Khu Little Venice. Mặt trời đang tỏa nắng từ bầu trời trong xanh không một gợn mây, lấp lánh trên mặt nước và Ellie ước gì tối qua mình không ngồi đè lên cái kính râm.
Nàng đi bộ từ Camden Lock dọc theo kênh Regent. Cuối cùng nàng cũng tới được đây, nơi giao nhau giữa kênh Grand Union và Paddington Basin. Những chiếc thuyền hẹp bề ngang sơn màu sáng đang bập bềnh, lũ vịt vô tư bơi lội giữa những con thuyền và mọi người ngồi trên boong uống rượu. Hôm nay là một buổi chiều đẹp trời và con đường dọc theo kênh tấp nập khách du lịch cùng dân địa phương tận hưởng thời tiết đẹp bất ngờ. Mấy cây liễu rủ làm nhòa đi đường nét của những ngôi nhà trát vữa trắng do Nash thiết kế ở đằng sau. Đưa tay che nắng, Ellie quan sát xung quanh và nhìn chăm chú sang bờ bên kia.
Đây rồi. Bà ấy đang đứng đó, mặc chiếc váy xanh ngọc mềm mại với giá vẽ đã xếp sẵn trên con đường dọc kênh. Ellie tiến về phía cây cầu sắt màu xanh và băng qua cầu. Đi gặp Martha có phải việc lạ lùng không? Liệu việc này có bất tiện không? Liệu hai người có phải cố nghĩ ra chuyện để nói với nhau không?
Ellie ngạc nhiên hơn ai hết khi Martha trả lời bức thư nàng đã gửi trong lúc bốc đồng. Ngắn gọn và đi thẳng vào vấn đề, bà cảm ơn nàng đã viết thư và nhấn mạnh rằng bà chắc chắn không muốn Tony biết chuyện chồng bà đã mất. Chỉ vậy thôi.
Cho tới hai hôm sau, bỗng nhiên một bức thư khác được gửi vào hòm thư của Ellie.
Gửi Ellie,
Hôm nọ ta có lỗ mãng quá không? Có hơi đường đột không? Nếu vậy ta xin lỗi cháu. Ta rất cảm ơn lời đề nghị tốt bụng của cháu. Ta thấy đến nhà cháu không tiện cho lắm, nhưng ta sẽ vẽ tranh ở khu Little Venice vào chiều thứ Bảy. Nếu hôm đó cháu rỗi và gần đó thì ta rất vui được gặp cháu. Thân ái,
Martha.
Lại gần, Ellie nhìn thấy giá vẽ đã được dựng lên nhưng bức tranh chưa được hoàn thiện. Martha đang ngồi trên ghế đẩu, tay cầm một mẩu than chì nhưng bức tranh mới chỉ có vài đường cơ bản. Tony đã mô tả bà là người rất hấp dẫn và tràn đầy sức sống. Ừm, điều đó có vẻ không đúng lắm. Có thể bà rất thu hút, với gò má và khuôn mặt xinh xắn ấn tượng, nhưng trông bà rất buồn với quầng thâm quanh mắt và bất kỳ nét rực rỡ nào, nếu có, thì cũng đều đã biến mất.
Nhưng khi bà quay lại và thấy Ellie đang nhìn mình cách đó vài mét, bà nở một nụ cười khiến mọi thứ khác hẳn. “Chào cháu, có phải cháu đó không?”
“Vâng,” Ellie xác nhận.
“Ta cũng nghĩ vậy. Xin chào cô gái, rất vui được gặp cháu.”
Martha thở dài và làm động tác tỏ ý vô vọng về mấy đường phác trên tấm vải căng trước mặt bà. “Ta nghĩ ta đầu hàng thôi. Chúng ta đi đâu đó uống trà đi?”
“Không ở đây được ạ?”
“Nhưng không có chỗ cho cháu ngồi...” Bà áy náy. “Ôi, đúng là ta không chu đáo gì cả.”
“Ôi cô ơi, cô nghĩ cháu già yếu hom hem lắm sao?” Ellie đang mặc một chiếc quần jean đã cũ và áo sơ mi trắng tay xắn cao. Nàng ngồi xếp bằng, tránh đường cho mấy người đi qua, ngay bên phải Martha. “Cháu ngồi thế này được rồi.”
“Cháu thấy được là được. Khi nào bị ê mông thì bảo ta nhé. Ta đang cố vẽ,” Martha nói. “Nhưng có vẻ như ta không thể làm được nữa rồi. Ta muốn lắm, nhưng không vẽ được.” Trông bà chán chường. “Chắc ta chẳng bao giờ vẽ lại được quá.”
“Bây giờ cô cảm thấy thế nào ạ? Cô cứ kể cho cháu. Cô cứ kể thoải mái đi,” Ellie nói. “Đó là lý do tại sao cháu tới đây mà.”
“Cháu yêu, ta biết. Chúa phù hộ cho cháu vì đã tới đây. Thật tình là...” Martha ngừng lại, vê mẩu than chì giữa ngón cái và ngón trỏ. “Ta có cảm giác như mình là một chú thỏ bị ô tô đâm rồi bị vứt ở cái mương cho đến chết. Ta cảm thấy mình như một căn nhà trống rỗng, các cửa sổ đều mở tung và gió lạnh rít qua. Ta thấy tội lỗi và cô đơn, đôi lúc ta tự hỏi liệu Henry có đang ở một nơi tốt đẹp hơn hay không, song ta ghét bản thân mình vì đã nghĩ thế... thực sự thì, ta luôn ghét bản thân mình. Ta nhớ ông ấy, nhớ đến mức có thể móc tim ra vì như thế cũng chẳng đau đớn bằng nỗi nhớ này. Nghe thế nào?”
“Nói thật là,” Ellie đáp lại. “Nghe quen quen ạ.”
“Cháu biết chuyện ta và Tony phải không? Chắc hẳn là cháu biết.”
“Vâng. Ba đã kể cháu nghe.” Martha có nhận ra bà đang xoay xoay chiếc nhẫn cưới không? Chiếc nhẫn có vẻ lỏng so với tay bà, rõ ràng bà đã sụt cân. “Vậy khi cháu và Jamie còn là vợ chồng, cháu có quan hệ với người đàn ông khác không?”
“Không ạ.” Ellie lắc đầu. “Không.”
“Ừm. Vậy thì cháu không phải áy náy về chuyện đó rồi.”
“Cháu biết. Việc này hẳn là rất kinh khủng. Nhưng không hiểu sao, cảm giác tội lỗi vẫn cứ đeo bám ta. Cháu đã trách mình không bắt Jamie đi tàu thay vì lái xe.”
“Dù sao đó cũng chỉ là một phần của cả chuỗi ngày đau đớn thôi” Martha ngồi lùi lại. “Ta đã đọc điều đó trên mấy tờ rơi. Nhưng thực sự ta có lý do chính đáng để ghét bản thân.”
“Chồng cô không còn là ông ấy nữa.”
“Lý lẽ đấy chưa đủ thuyết phục.”
“Cô này, cháu chẳng thể nói điều gì làm cô thấy dễ chịu hơn được.” Ellie nhìn một cặp thiên nga lướt qua. “Nhưng chuyện này xảy ra mới cách đây vài tuần. Qua thời gian mọi thứ sẽ dễ dàng hơn.”
“Mọi người cũng bảo ta vậy. Ta không hình dung nổi nó sẽ xảy ra.”
“Sẽ là như thế đấy cô ạ. Cô nhìn cháu này. Cháu cũng không thể hình dung nổi mình sẽ lại bắt đầu với ai đó. Thế mà cháu đã làm được,” Ellie nói.
“Ừ. Tony cũng kể cho ta.” Một nụ cười thoáng qua trên gương mặt bà. “Ông ấy cũng hài lòng lắm. Bạn thân nhất của Jamie. Ta nghe kể hết rồi. Thật là tốt.”
Ôi trời. “Thật ra, giữa chúng cháu chưa có chuyện gì cả. Chuyện chúng cháu không thành. Nhưng rồi cháu có người khác” Ellie nói, “Cảm giác rất tuyệt.
Cháu thấy mình bình thường trở lại.”
Trông Martha có vẻ quan tâm. “Cháu vẫn gặp anh ta à?”
“Bây giờ thì không...”
“Sao thế?”
“Anh ấy chuyển tới Mỹ ạ.”
“Thế là nó bỏ cháu sao?” Bà tức giận.
“À không, anh ấy đề nghị cháu đi cùng. Nhưng cháu không muốn.”
“Tại sao?”
Thực vậy, tại sao nhỉ?
“Vì anh ấy chỉ hơi hơi hợp với cháu thôi.” Ellie nói. “Không phải hợp hoàn toàn.”
Martha nói. “Cháu có biết là nghệ sĩ nghĩa là thế nào không? Nghĩa là nhận thấy mọi chi tiết. Những chi tiết nhỏ nhặt mà người khác có thể bỏ qua.” Bà dừng lại. “Và điều ta rất muốn tìm hiểu là, tại sao lúc nãy cháu chớp mắt ghê thế?”
Ellie nuốt nước bọt. “Cô đang nói lúc cháu nhìn xuống mặt nước và mặt trời làm cháu chói mắt ư?”
“Không. Thôi nào, cháu còn gì chưa kể với ta?” Martha chỉ nàng bằng mẩu than chì. “Cháu vừa mới nuốt nước bọt đánh ực một cái phải không? Ta cũng nhìn thấy đấy nhé.”
Trời đất. Bà là ai vậy, phù thủy chắc?
Ừm, thì họ đến đây để thành thực với nhau mà. Ellie gạt tóc mái khỏi mắt và nói, “Tội này có thể bị thiêu sống đấy ạ. Nhưng thôi vậy, giữa cô cháu mình thôi nhé. Cháu có người khác. Chuyện này thật đáng xấu hổ và sẽ chẳng dẫn tới đâu.”
“Tại sao không? Cậu ta có vợ rồi à.”
“Không ạ! Chỉ là... anh ấy là sếp cháu.” Phù, cuối cùng thì cũng nói ra được. Nàng đã nói ra điều đó.
“Ừ, chuyện đấy vẫn xảy ra mà. Cũng không sao. Ôi,” Martha nói như thể bà vừa nghĩ ra điều gì. “Trừ phi cậu ta bị gay.”
Ellie mỉm cười, nếu thế thì mọi việc đã dễ dàng hơn nhiều. “Dạ không ạ.”
“Thế thì, có gì ngăn cản cháu cơ chứ?”
“Anh ấy không bận tâm. Anh ấy ghét nhất là vướng phải mấy vụ rắc rối kiểu này. Lúc đầu anh ấy thuê cháu chỉ vì cháu nói rõ là những chuyện kiểu này sẽ không xảy ra. Vì lúc đó,” Ellie nói điềm thản, “thì đúng thế thật, lúc đó cháu chẳng có cảm giác gì cả.”
“Ôi cháu yêu, nhưng giờ cháu đã thay đổi. Giờ cậu ta đã chiếm được trái tim cháu. Đó không phải điều tốt hay sao?” Trông Martha tràn trề hy vọng. “Có thể cậu ta cũng sẽ thay đổi ý kiến.”
“Tin cháu đi, anh ấy không thay đổi đâu. Anh ấy sẽ không bao giờ biết được tình cảm của cháu. Nếu thế, cháu sẽ phải nghỉ việc ngay.” Ellie lắc đầu. “Vậy thì thật kinh khủng, vì anh ấy là một vị sếp tuyệt vời. Cháu cũng thích công việc đó nữa. Tất nhiên là trừ vụ cảm nắng thảm hại. Cô đang làm gì vậy?” Ôi trời, Martha đã đứng dậy, gập giá vẽ lại và cất các thứ vào túi. Có phải nàng đã làm bà khó chịu không?
“Cháu làm ta vui quá. Hôm nay ta sẽ không vẽ gì nữa. Ta không phải người giỏi uống rượu,” Martha nói, “nhưng giờ ta đang có hứng đi uống. Đi nào, gặp cháu thật là vui. Ta mời cháu một ly sâm banh nhé?”
• • •
“Cậu về muộn thế.” Roo mở cửa. “Tớ bảo là có mặt ở đây lúc 6 giờ cơ mà. Giờ là 6 rưỡi rồi.”
“Tớ biết rồi. Tớ xin lỗi.”
“Cậu đi đâu đấy?” Lỗ mũi Roo phập phồng. “Cậu say đấy à?”
“Đâu có, chỉ là tớ đã có một buổi chiều thật tuyệt thôi.” Ellie phản đối.
“Rõ ràng là cậu đã uống rượu! Tớ ngửi thấy mùi mà!”
Chủ nghĩa bài trừ rượu chè gần đây của Roo cũng có mặt tai hại; cô có nguy cơ trở thành cảnh sát chuyên phát giác người uống rượu. “Thì bọn tớ chỉ định mỗi người một ly. Nhưng mua cả chai thì rẻ hơn. Bọn tớ ngồi bên ngoài một quán rượu nhỏ ở khu Little Venice và nói chuyện rõ lâu. Quên cả thời gian luôn.”
“Cậu ngồi với ai?”
Trong nhà tỏa ra mùi thịt bò quay với nước xốt. Dạ dày Ellie réo ấm ĩ đầy háo hức; nàng sẽ không than phiền gì về khía cạnh này trong nỗ lực cải thiện bản thân của Roo. Nàng cũng sẽ không nói cho Roo biết sự thật. Roo không cần phải biết nàng đã gặp Martha. Chuyện này chỉ xảy ra một lần duy nhất và sẽ không bao giờ lặp lại. Nàng đã hứa không bao giờ kể cho Tony về cái chết của Henry và Martha đã hứa sẽ giữ kín câu chuyện về Vụ Say Nắng Vô Vọng Đáng Xấu Hổ của nàng.
“Bữa tối thơm quá. Cậu làm bánh Yorkshire đấy à?”
“Ừ, nhưng hơi cháy.” Trong bếp, Roo nhìn lom lom qua cửa kính ám khói của lò nướng. “Tại cậu về muộn đấy.”
“Xin lỗi mà.” Ellie nhìn mấy cái chảo đang sôi lục bục trên bếp, bên trong là cà rốt và đậu tằm. Cạnh đó, trên mặt bếp lát đá granit là các bát đựng khoai tây nướng, hành tây om giấm balsamic và một thứ trông có vẻ như... không, chắc chắn không phải...
“Cái gì thế?” Nàng chỉ vào thứ đó.
“Nhân nhồi xô thơm và hành tây.”
“Ăn với thịt bò nướng á?”
Roo chống chế. “Tớ thích nhồi xô thơm và hành tây.”
“Tớ cũng thế.” Ellie giấu nụ cười; mang trên mình chiếc tạp dề kẻ sọc trắng xanh cùng mái tóc lỉa chỉa tứ phía, Roo trông nửa giống nữ thần xó bếp nửa giống chú gà tả tơi.
“Sao cậu không kể cho tớ là cậu đã đi với ai?” Vừa nói, Roo vừa lấy cái đánh trứng và hùng hổ quấy nước xốt.
Ellie nghĩ ngợi một lát. Todd luôn phát điên vì nước xốt; anh ấy và Jamie đã từng cá nhau uống một lèo hết nửa lít nước xốt. Nàng nói, “Tớ đi với Todd,” và nhìn thấy một giọt xốt bắn lên tường bồn rửa.
“Được rồi. Đừng nói, để tớ đoán.” Giọng Roo lạnh lùng.
“Anh ấy vẫn tiếp tục lải nhải về chuyện anh ấy muốn tớ thôi cứng đầu để bọn tớ cớ thể bên nhau chứ gì.”
Điều tuyệt diệu của rượu là, nó có khả năng sắp xếp lại quy trình tư duy và làm cho bạn nghĩ về một việc theo cách bạn chưa bao giờ làm trước đó.
“Anh ấy không nói thế. Thật ra anh ấy đâu có nhắc đến cậu lúc nào đâu.” Ellie đi qua thó một miếng khoai tây nướng giòn tan từ cái đĩa màu xanh. “Nói riêng thôi nhé, tớ chắc chắn là giờ cậu có thể thoải mái rồi. Anh ấy không còn thích cậu nữa đâu”
Nước xốt lại bắn lên. Tí ti thôi. Không quay đầu lại, Roo hờ hững nói, “Thế hả?”
“Ừ. Ừm.” Ellie quạt quạt tay ra hiệu nàng không thể nói được vì khoai tây đầy mồm. Tài nghệ nấu nướng của Roo mặc dù thất thường nhưng món khoai tây nướng của cô thì cực chuẩn. Nàng nhai rồi nuốt và thấy Roo vẫn đang đợi nàng nói tiếp.
“Anh ấy gặp người khác rồi,” Ellie nói tiếp. Tuyệt. Giống như một nhà ảo thuật rút trong mồm mình ra những dải ruy băng, những lời nói dối vô hại cứ thế tuôn ra từ miệng nàng. “Bọn tớ nói chuyện về vụ đó đấy. Anh ấy nói không ngừng. Tên cô ấy là Lisa. Biết sao không? Todd chết mê chết mệt cô ấy!”
“Ừ. Thế cũng tốt cho anh ấy. Thật... tuyệt.” Roo cười tươi, một nụ cười không-thể-vui-hơn.
“Anh ấy còn nói Lisa rất xinh!”
“Đưa tớ cái bát đựng xốt được không? Trong tủ sau lưng cậu ấy”
“Cô ấy là giáo viên dạy Toán. Tuyệt không? Hồi đi học cậu có được học cô dạy Toán nào xinh không? Vì chắc chắn là chúng mình chưa bao giờ gặp.”
“Được rồi, nấu sắp xong rồi.” Chạy loăng quăng trong bếp như một chú thỏ hiếu động, Roo nói, “Sao cậu không ra đợi ở phòng khách đi? Tớ mang các thứ lên đây, chỉ một phút thôi.”
“Nghe đoạn hai người gặp nhau đã,” Ellie nói. “Đố biết hai người ấy gặp nhau như nào.”
“Tớ không biết. Đây, cầm hộ tớ cốc nước.”
“Xe cô ấy bị hỏng ở Fulham. Cô ấy đang chờ đèn đỏ, nhưng khi đèn chuyển sang màu xanh xe cô ấy vẫn chết gí. Mọi người bấm còi inh ỏi và khó chịu lắm rồi. Trời còn mưa nưa chứ. Thế mà chẳng ai giúp cô ấy. Todd vừa từ cửa hiệu Tesco Metro bước ra thì gặp cảnh đó. Anh ấy bỏ luôn túi đồ xuống và giúp đẩy xe vào góc để tránh đường...”
“Rồi, đủ thịt bò chưa? Cậu có muốn ăn kèm mù tạt không?”
“Rồi anh ấy quay lại lấy túi đồ thì, đoán xem có đứa đi ngang qua thuổng mất rồi. Cậu có tưởng tượng được không? Nhưng buồn cười là, hình như chuyện đó giúp anh ấy hơi bị nhiều, vì nhờ nó mà anh ấy có thể nói chuyện thân mật với Lisa. Todd ở lại cùng cô ấy đợi nhân viên kỹ thuật đến, trong lúc đó họ đã nói chuyện dưới mưa, rồi Lisa nói tại cô ấy mà đồ ăn Todd mua bị lấy mất, nên ít nhất cô ấy cũng phải mời anh ấy bữa tối. Chuyện bắt đầu thế đấy, và tiếp diễn đến bây giờ! Lãng mạn đến khó tin nhỉ?”
“Ừ. Đổi chủ đề được không?” Thực tế là Roo đang xua nàng ra khỏi bếp. “Tớ thật sự không quan tâm.”
Thật lạ là mũi nàng không dài ra và đâm vào bức tường đối diện. Ellie hài lòng cầm mấy cốc nước lọc đi sang phòng khách. Giờ cứ để thế, đừng nói thêm lời nào nữa. Nhiệm vụ của nàng đã hoàn thành.