Họng Ellie như có lửa đốt, người nàng nặng như chì và nàng không thể ngừng run. Xoay người trên giường cũng thấy đau ê ẩm. Đây có phải cảm giác khi leo đỉnh Kilimanjaro không? Ôi trời, Jamie, kinh khủng quá, anh ở đâu khi em cần anh vậy? Đến cốc nước anh cũng không lấy cho em được sao?
Ba tiếng sau nàng tỉnh dậy. Ngoài trời nắng rực rỡ và ánh sáng làm mắt nàng đau điếng. Cố lắm nàng mới nhấc nổi đầu dậy xem đồng hồ báo thức. 8 rưỡi. Ôi không, phải đi làm nữa. Nhưng hôm nay nàng không thể đi nổi; nàng không chỉ bị ho hay cảm, mà là cúm hẳn hoi. Trước đó nàng đã hai lần bị cúm và đây là lần đen đủi thứ ba. Nhưng ít nhất nàng không phải đấu tranh tư tưởng, thế này thì đi làm nỗi gì. Đây không phải cúm sơ sơ, là cúm nặng rồi. Nàng phải gọi cho Zack và báo nghỉ.
Phải có sức mạnh siêu nhân mới bò nổi khỏi giường. Không thể tin nổi, tối qua nàng chỉ cảm thấy hơi mệt và hơi nóng người. Giờ nàng chỉ có thể lết ra nhà tắm để lấy mấy viên paracetamol, một cốc nước và đi vệ sinh. Rồi lết qua phòng khách để lấy điện thoại.
Quay lại giường, thở không ra hơi và mệt muốn xỉu, Ellie tìm trong danh bạ điện thoại tới khi tên của Zack hiện ra. Rồi nàng nghe giọng anh nói rằng bây giờ anh đang bận và nàng có thể để lại tin nhắn.
“Zack à, tôi đây. Xin lỗi anh, ừm, tôi bị cúm.” Chỉ riêng việc cầm điện thoại cũng hút hết năng lượng của nàng; đầu đau như búa bổ. “Hôm nay tôi không đi làm được.” Cổ họng nàng bỏng rát và giọng nàng khàn khàn như tiếng ếch kêu. Nghe giọng nàng thật buồn cười, giống giọng mấy người giả ốm để trốn việc nhưng là loại giả vờ kém nhất, với cái giọng tôi-bị-ốm yếu ớt chẳng lừa được ai. “Xin lỗi, nhưng tôi không đi làm được, thực sự là tôi ốm lắm. Bị cúm mà... Thế nhé... chào anh.” Nàng kết thúc cuộc gọi và nằm nghiêng xuống một cách khó khăn. Mắt nàng nhắm nghiền, như thế cũng tốt cho nàng. Giấc ngủ có thể làm dịu cơn đau, phải không?
Lúc Ellie thức dậy đã là 4 giờ chiều, da nàng đau tới mức chiếc chăn lông vũ chạm vào người cũng khiến nàng không thể chịu nổi. Xương nàng cũng rời rã và nàng chưa bao giờ thấy nóng đến thế. Nhưng hai phút sau khi gạt chăn ra, nàng lại thấy mình run rẩy. Miệng khô khốc, nàng khát không thể tưởng tượng được. Gạt mấy sợi tóc ướt trên mặt sang bên chỉ làm nàng thêm đau đớn. Thế này còn kinh khủng hơn việc trèo lên đỉnh Kilimanjaro bằng đôi giày cao gót cỡ số ba. Nào, với lấy cốc nước, uống chút nước. Nàng cố uống mà không để rớt quá nhiều ra cằm. Đến khi cốc hết nước nàng mới nhận ra nàng đã quên uống thêm hai viên paracetamol. Nàng không thể nuốt khan được. Nhưng như thế nghĩa là phải bò ra khỏi giường để lấy thêm nước. Mắt nàng thấy cay cay. Đây là lúc nàng nhớ Jamie nhất. Nàng lăn ra ốm vào thời điểm không thể tệ hơn; Tony đã bay về LA từ tuần trước, Todd đang phải đi dự hội nghị kinh doanh ở Edinburgh, ngay cả Roo cũng nghỉ vài ngày để tới thăm mẹ cô ở Marbella, một chuyến đi cô đã trì hoãn khá lâu. Nếu thực sự tuyệt vọng, nàng có thể gọi Paula, nhưng nàng không muốn làm thế, như vậy thật là không phải với cô ấy.
Jamie ơi? Jamie, anh có ở đó không?
Nhưng đầu óc nàng mụ mị vì đau đớn và mệt mỏi đến mức nàng không thể làm anh hiện ra được. Mà dù nàng làm được chăng nữa, anh cũng không thể đem cho nàng cốc nước khác. Thực tế tàn nhẫn là nàng chỉ có một mình. Nếu muốn cái gì nàng phải tự đi mà lấy.
Ellie lê chân vào bếp, cố không ngọ ngoạy đầu, vặn vòi, lấy một cốc nước đầy. Có một hộp nước cam trong tủ lạnh; dò dẫm để lấy nó ra, nàng gạt chai dầu ô liu sang một bên và nhìn vô vọng, với phản ứng chậm như một con sên, khi cái chai mất thăng bằng và lộn nhào từ trên giá xuống. Cái chai vỡ tan trên nền gạch trắng và một vũng tướng dầu ô liu nguyên chất lấp lóa mấy miếng thủy tinh vỡ lan ra trên sàn.
Ellie bấu vào thành cửa tử lạnh, nhìn chăm chăm vào đống đổ vỡ. Bạn biết mình bị ốm khi không còn đủ sức để chửi thề, “Mẹ kiếp.”
Vì chẳng thể dọn dẹp được nên nàng cầm cốc nước và lết về giường. Uống thêm hai viên thuốc giảm đau nữa. Nhắm mắt lại và chập chờn, cái đầu lên cơn sốt của nàng mơ những giấc mơ rời lạc, đầy lo âu...
Giờ nâng thấy ngạt thở, bị một con gấu xám to đùng đè lên và điện thoại đang đổ chuông reng, reng, reng...
Rồi, đây không phải con gấu. Ellie vùng ra khỏi cái chăn lông vịt và tìm được chiếc điện thoại ngay khi nó kêu đến tiếng thứ năm, cũng là tiếng cuối cùng.
Giọng khàn khàn và ngái ngủ, nàng nói, “A lô?”
“Tôi có đánh thức cô không?” Đó là giọng của Zack. “Tôi chỉ muốn chắc chắn là cô không sao.”
“Ôi.” Cổ họng nàng như bị một nắm tay khổng lồ siết lại, đến nuốt khan cũng khó khăn. Có phải anh gọi để kiểm tra xem nàng thực sự ốm hay chỉ giả vờ không? Nghe giọng anh có vẻ quan tâm nhưng có thể chỉ là để làm nàng khai thật. “Ừm, tôi không nghĩ mai đi làm được đâu...” Nàng bắt đầu ho một cách yếu ớt, cơn đau nhói qua óc. “Ôi, xin lỗi anh...”
“Đừng xin lỗi. Tất nhiên cô không thể đi làm được. Cô gọi bác sĩ chưa?”
“Chưa...” Thật ngu ngốc, nàng còn chưa đi đăng ký với một phòng khám trong khu nữa. Không biết bác sĩ cũ của nàng có thể đi từ tận Hammersmith tới đây không nhỉ?
“Có ai chăm sóc cô không?”
Lại một tràng ho nữa bật ra. “không.”
“Todd đâu?”
“Đi dự hội nghị kinh doanh rồi.”
“Cô có ra khỏi giường được không?”
“Có...”
“Rồi. Tôi qua đây.”
“Không, không... tôi không sao. Anh không muốn nhìn thấy cảnh này đâu.”
Zack coi như không nghe thấy. “Cô có cần gì không?”
Tôi cần Jamie. Nàng nhắm mắt và thì thào, “Thuốc giảm đau. Liều mạnh.
Tôi hết rồi.”
“Tôi sẽ mua vài viên. Tôi trên đường tới đây.”
Ellie dùng tay chà vào mặt, đã bao giờ trông nàng tệ hơn thế này chưa? Ừm, mệt đến mức chẳng buồn bận tâm nữa, nàng nuốt nước bọt một cách khó khăn. “Cảm ơn anh.”
Đúng mươi lăm phút sau, chuông cửa reo. Nàng ấn nút để anh vào và lại nằm vật xuống giường.
• • •
Zack vào nhà và nghe một giọng yếu ớt vọng ra, “Tôi ở trong này.”
Cửa phòng ngủ của nàng đang mở, rèm cửa đã được kéo lại. Mùi nước hoa đã phai của nàng vẫn còn thoang thoảng trong không khí. Ellie đang nằm cuộn mình trong tấm chăn lông vũ, trông nàng run rẩy và tái nhợt. Nàng ngúc ngoắc ngón tay về phía anh, miệng lẩn bẩm, “Đừng đến gần.”
“Tôi chả bao giờ bị ốm cả.” Phớt lờ lời nàng, anh lại gần giường. “Cả ngày nay cô ở nhà một mình à?”
Nàng khẽ gật đầu và nhăn mặt. “Chỉ là cúm thôi mà.”
“Tôi mang đến Ibuprofen, paracetamol và Night Nurse đây.” Anh đặt chúng lên bàn cạnh giường ngủ rồi cầm cái cốc không lên. “Để tôi lấy cho cô chút nước. Cô uống trà không?”
Ellie lắc đầu. “Chỉ nước thôi.” Nàng bỗng khựng lại, nhớ ra thứ gì đó. “Lấy nước trong nhà tắm ấy. Anh đừng vào bếp, bừa bộn lắm. Tôi vừa gặp tai nạn trong đó.”
Zack muốn ôm nàng, kéo nàng vào lòng anh, bế nàng trên tay và đưa nàng về nhà. Nhưng thay vì thế, anh rời phòng ngủ và đẩy cửa phòng bếp. Được chào đón bởi một vũng chất lỏng vàng ánh, anh thất thần mất vài giây, anh cứ ngỡ nàng gặp phải loại tai nạn đó. Rồi anh nhìn thấy mảnh chai thủy tinh vỡ và nhận ra đó là dầu ô liu.
“Đây này.” Anh quay lại với cốc nước trên tay. “Giờ xếp lại gối cho cô nhé.”
Ellie lăn sang mép giường để anh đập đập lại mấy cái gối bị xẹp. Rồi anh giúp nàng nhỏm dậy để uống hai viên thuốc và chiêu nước. Chưa bao giờ thân thể hai người tiếp xúc nhiều với nhau đến thế, cảm giác thật tuyệt. Ellie đang ốm và anh thích được giúp nàng. Anh thích cả khi da nàng ánh lên xanh xao và tóc nàng dính bết khắp đầu. Nàng đang mặc chiếc váy ngủ màu xanh đậm, một bên vai tuột xuống, anh thậm chí còn không nghĩ tới chuyện đây có thể là thứ quần áo duy nhất nàng đang mặc.
Hai mươi phút sau anh quay lại phòng ngủ và nói, “Cô uống nước quả không?”
Ellie khẽ lắc đầu, “Anh đừng vào bếp.”
“Không sao, tôi dọn cả rồi.”
“Gì cơ?” Nàng nhíu mày. “Chỗ dầu ô liu á? Ôi trời, không phải vậy chứ.” Đúng là công việc ác mộng, sau mỗi lần anh cọ sàn và lau khô, giẫm chân lên lại thấy chỗ gạch vẫn trơn như sân băng vậy.
Nhưng anh muốn gây ấn tượng, nên Zack nhún vai và nói bình thản, “Dễ thôi mà.”
“Tôi không thể tin được là anh lại lau sàn bếp cho tôi.” Trông nàng có vẻ ngượng.
“Này, xong rồi. Đừng có lo nữa.” Anh cầm hộp giấy trên bàn cạnh giường ngủ. “Sắp hết giấy rồi. Cô còn giấy ở đâu không?”
“Không. Không sao, có cuộn giấy vệ sinh.”
“Không dùng giấy đó được. Tôi sẽ mua cho cô hộp khác. Tôi phải đi đã nhưng mấy tiếng nữa sẽ quay lại.”
“Anh không cần phải quay lại đâu.”
“Tôi không để cô một mình thế này được. Cô bị ốm mà. Giờ ngủ đi.” Zack rướn người qua giường và xếp lại những chiếc gối đáng ra không cần xếp. “Cô đưa tôi chìa khóa để tôi khỏi phải bấm chuông nhé?”
Nàng gật đầu. “Trong túi xách của tôi ở phòng khách ấy. Cho tôi xin... À, mà thôi, không sao.”
“Nói đi. Muốn gì cũng được.”
Khóe môi nàng nhếch lên thành một nụ cười yếu ớt. “Tuyệt, thế cho tôi một chiếc Mercedes đỏ và vương miện gắn kim cương.”
“Được.” Trong khoảng khắc đó Zack biết là anh yêu nàng, anh thực sự yêu nàng. “Ừm, mấy thứ đó chắc phải mất mấy ngày mới hu xếp được. Trong lúc này cô có muốn gì khác không?”
“Một lon Tizer là tuyệt nhất.”
“Giờ cô lại hơi tham lam rồi đấy. Nhưng vì cô đang ốm yếu nên vậy cũng không sao.”
Nàng lại cười. “Cám ơn anh.”