Mới chỉ mười ngày trôi qua thôi sao? Roo vẫn không thể tin nổi; mọi chuyện thực sự lại xảy ra nhanh đến thế sao? Mười một ngày trước bài hát này còn chưa hề tồn tại, ngay cả trong đầu cô giờ thì hàng triệu người, có khi hàng tỉ người trên thế giới đều biết đến nó. Thật kỳ diệu.
Roo ngồi trong căn phòng màu xanh đợi được gọi tên. Truyền hình trực tiếp luôn là một thứ đáng sợ. Ờ, cách đây mấy năm thì không, bởi khi đó cô hoàn toàn loạn trí và nó chỉ là một trò cười, nhưng giờ đây làm việc này lúc tỉnh táo lại ở một cấp độ hoàn toàn khác. Làm sao ta có thể tuyệt đối chắc chắn mình sẽ nói gì tiếp theo?
Theo logic, ta biết là điều đó sẽ không xảy ra, nhưng trong thâm tâm lúc nào cũng có một nỗi sợ hãi nho nhỏ rằng ta có thể nhìn chằm chằm vào máy quay và bắt đầu gào lên, “Mẹ kiếp, mẹ kiếp, chó-đểu-rác-rưởi.”
“Mọi thứ ổn chứ?” Một trong mấy người chạy việc thân thiện đến bên cô. “Cô chắc là mình không muốn một ly chứ?”
“Không, cảm ơn.” Đây rõ là một lời nói dối trắng trợn; cô rất muốn một ly rượu. Chỉ là cô sẽ không uống mà thôi. Đặc biệt khi cô đã phá vỡ một lời thề. Đúng là chỉ tốn hơi khi cố gắng giải thích với chuyên viên trang điểm đang ngơ ngác rằng cô không trang điểm.
“Ôi không, chị phải để tôi trang điểm cho chị! Lên ti vi cơ mà!” Cô gái rất cương quyết. “Chị không muốn trông mình giống như vừa được quật lên từ dưới mồ, phải không? Chúng tôi không thể để chị làm thế được - chị sẽ làm khán giả phát khiếp mất!”
Sự phù phiếm tranh đấu với tình trạng kiệt sức. Biết là mình đang vì mục đích cao cả và cần phải tạo ấn tượng tốt nên Roo mới thôi không phản đối. Chỉ một lần thì cũng chẳng sao, phải không nào?
Và giờ, khi đã phạm một tội ác man rợ, cô có thể thú nhận rằng thật dễ chịu khi cảm thấy mình xinh đẹp trở lại.
Cửa mở và Ceecee, chẳng hề day dứt như cô, trở về từ phòng trang điểm. Trong chiếc váy nhung đỏ tươi và màu son bóng rất hợp, trông cô thật lộng lẫy. Chớp chớp mi mắt nhũ vàng và làn mi giả dày cộp với Roo, cô xoay một vòng khoe chiếc váy và nói, “Nhìn bọn mình nè. Với tư cách là hai ngôi sao xẹt, tớ nghĩ bọn mình tái xuất khá được đấy chứ.”
“Ừ, tớ thì được,” Roo nói. “Chứ trông cậu vẫn hơi kém đấy nếu cậu định hỏi ý kiến tớ.”
“Này cô kia, cô sẽ nhìn vào hàng lông mi này chứ? Tớ cực hấp dẫn và cậu biết điều đó!” Hạnh phúc tràn trề với người chồng thứ hai, Ceecee lắc lắc bờ hông nở nang. “Nói cho cậu hay, Nathan sẽ không biết mình gặp phải chuyện gì khi tớ về nhà tối nay đâu.”
Trong năm phút nữa họ sẽ lên hình. Ngày mai họ cũng đã được đặt lịch, cùng với Yasmin, để làm một loạt phỏng vấn trên báo và tạp chí. Ý tưởng giữ bí mật về những người tham gia trong clip không kéo dài được quá bốn ngày. Nhưng chừng ấy thời gian cũng đủ để đạt được mục đích, đó là khơi dậy mối quan tâm của hàng triệu người và làm cho không biết bao nhiêu người đoán già đoán non. Tới lúc họ lột mặt nạ - thôi được, là lột túi thì họ đã đạt được mục đích của mình: “Ánh sáng đời em” đã leo thẳng lên vị trí đầu bảng các bài hát được tải về. Có bảy triệu lượt người xem clip trên Youtube và bài hát được xếp hạng ngang ngửa với những bài hát hay nhất mọi thời đại. Khi người ta phát hiện ra bài hát được sáng tác và biểu diễn không phải bởi những siêu sao, công chúng lại càng mê nó hơn. Tuần này bài hát đang vị trí thứ nhất, lượng bán ra gấp nhiều lần tất cả các đĩa đơn khác.
Roo và Ceecee buộc phải bay tới Mỹ để xuất hiện trên các talk show quan trọng. Mấy ngày vừa qua hai người xoay như chong chóng. Roo không biết được việc gì đang chờ đợi cô; cô chỉ biết rằng khi tin cô tham gia vào clip này lan ra, không ai có thể ra vào cửa hàng từ thiện vì có quá đông các tay săn ảnh lởn vởn bên ngoài. Tình hình cũng không được cải thiện khi nhân viên cửa hàng phát hiện ra cô đang quyên tiền cho tổ chức từ thiện đối thủ chứ không phải cho cửa hàng. Thế rồi người ta bắt đầu chen nhau vào cửa hàng, dùng điện thoại di động chụp ảnh và xin chữ ký Roo, tới lúc đó, người quản lý đã mất hết bình tĩnh. Loạn đến nước này thì không thể chịu nổi nữa rồi.
Và thế là bà buộc cô thu dọn đồ đạc và đi ngay. Cô đã bị đuổi ngay tại chỗ.
Trong cửa hàng từ thiện. Đó là những gì bạn nhận được khi cố làm người tốt. Như thường lệ, mặc dù đã cố gắng hết sức, những suy nghĩ của Roo vẫn tìm về với Todd. Anh ấy đang làm gì nhỉ? Anh ấy đang với ai? Liệu có phải giờ này anh ấy và Lisa đang quấn lấy nhau trên sofa xem ti vi? Khi cô xuất hiện trên màn hình, liệu Todd có so sánh cô với thiên tài toán học nhỏ bé xinh đẹp hoạt bát trong tay anh và thấy mình may mắn vì đã đưa ra lựa chọn đúng đắn không? Liệu cô nàng Lisa hoạt bát kia có mỉm cười với anh và nói, “Cô ta đó hả anh?” trong khi nghĩ rằng: Tuyệt, mình dễ thương hơn cô ta.
Thôi, dừng ngay, không nghĩ tới chuyện đó nữa. Trên màn hình ti vi, cuộc phỏng vấn đầu tiên đang đi đến phần kết, một trợ lý với bộ thiết bị điện đàm đang bước qua căn phòng màu xanh và tiến về phía cô ngồi. Đến lúc rồi.
• • •
Ellie đi mua sắm trên phố Oxford. Nàng cần tìm thứ gì đó để mặc trong đám cưới chị của Zack. Vội quay về để xem chương trình, cuối cùng nàng mua ba bộ đồ mà không thử trước. Kế hoạch là mua thứ gì đó màu xanh lông công để đi với đôi giày mới nhất của nàng, nên đương nhiên nàng về nhà với một chiếc đầm quấn đỏ thắm, áo màu ghi nhạt và chân váy phủ ren màu bạc, một chiếc đầm màu xanh ve chai với áo khoác ngắn có họa tiết xoáy tiệp màu với lớp vải lót bằng lụa bóng màu hồng vân anh.
Vì chọn đồ mặc đi đám cưới không bao giờ là việc dễ dàng cả, phải không
nào?
Kéo rèm trong phòng khách lại và bật ti vi lên, nàng cởi đồ chừa lại áo lót và quần lót để thử chiếc váy quấn trước tiên. Đúng như nàng nghĩ, chiếc váy trông tạm được nhưng hơi kín đáo. Nếu cúi xuống thì cổ áo sẽ hở hoác ra, như vậy không quá kín đáo nhưng cũng không phải thứ bạn muốn mặc đến một đám cưới.
Thôi. Bỏ lại vào túi.
Chân váy ren màu bạc tiếp theo. Trời, sao lại có cái thứ trong cửa hàng thì trông rõ đẹp mà khi mặc lên lại trông như Peggy Mitchell thế này cơ chứ? Ellie cởi bỏ bộ áo váy cất lại vào trong cái túi thứ hai. Đôi khi nàng chọn quần áo rất tệ. Rồi. Nàng nhấc bộ thứ ba lên và cũng là bộ cuối cùng, cầu trời nó sẽ ổn. Chết dỡ, cái váy này có khóa kéo ở sau lưng mà phải là diễn viên uốn dẻo mới kéo hết được.
Và kia, đúng vào lúc không mong muốn, Jamie đang nằm dài trên sofa, một cánh tay chống lên đỡ gáy.
“Phức tạp nhỉ,” anh nhận xét.
“Đám cưới mà. Em muốn trông đẹp một chút.” Chui vào chiếc váy, nàng cố kéo cái khóa lên hết mức có thể. Ôi, trời. Nàng mặc cỡ mười hai. Nếu đây là cỡ mười hai thì nàng sẽ như một cây bút chì.
Jamie làm mặt méo. “Em khoác thêm áo sẽ đẹp hơn đấy.”
Khỏi phải nói. Nàng khoác áo lên và nhìn mình trong chiếc gương phía trên máy sưởi.
“Trông em cứ như một trong những Người Gầy của Năm,” anh nói, “mặc quần áo cũ đi để biết em đã sụt bao nhiêu cân.”
“Ôi trời.”
“Dù sao thì màu này đẹp đấy.” Cứ làm như nói thế thì mọi thứ sẽ khá hơn ấy.
“Thảm họa rồi.” Ellie nói. “Em phải chọn lại từ đầu rồi.” Thật là nản. “Em biết mặc cái gì bây giờ?”
“Cái váy anh thích thì sao? Cái bọn mình mua hồi đi trăng mật ấy?”
“Em mặc rồi. Lúc đến khách sạn Claridge.”
“Thế à? Sao anh không nhớ nhỉ.” Mắt Jamie sáng lên tinh nghịch, anh cố tình làm thế.
“Lúc em đi với Zack.” Ellie tuột khỏi người chiếc váy và áo khoác lùng
thùng.
“Thế nghĩa là em không thể mặc lại à?”
“Không. Em chỉ muốn mặc thứ gì khác thôi.”
Anh làm ra vẻ khó hiểu. “Tại sao?”
“Vì chẳng ai muốn mặc cùng một bộ quần áo vào tất cả các dịp, mặc đến lúc tã hết cả ra.” Để chứng minh, nàng nhìn chiếc quần jean mài với một bên đầu gối đã sờn cùng mấy vết rách ngang của anh.
“Có thể là thế.” Jamie thừa nhận bằng một nụ cười tươi. “Hoặc cũng có thể em không muốn mặc chiếc váy mua hồi trăng mật trong khi em đang đi chơi cuối tuần với người đàn ông khác.”
Anh ấy nói có đúng không? Liệu đó có phải lý do thực sự? Ellie thu dọn mấy túi quần áo và bước qua anh. Thả đống túi ở hành lang, nàng đi vào phòng ngủ và quay lại với áo có mũ và quần sóc. Trên ti vi, quảng cáo giữa chương trình đã hết và nửa sau của talkshow đã bắt đầu. “Rồi, giờ thì anh trật tự đi,” nàng thông báo. “Em muốn xem cái này. Roo sẽ xuất hiện đấy.”
“Ý em là em muốn xem cô ấy hơn nghe anh nói sao?” Jamie giả bộ phật ý. Anh lúc nào cũng thích là trung tâm của sự chú ý mà.
“Cô ấy có thật,” Ellie nói, “còn anh thì không.”
“... Từ sao xẹt đến anh hùng!” Vince Torrance, người luôn tự hào về cá tính công tử táo tợn cùng thói châm biếm bừa bãi của mình, đang giới thiệu. “Từ những kẻ thất bại đen đủi đến hiện tượng âm nhạc phá vỡ mọi kỷ lục. Từ kẻ tụt xuống đáy đến ngôi sao... và giờ đây, ngay tại trường quay này... kính thưa quý vị, chúng ta hân hạnh đón chào Ceecee Milton và Daisy Deeva!”
Ellie ngồi nhà ở Primrose Hill xem chương trình này với một lon Irn Bru và một gói khoai tây Kettle to bự. Dưới bề ngoài bóng lộn liến thoắng, anh chàng Vince Torrance thực sự là một gã thông minh và một tay phỏng vấn sắc sảo. Nhoài người qua sofa để lấy điện thoại, nàng ấn nút gọi. Khi đầu kia nhấc máy, nàng nói, “Anh có đang xem ti vi không?”
“Anh biết chương trình đang chiếu. Nàng đã nhắn tin cho anh từ trước.
“Không,” Todd nói.
“Bật lên đi.”
“Anh là cái gì chứ? Một kẻ khổ dâm toàn tập hay sao?” Nhưng theo sau đó là tiếng thở dài đầu hàng chứ không phải khó chịu. Lát sau nàng nghe tiếng ti vi dội vào đường đây.
“Trông cô ấy xinh nhỉ?” Thật lạ là tối nay người ta lại thuyết phục được Roo trang điểm.
“Ừ. Giải thích anh nghe xem. Làm thế nào mà xem chương trình này lại làm anh thấy dễ chịu hơn được?”
“Suỵt, em không nghe thấy người ta nói gì cả.” Ellie tập trung chú ý vào ti vi, Vince đang đưa ra những nhận xét bông đùa về việc Roo làm trong cửa hàng từ thiện.
“... Và bộ quần áo cô mặc tối nay.” Anh ta đùa cợt chỉ chiếc áo khoác màu than chì và chiếc quần trắng bó sát của Roo. “Tôi đoán là cô mua mấy thứ này ở cửa hàng đó.”
Roo gật đầu. “Vâng.”
“À, rồi.” Bị tẽn tò, anh ta cười to. “Ừm, thật đáng ngưỡng mộ. Tha lỗi cho tôi nhé, cô quả là đã thay đổi đáng kể. Trước đây cô là một đứa trẻ hoang dã, tôi nghĩ nói thế không sai chứ.”
“Ồ, vâng.”
“Vậy cái gì đã làm cô thay đổi thế này?”
“Tôi không thích bản thân mình lắm,” Roo nói. “Tôi quyết định đã đến lúc trở thành người tử tế hơn.”
“Và giờ thì sao? Cô có nghĩ mình tử tế hơn không?” Trông Vince thật sự hứng thú.
Roo xoa xoa mái tóc lởm chởm màu vàng sáng và nhún vai. “Tôi hy vọng thế. Vâng, tôi nghĩ thế.”
“Vậy là cô đã viết ra bài hát gây sốt này, và tất cả lợi nhuận sẽ dành cho viện dưỡng lão St Mark. Điều này thật đáng tự hào! Hẳn cô phải hạnh phúc đến khó tin!”
Ngượng ra mặt, Roo cựa mình trên ghế. “À vâng, chúng tôi rất bất ngờ khi nhận được kết quả này.”
“Vậy đây là lúc hạnh phúc nhất với cô?” Vince nhìn cô chăm chú và thúc giục. “Hẳn là như thế. Cô hẳn phải hạnh phúc không thể tưởng tượng được!” Trong một lát, đôi mắt to nâu của Roo rơm rớm. Cô nghiêng đầu nhìn lên trần rồi cúi xuống nhìn Vince. “Viện dưỡng lão sắp phải đóng cửa. Giờ thì chuyện đó không xảy ra nữa. Không phải chỉ mình tôi, là Ceecee và tất cả mọi người đã đóng góp vào chiến dịch này. Và chúng tôi đã thành công. Chúng tôi có mọi thứ chúng tôi muốn và còn hơn thế nữa.” Nụ cười của cô rạng rỡ nhưng tất cả những người thực sự biết cô có thể thấy mắt cô không hề cười. “Tất nhiên tôi rất hạnh phúc,” Roo nói.
Ellie và Todd cảm thấy một nỗi phẫn nộ chung qua điện thoại, và họ vào màn hình ti vi, “Đồ dối trá!”