Yêu Anh Tới Tận Mặt Trăng Và...Quay Trở Lại

Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

MƯỜI LĂM THÁNG SÁU

“Này, cậu có chắc là không muốn đi xem phim không?” Hôm nay là thứ Sáu, 5 giờ chiều và Paula đang dọn dẹp đống bừa bãi trên bàn làm việc, nhồi nhét đồ trang điểm cùng đôi giày đi làm, chai Lilt đã uống một nửa và gói khoai tây Kettle cho quãng đường về nhà bằng xe buýt vào cái túi xách to quá khổ. “Vì nếu cậu muốn đi cùng thì sẽ rất tuyệt, thật đấy, chúng tớ rất muốn cậu tham gia.”

Ellie thấy cảm động, thật chẳng khác nào hai quả bóng bay rủ chú nhím cùng đi chơi tối. Hơn nữa, lại là hai quả bóng bay mới yêu trong một đêm lãng mạn. Paula thật biết quan tâm khi rủ rê nàng nhưng Ellie chẳng dám mơ đến việc nhận lời. Paula và Dan mới chỉ hẹn hò được ba tuần và Paula đang cố hết sức để tỏ ra mình vẫn chưa chết mê chết mệt Dan, nhưng rõ ràng cô ấy đã mụ mị lắm rồi. Đây là một trong số những thứ được coi là “bí mật” mà nàng, Ellie, phải tỏ ra không biết để tránh đụng chạm tới cảm giác của tất cả mọi người và của chính nàng.

“Cảm ơn cậu, tớ không sao. Tớ muốn đến hàng B&Q mua ít giấy dán tường đã đặt trước.” Nghe có tẻ nhạt không nhỉ? Ừm, cũng chẳng sao, tẻ nhưng đúng.

Paula ngừng lại và nhìn nàng bằng ánh mắt thông cảm mà nàng đã quá quen. Rồi cô vui vẻ nói, “Ừ, thế thì sẽ đẹp lắm, phải không? Ý tớ là khi căn phòng hoàn thiện ấy. Chỗ giấy đó là cho phòng khách à?”

Ellie gật đầu. Có vết mốc đen đang lan ra trên tường phòng khách. Cạo mốc và sơn đè lên cũng không tác dụng nên che toàn bộ bằng giấy dán tường có vẻ là một bước kế tiếp hợp lý.

“Nghe này, nếu ngày mai cậu cần giúp vụ đó, tớ và Dan có thể ghé qua giúp cậu. Ý tớ là, tớ chưa dán tường bao giờ, nhưng sẽ không quá khó, đâu nhỉ.” Ẹc, với Paula thì đánh son sao cho không lem còn khó nữa là.

“Không sao, tớ tự làm được mà.” Ellie khoác túi lên vai rồi ôm Paula một cái để tỏ lòng biết ơn lời đề nghị giúp đỡ. “Dù sao thì ngày mai tớ cũng không làm gì cả. Tony được nghỉ vài ngày và ông ấy sẽ đưa tớ đi ăn trưa.”

“Thế à? Thế thì tuyệt.” Thở phào vì né được vụ giúp đỡ, Paula nhiệt tình nói, “Cậu thật may mắn!” rồi cô nhăn mặt đập tay lên miệng. “Chúa ơi, xin lỗi cậu.

Tớ thật ngu ngốc!”

Chuyện này xảy ra không biết bao nhiêu lần rồi. Có khi hàng trăm lần rồi cũng nên. Dù Ellie đã liên tục bảo cô không cần lo lắng và đừng xin lỗi nữa, Paula vẫn cứ làm vậy. Ở chỗ làm ai cũng vậy; giống như một kiểu phản xạ có điều kiện không thể kiểm soát.

“Dù sao thì tớ cũng may mắn mà. Hai ba con sẽ gặp nhau ở quán Ivy.”

“Chà!”

“Hẹn ở quán Ivy nhưng ăn ở McDonald.”

Paula tròn mắt. “Thật á?”

Paula thật ngọt ngào, thật tốt bụng, thật dễ bị lừa. “Không, không hẳn.” Ellie mỉm cười, dịu giọng. “Chắc ba con tớ sẽ ăn trưa ở Ivy luôn.”

• • •

“Cái thứ khốn kiếp vô dụng chết tiệt... chết tiệt... chết tiệt.” Đã nửa đêm rồi và Ellie cảm thấy sẵn sàng thủ tiêu đống giấy dán tường. Đứng bám vào thang xếp đồng thời đập bồm bộp lên góc trên cùng bên phải của mảnh giấy dán tường mà nàng đã vật lộn suốt bốn mươi phút vẫn chưa dán được, Ellie chẳng còn tay nào để giữ cho chỗ mép dán không bị bong tuột khỏi bức tường.

“Thôi, thế nhé quá đủ rồi!” Rít lên một tiếng, nàng lao tới chỗ mép giấy đầu tiên nhưng bị hụt, và đạp tay vào bức tường đã quết keo dán làm lòng bàn tay đau điếng rồi, giờ thì mảnh giấy dán tường làm nàng phát rồ đến mức nàng sắp biến thành Basil Fawlty[1]. Đã đến lúc dừng lại. Không phải lỗi của nàng, người ta đã bán cho nàng thứ giấy dán tường không thể dán được hoặc giấy dán tường chống dính hay đại loại thế. Được rồi, cứ để miếng giấy đó tuột luốt xuống nếu nó muốn. Cứ để đấy, hãy tránh xa đống thảm họa này và ra tủ lạnh kiếm một thanh KitKat.

Từ bếp đi ra, Ellie bỏ lại sau lưng cảnh tượng vô vọng - mảnh giấy dán tường giờ đã bong ra hết - thả mình lên sofa. Nàng bóc thanh KitKat, bắt đầu bật qua các kênh ti vi. Ôi hay quá, có phim Alftt ngủ ở Seattle, không biết đã chiếu được bao lâu rồi nhỉ?

Đúng lúc đó Jamie bước vào phòng khách và ngồi xuống sofa với nàng. Anh đang mặc cái quần jean cũ với áo sơ mi màu hồng mà anh không chịu mặc để đến buổi họp lớp. Mấy ngày nay anh rất hay mặc chiếc áo đó. Ellie thích nhìn anh mặc chiếc áo này và nàng đã đúng, anh mặc nó trông rất tuyệt. Nàng biết rõ thứ gì hợp với Jamie hơn chính anh.

“Em dán tường giỏi lắm.” Anh toét miệng cười với nàng, ngồi nghiêng sang một bên, một chân gập lại móc vào chân kia, bàn chân trần của anh chỉ cách đầu gối nàng vài phân.

“Em biết. Em quá giỏi ấy chứ.” Ellie ngắm nghía mọi chi tiết trên gương mặt anh, đôi mắt xanh lấp lánh, mái tóc vàng ươm điểm những dải vàng sáng cùng làn da nâu giòn.

“Em phải đổi nghề sang làm thợ dán tường thôi. Người ta sẽ trả khối tiền để trang hoàng nhà cửa như thế này đấy. Em biết đây là phong cách gì không?” Jamie gật đầu nghiêm tức, chỉ bức tường trống trơn, mảnh giấy nhàu nát bị tuột xuống. “Phong cách hoài cổ hậu hiện đại.”

“Nếu anh để tâm giúp em một tay thì em đã may mắn hơn.” Ellie nói.

“À, nhưng nhìn em cố gắng tự làm thì vui hơn nhiều.”

“Ý anh là anh ngại giúp chứ gì.”

Anh nhìn nàng cười buồn. “Ôi em yêu, nếu được anh đã giúp em rồi. Em biết điều đó mà.”

Ellie lại thấy cảm giác cay cay mắt quen thuộc. Tất nhiên nàng biết điều đó. Nàng và Jamie đã vất vả bao nhiêu để thuê được căn hộ này. Nàng đâu có định khóc. “Thôi, đủ rồi đấy, anh đi đi. Em chuẩn bị xem phim đây.”

Anh quay đầu, nhìn chằm chằm vào màn hình ti vi vẻ ngờ vực. Anh không vậy mới lạ. “Có phải loại phim sướt mướt cho phụ nữ không đấy?”

Anh biết nàng quá rồi mà. Ellie gật đầu. “Ừ.”

Jamie giơ tay kinh hãi; phim khoa học giá tưởng và phim chiến tranh hợp với anh hơn. “Thôi anh để em xem phim vậy. Tạm biệt người đẹp.”

“Chào anh.”

Nhưng đêm nay, nàng chẳng thể tập trung xem phim được. Sau mười phút không thể nhập tâm nổi, Ellie tắt phụt ti vi. Nàng có thể gọi Jamie quay lại, nhưng nàng sẽ không làm thế. Nàng bắt đầu lo lắng, chỉ hơi hơi thôi, rằng việc nàng làm xong cả năm qua không bình thường cho lắm. Vì Jamie không còn ở đây nữa. Anh cũng không phải một bóng ma. Chỉ là nàng tạo ra hình ảnh anh trong tâm trí mình, nói chuyện với anh và bắt anh nói chuyện lại với nàng như thể anh là người thực. Hồi đi học, thầy cô luôn bảo nàng có trí tưởng tượng sống động. Họ đã đúng. Giờ nàng đang tận dụng nó. Vì nàng phát hiện ra, tưởng tượng Jamie vẫn ở quanh đây làm nàng cảm thấy rất dễ chịu. Giống như mút tay hay ôm chiếc chăn quen thuộc làm đứa trẻ cảm thấy an toàn, tưởng tượng ra Jamie làm nàng... đỡ hơn. Ít ra thì nàng cũng cảm thấy như thế trong lúc tưởng tượng. Thi thoảng, sau khi tưởng tượng nàng lại cảm thấy tệ hơn, hụt hẫng, cô đơn và buồn bã hơn bao giờ hết. Nhưng thường thì nó khiến nàng dễ chịu. Nếu Jamie là ma thật... ừm, thế thì tuyệt, nhưng đến giờ điều đó vẫn chưa xảy ra; anh đã không giúp nàng theo cách đó mà nàng cũng chẳng tin vào ma quỷ. Ngoài ra, bằng cách tự tưởng tượng, nàng có thể tùy chọn quần áo cho anh. Nếu nàng muốn Jamie mặc một bộ vest hay một chiếc váy ba lê thì anh cũng chẳng thể làm gì khác được ngoài việc kêu ca.

Ellie dùng mu bàn tay quệt mắt, đôi khi nàng không nhận ra mình đang khóc cho đến khi những giọt nước mắt lăn qua cằm rồi nhỏ xuống cổ. Nàng nhớ Jamie tới nỗi đôi lúc nàng tự hỏi làm thế nào nàng có thể bước tiếp trên đường đời, nhưng đã mười lăm tháng trôi qua, bằng cách này hay cách khác nàng vẫn tiếp tục sống. Có thể nàng hơi điên khi gọi hồn Jamie cũng như nói chuyện trong tưởng tượng với anh, nhưng đó là cách nàng vượt qua chuyện này và nàng vẫn chưa sẵn sàng từ bỏ nó.

Ellie luôn mong đợi được ăn trưa cùng ba của Jamie khi ông tới Anh. Cả hai đều đã mất đi người quan trọng nhất đời mình nên những cuộc gặp gỡ của họ rất dễ nhuốm màu đau buồn, nhưng Tony không bao giờ để điều đó xảy ra. Rõ ràng nỗi đau vẫn còn đó, nhưng ít nhất, nhìn bề ngoài, nó đã không còn đeo đẳng. Thay vì buồn thương, hai người nói chuyện về Jamie, nhắc lại chuyện ngày xưa của anh và hồi tưởng những thời gian hạnh phúc. Bữa ăn tràn ngập tiếng cười, cả hai đều cảm thấy ngon miệng và thường kết thúc bằng việc dốc cạn vài chai loại rượu mà Ellie không bao giờ tự mua nổi, rồi cuối cùng họ chia tay với những mẩu thông tin quý giá bây giờ mới kể về chàng trai họ cùng yêu thương.

Đây là phần thú vị nhất, giống như đào được kho báu bị vùi sâu vậy. Hôm nay, trong bầu không khí nhộn nhịp ồn ào của quán Ivy, Tony đã thết nàng câu chuyện về bữa tiệc sinh nhật lần thứ sáu của Jamie. Khi đó một trong những cô bé tới dự tiệc đã đòi hôn Jamie để đổi lấy món quà vừa tặng cậu bé, Jamie phát hoảng bèn trả ngay món quà vẫn còn chưa bóc.

“Anh ấy chẳng bao giờ hôn hít thoải mái trước mặt người khác đâu.” Ellie cười toét miệng, câu chuyện làm nàng nhớ tới một kỷ niệm của chính mình. “Lần đầu anh ấy gặp mấy cô đồng nghiệp, một cô đã hôn lên má anh ấy lúc cuối buổi và ba phải nhìn thấy mặt Jamie lúc đó cơ. Ba sẽ nghĩ là cô ta đã liếm mặt anh ấy.” Nàng diễn lại phản ứng của Jamie lúc đó, cách anh nhăn nhó và co rúm. Rồi nàng bật cười vì thấy người bồi bàn đang định rót thêm rượu vào cốc của họ cứ tưởng nàng đang nhăn mặt khó chịu và né anh ta.

“Nhân nói về chuyện này, có tiến triển gì mới theo hướng đó không?”

Đây không phải lần đầu tiên Tony khơi mào chủ đề này. Ông nhướng mày, hất hàm tỏ ý muốn hỏi về chuyện của nàng. Cụ thể là, nàng đã hôn ai hay đã ai hôn nàng chưa?

“Chưa, chưa có gì mới. Chẳng có gì.” Ellie lắc đầu.

“Rồi sẽ có thôi.” Ông mỉm cười động viên. “Sớm muộn gì cũng đến lúc đó.”

Muộn thì tốt hơn. Nàng chưa sẵn sàng cho chuyện tình cảm. Chỉ nghĩ đến nó thôi nàng đã thấy phát ốm. Vả lại, nhỡ Jamie đang dõi theo nàng từ đâu đó, giả dụ như qua camera theo dõi trên thiên đường, thì sao? Nếu anh không đồng ý thì sao?

Ellie chấm con tôm sú vào xốt bơ. Không tin có ma quỷ là một chuyện, nhưng tin có thiên đường lại là chuyện khác. Ta không bao giờ có thể loại trừ khả năng người đã khuất đang ở trên đó nhìn xuống. Nàng đáp, “Con biết. Nhưng bây giờ thì chưa.”

“Biết chọn đúng thời điểm” sở trường của Tony. Ông thoải mái đổi chủ đề, nhấp một ngụm vang trắng - một chai những tám mươi lăm bảng! - rồi hỏi, “Nhà cửa con thế nào? Nhà hàng xóm ồn ào đã chuyển đi chưa?”

“Rồi ạ. Ơn Chúa, từ hai tuần trước.” Nàng cười và không kể lể chi tiết. Ông không cần phải biết chuyện hàng xóm mới hóa ra còn tệ gấp trăm lần. Nhà hàng xóm cũ thường bật Eminem hát ông ổng. Nhưng họ còn phải xách dép so với gia đình này. Hai tuần vừa rồi có đến sáu lần choảng nhau to, hầu như đêm nào cảnh sát cũng phái túc trực gần đó, và mấy con chó của họ sủa không ngừng. Mà tệ hơn cả là Eminem bây giờ được thay bằng Celine Dion và Josh Groban.

Nếu được lựa chọn, Ellie sẽ dang tay đón Eminem trở lại. Nhưng chuyện đó cũng chả quan trọng, vì nàng hầu như không có lựa chọn. Trước khi Tony kịp hỏi thêm về những người hàng xóm mới, nàng nói, “À, con chưa nói với ba, con đang trang trí lại phòng khách!” Thấy chưa? Ông không phải người duy nhất có khả năng đổi chủ đề. Nàng say sưa kể cho ông nghe về cuộc vật lộn thảm họa đêm qua với mớ giấy dán tường, biến nó thành một câu chuyện hài hước và bỏ qua phần Jamie xuất hiện, vì đó là bí mật tội lỗi của nàng. Thực ra có nhiều người sau khi mất mát người thân vẫn tiếp tục nói chuyện với người đã khuất ấy. Nàng biết điều đó, rất nhiều lần người ta cũng nói với nàng rằng việc này là hoàn toàn bình thường. Nhưng có vẻ như điều bất thường là nàng còn bắt người đã khuất trò chuyện với mình.

• • •

Zack McLaren đã thu xếp cuộc hẹn ăn trưa này với giám đốc công ty IT mà có thể anh sẽ sớm hợp tác. Thường thì anh dễ dàng tập trung vào nội dung câu chuyện, nhưng hôm nay thì khác. Lúc nãy, khi đang đứng ngoài nhà hàng gọi điện thoại, anh để ý thấy một cô gái mặc áo khoác hồng ngoài phố đang đi xuôi về phía mình. Tóc nàng dài và đen, mắt nâu nhạt, má ửng hồng, anh thấy mình bị ấn tượng lạ thường: anh không thể rời mắt khỏi nàng. Dù nàng là ai, anh cũng muốn biết nhiều hơn về nàng. Trời ơi, thật là một cảm giác lạ lùng, trước đây anh chưa bao giờ có cảm giác này.

Khi nàng bước qua anh, Zack thấy mùi nước hoa của nàng thoang thoảng, một mùi hương thảo mộc tươi mới, khác lạ nhưng ngay lập tức để lại ấn tượng. Anh ngoái nhìn theo, ngắm từ đằng sau mái tóc bóng mượt của nàng, cái áo khoác hồng ôm sát và đôi chân dài trong chiếc quần đen bó. Quả là một đôi chân tuyệt đẹp. Không thể tin nổi, tim anh đang đập thình thịch trong lồng ngực. Chuyện gì xảy ra với anh vậy? Rồi khi nhận ra đôi chân tuyệt đẹp ấy đang đưa nàng đi đâu, tim anh từ đập thình thịch chuyển thành phi nước đại; nàng đang đi về phía nhà hàng Ivy...

Vội vàng kết thúc cuộc gọi, Zack theo nàng vào trong nhà hàng. Vừa đúng lúc nhìn thấy một người mà anh cũng nhận ra, đang âu yếm đón nàng.

Giờ thì đã một tiếng rưỡi đồng hồ trôi qua, anh vẫn đang chú ý đến những gì vị giám đốc nói. Bên kia căn phòng một cô gái áo khoác hồng, giờ đã cởi áo khoác và mang trên mình chiếc váy len mỏng màu tím nhạt. Nàng không phải cô gái đẹp ngỡ ngàng nhất anh từng gặp nhưng nàng khiến anh cảm thấy như thể nàng chính là người đẹp nhất vậy. Nếu người nàng đang ăn trưa cùng là nữ thì hẳn anh đã đến bàn hai người và tự giới thiệu rồi nói gì đó - Chúa biết được là điều gì, cả đời anh đã làm điều này bao giờ đâu - và tìm hiểu xem nàng là ai. Anh sẽ gửi nàng danh thiếp, đề nghị nàng gọi cho anh, không, hỏi xem liệu anh có thể gọi cho nàng không, để mời nàng đi ăn tối một ngày gần đây, hy vọng là sẽ thật gần...

Chỉ có điều người ăn trưa cùng nàng lại không phải phụ nữ. Đúng là hy vọng hão huyền. Trái lại, nàng đang thưởng thức một bữa trưa ngon miệng đầy thú vị với diễn viên Tony Weston. Hai người đang tán gẫu và cười rất nhiều, rõ ràng là chỗ quen biết thân tình đang tận hưởng cuộc trò chuyện cùng nhau.

Như vậy có nghĩa dù anh tiếp cận bằng hình thức nào thì cũng sẽ không được chào đón. Thay vào đó, anh lại đang mắc kẹt ở đây quá xa để nghe lén cuộc nói chuyện của hai người hay để biết giọng nàng thế nào. Trước mặt anh, vị giám đốc ngồi đối diện vẫn đang thao thao bất tiệt về mấy dự báo tài chính và...

“Vậy cậu nghĩ sao về vụ này?”

Khỉ thật. Lại thế rồi. Zack vội tập trung vào lý do anh đến Ivy ngày hôm nay. Ừm, lý do ban đầu.

“Tôi nghĩ... cũng thú vị đấy.” Anh gật gù vẻ trầm ngâm.

“Vậy quyết định thế nào? Chúng ta hợp tác chứ?”

Thật ngớ ngẩn; anh là dân chuyên nghiệp cơ mà. Anh chưa bao giờ gặp phải chuyện này.

“Ian, tôi chưa thể quyết định ngay hôm nay được.” Chủ yếu là vì anh không hề có ý niệm gì, dù là mơ hồ nhất, về những điều Ian vừa nói trong một giờ vừa qua. “Tôi phải xem lại số liệu lần nữa, bàn bạc thêm với vài người. Nhưng chiều thứ Hai tôi sẽ liên lạc lại với cậu, tôi hứa đấy.”

Ian tựa vào lưng ghế, uống một ngụm nước và nhìn anh ngờ vực. Mọi việc ổn chứ? Hôm nay cậu có vẻ... lạnh nhạt thế.”

Ian sẽ nói gì nếu anh kể với cậu ta, nếu anh bất ngờ rướn người qua bàn và nói, “Chuyện là, có cô gái ngồi ở đằng kia kìa, một người tôi không hề quen biết, vậy mà chỉ nhìn cô ấy thôi cũng đủ khiến tôi có cảm giác lạ lùng chưa từng thấy trong đời”?

Anh chàng Ian bộc trực có khuôn mặt đỏ ửng sẽ phản ứng thế nào với điều này?

Trừ việc đó chỉ là câu hỏi tu từ, vì cả hai là dân kinh doanh tới đây để bàn chuyện làm ăn, và anh cũng không dám mơ đến việc nói với cậu ta những chuyện như thế.

“Tôi không sao. Do ảnh hưởng của vụ lệch giờ đó mà.” Anh hé một nụ cười trấn an Ian. Hơn nữa, anh còn phải giữ uy tín. Anh không muốn trở thành trò cười cho thiên hạ.

• • •

Lúc hai người rời nhà hàng đã là 3 rưỡi chiều. Trên phố West, Tony vẫy taxi rồi Ellie ôm ông.

“Cám ơn ba về bữa trưa. Được gặp lại ba con rất vui.”

“Ba biết.” Ông mở cửa taxi và nói, “Vào đi. Ba đưa con về nhà.”

“Nhưng không tiện đường của ba.” Ellie lắc đầu. “Thật mà, con không sao, con đi tàu điện ngầm về cũng được.”

“Trời đang mưa. Để ba đưa con về.” Tony nói vui, “Không sao, ba đủ tiền.” ông nói thêm, có ý để nàng chui vào taxi trước, “Mời quý cô.”

Thôi được, về chuyện trời mưa thì ông nói đúng. Trời lúc này đang bắt đầu mưa nặng hạt. Rượu làm nàng cảm thấy thư giãn, Ellie duyên dáng nhận lời và trèo - lúc này kém duyên dáng hơn một chút - vào taxi. Trên đường đến Hammersmith, Tony mới nói, “Mà này, ba muốn xem thảm họa giấy dán tường của con.”

“Ôi không, ba không được vào!” Nàng thốt lên trước khi kịp kìm lại. Nàng đã định để taxi dừng ở cuối phố. Trong mười lăm tháng qua, mỗi lần nàng và Tony gặp mặt, đều là ở nhà hàng, bao giờ cũng vậy. Gần hai năm rồi ông không tới thăm căn hộ của nàng. Da nàng nóng ran vì xấu hổ, Ellie biết ông sẽ bị sốc nếu thấy tình trạng căn hộ bây giờ.

“Không thân thiện lắm nhỉ,” Tony nhẹ nhàng nhận xét.

“Con xin lỗi, ý con không phải thế.” Nàng lắc đầu xấu hổ.

“Chỉ là... ba biết đấy, căn hộ bừa bộn lắm.”

Ông mỉm cười. “Ý con là đống bát đĩa trong bồn rửa á?”

“Còn tệ hơn thế.” Ellie thấy má mình nóng bừng. “Mọi ngóc ngách, ôi, Chúa ơi, trông... ghê lắm. Ba không vào thì hơn.”

Nhưng Tony Weston thành công như ngày hôm nay là nhờ không bao giờ chịu bỏ cuộc dễ dàng. Ông vỗ lên tay nàng và nói, “Ba không phán xét con đâu, con yêu. Ba là ai nào, quái vật sao? Ba chỉ muốn xem mớ giấy dán tường rắc rối của con thôi.”

“Đừng ba ơi. Con làm lung tung hết cả rồi, chỉ thế thôi.”

“Hồi ba mới học xong trường kịch và không kiếm nổi vai diễn nào, ba từng giúp một người bạn làm thợ sơn sửa trang trí đấy,” Tony nói.

“Ôi con không biết điều đó.”

Ông cười. “Ba nhiều bất ngờ lắm.”

“Hừm.” Biết mình đã thua, Ellie ngả lưng ra ghế. Thế là hai người sẽ cùng lên thăm căn hộ của nàng.

❀ ❀ ❀

[1] Basil Fawlty: nhân vật hài trong loạt phim nhiều tập của Anh.

Nguyên tác: To the Moon and Back, Dịch giả: Đoàn Thị Thanh Mai
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.