh.” Mặt anh dịu lại. “Năm, mười, hai mươi năm nữa... không sao đâu. Ừm, ngoại trừ một việc.”
“Việc gì vậy?”
Nụ cười tinh quái lại nở trên mặt Jamie, anh nói, “Em sẽ già đi và nhăn nheo, cưng ơi. Nhưng anh trông lúc nào cũng sẽ phong độ thế này.”
• • •
Tuy nhiên, không phải lúc nào mọi việc cũng như kế hoạch. Lúc nàng quay lại lều, một quý cô khác đầy quả quyết nhân lúc nàng đi vắng đã kéo Zack ra sàn khiêu vũ.
Đúng là tình chị em.
Nàng ngồi xuống và rót thêm ít rượu cho mình. Rồi nàng nhìn Zack cười đùa với đối thủ của nàng. Trái tim nàng hơi thắt lại vì quả thật, có gì khó cưỡng hơn một người đàn ông sẵn sàng biến mình thành thằng ngốc trước mặt mọi người chỉ để làm cho bạn nhảy vui và coi đó là mối bận tâm duy nhất?
Zack và Lily biểu diễn hết mình, khiêu vũ say mê theo điệu nhạc “All the Single Ladies”. Joss lao vào sàn nhảy và tham gia cùng họ. Đó là kiểu giậm chân, lắc hông, vỗ tay và ngoáy đầu của Beyoncé. Quan trọng là tinh thần thôi. Ba người lập thành một đội. Khi bài hát kết thúc, mọi người đều vỗ tay tán thưởng và Zack bê cả hai cô bé lên. Anh giả bộ loạng choạng vì kiệt sức. Người DJ, thấy tội nghiệp cho anh, chuyển sang chơi điệu slow. Và Zack, nhìn anh phòng để xem nàng đã từ toa lét ra chưa, thấy nàng đang ngồi bàn và nở một nụ cười.
Ôi trời bây giờ anh đang đứng đây, ngay trước mặt nàng, đưa tay ra. “Đến lượt chúng ta rồi. Xin lỗi nhé. Tôi bị bắt cóc.”
“Tôi thấy rồi. Đừng lo, mọi người ghi hình lại rồi. Nửa đêm nay là anh sẽ xuất hiện trên YouTube.”
Hai người bước ra sàn khiêu vũ và Zack kéo nàng vào lòng. Ôi thiên đường. Hai người di chuyển chầm chậm theo tiếng nhạc. Ôi thần tiên. Ellie hít một hơi và nói, “Có một việc chúng ta cần làm.”
“Việc gì vậy?”
Nàng yêu anh. Mọi thứ nàng đang cảm nhận lúc này đây, chính là nó, là tình yêu. “Tôi nghe lỏm Mya nói chuyện trong bếp. Cô ấy nghi ngờ chúng ta.”
“Tại sao?”
Đôi mắt anh. Cách anh nhìn nàng. Bàn tay anh, một tay đặt lên eo nàng, tay kia lên phần thắt lưng nàng.
“Cô ấy đã quan sát chúng ta. Để ý và thấy là chúng ta chưa hôn nhau bao giờ.” Đó, nói ra rồi đó. Ellie nhìn thẳng vào mắt anh. “Tôi nghĩ chúng ta cần làm việc đó.”
“Thế à?” Nét mặt anh thật khó đoán nhưng nàng cảm thấy bờ vai anh căng ra. Ôi trời, có phải anh bị sốc nặng không?
“Không phải cái gì nồng nhiệt đâu. Chỉ là... anh biết đấy, hôn nhẹ nhàng thôi.” Nàng không còn tin vào bản thân, chắc nàng chỉ chịu nổi một nụ hôn nhẹ thôi.
“Một nụ hôn nhẹ. Ý cô là... ở đây, lúc này á?”
“Thế là tốt nhất. Chúng mình làm đi.” Tim nàng cảm giác như sắp nổ tung trong lồng ngực; không có đường lui nữa rồi. “Xin lỗi anh, nhưng chúng ta nên làm thế. Nhìn kìa, Steph và Gareth cũng đang hôn nhau.”
“Tôi không biết nữa...” Anh nói quanh co, định nói không và định ôm nàng xa xa để nàng không lại gần anh được. Không, thật quá lắm, anh không thể né tránh được, nàng phải làm việc này...
“Đừng có trẻ con thế. Chỉ hôn thôi mà, hai giây là xong.” Ellie đưa tay lên vòng ra sau đầu anh. Thấy anh đang né tránh, nàng thì thầm đầy khao khát, “Chỉ giả vờ thôi, được không?” và kiễng chân lên, mặt nàng nghiêng đi. Miệng nàng chạm vào miệng anh, một luồng điện chạy xẹt qua người và môi nàng mở ra...
Ôi trời, thiên đường là thế này sao? Miệng hai người vừa khít với nhau, adrenalin quá nhiều làm nàng chóng mặt và điều nàng lo sợ đã thực sự xảy ra, vì khi đã hôn anh, nàng không tài nào dừng lại được. Nhưng dường như điều đó không còn quan trọng nữa, vì có vẻ như Zack cũng không muốn kết thúc nụ hôn. Rõ ràng anh đã quyết định không đấu tranh nữa và thả mình vào cuộc chơi. Tay trái anh luồn vào tóc nàng, tay phải đặt ở hông nàng, cơ thể hai người áp vào nhau... ôi trời, đây là tất cả những điều nàng từng mơ đến và hơn thế nữa... ngoại trừ việc họ đang đứng ở giữa sàn khiêu vũ.
“Chỗ này đông người quá.” Anh dứt ra làm nàng rên rỉ một tiếng phiền muộn, rồi nắm lấy tay nàng và kéo nàng đi về phía cửa. Mọi người có đang nhìn họ không? Có chứ. Nàng có đi được bình thường không? Ừm, hơi hơi thôi. Mya có ở đó không? Có, cô ta đang ở rìa bên kia của sàn khiêu vũ, quan sát hai người với vẻ thất vọng...
Khi cả hai đã ra bên ngoài, anh dẫn nàng ra sau nhà cho tới lúc không ai nhìn thấy họ nữa. Và ở đây hai người lại hôn nhau... nó giống như thứ ma túy không biết bao nhiêu là đủ và Ellie khao khát tới mức nàng thậm chí còn không thể hình dung nổi điều này nghĩa là gì nữa.
Ngoại trừ việc, thật không tin nổi, có vẻ Zack cũng khao khát hệt như nàng. Hơi thở anh không đều, tay anh ôm lấy mặt nàng - trời ơi, anh hôn rất giỏi - hai người cứ hôn mãi, hôn mãi, dù xung quanh chẳng còn cô bạn gái cũ đa nghi nào nhìn họ nữa.
Có thể như vậy nghĩa là...
Không, nàng không thể nghĩ tới điều đó.
Cuối cùng Zack cũng dứt ra và nhìn nàng chăm chú. Trời tối nhưng không tối đến mức nàng không nhìn rõ mặt anh.
“Thế nào?” anh nói. “Em thấy thế nào?”
Đúng là hỏi kiểu gài bẫy. Nàng có đang thở gấp không? “Thấy... tốt.”
“Anh nghĩ rằng như thường không tệ lắm phải không?” Nàng còn không nuốt nổi. “Em không biết nói gì.”
“Tại sao không?” Rõ ràng một nụ cười ánh lên trong mắt anh. “Em khởi xướng mà.”
“Em không nghĩ là anh sẽ hưởng ứng.”
“Có phải chỉ vì Mya không?”
“Hơi hơi. Cô ấy không phải lý do chính.” Thôi rồi, nói đại ra đi. “Em muốn làm thế.” Ellie ngừng lại, cố lấy hơi thở. Nàng hấp tấp nói, “Em có bị sa thải vì tội láo toét và quấy rối tình dục không?”
Tay anh đặt lên vai nàng; ngón cái của anh dịu dàng lướt qua cổ nàng, làm toàn thân nàng lại trỗi dậy niềm khao khát.
“Em không biết đâu.” Zack lắc đầu. “Không biết anh muốn chuyện này từ bao lâu rồi đâu.”
Anh nghiêm túc không vậy? “Không phải.”
“Phải mà.”
“Thật sao? Không thể thế được.”
“Tại sao không?”
“Vì anh đâu muốn thế! Anh muốn một cô trợ lý không mê tít anh. Một đồng nghiệp chuyên nghiệp đúng nghĩa. Không chiêu trò này nọ.”
“Đúng, anh muốn điều đó.” Zack thừa nhận điểm này. “Cho tới khi em đến và hoàn toàn chinh phục anh.” Anh ngừng lại. “Mê tít á?”
“Em buột miệng thôi. Đôi khi chỉ có từ mình sáng tác ra mới diễn đạt được hết.”
Óc nàng đang bị cái đánh trứng khuấy tung. Thật lạ là nàng vẫn còn nói được. Nàng bám lấy anh và ngờ vực. “Thật sao? Anh thích em sao?”
“Ừ. Từ trước khi em gặp anh cơ. Lúc em hẹn Tony đi ăn trưa ở quán Ivy đó, nhớ không?” Đôi mắt đen của Zack ánh lên trong ánh sáng mờ mờ. “Em đi qua anh trên phố, lúc đó em mặc áo khoác hông và anh đã cảm thấy điều gì đó ở đây.” Anh ấn bàn tay lên ngực. “Chưa bao giờ chuyện đó xảy ra với anh. Nhưng hôm đó nó đã xảy ra.”
Ellie run rẩy. “Anh chưa bao giờ nói với em cả. Anh chưa bao giờ để lộ chút
gì luôn.”
“Em chưa sẵn sàng mà.” Anh chạm vào mặt nàng. “Cho bất kỳ ai. Cũng không sao, anh đã chuẩn bị tinh thần để đợi. Rồi đến chuyện với Todd. Anh đành chấp nhận hoàn cảnh. Rồi em và Todd chia tay...”
“Nhưng em ngượng quá nên không nói với anh. Em thấy mình thật ngu ngốc và hết thuốc chữa, một kẻ thua cuộc.”
“Rồi đến Joe.” Một bên lông mày anh nhếch lên. “Không tin nổi là anh lại để lỡ cơ hội lần nữa.”
Sự run rẩy đang leo lên một cấp độ mới. Đầu gối nàng lập cập và loạng choạng. Không thể hình dung nổi những từ này thoát ra từ miệng Zack. “Thế mà em cứ cố gắng một cách tuyệt vọng để che giấu tình cảm của mình. Em cứ tưởng anh sẽ phát hoảng lên cơ.” Ellie nhảy lên khi thấy có con nhện sượt qua dưới nhánh cây tiêu huyền được chăng đèn trên đầu.
“Anh không thể ngừng nghĩ về em. Bằng cách này hay cách khác, em cứ toàn tuột khỏi tầm tay anh.” Anh kéo nàng lại gần và nàng cảm thấy hơi nóng ở ngực anh. “Anh nghĩ là anh yêu em.” Đây là giấc mơ sao? “Thật sao?”
“Không, không phải anh nghĩ. Anh biết là anh yêu em.”
Đầu Ellie quay mòng mòng. Nàng đã cố hết sức nhưng chuyện với Todd không tài nào mà bình thường cho được. Rồi Joe đến, mọi việc có khá hơn, nhưng vẫn chưa đủ.
Và giờ đến chuyện này. Chẳng biết chắc được, nhưng chuyện này có thể sẽ thật... hoàn hảo.
Trong lều, DJ đã lên sân khấu và bận chiếc áo phông có hình nhóm nhạc Status Quo. Những âm thanh của ban nhạc anh ưa thích cất lên, tiếp đó là màn hưởng ứng rào rào và tiếng giậm chân ầm ầm khi tất cả ùa ra sàn nhảy.
“Khuấy đảo thế giới!” Những người có chút hơi men đang gào theo bài hát.
Ở vườn sau, Ellie phó mặc cho nụ hôn đắm đuối. Zack hôn rất giỏi. Hai người không kịp tách nhau ra khi nghe tiếng chân trên con đường lát đá.
“Ối, xin lỗi...” Tizz vừa ra khỏi nhà và đang trên đường quay trở lại lều. Bà dừng lại, tươi cười khi nhìn thấy hai người. “Kìa, hai con trông hạnh phúc quá đi!”
Zack nhìn Ellie. Ellie nhìn Zack, cố giữ vẻ mặt nghiêm túc. Yên lặng kéo dài. Tizz ngượng ngùng nói, “Thôi nào, nói mẹ nghe đi! Có chuyện gì thế?”
“Thôi, để anh nói với mẹ. Con có nói dối mẹ một tí nhưng cái đó cũng vô hại thôi. Thực ra mấy hôm trước chúng con không hẳn là một đôi.” Tay Zack choàng qua eo Ellie. “Nhưng giờ thì có ạ.”
“Không phải á? Bây giờ thì phải à? Tin hay quá! Nhưng đáng ra con phải hỏi mẹ xem hai đứa có hợp nhau không.” Mắt mẹ anh nhảy múa. “Đáng ra mẹ đã có thể nói hai đứa luôn.” Bà chợt nghĩ ra. “Ha, cho nên hai đứa mới ngủ riêng.”
“Cháu xin lỗi.” Ellie cười tươi. “Làm bác nghĩ cháu đang giữ gìn với anh ấy nữa.”
“Ôi con gái, đừng xin lỗi, cái đó làm ta quý con hơn đấy. Đi thôi, quay lại bữa tiệc nào! Các con không thích nhóm Status Quo sao?”
Chuồn đi thế này thì lâu quá rồi. Cũng không được rời bữa tiệc sớm. Tizz rất cương quyết, và hóa ra là, chuyện này cũng chẳng thành vấn đề. Mà nếu họ có sốt ruột đi chăng nữa thì cũng chỉ làm sự mong đợi thêm thú vị mà thôi. Trong ba tiếng sau đó, Ellie và Zack nhảy múa, ăn mừng, trò chuyện cùng bạn bè và gia đình, tận hưởng cảm giác khao khát thể xác kìm nén trong hai người đã lâu nhưng đến giờ mới được giải tỏa. Andrenalin chảy rần rật trong mạch máu Ellie. Thật khó nhìn thấy ai khác ngoài Zack. Nàng cứ cảm ơn vận may không ngớt, vì nếu không làm sao hai người tìm thấy nhau?
Cuối cùng, ngay khi nàng đang băn khoăn không hiểu mình còn trụ được bao lâu thì Zack thì thầm vào tai nàng, “Thôi, bọn mình rút thôi. Chơi thế này cũng thích, nhưng anh cũng chỉ là con người thôi.” Huray!
Tay trong tay, họ lẳng lặng chuồn ra khỏi lều và quay vào nhà. Bước qua cánh cửa kêu rin rít, qua sảnh không một bóng người và leo lên chiếc cầu thang uốn cong.
“Mọi người sẽ thắc mắc là bọn mình đi đâu đấy.” Ellie mở cửa phòng ngủ. “Không ai nhận ra đâu.” Zack nói trong khi tiếng nhạc thình thình vẫn còn dội lại chỗ họ. “Mọi người vẫn vui vẻ khi không có bọn mình mà.”
“Em thì nghĩ bọn mình còn vui vẻ hơn khi không có mọi người.” Dù việc này có thành hay bại thì Ellie biết nàng sẽ không bao giờ hối tiếc. Đôi khi bạn phải mạo hiểm. Có thể chỉ ngắn ngủi thôi nhưng nó sẽ là một chuyện tình tuyệt vời, có thể nó sẽ là chuyện cả đời. Nàng lại gần Zack và đá cánh cửa để nó đóng lại sau lưng. “Không có ý xúc phạm mọi người đâu, nhưng em biết em muốn ở đâu hơn. Và không phải là ở ngoài kia, nhảy theo nhạc của Coldplay.”
Đúng lúc đó nhạc nhỏ dần và hai người nghe DJ nói, “Rồi, tiếp theo là Eminem, bản gốc. Bài này là Ellie yêu cầu và tôi không thấy cô ấy trên sàn nhảy. Nào Ellie, ra đây đi, cô đang ở đâu thế?”
“Ôi.” Ellie nhăn mặt. “Em quên mất chuyện đó. Hay bọn mình quay lại?”
Anh chàng DJ rống lên trong loa, “Và Zack nữa? Tôi cũng không thấy anh đâu cả. Ở đâu thì hú lên một tiếng đi - chúng tôi đang đợi nè!”
“Ôi trời.” Zack ôm nàng chặt hơn và cười hối lỗi. “Không đi đâu.”
“Tốt,” Ellie nói.
Trong lúc đó, ở trong lều, mọi người đã nhận ra hai người biến mất khỏi bữa tiệc và tất cả cười rộ lên cổ vũ.
“Không thấy à? Không có bóng dáng gì hai người đó à? Thiệt tình, vụ này sức quá,” DJ nói. “Chuồn đi giữa chừng, mấy người này làm sao thế? Xấu hổ chưa. Được rồi, nếu mấy người đó không ra đây để trân trọng công sức của tôi, tôi sẽ không chơi Eminem nữa. Thay vì thế chúng ta sẽ nghe thêm Status Quo!”