Yêu Anh Tới Tận Mặt Trăng Và...Quay Trở Lại

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Tối nay có điều gì đó khang khác. Nhận thức dần dần len lỏi trong đầu Ellie; lúc đầu nàng cứ ngỡ mình đang tưởng tượng. Nhưng không phải.

Bây giờ mọi việc khá rõ ràng.

Hơn nữa, dường như hồn nàng đang lìa khỏi xác. Todd Howard đang hôn nàng và Ellie thấy mình đang đứng tách ra, quan sát phản ứng của bản thân trước trải nghiệm này bằng sự lạnh lùng của một giám thị.

Nụ hôn này có thể xếp ở tầm trung. Không quá ướt át, không quá khô khan.

Không quá cứng rắn hay mềm mại. Cảm giác cực kỳ kỳ quặc, nhưng không thể gọi là khó chịu. Nàng không muốn vùng ra, thổi phì phì kinh hãi và chùi miệng như một đứa trẻ sáu tuổi bị một bà cô già chưa chồng có ria tóm được.

Thực ra, nụ hôn giờ đã đủ dài. Nàng dứt ra, lùi lại và mở mắt. Todd đang nhìn nàng, đợi xem phản ứng của nàng. Có phải mấy tiếng vừa rồi anh đã lấy dũng khí để làm chuyện này?

“Anh xin lỗi.” Anh thở mạnh. “Em không sao chứ?”

“Vâng.” Nàng vẫn cảm thấy mình chỉ như người đứng ngoài quan sát. Lúc này hai người đã cảm thấy thoải mái khi ở bên nhau và có thói quen dành thời gian đi chơi cùng nhau mỗi cuối tuần. Hôm nay cũng không có gì khác; đi mua đồ trên đường portobello, uống chút gì đó vào buổi chiều, rồi dạo bộ trong công viên Regent, tiếp đó là tới câu lạc bộ hài kịch ở Camden và nán lại một hàng pizza trên đường về nhà. Khi về đến nhà, hai người ngồi thư giãn trên sofa, ăn hết từng miếng pizza vị quattro staggioni cùng rượu vang trắng và xem bộ phim Ocean’s Eleven trên DVD.

Xem được nửa bộ phim thì Todd quay sang nhìn nàng và nói, “Ell này, anh muốn hôn em.”

Nàng quá ngạc nhiên, thốt lên, “Thật sao?”

“Ừ”

“Ồ.” Và vì lịch sự chứ không phải vì điều gì khác, nàng nghe mình ngơ ngác đáp, “Được.”

Giây lát sau, môi Todd đã đặt lên môi nàng. Và họ đang hôn nhau. Ngay từ khoảnh khắc đó ta có hiệu ứng chia màn hình. Một nửa Ellie đang đánh giá mức độ mạnh mẽ, ướt át, vị của nụ hôn, mùi da thịt anh và cảm giác râu anh cọ vào má nàng. Nửa kia cảm thấy nàng như một con ma-nơ-canh đứng trong tủ kính bày hàng.

Nhưng cảm giác không bình thường cũng là lẽ tự nhiên. Jamie mất đã được mười tám tháng, mười tám tháng kể từ lần cuối nàng khóa môi với ai đó. Mà đây lại là một đôi môi xa lạ.

Đôi môi này đang nói điều gì đó. Ối, nàng đang bận đánh giá nụ hôn nên không để ý. Ellie lắc đầu, “Xin lỗi, em không để ý.”

“Anh chỉ hỏi là em có chắc em không sao không?”

“Em không sao.” Tội nghiệp Todd, trông anh thật lo lắng. Nàng khẽ mỉm cười để trấn an anh. “Em ổn mà.”

“Em không hề biết rằng anh muốn làm việc này sao? Em không mong đợi chuyện này à?”

“Không.”

“Nhưng em cũng không ghét?”

“Không.”

Todd trông nhẹ cả người. “Anh phải lấy hết can đảm đấy.”

“Thế à?” Nàng còn có thể nói gì nữa?

“Ừ.” Anh gật đầu, quan sát mặt nàng để dò phản ứng. “Anh thích em, Ellie ạ. Trước đây anh chưa bao giờ nghĩ tới điều đó, khi em và Jamie ở bên nhau. Nhưng mấy tuần qua... anh không biết nữa, có điều gì đó dường như đã xảy ra. Anh thật sự thích ở bên em.” Mắt anh bừng sáng. “Em thật dễ thương”

“Vậy sao?” Thật kỳ lạ khi nghe anh nói điều này.

“Ừ.” Cảm thấy tự tin hơn, anh nói thêm, “Em cũng cẩn thận đấy anh cũng có thể khá dễ thương, nếu anh quyết tâm làm thế.”

Nàng cười thật tươi, vì đó là kiểu đùa của anh và Jamie. Bạn chưa kịp định thần thì hai người đó đã tranh luận xem ai dễ thương hơn ai.

“Nghe này,” Todd nói tiếp, “không ép buộc gì đâu. Anh đi đây.” Nàng vẫn có cơ hội nói với anh là anh không cần phải đi trong khoảng dừng ngắn ngủi giữa hai câu nói. Khi nàng không nói, anh đứng dậy, “Em cần thời gian để nghĩ cho chín. Quyết định là ở em, được không? Gọi cho anh bất cứ khi nào em muốn. Anh biết cảm giác sẽ hơi lạ. Nhưng anh nghĩ là bọn mình hợp nhau. Bọn mình có thể thử xem mọi chuyện thế nào. Nếu em muốn.”

Nàng đứng dậy. “Vâng, cảm ơn anh.” Thật kỳ cục, cứ như phỏng vấn tìm việc vậy. Giờ có phải họ sắp bắt tay nhau không?

Todd giải quyết vấn đề khó khăn đó bằng cách ôm nàng thật nhanh và hữu nghị. “Anh sẽ đợi em gọi.”

Nàng đáp lại bằng một nụ hôn lịch sự và hữu nghị lên má anh. “Vâng, cảm ơn anh.” Cảm giác vẫn thật lạ lùng. Nàng vỗ lên cánh tay anh. “Chào anh.”

“Ừm, ừm, ai mà ngờ được nhỉ?”

Ngồi bó gối trên giường, Ellie quan sát biểu hiện trên mặt Jamie. Nàng cần biết anh cảm thấy thế nào về những chuyện mới xảy ra. Tin tốt là, trông anh không nổi khùng. Dường như anh hoàn toàn thoải mái.

Nhưng một lần nữa, nàng chính là người quyết định nét mặt cho anh.

“Em biết. Em cũng bất ngờ. Em không có ý gạ gẫm anh ấy đâu.”

Đôi mắt xanh của Jamie lấp lánh. “Không cần phải biện hộ. Em được phép gạ gẫm mà.”

“Anh không thấy chuyện này kỳ cục à?” Chắc chắn anh phải thấy thôi.

“Ừ, hơi hơi.” Anh dựa lưng vào tường nhún vai. “Nhưng là một người anh biết thì cũng tốt. Anh tin tưởng cậu ấy. Todd sẽ không làm trái tim em tan vỡ.

Đó là chuyện tốt, phải không nào?”

“Em cho là thế.”

“Tốt hơn việc em ra ngoài chơi, uống say rồi qua đêm với một gã cơ hội mà ngay hôm sau gã sẽ chẳng thể nhớ được tên em là gì.”

“Khỉ thật,” Ellie nói. “Em đang mong chuyện đó xảy ra.”

Jamie cười toe toét. “Anh biết em quá rõ mà.”

“Dù sao thì, mình không nói về chuyện tình dục.” Viễn cảnh lột bỏ quần áo và thực sự làm việc đó, nghĩ đến thôi cũng kỳ lắm rồi. “Chuyện đó sẽ không xảy ra.”

“Ừ. Cứ từ từ.” Anh gật đầu đồng tình. “Hôn vài cái và nắm tay một tí, bây giờ thế là đủ. Để xem em cảm thấy thế nào.”

“Em biết em thấy thế nào rồi. Em thấy kỳ kỳ.”

“Mười tám tháng rồi còn gì.”

“Ồ thế à?” Giả vờ kinh ngạc. “Lâu thế rồi à? Em không nhận ra đấy.”

“Một điều nữa. Cậu ấy hôn giỏi không?”

“Cũng bình thường.”

“Hơn anh không?”

Ellie giả vờ cân nhắc. “Ừm, để em nghĩ đã.”

“Tốt hơn là không nên giỏi hơn anh.” Jamie nói. “Về khoản hôn hít và nắm tay.”

Nàng nhìn những ngón tay dài rám nắng của anh, nhớ lại cảm giác khi chạm vào chúng và chúng vừa khít với những ngón tay nàng ra sao. Nàng sẽ cho đi bất cứ thứ gì để có thể được nắm tay anh lần nữa. Ôi tuyệt, nước mắt ở đâu lại chảy ra, chuyện này liệu có bao giờ chấm dứt không nhỉ?

“Đừng khóc,” Jamie nói.

“Em biết.” Nàng rút một chiếc khăn giấy từ cái hộp trên bàn cạnh giường.

“Điều này có phải nghĩa là cậu ấy giỏi hơn không?”

Trông anh hoảng sợ, cố làm cho nàng cười. Ellie mỉm cười và gạt nước mắt. “Đừng hoảng. Anh vẫn là nhất.”

“Ơn trời.” Anh thở phào và đút tay vào túi sau chiếc quần jean tụt yêu thích. “Nhưng nói để em biết, anh không có vấn đề gì với Todd đâu. Em có thể chọn ai đó tệ hơn thế nhiều ấy chứ.”

Nguyên tác: To the Moon and Back, Dịch giả: Đoàn Thị Thanh Mai
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.