Nếu bạn muốn có cách nào khiến những người London cộc cằn nói chuyện với mình, thì Ellie đã tìm ra câu trả lời. Bạn chỉ cần mang một bó hoa gói giấy bóng kính to tướng từ chỗ làm về nhà.
“Cho anh hả, em yêu?” người bán báo ngoài cửa Brace House nói với nàng khi nàng rời khỏi tòa nhà vào ngày làm việc cuối cùng.
“À, cảm ơn, không cần phải làm thế đâu!” Người lái taxi gào qua cửa sổ xe.
“Hay quá, cưng, đúng loại anh thích,” anh công nhân vận chuyển trên tàu điện ngầm nói.
“Sao em biết hôm nay là sinh nhật tôi?” Một người lạ hoắc trên phố tươi cười với nàng.
Giống như sống trong thế giới của Mary Poppins vậy.
Thực ra, điều này đã tạo ra một thay đổi rất thú vị, chuyến đi cuối cùng từ chỗ làm về nhà biến thành một câu chuyện vui vẻ. Có lẽ tha hoa đi khắp nơi cần phải trở thành việc bắt buộc. Về tới phố Nevis, Ellie bước vào nhà. Tony đã ở đó; nàng có thể ngửi thấy mùi nước hoa Acqua di Parma của ông.
Ông ra đón nàng. “Chào con yêu. Hoa này cho ta à? Con không cần phải làm vậy đâu.” Hài lòng với khiếu hài hước của chính mình, ông bỏ bó hoa gói giấy bóng kính sang một bên và ôm nàng thật chặt. “Trông con tươi tắn lắm.”
“Ba cũng thế.” Tony ghé qua đây vài ngày để gặp mấy nhà sản xuất phim và tham gia vài cuộc phỏng vấn. Thật vui khi được gặp lại ông.
“Tất cả ổn định rồi chứ con?”
“Vâng ạ. Ở đây tuyệt lắm. Thứ Hai con sẽ bắt đầu làm việc ở công ty của Zack.”
“Tuyệt. Tiệc chia tay của con thế nào?”
Ellie bắt đầu tháo lớp giấy gói hoa. “Sướt mướt lắm ạ. Paula khóc như mưa. Mọi người cứ ôn lại chuyện ngày xưa, lo lắng không biết con sẽ vượt qua thế nào nếu không có họ. Con chỉ cảm thấy hơi ăn năn vì đã quyết định ra đi và thực sự rất mong đợi công việc mới này.” Nàng đã nói với Tony điều này qua điện thoại, nhưng vẫn cần phải nhắc lại. “Nhân đây, sếp mới không biết về Jamie. Con cũng không định nói với sếp.”
“Cũng tốt.” Tony gật đầu. “Không cần phải lo lắng thế đâu. Cứ lâm việc gì con thấy thoải mái nhất.”
Ông pha cà phê trong khi nàng cắm hoa vào một cái bát. Trước khi đi gặp mấy nhà sản xuất phim, ông kể cho nàng về dự án. “Họ quảng cáo bộ phim giống Lock Stock kết họp với Gavin and Stacey. Họ muốn ba đóng vai một tay gangster đáng yêu quản lý một câu lạc bộ khiêu vũ tập thể, nuôi mấy con chó Chihuahua và có thể bắn chết bất cứ kẻ nào làm ta khó chịu.”
“Con sẽ xem bộ phim đó.” Ellie bấm bớt phần gốc của một bông đồng tiền vàng. “Vậy là chắc chắn ba sẽ đóng bộ phim đó chứ?”
“Có thể Bộ phim sẽ quay ở London, Cardifff và Reykjavik. Ba sẽ xem xem.” Ông cho thêm đường vào cà phê và khuấy lên. “À mà hôm nọ ba cũng nhận được email của Todd. Bây giờ nó lại quay về đây sống.”
Nàng tập trung vào mấy bông hoa. “Con biết. Anh ấy cũng viết cho con.”
“Con gặp nó chưa?”
“Chưa ạ.”
“Sao lại chưa?”
“Con không biết.” Ellie nhún vai và bấm một gốc hoa khác. “Chỉ là chưa thôi ạ.”
“Con có ghét nó không?”
“Tất nhiên là không ạ!”
Tony nhún nhường. “Thôi được, không phải ba muốn ép buộc gì con đâu. Ba chỉ định hỏi thôi. Vậy bao giờ ba có thể gặp người bạn mới của con đây? Cái cô sống ở bên kia đường ấy?”
“Bất cứ khi nào cô ấy có thể dứt được gã bạn trai mới. Hoặc là khi hắn bận bịu.” Nàng nói thêm, không giấu nổi vẻ bất bình “Với vợ và con hắn.”
Tony đáp lãnh đạm, “Chà.”
Khỉ thật, nàng đang nói gì vậy? Ellie im bặt; ai chả biết hồi còn ở với mẹ Jamie, Tony đã từng lăng nhăng. Nàng vội nói, “Roo không được may mắn với chuyện tình cảm. Con không muốn cô ấy bị tổn thương, vậy thôi.”
“Cậu ta thế nào?”
“Con chả biết. Theo Roo nói thì thật tuyệt. Ai mà biết được? Chuông cửa reo lên và nàng thở phào nhẹ nhõm, không sợ tiếp tục lỡ miệng hay phải nói chuyện về Todd nữa; “Ba đi đi chắc là xe của ba đó.”
• • •
Trưa thứ Bảy, Ellie bắt tàu điện ngầm tới Camden sau đó bước dọc đường
Parkway dưới nắng đẹp. Sáng sớm nay trước khi đến chỗ nhà may, Tony đã nói, “Nhân đây, ba đã đặt bàn tại quán York and Albany. Một giờ nhé.” Khi nàng phản đối là không cần phải như thế, nàng có thể nấu nhanh mấy món để ăn ngay ở nhà, ông đã lắc đầu. “Nếu ta đang ở khách sạn thì chúng ta sẽ gặp nhau ở đâu đó tử tế để ăn trưa, phải không nào? Giờ cứ tiếp tục làm thế đi.” Ông nghiêm mặt nói thêm, “Không phải là vì món bánh mì nướng trứng rán của con không ngon đâu nhé.”
Ông cũng có lý. Tony thích ăn ngon và cả hai người đều muốn ra ngoài ăn. Khi Ellie tới nhà hàng, bụng nàng đã réo ầm ầm. Nàng đến sớm mười phút, nhưng biết đâu Tony đã tới rồi.
Hóa ra ông vẫn chưa tới. Nàng xuống cầu thang để vào toa lét nữ, nghịch tóc một chút và thoa lại son bóng.
Khi trở lên gác, nàng thấy một người mới đến ngồi bên chiếc bàn cạnh cửa sổ. Đỉnh đầu nàng đau nhói, miệng thì khô khốc. Ối trời, không. Ngay lúc đó, nghe thấy tiếng gót giày của nàng nện trên sàn gỗ, Todd quay lại để xem vì sao tiếng bước chân đột ngột dùng lại.
Nhìn mặt anh đủ thấy rõ ràng anh cũng bất ngờ y như nàng. Trông anh già dặn và trưởng thành hơn. Anh mặc áo sơ mi xanh lá cây đậm và quần màu lam trông chẳng hợp nhau chút nào. Trấn tĩnh lại, Ellie thả lỏng bàn tay đang nắm trên tay vịn cầu thang và tiến đến chỗ anh.
“Chào anh, Todd.” Có phải nàng trông cũng già hơn không nhỉ?
“Chào Ellie.” Anh bối rối đứng dậy. “Gặp em ở đây hay quá.”
“Ừm, em nghĩ cũng chẳng phải tình cờ đâu. Tony mời em đi ăn trưa mà.”
Rõ ràng Todd đang nghĩ xem anh có nên thử ôm nàng một cái không. “Bác ấy cũng mời anh.”
Chắc chắn Tony đã quyết tâm dàn xếp vụ này. Mà ông còn chưa tới. Ellie lấy điện thoại ra gọi cho ông.
“Chào con, cậu ấy tới chưa?”
“Rồi ạ. Ba có đến không?”
“Ellie, cứ ăn trưa với nó đi. Con làm việc đó hộ ba nhé? Và đừng lo lắng về hóa đơn thanh toán.” Giọng Tony dịu dàng. “Ba lo hết rồi.”
“Ba sẽ phải hối tiếc đó,” Ellie nói. “Con sẽ gọi loại rượu đắt nhất trong thực đơn.” Nàng cúp máy và nhìn Todd. “Ông ấy không đến đâu. Em không thể tin được là ông ấy lại làm chuyện này.”
Todd nhìn nàng dè dặt. “Vậy giờ sao?”
“Em không biết.” Ellie nhắm mắt trong giây lát, nàng ghét phải thừa nhận là nàng đã bị sắp đặt. Đây không phải tình huống mà nàng muốn rơi vào. Lần cuối điều này xảy ra là trong đám tang của Jamie, khi nàng chỉ muốn thoát khỏi nhà thờ và chạy, chạy mãi. Lúc đó nàng không có lựa chọn, nhưng bây giờ thì có. Nếu nàng thực sự muốn, nàng có thể đứng dậy và đi khỏi đây...
“Tiếng gì vậy?” Trông Todd có vẻ nghi ngờ. “Bụng em sôi đấy à?”
Cái dạ dày ngu ngốc, nó lại kêu ùng ục như máy trộn bê tông rồi. Sáng nay nàng cố tình không ăn sáng. “Em nghĩ là em về nhà đây,” Ellie nói.
“Tony nói gì trên điện thoại vậy?”
“Ba nói muốn em ăn trưa với anh.”
Todd điềm tĩnh hỏi, “Vậy sao em không muốn?”
Ngón chân Ellie co lại. “Em... chỉ là...”
“Chào anh chị!” Trưởng nhóm phục vụ tươi cười tiến đến phía họ. “Bàn của anh chị đã sẵn sàng nếu anh chị cần ngay.”
Todd giơ tay. “Thực ra thì, xin đợi một lát, có thể có chút thay đổi.”
Thôi rồi, thật ngu ngốc. Todd đang nhìn nàng. Người trưởng nhóm phục vụ đang đợi họ. Một đôi khác đứng bên quầy bar đang quan sát và nghe ngóng...
Ực ụcccccc.
Ôi trời ơi, họ có nghe thấy tiếng đó không? Tất thảy mọi người trong nhà hàng này đã nghe thấy âm thanh đó chưa?
“Thôi được” Ellie áp tay lên cái dạ dày đang sôi để cố gắng bịt miệng nó một cách vô ích. “Ăn thôi.”
Trong năm phút đầu tiên hai người chỉ tập trung vào thực đơn. Cuối cùng thì nàng cũng thuộc lòng thực đơn và không thể nhìn chằm chằm nó lâu hơn được nữa, Ellie thở dài nói, “Xin lỗi anh.”
“Không sao.” Todd bỏ thực đơn xuống. “Xin lỗi về chuyện gì?”
“Anh biết đấy. Tất cả mọi chuyện.” Họng nàng nghẹn ứ còn mắt nhìn chăm chăm xuống bộ dao dĩa. “Về việc hôm nay. Mấy cái email. Việc không muốn gặp anh. Tất cả.”
“Em biết tại sao em cảm thấy như vậy không?”
“Vì em là người xấu xa.”
Anh lắc đầu. “Thôi nào. Không phải vậy.”
“Đúng vậy đấy.” Cổ họng nàng càng nghẹn lại và cô phục vụ xinh đẹp đang tiến tới chỗ họ để ghi món. Đẩy lùi ghế, nàng vội vã nói, “Cho tôi pate vịt và cơm Ý. Đợi chút...”
Nàng lộc cộc chạy xuống gác lần thứ hai, khóa mình trong khoang toa lét, lặng lẽ gạt nước mắt cho đến khi một nữ thực khách khác rời khỏi nhà vệ sinh và nàng có thể bật ra những tiếng thổn thức. Vụ khóc lóc này quả là ồn ào, lem nhem, ngốc nghếch và tốn thời gian, nhưng không có cách nào ngừng lại được. Giống như cơn giận dỗi không thể kiểm soát của trẻ con, dần dần nàng cũng nguôi ngoai.
Trời, đúng là chẳng ra sao. Cuối cùng Ellie đối diện với hình ảnh của mình trong gương và nhăn mặt. Mắt sưng húp, má thì lem luốc, giống hệt ngày xưa. Mấy tháng rồi trông nàng không tệ đến thế này. Lục lọi trong túi, nàng tìm thấy bộ đồ trang điểm thích hợp và cây son bóng đáng tin cậy.
Được rồi, dù trông nàng vẫn hơi đáng sợ, nhưng đành vậy. Nếu biết trước chuyện này sẽ xảy ra, nàng đã mang theo cả mascara.”
“Không cần phải nói gì đâu,” nàng nói với Todd khi quay lại bàn. “Em biết rồi.”
“Xin lỗi em.” Anh có vẻ khó xử.
“Anh đừng thế. Chuyện cũng đã xảy ra rồi thế thôi. Dù sao thì bây giờ em đã thấy khá hơn. Anh gọi món chưa?”
Todd gật đầu.
Nàng liếc quanh nhà hàng, thấy những ánh mắt đang vội lảng đi. “Mọi người đang giả vờ không nhìn em. Em cá là người ta đang cố tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra ở đây.”
Anh cố nặn một nụ cười.
Ellie uống ít nước. Không ích gì, nàng phải nói ra thôi. “Em có thể nói cho anh biết tại sao em là người xấu xa không?”
“Để anh đoán. Jamie đã mất còn anh thì sống sờ sờ ra đây. Nếu một trong hai phải chết, thì em mong rằng người đó là anh.”
Trời ơi. Anh ấy biết.
“Vâng.” Nàng gật đầu hổ thẹn, đầu gối nàng ép chặt vào nhau dưới gầm bàn.
“Ellie, em nghĩ là anh không biết điều đó sao? Ngay sau khi sự việc xảy ra?”
“Em xin lỗi. Em đã cố gắng không nghĩ thế.” Nàng cảm thấy mình như cái khăn bị vắt kiệt. “Nhưng em không đừng được.”
“Còn anh thì thấy tội lỗi vì mình vẫn còn sống. Vì sao anh lại còn sống cơ chứ? Cảm giác không dễ chịu chút nào,” Todd nói. “Anh biết anh không tốt đẹp hơn Jamie. Anh không xứng đáng thoát chết. Anh đã tự hỏi mình câu đó hàn triệu lần. Tại sao lại là anh?” Cặp mắt đầy vẻ đau thương, cho thấy nỗi thống khổ của anh. “Vấn đề là không có câu trả lời nào cả. Nên lúc nào anh cũng sống trong cảm giác tội lỗi. Người bạn thân nhất của anh không còn nữa và anh nhớ cậu ấy rất nhiều... anh vẫn nghĩ nếu đêm đó anh tới muộn thay vì tới sớm, hoặc anh đi loanh quanh một chút như Jamie bảo, thì tai nạn đã chẳng xảy ra.”
Anh ấy cũng tự hành hạ mình bằng những ý nghĩ đó sao? Giờ thì Ellie ngập tràn cảm giác tội lỗi. Nàng nhoài qua bàn và nắm tay anh. “Ôi Todd, em cũng nhớ anh ấy. Nhưng đó không phải lỗi của anh.” Nàng siết những ngón tay anh để thể hiện mình thật lòng và thấy vẻ khuây khỏa dần hiện lên trên gương mặt đối diện. “Thực sự không phải. Em sẽ không làm một đứa con gái khó chịu và ngu ngốc nữa, em hứa đấy.”
Món đầu tiên được bưng ra khi không khí đã đỡ căng thẳng. Sau khi nàng thú nhận là muốn anh chết và Todd tha thứ cho nàng về điều đó, sự căng thẳng giữa họ tan biến một cách kỳ diệu. Thức ăn rất ngon nhưng cả hai người đều mải hàn huyên đến mức quên cả thưởng thức. Todd kể nàng nghe về cuộc sống ở Massachusetts và biểu diễn giọng Boston của anh, nó làm anh nghe như đứa con rơi của Loyd Grossman và Dick Van Dyke. Mặc dù làm việc ở đó khá thú vị, nhưng anh chỉ chuyển công việc để cố gắng thoát khỏi nỗi đau. Chuyện đó không giúp ích được gì nên anh đã quay về, sẵn sàng tiếp tục cuộc sống ở London, mặc dù giờ đây là Jamie không còn nữa.
Sau đó đến lượt Ellie kể cho anh nghe về việc Tony bị sốc khi đến thăm căn hộ ở Hammersmith rồi quyết định mua một căn khác trên phố Nevis. “Em cảm thấy tội lỗi vì được sống ở một nơi đẹp đẽ, tất cả chỉ vì Jamie đã mất.” Kỳ thực là nàng chưa từng thú nhận điều này với ai; đó chắc hẳn là cảm giác của mọi người khi được nhận tiền bảo hiểm nhân thọ và biết rằng giờ đây mình có thể đi một chuyến nghỉ mát xa hoa.
“Tony làm vậy vì bác ấy muốn thế. Anh cá là điều đó làm bác ấy dễ chịu hơn,” Todd nói.
Có thể. Thực ra, nàng biết đó là sự thật. Món chính được bưng lên và Ellie mô tả nàng cảm thấy tù túng như thế nào ở Brace House. “Mọi người đối xử với em tốt hơn em đáng được hưởng. Em chưa bao giờ cảm thấy mình là người bình thường. Cứ như thể em đi đâu cũng có dòng chữ QUẢ PHỤ sơn trên trán vậy. Cho nên từ thứ Hai này em sẽ nhận công việc mới, sếp mới và một khởi đầu mới.”
Hai người tiếp tục ăn uống và nói chuyện. Nàng kể cho Todd về Roo. Đổi lại, anh kể cho nàng cảm giác xấu hổ khi một người Anh ở Mỹ vướng phải tình huống khó xử do hiểu nhầm nghĩa của từ “cái quần”[1].
Rượu lại được rót đầy cốc.
“Trông em có già hơn không?” Ellie rướn người gần hơn, nâng cằm lên để anh có thể nhìn nàng rõ hơn.
“Không.” Anh cười. “Trông em vẫn vậy. Sao thế?”
“Vì trông anh già hơn. Xin lỗi nhé.” Nàng làm bộ. Có thể tại vì kiểu tóc. Trông anh... giống người trưởng thành hơn.”
“Anh giống người trưởng thành hơn mà. Giờ anh già dặn hơn rồi. Anh thậm chí còn không xem SpongeBob SquarePants[2] nữa.”
Được khuyến khích bởi khiếu hài hước ngày xưa của anh, Ellie nói đùa, “Vậy mấy cô gái ở Boston thì sao? Anh có gặp cô nào tốt không? Gặp cô nào đủ loạn trí chịu đi chơi với anh không?”
“Chân tình nhé? Nhiều hơn em tưởng đấy.” Todd nhăn nhó. “Nhiều hơn anh tính, chắc chắn. Rõ ràng là nhờ giọng Anh của anh. Mấy cô phát điên vì chất
giọng đó. Bọn họ cứ nghĩ tất cả chúng ta đều là quý-sờ-tộc.”
“Vậy ý anh là các cô tấn công anh tới tấp?” Đương nhiên là vậy; Todd khá hấp dẫn. Với nụ cười quyến rũ và tính tình thoải mái vui vẻ, có cô gái nào mà không bị anh hấp dẫn chứ?
“Ừ, tấn công tới tấp.” Anh gật đầu dè dặt.
“Ý anh là sao?”
“Em muốn nghe sự thật không? Thôi được, anh đã hẹn hò với một cô. Trong vài tuần. Cô ấy... ổn. Không có vấn đề gì. Nhưng anh không thể đi xa hơn. Vì anh thấy có lỗi. Thật không công bằng khi anh vẫn làm được mấy việc này trong khi Jamie không thể.” Todd nhún vai và bình thản nói, “Cho nên anh không tiếp tục nữa.”
“Làm chuyện đó á?”
“Ừ.”
“Ý anh là làm tình á?”
“Chuẩn.”
“Sao, cá thử cũng không á?”
“Anh không muốn thử.”
“Vậy cô ta cảm thấy thế nào?”
“Cô ấy thất vọng lắm, tưởng rằng đó là lỗi của cô ấy. Sau đó khi anh kể cho cô ấy nghe về Jamie thì cô ấy nghĩ anh bị gay.” Todd uống một ngụm rượu. “Anh phải giải thích là không phải thế. Sau đó thì anh trở thành một thử thách. Các cô thi nhau quyến rũ anh. Nhưng họ càng cố gắng, anh lại càng lảng tránh.
Kể cũng lạ.” Anh lắc đầu. “Anh chưa bao giờ nổi tiếng như thế. Nhưng anh lại chẳng tận dụng điều đó. Anh cá là Jamie ở trên thiên đường đang cười nhạo anh.”
Làm sao mà nàng có thể giữ khoảng cách với Todd lâu vậy nhỉ? Anh yêu quý Jamie cũng nhiều như nàng. Ellie nói, “Em cũng đoán thế.”
Anh rướn người lại gần nàng, hạ giọng. “Em có nói chuyện với cậu ấy không?”
Bụng Ellie quặn lại. Nàng gật đầu. “Có.”
“Anh cũng thế.”
Nàng hạ dĩa xuống. “Anh ấy có nói chuyện lại với anh không?”
“Không.” Trông Todd có vẻ kinh ngạc; rõ ràng anh chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đó. “Làm sao được? Cậu ấy mất rồi mà.”
• • •
“Vẫn chịu nói chuyện với ba à?” Tony đón hai người ở nhà.
“Ba đã làm một việc rất đúng đắn.” Ellie ôm ông. “Cảm ơn ba.”
Ông vỗ vai nàng. “Ta mừng vì việc đã được giải quyết. Cứ gọi ta là Svengali. Todd, lại đây. Mừng được gặp lại cháu.”
Ellie đi vào bếp và đặt ấm nước để hai người hàn huyên với nhau. Khi trở lại, nàng nói, “Ba còn hơn cả mẹ đỡ đầu, cái cách ba giải quyết mọi vấn đề của con đó.”
“Tận dụng tối đa thôi, ta chỉ ở đây đến thứ Tư.” Tony lấy một miếng bánh quy trong hộp. “À, lúc trước sếp mới của con gọi điện. Con gọi lại cho cậu ta nhé.”
“Cậu ta đổi ý về vụ nhận em rồi. Em đã bị sa thải,” Todd nói.
Ellie pha cà phê và gọi cho Zack.
“Chào cô, tôi chỉ định báo là sáng thứ Hai tôi có bữa sáng với đối tác ở quán Savoy, nên cô không cần đến lúc 9 giờ. 10 giờ đến nhé. Lúc đó chắc chắn tôi về rồi.”
“Vâng được ạ. Cảm ơn anh.” Nàng thích nghe những tin như thế này.
Zack hắng giọng. “Lúc trước là ai nhấc máy vậy?”
Ellie ngập ngừng; sao anh lại quan tâm vậy? Cứ tưởng phụ nữ mới là người hay hỏi chứ. Dù sao thì, có vẻ như anh không nhận ra giọng của Tony; giọng của ông cũng không đặc sắc đến thế. Nàng bình thản nói, “Bạn tôi. Được rồi, vậy là 10 giờ sang thứ Hai. Tôi có cần biết thêm điều gì nữa không?”
“Lúc này tôi chưa nghĩ ra.” Trong chốc lát, giọng anh như thể anh muốn nói thêm điều gì nữa nhưng đã kìm lại. “Được rồi, cuối tuần vui vẻ nhé,” Zack nói cộc lốc. “Hẹn gặp cô sau.”
❀ ❀ ❀
[1] Nguyên văn: pants (tiếng Anh-Mỹ là “cái quần”, tiếng Anh-Anh là “quần sịp, quần đùi”).
[2] Series phim hoạt hình dành cho thiếu nhi.