Yêu Anh Tới Tận Mặt Trăng Và...Quay Trở Lại

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN KẾT

❊ ❊ ❊

MƯỜI MỘT THÁNG SAU

Ellie vươn người ra ngoài cửa sổ tầng hai và nhìn xuống dưới. Todd đang đứng đó, chơi bóng với một quả táo trên tay, rê bóng sượt qua mấy đứa cháu trai của Zack theo đường dích dắc trên bãi cỏ được xén tỉa kỹ càng, qua các cột trong môn croquet. Kia là Tizz và Ken, đang trò chuyện với Paul và Geraldine trong khi ngắm nhìn mấy bông hoa bên bờ rào. Xa xa nữa là Steph, đang quỳ xuống để buộc lại cái nơ trên giày cho Lily. Lần này con bé không đi giày thể thao nháy đèn nữa. Lily đã tự tìm và chọn đôi này cho mình. Đôi giày màu xanh lá cây sáng màu đính những chú bướm bằng hạt cườm, cô bé đang trong giai đoạn thích mê những thứ lấp lánh mà Joss luôn dẩu môi hoài nghi.

Đã gần một năm kể từ đám cưới của Steph và Gareth. Giờ nàng sắp có đám cưới của mình. Mười một tháng qua cuộc sống đã thay đổi thật nhiều.

Di động đổ chuông và Ellie liếc nhìn trước khi trả lời. “Năm phút nữa anh tới à? Tuyệt. Mọi thứ bình thường. Hẹn gặp anh.”

Rời cửa sổ, nàng kiểm tra lại tóc tai sắp tới lúc rồi. Chính Zack là người đưa ra ý tưởng tổ chức đám cưới ở đây, tại khách sạn Colworth Manor nơi hai người đã dành một cuối tuần bình dị vào tháng Mười một năm ngoái. Trước đó không lâu, anh đã được Roo gợi ý về một lời cầu hôn lãng mạn, và cô đã phấn khích tuyên bố anh phải thả chiếc nhẫn đính hôn bằng kim cương vào ly sâm banh. Cô đã xem trên phim, Roo bảo Zack, và vụ này lãng mạn tới mức làm cô rớt hàng lít nước mắt.

Lúc đó, mắt Ellie long lanh khi hồi tưởng lại, Zack suýt hét lên khi nàng hớp một ngụm tướng và suýt nữa nuốt chửng cái nhẫn.

Nhưng tình cảm thì vẫn ở đó. Tấm lòng mới là thứ đáng quý, và ba viên kim cương rực rỡ đã lấp lánh đầy tự hào trên ngón tay nàng kể từ hồi đó. Nàng biết chắc chắn rằng Zack là người đàn ông dành cho nàng; thật ra, còn hơn thế nữa, anh thật hoàn hảo. Đến giờ cả hai vẫn say đắm nhau như đêm đầu tiên. Hai người đã cười đùa, yêu thương và tranh cãi, mỗi ngày bên nhau đều là một ngày vui. Nỗi cô quạnh và đau đớn nàng từng trải qua sau cái chết của Jamie đã vơi đi nhiều hơn nàng tưởng.

Nàng cũng không còn gặp Jamie nhiều. Nàng không còn nhu cầu đó. Thỉnh thoảng Ellie tưởng tượng ra anh trong vài giây, chỉ để hỏi thăm và chào anh, nhưng dạo gần đây, anh không còn chiếm giữ tâm trí nàng nhiều như trước nữa. Những cuộc nói chuyện lâu thật lâu giữa họ đã lùi vào dĩ vãng. Biết Jamie đồng ý để nàng chọn Zack và những việc tiếp theo nàng sắp làm, thế là đủ.

Ellie quay lại và nhìn mình trong chiếc gương toàn thân. Ôi trời nhìn xem, nàng giống như cô dâu thực thụ! Tóc vấn cao nhưng là đánh rối chứ không phải xịt keo cứng ngắc. Nàng mặc chiếc váy lụa màu ngà, cắt xéo và dài tới chân. Chị của Zack là Paula đã trang điểm cho nàng và hai người đã phải rất cương quyết mới từ chối được lời cầu xin thêm chút nhũ hồng hết sức khẩn khoản của Lily. Xét trên mọi khía cạnh, nàng sẽ nói mình trông rất được.

“Phải thế chứ,” Jamie nói, hiện ra trong gương sau lưng nàng và hé nụ cười vô tư quen thuộc. “Không thì Zack sẽ cao chạy xa bay và thế thì ngượng lắm.”

Ellie mỉm cười. Anh ghé qua cũng là công bằng thôi, nhất là trong ngày hôm nay.

“Thế nào?” Nàng giơ tay, tạo dáng. “Em trông được chứ?”

Jamie nhìn nàng vài giây. “Em trông tuyệt lắm. Anh rất tự hào về em.”

“Cảm ơn anh.” Nàng sẽ không khóc đâu, không phải ngày hôm nay. “Em vẫn yêu anh.” Nàng phải nói điều này, để chắc chắn là anh hiểu. “Em tái hôn không có nghĩa là em sẽ quên anh.”

“Anh biết. Nhưng giờ em có Zack rồi.” Jamie trông đăm chiêu. “Điều duy nhất làm anh không vui là chân cậu ta. Chúng lại không gầy nhẳng như chân anh.”

“Em biết. Nhưng đầu gối thì củ lạc. Hai người thế là huề.”

“Nghe thế cũng mừng. Rồi, anh đi đây. Em hạnh phúc nhé em yêu.”

Rồi, có lẽ chỉ một giọt nước mắt thôi. “Cảm ơn anh, tạm biệt.”

Ellie cẩn thận dùng khăn giấy chấm mắt. Khi nàng nhìn lên, Jamie đã đi mất.

Một lát sau có tiếng gõ cửa. Nàng nói vọng ra “Mời vào,” và Tony xuất hiện.

Hai người ôm nhau thật chặt.

Cuối cùng Tony buông nàng ra và nhìn nàng tự hào. “Ôi con yêu. Ba nhớ thằng con trai ba quá. Ba không bao giờ nghĩ mình lại nói điều này, nhưng hôm nay sẽ là một ngày đẹp. Sẽ là một ngày... tuyệt vời.”

Ellie cảm động, nàng chỉnh lại chiếc cà vạt xám nhạt của ông. Tony vẫn ăn vận chỉnh tề nhưng ông đã trải qua một năm khó khăn. Tóc ông đã bạc đi nhiều. Nếp nhăn trên khuôn mặt cũng hằn rõ hơn. Bề ngoài ông tỏ ra can đảm nhưng nàng biết ông lao mình vào nhiều dự án khác nhau để trốn tránh cảm giác trống trải trong đời. Cũng vẫn giữ căn hộ ở phố Nevis sau khi nàng chuyển về cùng Zack, nhưng dạo này căn hộ hầu như bỏ không, vì hầu hết công việc của ông đều ở Mỹ.

Và Ellie khá chắc chắn nàng biết do vì sao. Qua mạng, ông biết Henry đã mất nhưng ông tôn trọng mong muốn của Martha là không nối lại liên lạc. Không ai hiểu rõ hơn Tony sức mạnh của nỗi đau.

“Vâng, sẽ như thế ạ.” Nàng phủi một sợi vải trên vai bộ lễ phục của ông. “Trông ba đẹp ngời ngời.”

“Đồ nịnh hót.” Là diễn viên, ông rất giỏi che giấu nỗi cô đơn đằng sau nụ cười lôi cuốn luôn chực sẵn. Liếc ra ngoài cửa sổ ông nói, “Mà này, phụ nữ có bầu có nên chạy quanh như con dở thế kia không?”

Ông đang ám chỉ Roo, chiếc váy màu vàng hoàng ngọc của cô dính chặt vào cái bụng bầu bảy tháng vượt mặt trong khi cô chạy chân trần trên cỏ còn Lily, Joss và Elmo thì đuổi theo sát nút. Một tay cầm đôi giày, tay kia cầm thứ đồ chơi yêu thích kêu chít chít của Elmo, cô bóp cho nó kêu loạn lên làm Elmo sướng phát điên. Lát sau bốn người bọn họ lao thẳng xuống thảm hoa. Giống như phiên bản nhà trẻ của Grand National vậy.

“Roo không sao đâu ạ. Bài tập thể dục tốt cho cô ấy đó. Con nói với ba chưa nhỉ, cô ấy bắt Todd chạy năm nghìn mét với cô ấy vào các sáng thứ Bảy.” Ellie đã từ chối lời mời thiện chí của hai người, nhưng nàng vẫn rất khâm phục nỗ lực của họ. Ngay khi đứa trẻ được sinh ra, Roo đã tính đến chuyện đăng ký thi chạy marathon ở London năm sau. Nàng quay ra Tony. “Ba có thể giúp con một việc quan trọng được không ạ?”

Nét mặt ông dịu lại. “Bất cứ việc gì.”

“Mọi người ở đây đều biết nhau khá rõ. Nhưng con đã mời một người mà cô ấy không biết ai đây cả.” Ellie nhăn mặt. “Nghĩa là cô ấy sẽ hơi trơ trọi. Con hy vọng ba có thể để ý cô ấy hộ con. Được không ạ?”

“Ôi trời, ba phải làm thế sao?” Rõ ràng là không hề hứng thú, Tony ngần ngừ trong giây lát sau đó ông lịch sự nói. “Xin lỗi con, không sao, đương nhiên ba sẽ giúp con. Đồng nghiệp cũ của con à?”

Ellie nhìn đồng hồ. “Đi nào ba, cô ấy đợi dưới nhà rồi. Mình đi tìm cô ấy đi, con sẽ giới thiệu cô ấy với ba.”

Hai người cùng bước xuống chiếc cầu thang tuyệt đẹp. Ellie tập bước đi như cô dâu không bị ngã trên đôi giày cao gót lênh khênh. Hai mươi phút nữa hôn lễ sẽ được cử hành. Tony, người tìm là bố chồng mến yêu của nàng, sẽ dẫn nàng tới phòng lớn lát gỗ sợi nơi tổ chức hôn lễ, và trao nàng cho Zack.

Nhưng trước khi làm việc đó, còn một việc nho nhỏ khác nàng cần phải thực hiện.

Một việc khá thú vị, hy vọng là thế.

Nàng dẫn Tony qua cánh cửa bên trái và ở đó Martha đang đợi hai người, gầy hơn nhưng vẫn xinh đẹp như xưa. Bà mặc một chiếc váy màu tím Cadbury mềm mại và áo khoác, tay hồi hộp nắm chặt túi quà màu bạc cỡ cái khay với dải ruy băng trắng bạc uốn cong đang rủ xuống từ chỗ tay cầm.

Tony đứng khựng lại khi nhìn thấy bà. Ellie bỏ tay ông ra và ý tứ tránh sang một bên. Martha cố hết sức cười với nàng nhưng sự chú ý của bà tập trung hết vào Tony, và đến lượt mình ông cũng không thể nhìn đi nơi khác.

“Martha... Chúa ơi, em đây.”

“Ellie đã mời em. Bọn em đã nói chuyện rồi.” Sự du dương và ấm áp trong giọng bà vẫn không thay đổi. “Con bé cho em thấy làm thế này không sao cả. Trước đây em đã không thể làm được. Nhưng giờ thì có. Quả là một năm ác mộng.” Martha ngừng lại, nụ cười do dự. “Nhưng em đang phục hồi.”

Tony ngập ngừng bước một bước tới phía bà. “Anh không thể tin nổi chuyện này lại xảy ra.”

“Cô ấy lo là ba đã có người khác.” Ellie nói đỡ. “Sợ ba đã gặp ai đó mất rồi.”

“Không. Chưa bao giờ.” Ông lắc đầu. “Anh rất tiếc về chuyện của Henry.”

“Cảm ơn anh.” Chiếc vòng cổ thủ công làm từ những viên sỏi hồng chuyển động mỗi khi Martha nói.

“Eunice thì sao? Chị ấy khỏe không?”

“Khỏe lắm. Giờ chị ấy đang sống ở Carlisle, gần con gái.” Ánh mắt bà cho thấy việc con gái Eunice có vui vẻ với chuyện này hay không thì vẫn còn phải bàn. “Con trai em đã gặp được một cô bé tuyệt vời, em cũng cầu nguyện cho nó. Em cứ làm nó ngượng, suốt ngày gợi ý chuyện em không thể đợi được đến lúc lên chức bà.” Lát sau, nhớ ra mình vẫn cầm trên tay túi quà với dây ruy băng màu bạc, Martha đưa cho Ellie và nói, “Xin lỗi cháu, cái này tặng cháu.”

“Cô tốt quá. Không cần phải thế đâu ạ.” Hai người trao nhau một cái ôm.

“Ôi cháu ơi, ta mừng là được tặng quà cho cháu mà.”

“Vâng, cháu để ba và cô yên tĩnh trong năm phút nha.” Ellie chỉ sang Tony.

“Xong rồi ba phải dẫn cô dâu vào làm lễ nữa đấy.”

Nét mặt ông cho thấy Ellie đã làm một việc đúng đắn. “Cảm ơn con.”

“Ba chắc là ba không phiền khi giúp con để ý cô ấy chứ?” Tony siết tay nàng. “Ba sẽ cố hết sức mình.”

Ellie đóng cánh cửa sau lưng. Trong hành lang, nàng nhấc bức tranh ra khỏi túi quà.

Đây rồi, một ngày mùa hè nắng đẹp ở Little Venice. Martha đã trở lại đúng nơi hai người lần đầu gặp nhau, để cho nàng thấy khả năng hội họa của bà đã trở lại. Cùng với niềm yêu sống.

Một lát sau, cánh cửa khác mở ra và nàng nghe tiếng Zack trong tích tắc trước khi anh bước ra từ phòng lớn nơi hôn lễ đang được cử hành.

“Nhắm mắt lại,” Ellie thốt lên.

Zack xuất hiện, mái tóc đen được vuốt ngược ra sau, râu cạo nhẵn nhụi trên quai hàm rám nắng. Mắt anh nhắm lại.

“Nhìn thấy cô dâu trước đám cưới là không hay đâu.” Ellie nhắc anh.

“Thế em đi chỗ khác đi,” Zack nói. “Em phải làm thế thôi, anh có nhìn thấy đường đâu.”

Ừm, đôi lúc có những tình huống quá thuận lợi mà ta không thể bỏ qua được. Bước trên hành lang, Ellie đặt một nụ hôn lên khuôn miệng đẹp đẽ không chút ngờ vực của anh.

“Làm sao anh biết đó là em?” Zack vẫn nhắm mắt. “Có thể là ai đó thì sao?”

“Là em.”

“Anh không chắc có nên tin em không.” Khuôn miệng đẹp đẽ đó mấp máy.

“Thế này đi.” Nàng áp người vào anh và véo mông anh.

“Tốt hơn nên là em.”

Zack sờ mặt nàng, mân mê những đường cong và góc cạnh trước khi hôn nàng. “Ừ, là em. Anh nhận ra em rồi.” Anh dần nở nụ cười. “Ellie Kendall, em không biết anh yêu em thế nào đâu. Em cưới anh nhé?”

Liệu còn có lúc nào hạnh phúc hơn khoảnh khắc này không? “Nếu anh biết điều,” nàng lướt ngón tay dọc theo chiếc áo gối lê màu kem của anh, “thì có lẽ là em đồng ý.”

HẾT

Nguyên tác: To the Moon and Back, Dịch giả: Đoàn Thị Thanh Mai
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.