Yêu Anh Tới Tận Mặt Trăng Và...Quay Trở Lại

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34

❊ ❊ ❊

Mở cửa lúc 8 giờ sáng, Roo không ngạc nhiên lắm khi thấy Niall ở bậc thềm. Ellie đã kể cô nghe về vụ chạm trán gần đây với anh ta và Yasmin ngoài khách sạn Claridge.

Nhưng để tỏ ra thiện chí, cô hỏi, “Anh làm gì đây?”

“Em chặn số anh rồi. Anh phải nói chuyện với em, phải biết được chuyện gì đang xảy ra.” Anh ta không bỏ phí chút thời gian nào. “Em đã đến gặp Yasmin.”

“Thì sao?”

“Anh muốn biết tại sao?”

“Tôi nghĩ là chỉ vì tò mò thôi. Tôi muốn biết cô ấy thực sự thế nào. Và đoán xem? Cô ấy thật dễ thương. Chắc chắn anh không xứng đáng với cô ấy.”

“Vậy đừng làm thế nữa, được chứ? Để cô ấy yên.”

“Đừng có bảo tôi không được làm gì.” Roo nói.

Niall thở hắt ra. “Thôi được rồi, xin em đừng tới đó nữa. Nếu em nói cho cô ấy biết, em sẽ làm cô ấy đau khổ.”

Hay thật. Cô sẽ là người làm vợ anh ta đau khổ. Cô lớn tiếng, “Anh nghĩ thế sao?”

“Roo à, xin em.”

• • •

Làm việc trong cửa hàng từ thiện có thể không hoành tráng nhưng rõ ràng là một việc tốt. Người ta đem cho những thứ họ không cần nữa, và những thứ này sẽ được người cần chúng mua lại, rồi số tiền đó lại được đem i làm từ thiện.

Chỉ hiềm nỗi, đôi khi người ta đem cho những thứ người ta không cần nữa mà không kiểm tra trước xem nó có sạch sẽ hay không. Đây là buổi sáng đầu tiên của Roo ở cửa hàng và cô phát hiện ra nhất thiết phải đi găng tay cao su. Chưa gì, trong lúc gỡ đồ khỏi một đống túi nhựa bỏ ngoài đêm qua, cô đã thấy một chiếc quần jean vẫn còn mắc cả quần lót nam bên trong. Cả hai đều chưa được giặt. Khá lâu rồi. Nếu không muốn nói là chưa bao giờ.

Nhưng cũng chẳng sao, vì cô đang chuộc lỗi mà. Để bù lại quãng đời chỉ biết hưởng lạc và ích kỷ. Cô sẽ không nổi cơn tanh bành của một danh ca và yêu cầu công việc nhẹ nhàng hoặc đỡ kinh tởm hơn.

Ngoài ra, thế này cũng đáng khi được nhìn thấy sắc mặt Niall sáng nay lúc cô đuổi hắn đi và nói, “Dù sao thì tôi cũng phải đi đây, tôi không được trễ giờ làm.”

Anh ta kinh ngạc hỏi, “Ý em là sao, làm việc á?”

Cô làm anh ta choáng váng thực sự khi trả lời, “Ồ, thế Ellie không nói gì à? Tôi có công việc mới rồi.”

Mặt tích cực khác của việc đưa cuộc đời sang trang mới là phát hiện ra, khi bỏ rượu, đầu óc có thể tỉnh táo và sảng khoái đến thế nào. Trước đó cô không hề nhận ra sự khác biệt khi đầu óc không bị vương vấn dư âm của cơn say.

“Xin lỗi cô, cái này nhỏ quá, cô có cỡ mười tám không?”

Người khách cỡ khoảng bốn mươi tuổi, kéo theo một chiếc túi đi chợ vải ca rô có gắn bánh xe. Chị ta nhấc chiếc áo len hồng lên và trông tràn trề hy vọng. Nếu là Roo trước kia thì cô sẽ nói. “Này chị, đây là cửa hàng từ thiện nhé. Hổng phải Harvey Nicks à nha.” Hoặc có thể cô sẽ nói, “Nếu giảm được mấy chục cân, thì áo này vừa với chị đấy.”

Nhưng cô không còn là Roo. Trước kia, giờ cô là một Roo Mới. Không trang điểm, không cáu kỉnh. Cô cố hình dung ra cuộc sống của người khách này: nghèo kiết xác, không may mắn trong tình duyên, xem ti vi suốt ngày… ôi Chúa ơi, ngoài khoản nghèo khó ra thì chị ta có khác gì cô dâu!... và nói, “Xin lỗi chị chúng tôi không có. Nhung sáng nay vừa có một chiếc màu xanh nhạt trông cũng đẹp lắm. Tôi chắc đó là cỡ mười tám và màu sắc cũng hợp với chị. Tôi vào phòng trong tìm đã nhé?”

Pat, người quản lý của cô, nói rằng chiếc áo này giá sáu bảng rưỡi. Roo mang chiếc áo len ra và nó vừa in với người khách. Cô cũng nói đúng về màu; chiếc áo thực sự làm nổi bật màu mắt của chị ta.

“Ôi trời, sáu bảng rưỡi cơ à.” Người phụ nữ ngần ngừ, rõ ràng là ang suy nghĩ lung lắm. “Tôi không có đủ tiền rồi.”

Trời đất, chị ta còn không trả nổi sáu bảng rưỡi. Roo vươn người ra trước và thì thầm, “Thôi không sao, chị trả một bảng rưỡi cũng được.” Khỉ thật, cô sẽ tự bù phần còn thiếu.

“Được.” Mặt chị ta đương nhiên sáng bừng lên. Đó là chiếc áo len lông cừu hiệu Jaeger, vẫn còn mới nguyên. “Tôi lấy cái này.”

Ba phút sau, Roo ngước mắt lên thì thấy người phụ nữ chuẩn bị đi khỏi cửa hàng, ả thoăn thoắt khoắng một đôi giày gót nhọn hiệu Russel ang Bromley trên quầy trưng bày và bỏ tọt vào túi đi chợ. Cô chớp mắt ngỡ ngàng khi thấy ả quơ tiếp đầy một tay các loại khăn và túi xách.

“Này!” Roo hét lên tức giận.

Ả nhìn lên, giơ ngón giữa chào cô và phi ra khỏi cửa hiệu còn nhanh hơn cả Usain Bolt[1], chiếc túi đi chợ nẩy lên nẩy xuống theo gót giày của ả. Roo, nguyền rủa việc sáng nay mình đã sai lầm khi chọn đôi giày cao gót in hình da ngựa vằn cao mười phân với vô số quai gài, gào lên “Ngăn cô ta lại! Cô ta ăn cắp đồ!”

Nhưng điều này rõ ràng không thể xảy ra. Cô là người duy nhất trong cửa hàng này dưới tám mươi tuổi. Đợi đến lúc cô tháo xong mấy cái quai lằng nhằng và bỏ được giày ra, thì ả kẻ trộm và cái túi đi chợ của ả đã đến Camden mất rồi.

Pat, từ phòng sau bước ra, nhìn cô phật ý. “Cô không đuổi theo cô ta sao?” Để trả lời, cô chỉ vào đôi giày cao gót chằng chịt quai.

Pat khịt mũi vẻ chê trách rồi nói, “Sau này đi cái giày nào mà cô chạy được nhé. Mà tôi còn nghe cô nói là bán cho cô ta cái áo len giá một bảng rưỡi là sao?”

Thiệt tình, có thiết bị nghe trộm gắn ở quầy hay sao vậy? Roo đành ngậm ngùi, “Không sao, tôi không quên đâu. Tôi sẽ trả lại năm bảng.”

Sau sáu tiếng đồng hồ hít thở bầu không khí cũ kỹ của cô hàng từ thiện - rõ ràng không chọn làm tình nguyện ở một cửa hàng sạch sẽ là một sai lầm - thật chả khác gì thiên đường khi được bước vào thẩm mỹ viện. Sự xa hoa, những mùi đắt tiền lộng lẫy, không khí thư giãn, không có mấy kẻ ăn cắp vô ơn...

“Ôi nhìn mấy móng tay tội nghiệp của cô này!” Yasmin xem xét móng tay của Roo và nói đầy cảm thông, “Cái móng này gãy rồi. Chắc đau lắm. Làm thế nào mà ra nông nỗi này?”

Roo nhún vai. “Bê mấy cái thùng nặng. Bóc băng dính khỏi cái èn chùm trăm mảnh. Bê nồi cơm điện lên hai tầng gác.”

“Thế thì đúng rồi.” Yasmin đã sửa soạn xong đồ nghề làm móng. Cô tập trung vào cái móng tay gãy thảm hại. “Làm mấy việc này làm gì? Cô chuyển nhà à?”

“Không. Tôi mới làm tình nguyện ở cửa hàng từ thiện. Nếu cô thấy tôi có mùi lạ thì đó là lý do đấy.”

“Ôi cô chẳng có mùi gì cả đâu! Mà đáng nể đấy chứ, bỏ thời gian và công sức ra trong khi không thu lại được gì... thật là hào phóng. Cô tốt thật đấy.”

Một mặt, đây là những điều Roo muốn nghe. Nhưng mặt khác, giá mà Yasmin biết được.

Nhưng cô sẽ không kể cho cô ấy. Niall có thể yên tâm; đó không phải lý do cô quay lại đây. Cô muốn bù đắp cho Yasmin mà không để cô ấy phát hiện ra sự thật.

“Có hàng ngàn người làm tình nguyện mà.” Cô cho Yasmin xem đôi giày ngựa vằn. “Tôi đi giày không phù họp. Và bị mắng.”

“Nhưng đôi này đẹp mà.”

“Chúng tôi bị chôm đồ.”

“Bị chôm à?” Yasmin nhăn mặt. “Đúng là hạ cấp.”

Nói về hạ cấp thì... “Thôi, gia đình cô thế nào?”

“Vẫn khỏe, cảm ơn cô. Bạn cô có kể chuyện hôm nọ chúng tôi gặp nhau không?”

“À có, cô ấy có nhắc tới vụ đó.”

“Thế vụ trông trẻ thế nào?”

“Trông Alice á?” Roo không ngốc; cô hiểu được tầm quan trọng của việc nhớ tên. “Không sao, tuyệt!”

“Có thêm cái răng nào chưa?”

“Hả?”

“Răng ấy? Bé con ấy?”

“À… ờ, chắc thêm mấy cái rồi.” Thôi rồi, giờ thì khổ rồi. “Tôi chả đếm. Trẻ con không phải sở trường của tôi.”

Yasmin mỉm cười. “Thế thì Alice vẫn chưa làm cô thèm có con rồi. Cô chưa định có con hả?”

“Ôi, không đời nào.”

“Giờ thì nói thế.” Đôi mắt vợ Niall lấp lánh. “Nhưng cuối cùng cũng thay đổi quyết định thôi. Để vài năm nữa rồi xem. Cô có đang yêu ai bây giờ không?”

Roo nhìn lớp da quanh móng được khéo léo xử lý bằng que giũa, cảm thấy hơi ấm ở ngón tay Yasmin ấp lên bàn tay cô. “Không, chẳng có ai cả. Tôi đang một mình.”

“Thế hẳn là do cô lựa chọn. Cô xinh thế thì muốn anh nào chẳng được.”

Đừng nghĩ về Todd. Chắc chắn đừng nghĩ về Niall.

“Chuyện đâu có như thế, phải không? Đâu đơn giản vậy. Thành thật mà nói,” Roo buột miệng, “Tôi không may mắn lắm với đàn ông.”

“Ôi đừng lo, cuối cùng cô cũng tìm được một người thôi. Cô sẽ tìm được người thích hợp, ổn định cuộc sống, có con... xin lỗi cô, cô không sao chứ? Tôi nói gì sai à? Khăn giấy đây, tôi xin lỗi nhé, tôi không định làm cô buồn đâu...”

“Không, thật sự, tôi không sao mà.” Cảm giác tội lỗi và hổ thẹn đã làm cô thế này; Roo vội dùng bàn tay còn lại để gạt nước mắt tự dưng trào ra. “Nghe chuyện cô nói thấy hay quá. Chuyện của cô cũng thế à?”

“Gì cơ? Với chồng tôi á?” Yasmin ngừng lại trong giây lát. Rồi cô nói vẻ buồn rầu, thực ra tôi không định có bầu đâu, nhưng mà bị lỡ, nên phải cố hết sức thôi, phải không? Giờ thì có Ben rồi, tôi không thể xa nó được.”

Móng tay của Roo xong, được sửa rất khéo và đánh bóng rồi cắt ngắn hơn trước kia để phù hợp với công việc mới. Cô trả tiền và boa thêm cho Yasmin hai mươi bảng.

“Ôi.” Mắt Yasmin mở to. “Cô chắc không đấy?”

“Đương nhiên là chắc rồi. Tôi báo gấp thế mà cô vẫn xếp chỗ cho tôi. Và cô làm tốt lắm,” Roo nói, “cô xứng đáng mà.”

“Ôi, cảm ơn cô.” Yasmin cười tươi. “Lần sau quay lại nhé.”

Và điều kỳ lạ là, cô rất trông chờ ngày trở lại. Roo cầm một quyển giới thiệu bóng lộn màu hồng và kem của sa lông lên, trong đó nêu chi tiết các gói chăm sóc và phân vân lần sau mình nên dùng dịch vụ nào. “Có chứ.”

Tối đó điện thoại reo ngay khi Ellie chuẩn bị đi ngủ.

“Xin chào! Ellie à? Ellie cưng ơi, có Tony ở cùng cô không?” Là Tamara, trợ lý riêng của Tony ở LA, người có chất giọng ngọt như mía lùi, nói như hát, làm bạn cảm thấy như mình đang bơi trong mật ngọt vậy.

“Dạ không, ba không có ở đây.” Ellie nhíu mày, thật là câu hỏi kỳ lạ. “Ba không ở Anh. Ba ở LA mà.”

“Không đâu, cưng, ông ấy không có ở đây. Chắc chắn ông ấy ở đó với cưng mà.”

“Không có mà. Nếu ba tới ba sẽ bảo em.”

“Ừm, ông ấy bảo tôi lo vụ này mà. Chính tôi đã đặt vé máy bay và đưa ông ấy ra sân bay. Được rồi, đừng lo, tôi chỉ hỏi xem ông ấy có xếp lịch phỏng vấn được không thôi nhưng điện thoại di động lại tắt rồi. Không sao, tôi sẽ thử lại. Bái bai cưng nha!”

Rồi, thế này thì kỳ thật đấy. Ellie thử gọi số của Tony. Tamara nói đúng, điện thoại đã tắt. Nàng để lại lời nhắn nói ông gọi cho nàng và hỏi, “Nếu ba đây, sao ba không bảo con?”

Kỳ chưa từng thấy. Nhưng chắc chắn ông không sao. Hẳn phải có một cách giải thích đơn giản.

Ellie ngáp, đánh răng và đi ngủ.

❀ ❀ ❀

[1] Usain Bolt là vận động viên giữ kỷ lục môn điền kinh thế giới.

Nguyên tác: To the Moon and Back, Dịch giả: Đoàn Thị Thanh Mai
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.