“Em đang làm gì thế?” Todd nói.
Ellie tiếp tục nhắn tin. Hai người đang trên đường tới bữa tiệc nướng của mẹ anh ở Wimbledon. “Em đã cố liên lạc với Roo cả ngày hôm nay. Cô ấy vẫn không trả lời điện thoại. Hy vọng cô ấy không sao.”
“Cô ấy sẽ ổn thôi. Trông em đẹp lắm.”
“Hử?” Ngón tay nàng đang thoăn thoắt trên các phím bấm, Ellie kết thúc tin nhắn: “Roo, gọi lại cho tớ nhé. Cậu không sao chứ? Lo cho cậu lắm đấy! Thân, Ellie xxx.”
Nàng ấn nút Gửi rồi nhìn lên, lơ đễnh nói, “Ôi, ý anh là cái váy này à? Cảm ơn anh.” Tại sao anh lại nhìn nàng như vậy? Nàng đã làm điều gì sai sao? Nhanh nào, nghĩ xem... phải rồi, nàng là bạn gái anh, có thể anh đang đợi một lời khen từ nàng. Nàng cười thật tươi, chạm vào tay áo vải bông mới cứng của Todd và nói, “Áo sơ mi của anh cũng đẹp lắm!”
• • •
“Đây rồi! Ôi, cứ nhìn mà xem.” Sự phấn phích của bà Maria Howard quả là không giới hạn khi bà quay ra và thấy hai người bước qua cánh cửa kiểu Pháp mở ra khu vườn sau nhà. Tay vung lên như đôi cánh thiên thần, bà làm sánh một chút rượu Pinn vào luống thảo mộc. “Đứa con trai tuyệt vời của tôi và cô bạn gái xinh đẹp của nó! Lại đây, lại đây... ôi, Ellie, gặp lại con ta mừng quá! Hai đứa bên nhau trông thật mỹ mãn!”
“Xin lỗi em.” Todd lẩm bẩm vào tai nàng. “Anh đã cảnh báo em rồi.”
Anh đã làm thế, nhưng vẫn không có cách nào thoát khỏi vụ này. Ellie cảm thấy nghẹt thở bởi cái ôm sực nức mùi nước hoa Lauder và ngập trong áo hoa của bà Maria. Nàng rất cảm động vì sự ân cần ấy, ngay cả khi nó khiến nàng cảm thấy mình hơi giống kẻ lừa đảo. Tất cả mọi người sẽ nghĩ nàng và Todd là một cập đôi đúng nghĩa trong một mối quan hệ bình thường. Trong khi trên thực tế càng ngày nàng càng cảm thấy mình như một sinh vật ngoài hành tinh đang cố sức giả vờ làm người bình thường.
“Con không biết chuyện này khiến ta vui thế nào đâu.” Maria đẩy nàng ra xa và ngắm nàng đầy tự hào. “Nhìn hai con thế này. Tội nghiệp Jamie, tất cả chúng ta đều rất yêu quý nó. Nhưng nó muốn con tiếp tục sống đó.”
Ellie gật đầu và nói, “Con biết ạ,” cổ họng nàng nghẹn lại. Lần gần đây nhất nàng gặp mẹ Todd là trong đám tang của Jamie và ký ức về ngày hôm đó của nàng vẫn còn lờ mờ. Trước đó, hai người cũng gặp nhau vài lần. Mặc dù vậy, việc Maria đang nhìn nàng say sưa như một bà mẹ chồng tương lai làm nàng hơi hoảng. Nàng vội vã đưa thiếp và quà mang tặng bà rồi đổi chủ đề. “Con chúc mừng sinh nhật cô! Trông cô đẹp quá!”
“Cô á? Ôi con dễ thương quá!” Maria ôm nàng lần nữa. “Sẽ vui lắm đấy... chúng ta có thể cùng đi mua đồ! Nào, lại đây, để ta giới thiệu con với mọi người. Tất cả đều mong gặp con. Todd, lấy đồ uống cho Ellie và cái gì để ăn đi... Sue, Sue, Tanya đâu? Xem ai này!”
Trong một tiếng đồng hồ tiếp theo, nàng quay như chong chóng với những gương mặt mới, cô nhớ tên từng người và nghe mọi người nói đi nói lại rằng nàng và Todd là một cặp thật dễ thương. Mọi người cũng nhìn nàng cảm thông, nói rằng nàng đã phải trải qua nhiều chuyện và thì thầm đầy khích lệ rằng nàng dũng cảm đến thế nào, trước khi tươi tỉnh lên và chuyển sang nói chuyện về một tương lai hạnh phúc hơn. Chị gái, anh em họ, bạn bè và hàng xóm của Maria đều có ý tốt và đều là những người tử tế. Mọi người đều nói những chuyện vui nhộn về nàng và Todd, thậm chí người ta còn đoán vui xem liệu đã đến lúc có chuyện gì mới hay chưa. Khi Ellie đang ăn một chiếc đùi gà và hỏi Maria xem bà đã ướp những gì, Tanya thốt lên, “Ôi cô cũng biết nấu nướng à? Todd may mắn quá!”
Khi nàng khen cái vòng cổ của Sue, cô nắm lấy tay nàng nói đầy phấn khích, “Tôi mua ở Venice đấy. Cô đã tới đó chưa? Ôi, cô và Todd phải tới đó đi, đấy là nơi lãng mạn nhất thế giới đấy, Dave và Hazel sống ở bên kia đường cũng chen vào nói rằng Venice là nơi họ đi hưởng tuần trăng mật, nhân đó cô Rita tóc vàng xù bông bên nhà hàng xóm tươi cười nói với Ellie, “Ý tưởng hay đấy, phải không nào?”
Ellie cười và cố hết sức coi đó là những câu đùa vô hại, nhưng chúng tới quá nhiều, quá dồn dập và quá thiếu tế nhị. Giống như nàng đang bị kẹt trong một bộ phim hài dài tập của những năm bảy mươi vậy. Có thể nếu nàng và Todd là một cặp đôi đúng nghĩa thì nàng sẽ thích tất cả những lời nước đôi sỗ sàng, những câu chuyện về đám cưới, nàng sẽ có cảm giác ấm áp dễ chịu vì được thuộc về cái gì đó. Nhưng mấy điều này chỉ làm nàng cảm thấy tù túng. Họ không thể tiếp tục thế này; nàng phải làm cái gì đó thôi.
Nhưng không phải bây giờ, ngay trong tiệc sinh nhật của bà Maria. Điều đó sẽ làm hỏng cả buổi tối của mọi người.
Thay vì thế, nàng tập trung vào việc tỏ ra vui vẻ, thưởng thức đồ ăn, khiêu vũ theo nhạc cùng mọi người và tận hưởng buổi tối.
Tới nửa đêm, Ellie đi cùng taxi về nhà với Brendan và Judy, bạn của bà Maria sống ở Hampstead. Trước khi rời bữa tiệc, bà Maria đã ôm nàng và nói trong tình trạng ngà ngà say, “Con biết không? Ta rất thích cái vòng con tặng ta, nhưng đối với ta con mới chính là món quà tuyệt vời nhất. Con và Todd đến bên nhau làm ta hết sức hạnh phúc!”
Ellie từ chối lời đề nghị đưa cô về nhà trước đó của Todd, để anh có thể nghỉ ngơi và uống thoải mái. Khi tạm biệt nhau, anh đã hôn cô và thì thầm, “Cảm ơn em. Mai anh sẽ gọi em.”
Trong chiếc taxi trở về Primrose Hill, Judy nằng nặc đòi lấy điện thoại ra khoe bộ sưu tập tưởng chừng bất tận những bức ảnh nhỏ xíu, mờ mờ về ba đứa cháu của bà. “Đúng đấy, chúng nó là ánh sáng của đời ta, phải không anh?” Bà nhìn Brendan cười mơ màng. “Không thể sống thiếu chúng được, phải vậy không? Chúa phù hộ bà ấy, Maria lúc nào cũng hỏi thăm chúng; bà ấy khao khát có cháu nội từ lâu lắm rồi.”
Ôi trời ơi.
“Khi Todd chuyển tới Boston bà ấy cứ sợ nó gặp ai đó bên ấy rồi ở lại nước Mỹ luôn,” Brendan chêm vào. “Bà ấy đã thở phào khi nó quyết định về nước.”
“Và giờ nó đã có cháu,” Judy nói. “Chẳng trách bà ấy vui thế. Nói cháu hay, cháu yêu, nếu có Maria ở bên, cháu chẳng bao giờ cần người trông trẻ đâu.”
Cứu với...
• • •
Đã quá nửa đêm và dạ dày Roo quặn lại. Mặc cảm tội lỗi không phải là cảm xúc xuất hiện nhiều trong đời cô.
Cho đến ngày hôm nay, sáng nay, khi thứ mặc cảm đó tóm chặt lấy cô và làm thay đổi mọi thứ. Ôi, giờ cô đang phải trả giá cho những việc làm trong quá khứ đây mà.
Và cô, Roo Taylor, cũng sẽ thay đổi.
Hơn nữa, đây không phải là ý định bột phát. Không giống như một buổi sáng ta thức dậy và quyết định tổng vệ sinh nhà cửa hay ăn kiêng. Việc này hơn thế nhiều. Vì tới giờ cô vẫn sống một cuộc sống vui thú, vô lo và ích kỷ. Đối mặt với thực tế đi, không phải lúc nào cô cũng là người tốt. Tệ nhất là, cô thậm chí còn không nhận ra điều đó, chỉ đơn giản là cứ sống mà chẳng thèm quan tâm, chỉ tìm kiếm khoái lạc và làm những việc có thể gây tổn thương cho người khác. Cô uống quá nhiều rượu, dùng quá nhiều chất kích thích, ngủ với những người đàn ông mà cô không bao giờ nên ngủ. Và nếu chẳng may họ có vợ hay bạn gái ở nhà thì, cô vẫn cứ tiếp tục làm thế, vì tại sao lại không chứ? Chúa ơi, giờ nhìn lại, cô đúng là một kẻ đáng khinh bỉ, đáng kinh tởm. Hành vi của cô thật quá quắt và đáng ra cô phải thấy cực kỳ hổ thẹn về bản thân.
Nhìn đường phố trống trơn, tối đen qua cửa sổ, Roo bấm móng tay vào lòng bàn tay. Giờ thì cô đã sẵn sàng. Cô quyết tâm phải sửa chữa. Giờ cô sẽ bỏ lại đằng sau cuộc sống cũ và bắt đầu cuộc sống mới.
Hôm nay thậm chí cô còn không uống ngụm cà phê nào. Chỉ uống nước máy. Cô đã nghiêm túc như thế đấy.
Cô sẽ không động đến đồ có cồn nữa. Không bao giờ.
Cô sẽ tới... nhà thờ thật nhiều, thật nhiều. Ừ đúng. Nếu phải làm thế, cô sẽ kiên trì theo đuổi. Chiều nay cô đã đi nhà thờ một chuyến, với hy vọng khẩn thiết rằng Chúa sẽ nói với cô. Trong nhà thờ, không khí mát mẻ và có mùi mốc, lại còn nồng mùi xi đánh gỗ. Ghế gỗ trong nhà thờ rất trơn và không thoải mái chút nào. Những hạt bụi nhảy nhót trong ánh sáng mặt trời đầy màu sắc chiếu qua cửa kính màu. Một con ruồi bay vo ve nghe như máy bay chiến đấu mi ni. Hóa ra Chúa chẳng nói gì với cô, nhưng cũng chẳng sao. Thay vào đó, lương tâm của cô đã lên tiếng. Thực ra, nếu nghe thấy tiếng Chúa thật, chắc cô sẽ hết hồn, nên cô cũng mừng vì điều đó không xảy ra.
Cách này tốt hơn. Cô sẽ tự làm.
Roo cứng đờ người khi ánh đèn pha rọi vào góc phố, làm sáng cả con phố.
Chiếc taxi đỗ trước cửa căn nhà đối diện, cô nín thở.
Ellie đã về.
Cầu mong cô ấy đi một mình. Đúng vậy, cô ấy đang ở một mình. Mở tung cửa sổ, Roo thò đầu ra ngoài gọi lớn, “Ellie?”
Ellie quay lại và nhìn lên trong khi chiếc taxi đi dần về cuối phố. “Ơ, cậu à, tớ lo cho cậu quá! Cậu ổn chứ?”
Liệu có phải cô sắp mất đi tình bạn này mãi mãi không? Liệu cô có đúng khi làm việc này không?
Đúng vậy. Cô phải thành thật. Đó là cách duy nhất.
Ngực cô thắt lại vì sợ hãi, Roo nói, “Tớ không sao. Nghe này, tớ xin lỗi, tớ biết là muộn rồi.” Giọng cô vỡ òa. “Nhưng cậu qua chỗ tớ được không?”