Thật khó khi phải lựa chọn giữa khách sạn Claridge và Berkeley, nhưng cuối cùng Tony đã chọn Berkeley. Ellie không hề biết ông đang ở Anh; nàng ngỡ ông vẫn ở LA. Tất nhiên, thật điên rồ khi mua một căn nhà ở London mà không sử dụng, nhưng ông không muốn xen vào chuyện giữa Ellie và Todd, nhất là khi mối quan hệ của hai người mới đang trong giai đoạn thăm dò. Và nếu mối quan hệ này có thể tiến lên nấc tiếp theo... ờ, thì ông lại càng không muốn làm kỳ đà cản mũi.
Đây dù sao cũng là những lý do cao cả. Lý do thứ ba, chủ yếu về phía ông, là nếu làn này mọi chuyện diễn ra tốt đẹp, ông không muốn Ellie là người cảm thấy khó xử.
Bằng cách này tất cả đều được riêng tư.
Đúng rồi. Mấy giờ rồi nhỉ? Ông có thể xuống nhà đợi?
Ông có nên xịt thêm ít nước hoa không, hay ông đã xịt quá nhiễu rồi?
Liệu cô có đến sớm không? Hay cô đến muộn? Sao lại giống hồi mới lớn thế này?
Mười phút sau, Tony ở dưới nhà, cổ họng như nghẹn lại khi ông thấy cô bước vào sảnh y hẹn. Ôi Chúa ơi, cô còn xinh đẹp hơn cả trong trí nhớ của ông, dù thực tế là cô đã định cư vĩnh viễn trong tâm trí ông. Giờ đây ông đang ghi nhớ mọi chi tiết cuối cùng và đang rộng vòng tay.
Martha mặc một chiếc váy màu vàng chanh vừa khít và đi đôi giây rất hợp. Cô bưng lấy mặt ông, do dự nói. “Thế này là sai anh à, việc sai trái nhất em từng làm. Lần trước chỉ là tình cờ, nhưng lấn này thì bọn mình đã chủ định trước.”
Nghe có vẻ hứa hẹn. Thầm ngỡ ngàng vì nhận thấy da thịt họ tiếp xúc với nhau lại có thể gây ra phản ứng mãnh liệt đến thế, Tony nói, “Được gặp lại em thật tốt quá.”
“Tốt” có thể được bình chọn là câu nói giảm của năm. Gặp lại cô làm ông cảm thấy mình được sống thực sự. Ông nắm chặt tay cô và thấy luồng cảm xúc dạt dào trong đôi mắt màu hổ phách của cô.
“Ôi Tony.” Giọng Martha run run. “Anh đã làm gì em vậy? Em cứ nghĩ mình là người tử tế. Chân thật và đoan chính.”
“Em là người như thế mà. Này, đây không phải chuyện gì to tát cả. Mình chỉ gặp nhau để ăn trưa thôi.”
“Em biết. Chỉ ăn trưa thôi.” Cô thở ra.
“Hai người bạn gặp lại nhau, hàn huyên.” Hai người đã thỏa thuận như vậy; rõ ràng ông mong đợi nhiều hơn thế. Nhưng nếu không được thì cũng chẳng sao. Ông sẽ không gây áp lực với cô. Được gặp lại Martha, nhìn vào đôi mắt ấy và nghe giọng nói ấy, thế là đủ.
Gần đủ.
Ôi nhưng chúng ta còn hơn cả hai người bạn hàn huyên với nhau.
“Em vừa phải nói dối Eunice. Chiều nay chị ấy muốn em cùng đi thăm Henry. Em bảo chị ấy là không được vì em phải gặp khách hàng.”
“Đây đâu phải lời nói dối. Là sự thật mà. Anh là khách hàng của em. Anh là người hâm mộ cuồng nhiệt nhất của em.” Ông cố làm không khí nhẹ nhõm và xua tan cảm giác tội lỗi trong cô. “Em có muốn anh mua thêm tranh không? Anh sẽ mua. Em muốn anh mua bao nhiêu bức cũng được.”
Lần này cô mỉm cười. “Ôi Tony. Anh đang làm gì em thế này?”
Có rất nhiều câu trả lời cho câu hỏi đó, nhưng ông đã không nói ra. Thay vì thế ông bóp tay cô. “Đi nào, sang nhà hàng đi. Anh sẽ mời em bữa trưa.”
Ba tiếng đồng hồ trôi qua nhanh chóng. Hai người uống rượu vang Prosecco (nhưng không quá nhiều), thưởng thức đồ ăn tuyệt hảo (Tony hầu như không để ý tới điều đó) và nói chuyện không ngừng. Sự gắn kết giữa họ vẫn còn đó, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ đang được ở riêng với nhau, họ có thể thư giãn, ông không bao giờ muốn buổi gặp gỡ này kết thúc. Khi nhà hàng đóng cửa, họ chuyển sang quán bao Blue và tiếp tục chuyện trò, đắm mình trong bong bóng hạnh phúc của riêng hai người. Trên gác ông có phòng và có giường, nhưng họ vẫn ở nguyên tại chỗ. Cũng không sao. Không có áp lực gì cả. Ông sẽ ở đây ba ngày. Ôi, hãy nhìn đôi mắt ấy. Khuôn miệng hoàn hảo. Đôi lúm đồng tiền hiện lên mỗi khi cô cười. Ông yêu từng xăng ti mét trên người cô, mọi đường cong bánh mật yêu kiều. Và biết rằng cô cũng nhớ ông da diết như ông đã nhớ cô... nó tiếp thêm hy vọng cho ông. Bằng cách nào đó, nơi nào đó, chắc chắn họ sẽ bước bên nhau mà không còn day dứt mặc cảm tội lỗi nữa...
“Anh có nghe em nói gì không đó?” Martha vươn người về phía trước và vỗ vào tay ông.
“Anh xin lỗi. Nói chuyện với em khó tập trung quá.” Ông đan những ngón tay của mình vào ngón tay cô, tự hỏi liệu ông có thể hôn cô trước khi cô đi được không. Liệu cô có để ông làm thế không? “Em nói gì cơ?”
“Em đang kể chuyện hôm nọ tới cửa hàng đĩa Blockbuster. Henry thích xem chương trình Dad’s Army cũ trên ti vi, nhưng anh ấy muốn đợi cho đủ tập nên em đi mua thêm mấy đĩa cho anh ấy. Em đang đứng ở quầy thì nghe anh nói, ‘Em đang làm gì ở đây vậy?’ Thế là em giật nảy mình. Không thể tin được, em cứ ngỡ anh ở ngay sau lưng em. Em suýt nữa thì trụy tim tại chỗ!” Cô phẩy phẩy tay nhớ lại lúc đó. “Và tất nhiên em quay lại anh đang ở đó, trên màn hình ti vi trong bộ phim anh đóng năm ngoái. Em thấy mình đúng là đồ ngốc... ôi, đợi đã, điện thoại của em.” Lục trong túi, cô lấy ra chiếc điện thoại đang đổ chuông và nhăn mặt. “Ôi trời, là Eunice.”
“Kệ đi.” Tony biết thừa cô sẽ không làm thế.
“Không được. Nhanh thôi mà.” Cô đứng dậy, bước ra ngoài quán Blue để tìm chỗ yên tĩnh. Tony nhìn cô bước đi. Từ xa ông thấy cô nghe điện thoại rồi khựng lại. Tuyệt thật, chuyện gì vậy nhỉ? Xin đừng để Eunice gây áp lực với cô, làm cô thấy áy náy. Tay Martha giờ đang bưng miệng. Có gì đó không ổn. Tại sao bao nhiêu buổi chiếu khác thì nó không xảy ra, lại phải đúng vào hôm nay cơ chứ?
“Henry bị lạc.” Cô quay lại, cuống cuồng tìm ví. “Anh ấy bị lạc ở Hampstead Heath. Người ta không tìm thấy anh ấy... bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra với anh ấy... Em xin lỗi, em phải đi đây.”
Sao ông để cô đi một mình được? Ngoài cửa khách sạn Berkeley, người gác cửa đang vẫy một chiếc taxi đến, Tony và Martha cùng nhảy lên. Ngồi trong khách sạn, hai người không nhận ra trời bắt đầu mưa. Trên đường tới Hampstead, cần gạt nước của taxi hoạt động hết công suất. Sấm sét rền vang, bầu trời tối sầm lại và chớp giật trên đầu.
“Anh đi với em chẳng để làm gì.” Gương mặt Martha căng ra vì lo lắng. “Anh không thể đi tìm anh ấy được. Eunice không được nhìn thấy anh.”
“Anh có thể tránh chị ta.” Ông muốn ôm và trấn an cô, nhưng đây không phải lúc. “Chuyện xảy ra thế nào?”
“Henry thích mấy bãi đất hoang. Thỉnh thoảng bọn em đưa anh ấy tới chỗ đó để đi đạo. Hôm nay Eunice đưa anh ấy đi. Lúc họ đến trời vẫn còn nắng. Hai người ngồi xuống ghế băng và chị ấy ngủ gật mất.”
“Ngủ gật?”
Chị ấy mệt mà. Không trách chị ấy được; chị ấy không bao giờ ngơi tay. Dù sao thì chị ấy cũng chỉ chợp mắt vài phút. Lúc tỉnh dậy thì Henry đã đi mất. Chả để lại chút dấu vết nào. Rồi trời mưa. Trời ơi, đây là sự trừng phạt dành cho em vì không đi cùng hai người họ. Em lại đến gặp anh và thế là giờ anh ấy đi lạc.”
“Thôi mà, đừng hoảng lên, không có chuyện gì xảy ra với anh ấy đâu.” Tony nói cứng. “Tin anh đi, rồi sẽ tìm thấy anh ấy.”
Thế nhưng khi rốt cuộc họ cũng tới được Hampstead, Henry vẫn đang mất tích. Người lái taxi dừng ở cuối đường Millfield, gần mấy cái hồ Highgate. Martha gọi cho Eunice để biết chắc là chị ta đang ở đâu đó khu phía Bắc hồ.
“Em sẽ đi thẳng đến đó. Chị ấy đang quẫn lắm. Mấy người gác công viên cũng đang đi tìm anh ấy.” Cô mở cửa taxi và trong chớp mắt đã ướt sũng. “Xin anh đấy, Eunice không thể nhìn thấy anh được. Để em lo. Anh về nhà đi.”
“Ừ, anh sẽ về. Gọi anh ngay khi có thể nhé.” Nụ hôn kiểu gì thì cũng là cực kỳ vô duyên lúc này. Tony để cô đi. Ngay khi cô vừa khuất tầm mắt, ông trả tiền cho lái xe và nhảy khỏi taxi. Ở chỗ Martha rẽ phải, ông nhìn qua hàng cây để chắc chắn rằng không còn thấy bóng dáng chiếc váy vàng chanh của cô nữa, rồi rẽ trái.
Mưa như trút. Quanh đó không một bóng người, cành cây vặn vẹo bên này sang bên kia, bị cơn cuồng phong quất cho tơi bời. Martha nói với ông rằng Henry mất tích ở đồi Parliamel, nhưng bãi đất mà Henry thích lại ở gần mấy cái hồ. Tony, ướt lướt thướt đi thẳng về phía hồ nước. Giày của ông, không quen đi trong địa hình này, bị trơn trượt khi ông bước qua đám bùn, đá và mấy bụi cây dại. Cuối cùng ông cũng tới được mép nước. Vẫn không một bóng người. Hồ nước trông không hấp dẫn chút nào, xám xịt và lạnh lẽo, mặt nước dập dềnh và lõm bõm vì mưa. Ngay cả lũ vịt cũng hiểu phải chạy tìm chỗ trú. Cỏ dài và rậm rạp quấn lấy ống quần ông như tảo biển. Ông bỗng khựng lại khi thấy vật gì đó màu đen nổi trên mặt nước ở giữa hồ. Không phải một cái đầu; chỉ là một cái túi bỏ đi. Thở phào. Chúa ơi, tim ông đang đập thình thịch. Đó có thể là Henry. Ông lại lê bước, chớp chớp cho nước mưa ra khỏi mắt và tiếp tục tìm kiếm. Có lúc, ở xa xa, ông thấy một bóng người nhỏ xíu trên đồi và nghe một giọng mơ hỗ đang gào tên Henry.
Mười phút sau chuyện đó xảy ra. Phải chăng ông đã nghe thấy tiếng động hay chỉ là hết sức tình cờ ông quay nhìn sang bên và thấy một bàn chân trần thò ra từ trong bụi cây cách đó tầm mười mét? Nỗi sợ hãi lại ập đến, ông lại sắp tìm ra cái gì nữa đây? ông loạng choạng bước đi trên nền đất mấp mô và nhìn thấy bàn chân đó nối tiếp với cẳng chân, được ống quần nâu ướt sũng phủ lên. Rồi một thân người gầy guộc, cánh tay dài ngoẵng, rồi cái đầu... đúng rồi, chắc chắn là anh ấy...
“Này anh ơi?” Tony cẩn trọng đến gần. Henry đang nửa ngồi nửa nằm dưới cái cây, mắt nhắm nghiền, mồm hơi hé. Trông ông ta như bức tượng khắc gỗ bị bỏ lại trong mưa.
Rồi đôi mắt mở ra và Henry nhìn ông “Tôi ướt hết rồi.”
Rồi, còn sống. Chưa chết.
“Henry, anh không sao chứ?”
“Vâng, cảm ơn. Tôi ướt hết rồi.”
“Tôi thấy rồi. Giày anh đâu rồi?”
Henry kinh ngạc nhìn bàn chân trần khẳng khiu của mình. “Tôi không biết. Tôi xin lỗi. Tôi ướt quá.”
“Anh có đứng dậy được không?”
“Tôi đói. Đến giờ ăn sáng chưa?”
Giọng Henry hiền lành, ngơ ngác, lễ phép. Ông ngoan ngoãn đưa tay ra để Tony giúp đứng dậy. Quần áo ông ta ướt sũng như thể vừa rơi xuống hồ. Có khi thế thật.
“Anh vừa bơi đấy à?” Tony nói.
Henry chậm rãi chớp mắt. “Tôi ướt hết rồi.”
Hai người đứng nhìn nhau vài giây trong mưa. Rồi Tony nhìn Henry lục trong túi quần và lấy ra một cái tất màu xám. Ông ta đeo nó vào tay trái như chiếc găng tay. Đây là chồng của Martha; ông ta từng là kế toán. Chúa ơi, Alzheimer đúng là căn bệnh quái ác và ghê sợ. Tony chợt nhận ra quanh đây không có ai. Không ai biết ông ở đây. Nếu là một nhân vật trong phim, có thể ông sẽ cố dẫn Henry ra mép nước và đẩy ông ta xuống. Ở đây nước sâu. Ông ta sẽ không thể trèo lên. Ông ta sẽ biến mất, bị xóa sổ, bốc hơi hoàn toàn...
Nhưng đây không phải phim ảnh. Có thể trong đời ông đã làm những việc không đáng tự hào gì, nhưng ông không phải kẻ sát nhân.
Tony mỉm cười và tìm điện thoại.
“Tôi muốn một tách trà.” Henry nói, gạt nước trên mái đầu hoa râm mềm mại.
“Chúng ta sẽ lấy cho anh một tách.” Ngón tay ông do dự trên bàn phím điện thoại. “Henry, Martha là ai?”
Ông nhìn thấy trong đôi mắt nâu viền bạc ánh lên một tia nhận thức. “Martha à? Tôi nghĩ cô ấy sống ở nhà bên, phải không?”
Tony nhẹ nhàng nói, “Martha là vợ anh.”
“À đúng rồi. Đúng rồi.” Henry nhìn chiếc tất trên tay. “Một cốc trà và một cái bánh quy.”
“Anh có yêu Martha không?” Có phải điều này sẽ biến ông thành một kẻ thực sự đáng khinh không? “Henry, anh có yêu cô ấy không? Vợ anh ấy?”
“Có. Giày tôi đâu rồi? Tôi yêu cô ấy lắm.” Ông ta gật đầu lia lịa. “Cả sandwich thịt hun nữa. Thế thì tốt quá. Anh biết đấy, tôi hơi đói.”
Tony gọi điện. “Anh thấy anh ấy rồi. Anh ấy không sao.”
“Ôi ơn Chúa!” Martha khóc nấc lên nhẹ nhõm. “Anh đang ở đâu?”
Ông nói với cô địa điểm và nói thêm, “Đừng nói gì cho Eunice, em cứ đi thẳng xuống đây đi.”
Chỉ chưa đầy năm phút Martha đã tới chỗ hai người. Mưa bắt đầu hơi ngớt nhưng tất cả mọi người đều ướt sũng nên điều đó cũng chẳng quan trọng.
“Chào em!” Khuôn mặt Henry sáng bừng lên khi nhìn thấy cô đi qua mấy bụi cây nhỏ về phía bọn họ.
“Tên cô ấy là gì?” Tony hỏi.
“Ôi trời, tôi biết tên cô ấy. Để tôi nghĩ... cô ấy là người vợ xinh đẹp của tôi.”
“Ôi Henry, bọn em lo cho anh quá. Bọn em không biết anh đâu cả,” Martha nắm chặt cả hai tay ông ta, một trong hai bàn tay vẫn đang đeo chiếc tất len màu ghi. “Giày anh đâu rồi?”
“Ở cửa hàng Harrods, anh nghĩ thế. Hoặc siêu thị Saintsbury’s. Anh ướt hết ‘rồi.”
“Em biết rồi anh yêu. Không sao. Bọn em sẽ đưa anh về nhà” Cô nhìn Tony và nói, “Cảm ơn anh nhiều lắm. Anh phải đi thôi. Nhưng cảm ơn anh.”
Khi Tony quay đi, Martha gọi điện cho Eunice để báo với chị ta mọi việc đều ổn, Henry vẫn an toàn.
Henry, cẩn thận xem xét chiếc tất trên tay, nói bâng quơ, “Hay món gà nướng cũng ngon.”