Yêu Anh Tới Tận Mặt Trăng Và...Quay Trở Lại

Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

“Chúa ơi,” Tony nói. “Vậy ra đây là lý do tại sao con không muốn ba vào nhà.”

“À, vâng. Bây giờ thì ba biết rồi đấy.” Phải có người ngoài trông vào mới làm ta nhận ra đang sống nhếch nhác đến thế nào. Ellie nhìn ông đi lại quanh phòng khách, ngượng chín người vì nàng có thể chịu đựng cảnh bừa bộn này lâu đến thế, và hầu như suốt quãng thời gian vừa rồi nàng thậm chí còn không nhận ra tình trạng tồi tệ đến thế này. Một năm trước, Moira, bà chủ nhà hiền lành đáng mến của nàng, mất vì đau tim, để lại khu nhà này cho cậu con trai tiếp quán. Ron, một gã chẳng đáng mến chút nào, ngay lập tức kiếm được mấy người thuê nhà chẳng ra gì. Phải một thời gian sau Ellie mới phát hiện ra hội đồng thành phố đã trả thêm tiền cho Ron để nhận những gia đình mà họ nhẵn mặt chủ yếu vì những người này gây rối tới mức bị tống cổ khỏi mấy căn nhà trước. Giờ khu nhà này là phương án cuối cùng của họ, nhưng thay vì biết điều giữ trật tự họ dường như lại muốn thi đua giành danh hiệu khách thuê nhà ồn ào phiền nhiễu nhất Hammersmith, nếu không muốn nói là cả London này.

Như để minh chứng cho quyết tâm đó, căn hộ trên gác đang phát ra âm thanh giống như một cuộc đối đầu trong trận bóng bầu dục. Sàn nhà trống trơn bởi tấm thảm mục nát đang nằm chỏng chơ trong khu vườn chỉ bằng cái bàn trước hiên. Josh Groban đang rống lên thống thiết ở âm lượng lớn nhất. Hai con chó đang phát điên. Nữ chúa của gia đình đó, một người đàn bà tầm năm mươi tuổi với khuôn mặt hao hao chó ngao và chất giọng nghe như máy trộn xi măng, đang gầm lên, “Hai đứa oắt con chúng mày mà không thôi ngay đi là tao ném hết cả lũ qua cái cửa sổ chết tiệt kia đấy, biết chưa?”

“Bà ta đang nói với lũ chó à?” Tony hỏi.

“Có thể ạ. Cũng có thể là với lũ con trai bà ấy. Cả thảy bốn đứa.”

“Và xéo khỏi ti vi ngay, mấy thằng mắc dịch.”

“Đó là hai thằng nhỏ nhất,” Ellie giải thích.

“Thật là man rợ.” Tony phẫn nộ.

“Rồi ba sẽ quen thôi.” Bình thường nàng vẫn cố gắng lờ đi những âm thanh tồi tệ nhất.

“Chỗ kia bị sao vậy?” Ông chỉ chỗ trần bị ố thê thảm.

“Có người để bồn tắm bị tràn ạ.”

“Cứ như chỗ này chưa đủ ẩm thấp hay sao ấy.” Hít phải mùi mốc đến dung dịch xịt khử mùi Febreze cũng không át đi được. Tony xem xét bức tường trống trơn mà nàng dán giấy đêm qua. “Con có dán được giấy lên đám mốc này, chẳng chóng thì chầy, nó vẫn sẽ bong ra thôi. Nói thẳng là nơi này rất nguy hiểm cho sức khỏe. Con chưa báo chủ nhà giải quyết chuyện này sao?”

Mới tầm một triệu lần thôi. Nhưng sao hắn ta phải bận tâm cơ chứ. Ellie biết Ron chỉ muốn nàng đi khỏi nơi này; cho một gia đình khác vào thuê là gã sẽ tăng giá lên ngay. Nàng nhún vai nói, “Con bảo rồi, nhưng...”

“Xéo, con bò béo ú!” Giọng đàn ông rống lên, tiếp đó là tiếng sập cửa và tiếng chân nện thình thịch trên cầu thang rồi cửa trước cũng sập mạnh. Từ cửa sổ phòng khách, Tony nhìn thấy một thằng nhóc gầy nhẳng xanh xao, đứng lom khom trên vỉa hè gọi điện thoại. Chỉ trong vài giây một chiếc BMW láng coóng với cửa kính đen phanh kít lại. Cửa sổ được hạ xuống, thằng bé đổi tiền lấy một cái bọc nhỏ rồi chiếc xe phóng đi.

“Đừng để nó nhìn thấy.” Ellie vội nói.

Dĩ nhiên là đã quá muộn. Thằng nhóc quay ngoắt lại. Thấy Tony ở cửa sổ nó nhe răng cười thô bỉ; giơ ngón tay thối và nhổ toẹt xuống đất trước khi đi vào nhà. Lúc đi qua cửa nhà nàng ở tầng hai, nó còn rú lên, “Quanh đây hình như có mấy đứa tọc mạch chó chết nhỉ?”

Nhìn xuống khu vườn bé xíu trước cửa bị choán gần hết bởi những túi rác đầy tràn và tấm thảm bẩn thỉu, Tony nói, không tin vào mắt mình, “Còn có cả bơm kim tiêm trong bùn nữa.”

“Con biết.” Cổ nàng lại thấy gai gai, nàng xấu hổ như thể chính mình là người ném những thứ đó xuống vậy. Cái chỗ này làm sao sánh được với cung điện hàng triệu đô của ông ở Hollywood Hills?

“Ellie.” Ông đổi giọng. “Nhân danh Chúa, sao con không nói với ba chuyện này?”

Nàng nhún vai, cũng chẳng biết giải thích thế nào. Nếu tính điểm theo thang đau khổ, thì mất đi Jamie là điểm mười. So với nó, phải chịu đựng những người hàng xóm không mong muốn chỉ đáng điểm hai thôi. Nếu việc này khiến cho nàng trở nên kỳ cục trong mắt Tony thì thật quá tệ. “Rồi sẽ quen. Chỉ là tiếng ồn thôi mà ba.” Để khỏi phải bận tâm tới mấy âm thanh đó, những lúc như vậy, nàng có thói quen gọi Jamie từ trong tưởng tượng ra và trò chuyện với anh. Chỉ cần làm sao bỏ ngoài tai mọi âm thanh còn lại, tiếng hét, tiếng sập cửa, tiếng Celine Dion dai dẳng.

“Vườn trước của con còn có bơm kim tiêm dùng rồi nữa kìa. Cái nhà này phải đóng biển cảnh báo về sức khỏe mới phải. Con không thể ở đây được.”

“Xéo thằng lắm mồm này, đấy là lon cuối cùng của tao!”

Ellie mím môi. Nàng biết ông nói đúng. Nếu là một người bạn, nàng cũng sẽ khuyên y hệt vậy. Nhưng Tony không hiểu rằng đây chính là nơi nàng và Jamie từng chung sống. Hồi còn son rỗi, hai người đã tìm được căn hộ này, chuyển tới đây, yêu thương nhau, sẻ chia tiếng cười và có được khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong ba năm trời. Mọi căn phòng đều tràn ngập ký ức và nàng không biết liệu mình có thể đành lòng bỏ lại tất cả sau lưng...

“Thôi được ba cũng không đến nỗi ngốc đâu.” Giọng Tony dịu lại khi thấy mắt nàng rưng rưng. “Đó là vì Jamie, phải không?”

Cổ họng nàng nghẹn lại. “Vâng.” Thật xấu hổ, tiếng vâng vót lên.

“Vậy là trước kia căn hộ không tệ đến thế. Nhưng bây giờ thì thành ra thế này.”

Nàng gật đầu.

“Con biết ba định nói gì, phải không?”

Nàng lại gật đầu mệt mỏi. “Hẳn rồi.”

“Nếu Jamie nhìn thấy chỗ này, nó sẽ phát hoảng.” Thái độ của Tony dịu dàng nhưng dứt khoát. “Nó sẽ muốn con chuyển khỏi đây.”

“Oa, đồ khốn, tao sẽ bắt được mày!” Có tiếng rú, tiếng loảng xoảng và một cơn mưa đồ thủy tinh bay qua cửa sổ, kèm theo một lon Tennant’s Extra phun xèo xèo lộn nhào trong không trung.

“Nó sẽ muốn con được an toàn,” Tony nói. Ngẩng mặt lên trần nhà, ông lạnh lùng nói tiếp, “Mặc dù hàng xóm của con quả là biết chọn thời điểm, ta phải công nhận.”

• • •

Đây chẳng phải chính là lý do khác cho việc nàng cố hết sức giấu ba Jamie về hoàn cảnh của mình sao?

Ba ngày sau bữa trưa nhà hàng Ivy, Ellie thấy mình đứng bên ngoài một ngôi nhà kiểu Victoria đường bệ cuối dãy phố Nevis, ngay gần đường Regents Park, trong khu trung tâm của Primrose Hill. Bên ngoài ngôi nhà được sơn màu vàng nhạt hết cỡ, cửa sổ kính trượt lồng khung trắng toát và khu vườn trước hiên tuy nhỏ nhưng được chăm sóc kỹ càng, không thấy bóng dáng tấm thảm cũ vứt đi nào.

Thế này mới gọi là một khu Thực Sự Tốt chứ.

“Thế nào?” Tony đứng bên nàng. “Con nghĩ sao?”

“Thật tình con cứ thấy thế nào ấy. Con không thể tin ba lại làm điều này.”

“Nghe này, ba không làm điều này vì con. Đây là khoản đầu tư tài chính rất hời. Lần nào tới ta cũng ở trong khách sạn. Dù đó là một khách sạn rất dễ chịu, nhưng không phải là nhà.” Chỉ ngôi nhà trước mặt, ông nói, “Ba cần một căn nhà để thỉnh thoảng tới nghỉ, và căn nhà này trông rất vừa mắt ba. Nhưng nếu cứ để không thì phí bảo hiểm của ba sẽ đội lên rất nhanh. Rồi ba còn phải lo ngay ngáy về những kẻ ở nhờ không xin phép. Trong khi nếu có ai đó ở đây trông coi mọi thứ cho ba, ba sẽ không phải lo lắng gì nữa. Ba thấy cũng hợp lý đấy chứ.”

Nhân viên bất động sản tới và dẫn hai người vào xem căn hộ. Ngoài việc căn hộ cũng ở tầng hai giống căn hộ Ellie sống bốn năm qua thì tất cả những thứ còn lại đều khác. Có hai phòng ngủ rộng rãi với nhà tắm riêng. Có thêm một buồng tắm nhỏ nữa, một phòng khách thoáng mát, và một căn bếp cực kỳ hiện đại. Trông cứ như hình chụp trong một cuốn tạp chí bóng lộn vậy. Mọi thứ đều sạch sẽ khô ráo, mới được sơn và có mùi thật dễ chịu. Thật tinh khôi.

“Không mốc,” Tony chỉ. “Không ẩm thấp. Không Celine Dion.”

“Vừa hay con bắt đầu thích cô ca sĩ ấy”, Ellie nói.

“Con thích căn hộ này chứ?”

“Đương nhiên rồi.” Có cái gì ở đây mà không thích cho được? Nàng thọc tay vào túi chiếc áo khoác đỏ để không ai thấy đôi tay nàng đang run rẩy.

“Chúng tôi bàn riêng một chút được không?” Tony đợi tới khi nhân viên bán nhà để hai người lại riêng với nhau. “Con yêu, nghe ta này. Ba có đủ tiền trả cho căn hộ này. Bây giờ chúng ta hãy giúp nhau một việc.” Ông ngừng lại. “Jamie là con độc nhất của ba. Ba phải làm gì với chỗ tiền của mình bây giờ.”

Ellie gật đầu. “Con biết, con rất biết ơn ba. Nhưng... con thấy thế này là quá nhiều.”

“Thôi như thế này thì sao? Giả dụ ba vẫn mua căn hộ này. Con không chuyển vào, mấy người vô phép tới chiếm lấy chỗ này, và họ phá phách gây ra đủ chuyện rồi cuối cùng thì phá hỏng cả cái khu dân cư này”. Ông nhún vai. “Nếu điều này xảy ra, tất cả là lỗi tại con. Tất cả mọi người ở Primrose Hill sẽ hận con.”

Nàng cười. “Chẳng hề gì với con đâu. Ừm, vài phút nữa con gặp ba dưới nhà được không? Con chỉ muốn... tự mình đi xem căn hộ lần nữa.”

Tony theo nhân viên bán nhà xuống cầu thang. Nàng biết nàng đang tỏ ra kỳ cục nhưng có một việc nàng cần kiểm tra lại. Ellie nhắm mắt, cố gắng tập trung, rồi mở mắt.

“Em đa nghi thật đấy,” một giọng châm chọc vang lên sau lưng nàng.

Quay lại, nàng thấy Jamie đang dựa người vào cánh cửa phòng khách đã khép. Anh mặc áo sơ mi trắng, quần jean sạch sẽ, khoanh tay, lắc đầu với một vẻ ngờ vực đầy thông cảm.

Ôi, cảm ơn Chúa.

“Em thật sự nghĩ là anh sẽ không xuất hiện sao?”

Nàng thở phào nhẹ nhõm. “Em chỉ muốn chắc chắn thôi mà.”

“Ừm, thì anh đây.” Anh dang rộng tay. “Ta-daaa!”

“Ba anh thật tuyệt.”

“Anh biết. Ba thừa hưởng tính của anh mà.”

Ellie nhìn anh chăm chú. “Vậy anh nghĩ sao?”

“Về nơi này á? Tuyệt.”

“Vậy thì em có nên đồng ý không?”

“Anh nghĩ nếu từ chối thì quá dại,” Jamie nói.

Đúng là gian lận, bởi tất cả các chữ đều từ đầu nàng mà ra. Nàng đã bắt anh nói điều đó.

Ừm. Anh có vẻ cũng không phiền.

“Được rồi.” Nàng gật đầu: “Thế thì em sẽ nhận lời.”

Jamie nháy mắt và nở một nụ cười động viên, thứ nàng nhớ nhất ở anh.

“Tốt.”

Nguyên tác: To the Moon and Back, Dịch giả: Đoàn Thị Thanh Mai
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.