8 rưỡi tối, Michael dừng xe bên ngoài căn hộ trên phố Nevis. Mưa táp lên nóc chiếc Honda Civic nghe như trống dồn. Xung quanh tuyệt nhiên không một bóng người. Chả ai dại gì đi ra ngoài trong cơn mưa như trút thế này.
Chuyến quá giang về nhà làm Ellie cảm kích, nhưng cuộc trò chuyện thì không. Ngồi trong chiếc xe được cưng như trứng mỏng - vì nó là niềm tự hào và nguồn vui của Michael mà, anh ta bắt đầu lải nhải tâm sự về nỗi cô đơn của mình trong lúc họ đi qua thành phố. Nghe thì cũng mủi lòng thật. Sau khi ly dị, anh ta đã phải nhìn vợ cũ đi với người khác, tái hôn và sinh đôi hai cô con gái. Trong khi đó thì anh ta ngày càng mất hết tự tin, lần duy nhất cố gắng hòa nhập đem lại cho anh ta mỗi một điệu slow với một cô nàng mà cuối cùng hóa ra lại là một anh chàng ở bữa tiệc độc thân do một người bạn tổ chức tại câu lạc bộ. “Chẳng ai biết cảm giác của tôi.” Mặt anh ta trông nhợt nhạt và nghiêm túc dưới ánh đèn đường. “Trừ em, Ellie ạ. Giờ chúng ta cùng cảnh ngộ, em và anh. Em hiểu cảm giác đấy là thế nào mà.”
Ellie tháo đây an toàn. Nàng dám chắc là mình chưa từng nhảy điệu slow với một gã ái nam ái nữ nào. “Tôi biết, nhưng mọi thứ rồi sẽ ổn thôi. Anh sẽ gặp người mới. Dù sao thì cũng rất cảm ơn anh đã cho quá giang...”
“Đừng đi!” Michael với tay nắm chặt tay nàng. “Ellie, em chỉ có một mình. Anh cũng vậy.” Èo, gã đang vuốt ve ngón tay mình! “Chúng ta xứng đáng được hạnh phúc, phải không nào? Vậy sao bọn mình không cùng nhau hạnh phúc? Anh sẽ không bao giờ làm em tổn thương. Anh hứa.” Anh ta thở gấp và xáp lại gần hơn. Ellie sửng sốt nhận ra miệng anh ta đang chu ra, nhắm thẳng tới môi nàng như tên lửa tầm nhiệt trong khi tay kia đưa ra định ôm eo nàng và...
Cạch.
Phù, dây an toàn đã cứu nàng. Thiếu kinh nghiệm tán tỉnh đến thảm hại, Michael đã quên tháo dây an toàn cho mình.
“Michael, không. Thôi đi.” Mặt anh ta sa sầm khi nàng nhẹ nhàng đẩy anh ta ra. “Tôi không làm vậy được.”
“Không ư?” Ellie thấy anh ta thầm gộp lời từ chối mới nhất này với tất cả những lời từ chối đã phải nhận trong đời.
“Xin lỗi. Tôi không muốn. Nhưng dù sao anh cũng thật tử tế vì đã ngỏ lời.” Ôi Chúa ơi, cằm anh ta bắt đầu run, đừng bảo là anh ta chuẩn bị khóc nhé. “Thôi, tôi biết rồi, tôi hiểu rồi.” Michael ngả lưng ra ghế, mắt rưng rưng. “Rõ ràng và dứt khoát. Tôi không phải típ người em thích.” Anh ta đưa tay quệt nước mắt trên mặt và thở dài sườn sượt. “Tôi ba lăm tuổi rồi mà chẳng có ai đoái hoài. Có vẻ như tôi chẳng thuộc típ của ai hết.”
Bạn có thể cảm thấy ái ngại cho một người, nhưng không đến mức lấy bản thân ra để chứng minh là họ đã sai. Ellie nói, “Ôi Michael, không phải vậy đâu.
Hẳn là vợ anh đã từng yêu anh chứ.”
Anh ta lắc đầu buồn rầu. “Cô ta nói cười tôi chỉ vì cái nhà.”
• • •
“Eo, ghê hết cả người.” Roo tạt qua nhà nàng một lát trước khi đi xem hài kịch tại quán bar O’Reilly ở Camden. Cô rùng mình. “Tởm thật.”
“Anh ta không phải người như vậy đâu. Chỉ là anh ta buồn bã và cô đơn thôi.” Ellie ngừng lại. “Cũng hơi ghê thật.”
“Cậu từ chối anh ta. Mà anh ta lại là sếp của cậu. Thế này thì đến chỗ làm sẽ khó xử đây.”
Cô nói có lý. Từ chối lời tỏ tình vụng về ủy mị của gã sếp để rồi lại phái an ủi khi anh ta suy sụp gục vào vai bạn mà khóc quả là một việc không được lý tưởng cho lắm. Nàng không sợ nên cũng chẳng lo lắng về điều này. Nhưng Michael sẽ cảm thấy bẽ bàng.
“Có lẽ đã đến lúc tìm một công việc khác rồi.” Hai tuần qua Ellie cũng lờ mờ cân nhắc việc này. Tính đến nay nàng đã làm ở trung tâm kinh doanh được sáu năm. Kể từ khi nàng chuyển tới khu Bắc London, việc đi lại từ nhà tới Brace House trở nên rắc rối hơn. Dù sao thì cũng không phải vội. Nàng sẽ xem tình hình thế nào. Không phải làm việc với người lúc nào cũng đặt tay lên vai mình mà bópppp để an ủi chắc sẽ dễ chịu hơn nhiều.
“Tớ phải đi đây.” Roo nhảy dựng lên khi nghe tiếng động cơ xe chạy dầu ngoài cửa. “Cậu có chắc là không muốn đi cùng tụi tớ không?”
“Không cảm ơn. Cậu không thấy ngoài trời đang mưa sao?”
“Thế nên tớ mới gọi taxi. Đi, thử một lần thôi. Sẽ tuyệt lắm đấy!”
Ellie lắc đầu. “Tớ mệt bã người rồi. Bị gạ gẫm làm tớ mệt mỏi quá. Tớ sẽ đi tắm rồi ngủ sớm. Dù sao cũng cảm ơn cậu.”
“Tớ ghét phải để cậu lại một mình.”
Như một mụ ế hom hem.
“Còn tớ thì ghét việc cậu cứ nói là ghét phải để tớ lại một mình. Đâu phải tớ hoàn toàn vô dụng.”
“Ý tớ không phải thế. Nhưng cậu sẽ ổn chứ?”
“Dạo này cậu nói năng như Paula ấy. Tớ không sao, hứa đấy,” Ngay khi Roo đi khỏi, nàng sẽ tâm sự thật lâu với Jamie. Đâu có kỳ cục lắm, phải không nhỉ?
“Ừ thì...”
Trừ phi Jamie không hợp tác tối nay. Ellie nhận thấy không hiểu vì sao nàng không tài nào làm anh hiện lên được. Có thể vì nàng đã quá mệt. Khó có thể làm được như mọi khi. Nàng đi tắm rồi cố thử lần nữa, nhưng vẫn không thể tập trung.
Và như để chứng minh nàng đã sai, anh xuất hiện ngay khi nàng sắp chìm vào giấc ngủ, khi nàng không hề gắng sức chút nào.
“Em thật là bất công.”
Mắt nàng chợt mở ra khi nghe tiếng Jamie. Anh đang ngồi kia, ở cuối giường, nhìn nàng chăm chú.
“Sao cơ?”
“Em biết anh đang nói về cái gì mà.”
“Không, em chẳng biết.”
“Anh nhìn nàng đầy ẩn ý. Anh biết em biết.”
“Và giờ anh định bắt em nói ra điều đó phải không? Rồi, thôi được. Là Todd. Anh ấy gửi email cho em và em đã trả lời anh ấy. Em đã cực kỳ lịch sự.”
“Em thật bất công,” Jamie lại nói.
“Biết sao không? Em không quan tâm.”
“Em có quan tâm.”
“Anh là gì vậy, lương tâm của em à?” Thôi được, đúng là một câu hỏi ngu ngốc, có thể nàng không thông minh lắm nhưng ngay cả nàng cũng biết câu trả lời.
“Em không thể đổ lỗi cho Todd vì chuyện đã xảy ra. Đó không phải là lỗi của cậu ấy.”
“Em không nghe.” Nàng nhắm mắt và nằm sấp xuống, trùm chăn lên kín đầu.
“Em không nghĩ là cậu ấy đã chịu đựng đủ rồi à?”
“Anh im đi.”
“Cậu ấy là bạn thân nhất của anh mà.” Giọng Jamie vẫn dịu dàng.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn trên má Ellie. “Đi đi,” nàng lẩm bẩm. “Em buồn ngủ rồi.”
• • •
Hiệu cà phê nhỏ nhắn sơn màu lam và trắng nằm lọt thỏm giữa dãy cửa hàng chạy dọc đường Regents Park là một trong những điểm đến ưa thích của Roo, nơi cô có thể ngồi cả tiếng đồng hồ để chờ cảm hứng tới. Chí ít, đó cũng là lý lẽ của cô. Ngoài miệng thì cô nói mình tới đây để tìm kiếm ý tưởng cho lời bài hát và thử nghiệm trong đầu những giai điệu khả dĩ. Thực ra, chỉ là Roo thích cái không khí nhộn nhịp nơi đây, thích quan sát người khác, thích những ngụm sô cô la nóng hổi và món nấm cay nướng với pho mát.
Cơn mưa xối xả ngày hôm qua đã gột sạch các con phố, hôm nay mặt trời tỏa ánh năng rực rỡ trên nền trời xanh thẳm. Tiết trời đủ ấm để người ta mặc áo phông ra ngoài đường. Roo, lần đầu diện cặp kính râm mới mua, đang thoải mái ngồi bên một trong những chiếc bàn thép đặt dọc vỉa hè và gõ laptop liên hồi. Ai nhìn thấy cũng phải thán phục tác phong làm việc hiệu quả của cô. Không ai ngờ được rằng thực ra cô đang lướt xem mấy bức ảnh của anh chàng Richard Armitage, đọc về cung hoàng đạo của mình và những chuyện thóc mách đời tư đầy ác ý mới nhất trên tờ Popbitch.
Miễn trong có vẻ hiệu quả là được.
“… Như thế đấy, bọn tớ quyết định rồi. Chúng tớ sẽ chuyển tới Albuferia!” Người phụ nữ tóc đen bàn bên đang tự hào thông báo tin quan trọng này cho người bạn. Cả hai đều đã gần sáu mươi, mặc những bộ đồ rõ tầm thường và cổ lỗ so với tiêu chuẩn ở Primrose Hill này. Họ đang rủ rỉ với nhau bên mấy tách trà và những đĩa bánh pho mát chanh. “Roy sẽ chơi golf cả ngày và tớ sẽ rảnh rỗi!”
“Ôi thích thế, các cậu sẽ có một khoảng thời gian tuyệt vời! Ý tớ là, dĩ nhiên chúng tớ sẽ nhớ lúc các cậu còn ở đây lắm.” Bà bạn tóc xám gật đầu hăm hở. “Nhưng cậu sẽ chuẩn bị phòng ngủ cho khách chứ? Để Jim và tớ có thể tới chơi! Có thể cứ đôi tuần vợ chồng tớ sẽ tới thăm đấy!”
“Ừm, có-ó…”
Roo giấu nụ cười khi nghe lời đáp không mấy nhiệt tình của người phụ nữ tóc đen. Nghe lỏm là một trong những thú tiêu khiển ưa thích của cô. Chỉ đơn giản vì Roo rất khoái quan sát cách người ta đối xử với nhau.
“Thế cậu nộp đơn thôi việc chưa?”
“Chưa. Hôm nay Zack đang ở Manchester. Mai tớ sẽ nói với cậu ta. Dĩ nhiên tớ nghỉ thì cậu ta sẽ choáng lắm. Bọn tớ làm việc ăn ý thế cơ mà. Cái bánh pho mát này hơi nhiều chanh thì phải?”
“Chắc thế. Nhưng cậu ta tìm người mới cũng chẳng khó khăn gì, phải không? Ý tớ là, đấy là Zack McLaren cơ mà. Thiếu gì cô ao ước được làm việc cùng cậu ta chứ!”
Người phụ nữ tóc đen khịt mũi giễu cợt. “Nhưng cậu ta có muốn cái đó đâu? Cậu ta muốn ai đó làm được việc, người nào đáng tin cậy và có trách nhiệm với công việc cơ. Chứ không phải mấy đứa con gái não phẳng mặc váy ngắn cũn cỡn đâu.”
Roo, đang diện một cái váy cực ngắn, từ tốn gõ tên Zack McLaren vào mục tìm kiếm hình ảnh trên Google và thấy một loạt ảnh hiện ra trên màn hình. Có vẻ như anh chàng là doanh nhân. Khỉ thật, mụ già hách dịch kia làm việc cho anh chàng này sao? Anh ta trông thật hấp dẫn. Roo lén quan sát người phụ nữ. Bà ta đi đôi giày lười loại nồi đông cối đá, tóc phi dê kiểu những năm 1960 và lún phún ria mép. Anh chàng đó nghĩ gì vậy?
Mười phút sau, bà ta cẩn thận chùi mấy vụn bánh pho mát quanh mỏm, uống nốt trà rồi đứng dậy.
“Thôi, tớ về làm việc đây. Chiều nay văn phòng còn nhiều việc làm. Mà này,” bà ta nói đầy tự mãn, “Zack còn lâu mới kiếm được người làm việc giỏi như tớ.”
Bà bạn gật đầu. “Cậu nói phải, Barbara.”
“Tớ luôn đúng mà.” Barbara cười tươi rói. “Thôi, liên lạc sau nhé. Bái bai!”
Thế quái nào mà Zack McLaren có thể thuê một người nói Bái bai được nhỉ? Người gì mà mắt cá chân cứ như sắp chảy ra trong giày thế kia? Nhấc cặp kính râm lên, Roo nhìn Barbara vênh váo bước đi trên đường như một gã tân binh đang diễu hành.
Khi bà ta sắp khuất khỏi tầm nhìn, Roo chợt nảy ra một ý. Adrenalin lập tức phóng tới các ngón tay cô. Roo đóng vội laptop, đứng bật dậy và đuổi theo.
Barbara đã rẽ sang phố khác. Lúc Roo nhìn thấy thì bà ta đã đi được nửa phố Ancram. Rồi bà ta dừng lại, lấy chìa khóa trong túi và leo mấy bậc thềm dẫn lên một ngôi nhà theo phong cách Georgian. Mặt tiền ngôi nhà trát vữa trắng, hai bên cửa ra vào có cột, cửa trước sơn màu đỏ sẫm như màu quả nam việt quất.
Đây chắc chắn là nơi Barbara làm việc. Trừ phi bà ta nói dối về làm việc trong khi thực ra là đi gặp người tình bí mật để mây mưa cuồng nhiệt cả buổi chiều.
Đây có lẽ là nơi bà ta làm việc thật.
Roo nhấn chuông cửa. Cái hộp bên cạnh cánh cửa màu đỏ bóng lộn phát ra một tiếng lanh lảnh và sốt sắng, “Gì vậy?”
“Chị Barbara phải không? Tôi có tin nhắn cho chị.”
“Tin nhắn kiểu gì?”
“Thôi được thực ra là một lời đề nghị. Nhưng không phải là lời đề nghị cầu hôn đâu.” Roo đáp. “Tôi vào được không?”
Mấy giây sau cánh cửa mở ra. Barbara đứng ngay ở cửa, nhìn lướt qua Roo đang đứng ở bậc trên cùng. Cuối cùng bà ta nói, “Vừa nãy cô cũng ngồi ngoài quán cà phê đó mà.”
“Vâng. Trúng phóc!” Roo tươi cười; nịnh nọt tí chả mất gì.
“Và tôi nghe lỏm được chuyện chị định xin nghỉ việc.”
“Thế à” Barbara không mới cô vào. “Vậy thì sao?”
“Ừm, chẳng phải sếp chị sẽ cảm kích lắm nếu chị có thể giới thiệu ngay cho anh ấy một người thay thế khi chị thông báo nghỉ việc sao?” Roo nói. “Và tôi nghĩ hôm nay số phận đã run rủi chúng ta cùng ngồi ngoài quán cà phê.”
Đôi mắt nhạt màu của Barbara nheo lại. “Ừm, cô thật tốt bụng khi đề nghị như vậy, nhưng tôi không nghĩ cô là típ người chúng tôi đang tìm.” Bà ta nhìn chằm chằm vào chiếc váy cũn cỡn của Roo, đôi ủng bạc và phông màu lam với dòng chữ I've Had Your Dad in lù lù trước ngực.
“Ôi trời không, không phải tôi. Ha, hóa ra chị nghĩ thế!” Roo xua tay kinh hãi; chẳng biết giữa hai người ai mới là kẻ bị bất ngờ hơn. “Không, không, là người khác. Hoàn toàn đối lập với tôi, tôi hứa. Cô ấy làm trung tâm kinh doanh ở Twickenham, nhưng công việc ở đây sẽ tiện cho cô ấy hơn. Cô ấy đánh máy nhanh như chớp…” Cô khua loạn mấy ngón tay để minh họa. “Chân thành mà nói, chị nên gặp cô ấy, cô ấy rất hợp với chỗ này.”
“Bao nhiêu tuổi?”
“Gần ba mươi.”
“Chúng tôi cần người già hơn,” Barbara nói.
“Tôi biết. Nhưng tôi đã nghe chị nói về mấy cô nàng muốn làm việc ở đây. Cô này thì không hề như thế. Không hề luôn. Cô ấy không mặc váy ngắn. Cô ấy làm việc rất hiệu quả và chăm chỉ, lại chẳng bao giờ õng ẹo với sếp. Nói thật nhé,” Roo nói, “họa có người điên mới không chộp ngay cô ấy.”