Yêu Anh Tới Tận Mặt Trăng Và...Quay Trở Lại

Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Tên Niall hiện lên trên màn hình, Roo chuẩn bị tinh thần. Đến lúc rồi. Cô cầm máy và ấn nút Nghe. “A lô?”

“Em à, anh đây.” Giọng anh ta thận trọng. Tự cái giọng đó đã khẳng định nỗi lo sợ lớn nhất của cô.

“Ồ, chào anh,” Roo cố giữ giọng vui vẻ. Đêm qua cô hầu như không ngủ. Hôm nay dạ dày cô vẫn nôn nao và cô không thể ăn được thứ gì. Nhưng quan trọng là phải tỏ ra bình thường, bình thường, bình thường...

“Mọi thứ ổn chứ?”

“Tất cả đều ổn! Tại sao lại không?”

“Không có gì.” Dừng lại. “Ờ hôm qua em có xem điện thoại của anh không?”

“Điện thoại của anh á?”

“Có người nói là nhắn tin trêu anh, nhưng anh không nhận được.”

Anh ta đã đoán ra chính xác khoảng thời gian tin nhắn đến. Roo chờ đợi, rồi điềm tĩnh nói, “Có phải cái người có tên bắt đầu bằng chữ V không? Và kết thúc là hôn hôn hôn?”

Sự im lặng của anh ta đã nói cho cô mọi điều cần biết. Thế là xong.

“Chỉ là trêu đùa thôi,” Niall, nói. “Một cậu ở văn phòng đùa đó mà, định trêu anh...”

“Niall, đó không phải trò đùa. Sao anh không thú nhận cho đáng mặt đàn ông đi? Anh đã ngủ với Vivica Mellon.”

Lại yên lặng. Sự khẳng định cuối cùng.

“Em cho là ở đây có một kẻ tham lam,” Roo tiếp tục. “Sao chỉ có một cô bồ trong khi có thể có hai?”

“Nghe này, việc này không giống nhau. Anh thề có Chúa, cô ta chỉ là đồng nghiệp cũ thôi.”

“Và giờ thì anh ngủ với cô ta.”

“Đúng một lần. Một ngày cuối tuần, chỉ thế thôi. Cô ta chủ động hết. Cô ta săn đuổi anh.”

Anh ta vẫn đang nói dối. Đột nhiên cô có thể nhận ra điều đó. Đột nhiên mọi việc giống như tấm kính một chiều, thần kỳ biến thành hai chiều, hé lộ mọi thứ. “Chúa ơi,” Roo nói, “anh thật là không thể tin nổi.”

Lại một khoảng lặng.

“Được rồi.” Niall đột ngột đổi giọng. “Vậy là kết thúc chứ gì? Em không muốn gặp anh nữa. Tất cả đã hết.”

Sợ hãi và hoảng loạn nhấn chìm cô. Sợ hãi và hoảng loạn... cảm giác đã gặp ở đâu đó. Tất nhiên, chính là nó, mánh khóe phỉnh phờ xưa như trái đất. Trước đây cô đã từng gặp cái mánh chuyên dùng để dọa người ta phải lùi bước này rồi. Và cô đã từng lùi bước, vì nó giống như nhìn thấy một chiếc túi xách hấp dẫn trong cửa hiệu, đang ngần ngừ xem có nên mua hay không thì chợt nghe thấy ai đó rú lên, “Ôi, nhìn cái túi tuyệt đẹp này này, tôi phải có nó!” Nguy cơ vuột mất thứ gì đó truyền cảm giác khiếp sợ và tuyệt vọng vào tận tâm can...

Nhưng không phải hôm nay. Những chiêu trò này sẽ không lừa được cô nữa. Lần này cô sẽ làm điều đúng đắn.

“Đúng vậy, tất cả chấm dứt rồi.”

“Roo ơi.” Giọng anh ta lập tức dịu lại. “Cưng ơi, em biết là em không có ý đó mà.”

“Ồ, thế mà tôi có đấy.” Cô đang run lên nhưng cương quyết. Tôi thật sự có ý đó.”

“Em muốn từ bỏ những gì chúng ta có với nhau chỉ vì... một cái tin nhắn ngu ngốc hay sao? Thật điên rồ. Anh nói em nghe, Vivica chả là gì với anh cả. Nghe này, bây giờ anh đang kẹt công việc nhưng tối nay anh sẽ qua với em. Anh sẽ đến lúc 8 giờ, rồi bọn mình nói chuyện tử tế, giải quyết mọi vấn đề.”

“Đừng đến. Tôi không muốn gặp anh nữa. Hay nói chuyện với anh. Không thể ngờ tôi đã từng tin anh. Chỉ là tôi ngu ngốc mà thôi.”

“Roo, bọn mình cần...”

“Và tôi không đổi ý đâu.” Cô phải tắt máy ngay, trước khi mất bình tĩnh. “Tạm biệt anh, Niall. Nói với Vivica là son viền môi của cô ta không hợp tí nào. Và tối nay, để thay đổi không khí, sao anh không thử về nhà với vợ đi?”

• • •

“Trông thế nào?” Ellie bước ra từ phòng ngủ và xoay một vòng, khoe chiếc váy đỏ quai dây dáng rủ mới mua. Nàng mua chiếc váy ở Wallis để dành riêng cho tối mai. “Đủ để gặp gia đình anh chưa?”

“Hoàn hảo luôn.” Todd dang rộng cánh tay và tiến vẻ phía nàng. Ôi Chúa ơi, lại thế rồi, anh ấy đang chuẩn bị hôn thêm phát nữa. Nàng tránh né bằng cách chu môi lên biến nó thành nụ hôn đùa.

“Moa! Nếu trời hơi lạnh thì em cô thể mặc nó cùng áo lụa tím nữa. Được rồi, để em thay đồ rồi mình đi.”

Thoát khỏi anh, nàng quay lại phòng ngủ. Tối nay nguyên một nhóm các cô gái làm ở Brace House sẽ đi xem biểu diễn. Paula, người thu xếp buổi tối nay, cứ khăng khăng nàng phải đi với bọn họ và ngủ lại qua đêm trên sofa nhà cô để khỏi phải đi xuyên thành phố về nhà lúc trời đã khuya. “Ôi Ellie, cậu phải đến, bao lâu rồi bọn mình có gặp nhau đâu! Ở bên đó cậu thế nào? Mọi việc ra sao rồi?”

Paula, Chúa phù hộ cô ấy, giống như con gà mái tơ vậy. Nhưng cô ấy thật lòng và tốt bụng. Dù sao thì được gặp lại mọi người và cập nhật tình hình của họ cũng tốt. Ellie cũng mong đợi buổi gặp mặt tối nay. Và Todd, vừa ghé qua để khoe chiếc xe mới sẽ đưa nàng đến West End.

Ellie tuột chiếc váy khỏi người thay quần jean trắng và áo gi lê kaki. Trong khi nàng đang mắc quai váy lên mắc áo thì chuông cửa reo, nàng gọi với ra, “Anh xem hộ em là ai thế?”

Một lát sau Todd nói vọng vào, “Là Roo. Cô ấy đang lên nhà.”

“Em ra ngay đây. Cô ấy có bảo là cần gì không?”

“Không. Anh nghĩ cô ấy đang khóc.”

Ellie đặt cái mắc áo xuống. “Gì cơ?”

Roo đang khóc. Nhưng cô đang cố gắng hết sức kìm nén. Mái tóc tẩy trắng của cô trông thê thảm chả khác gì chủ nhân và mí mắt Roo thì sưng húp. Khi thấy Ellie đã ăn mặc chỉnh tề và trang điểm để chuẩn bị đi chơi với bạn, cô nói, “Ôi cậu sắp đi...”

“Nào, lại đây, ngồi xuống. Có chuyện gì vậy?”

“Là Niall.” Roo nắm chật chiếc khăn giấy đã bi vo viên. “Hết rồi.”

Todd nhướng một bên lông mày. “Anh ta đá cô à?”

Thiệt tình, đúng là đàn ông. Ellie lắc đầu trước sự vô ý của anh.

Nhưng Roo nói, “Không, là tôi chấm dứt với anh ta. Không thể tin được là tôi đã làm vậy. Cậu biết không? Anh ta đang qua lại với người khác.”

Ellie há hốc mồm. “Ngoài cậu và Yasmin ư?”

“Ừ. Cô nào đó từng làm cùng anh ta. Cuối tuần họ đã ở cùng nhau.” Cô gạt những giọt nước mắt vừa lăn ra. “Hắn là đồ khốn kiếp.”

Nhưng cô đã biết điều đó rồi cơ mà.” Todd chỉ ra. “Thế là thoát nợ, tôi sẽ nói vậy đấy. Sẽ tốt hơn cho cô nếu không có thằng cha ấy.”

“Tôi biết rồi.”

“Cho nên tôi chả hiểu sao cô lại khóc.” Anh tỏ ra ngơ ngác một cách thành thật.

“Vì tôi yêu anh ta. Vì tôi nghĩ anh ta cũng yêu tôi.” Roo sụt sùi nói trong đau khổ, “Vì đó là câu chuyện về cuộc đời ngu ngốc, thảm hại và vô dụng của tôi.”

“Ôi Roo...” Ellie áy náy xem đồng hồ, hai người thực sự phải đi ngay.

“Có thể anh ta sẽ qua nhà,” Roo nói tiếp, “cố làm tớ đổi ý. Tớ không muốn ở nhà trong trường hợp anh ta xuất hiện. Nhưng cậu lại sắp ra ngoài.” Cô nhìn Ellie với ánh mắt van nài. “Tớ ở đây được không, chỉ mấy tiếng thôi? Thế có được không?”

Ellie quyết định. “Này, tớ sẽ hủy buổi hẹn tối nay. Để tớ gọi Paula và giải thích với cô ấy, rồi tớ sẽ ở nhà với cậu.”

“Không, không.” Roo lắc đầu nguầy nguậy. “Không được, thế là không công bằng. Cậu không thể bỏ một buổi tối đi chơi vì tớ được. Thế chỉ làm tớ cảm thấy tệ hơn.”

“Tớ sẽ không để cậu ở một mình đâu.” Cũng cương quyết không kém, Ellie khoanh tay trước ngực. “Tớ không thể làm thế được.”

“Nghe này, anh sẽ ở lại với cô ấy.” Todd cầm chùm chìa khóa chiếc xe Toyota quý giá mới mua lên và quay sang Roo. “Được chứ?”

Cô chớp mắt ngạc nhiên. “Anh á?”

Ellie luôn biết rằng giữa hai người họ có một không khí khá rắc rối. Todd không giấu giếm gì việc anh phản đối quan hệ của Roo và Niall. Về phần Roo, cô cũng phản ứng bằng cách xù lông nhím và suồng sã.

“Em không biết liệu thế có phải là ý hay không,” Ellie nói.

“Thôi mà, chỉ có cách đó thôi. Anh sẽ thả em ở đại lộ Shaftesbury rồi quay lại với cô ấy.”

Roo nói đầy cảnh giác, “Và quấy rầy tôi cả tối chứ gì? Vì tôi nói cho anh hay, tôi không có hứng nghe giảng đạo đâu, Ngài Đạo đức ạ.”

“Anh ấy không thế đâu. Anh ấy sẽ tử tế. Phải không nào?” Ellie trỏ ngón tay cảnh báo về phía Todd. Dù sao anh nói cũng đúng; nàng là lý do chính Paula tổ chức buổi tụ tập tối nay. Sẽ thật không phải nếu lúc này nàng lại làm cô ấy thất vọng.

Todd nói chắc nịch, “Đương nhiên là anh sẽ tử tế.”

Những giọt nước mắt lại trào ra khi Roo rút một sợi chỉ sờn ở phần đấu gối rách trên quần Jean. Cô lẩm bẩm, rõ ràng vẫn chưa tin anh, “Và anh cũng không được nói là tôi đã bảo cô rồi.”

Todd không trả lời.

“Ôi Chúa ơi.” Roo rên lên tuyệt vọng. “Khỉ thật, tôi đáng phải đau khổ. Anh cứ nói toạc ra đi.” Cô lắc đầu thua cuộc. “Là lỗi của tôi hết.”

• • •

Lúc này là 11 giờ và điều kỳ lạ lẫn mạnh mẽ nhất đang xảy ra. Cả đời cô, Roo chưa bao giờ có trải nghiệm này. Trong ba tiếng đồng hồ vừa rồi, cô và Todd đã nói chuyện không ngừng. Anh kể hết với cô chuyện anh đã lớn lên cùng Jamie như thế nào, tình bạn sâu sắc của hai người, mấy cô bạn gái cũ, chuyện gia đình và sự nghiệp. Đến lượt cô, cô cũng kể anh nghe về âm nhạc tuổi thơ, và chuyện tình trường thảm hại của cô. Bằng cách nào đó, trong buổi tối này, quan niệm của cô về Todd Howard đã hoàn toàn thay đổi.

Hoặc... hoặc... quan niệm của anh về cô cũng đã thay đổi và việc anh nhìn cô khác đi cũng có nghĩa là từ giờ cô có thể cư xử thoải mái mà không phải thủ thế hay xù lông nhím nữa.

Đại loại là vậy. Dẫu sao thì đây đúng là sự chuyển biến khó tin nhất. Đột nhiên một xúc cảm trỗi dậy. Mỗi lần nhìn Todd cô lại cảm thấy điều đó. Và cái cách mà anh nhìn lại cô, nhìn không chớp mắt vào mắt cô, chứng tỏ anh cũng cảm thấy điều đó.

Hai người đâu có nói gì nhiều. Nhưng điều đó hiển hiện ngay tại đây, lơ lửng trong không khí như sương khói.

Và cũng như sương khói, nó thật cuốn hút. Cô đang thấy càng lúc càng khó thở...

“Rồi.” Todd đột ngột phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. “Em đang đợi anh hành động trước à?”

“Gì cơ?” Cốc của Roo đã cạn nhưng cô vẫn cầm lên và hồi hộp giả vờ húp một ngụm. Răng cô chạm vào thành cốc phát ra tiếng.

“Này. Biết sao không.” Anh lấy chiếc cốc, đặt nó lên bàn. Rồi anh nhoài người về phía cô, dùng đôi tay mát lạnh ôm lấy mặt cô và nói, “Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm việc này, triệu năm cũng không. Nhưng anh phải làm thôi.”

Miệng họ chỉ cách nhau có chút xíu; gần thêm chút nữa là mắt cô sẽ lác xệch. Trên đường quay về, Todd đã ghé qua cửa hàng bán rượu và mua một chai rượu; và họ chỉ uống độc thứ đó. Roo biết cô không say nhưng chưa bao giờ cô thấy mình yếu mềm đến thế.

“Ellie thì sao?” Giọng cô bị tắc trong họng, nghe nghèn nghẹt.

“Ôi Chúa ơi, anh biết. Anh không muốn làm tổn thương cô ấy. Nhưng... thật không phải.”

“Em biết là không phải! Chúng ta không thể làm thế này được! Em phải đi thôi... vậy đi, em về đây.” Roo cố đẩy anh ra, loạng choạng đứng lên. Nhưng Todd lắc đầu đứng dậy, vẫn không buông tay ra.

“Ý anh không phải vậy. Anh và Ellie... mối quan hệ của bọn anh là sai lầm. Anh đã cố gắng nhiều, nhưng không hiệu quả. Nó thậm chí còn chẳng phải một mối quan hệ thực sự.”

“Chúng ta vẫn không nên làm việc này.”

“Anh biết.” Anh kéo cô lại gần, vòng tay quanh người cô và ôm cô thật chặt. Không nhúc nhích. Trong khoảng hai mươi, ba mươi giây họ giữ nguyên như vậy. Todd càng chần chừ hôn cô, cô càng khao khát anh làm thế. Da cô có cảm giác râm ran, cả người cô chưa bao giờ hừng hực như thế. Cuối cùng, anh buông cô ra và nhìn sâu vào mắt cô. “Thế nào? Chúng mình dừng lại nhé?”

Roo không nói được lời nào. Phải chăng đây là cảm giác của tử tù khi biết rằng lời kháng án cuối cùng của mình đã bị bác bỏ? Cô chỉ có thể nhìn anh ngỡ ngàng và ghi nhớ từng chi tiết trên khuôn mặt anh, những đặc điểm trước kia tưởng như quá đỗi bình thường nhưng giờ đây, chỉ trong vòng vài giờ, đã trở nên thật khác thường... vầng trán rộng, lông mi cong, đôi mắt xám ánh lên những tia hổ phách khi nhìn gần. Những đường nét trên mặt anh hài hòa một cách kỳ lạ với khuôn mặt, miệng anh có một vẻ hấp dẫn khôn cưỡng... Ôi Chúa ơi, cô phải tránh ra nhưng cô không thể làm thế, đơn giản là không thể...

“Không.” Todd mỉm cười, đọc được suy nghĩ của cô. “Anh cũng không.” Anh lại nắm lấy tay cô - xúc cảm, nhiều xúc cảm đến mức cô không biết phải làm gì với chúng - và dẫn cô ra cửa. “Đi thôi, chúng ta không thể ở đây được.”

Cùng nhau, họ rời khỏi căn hộ và đi qua đường. Da cô vẫn còn râm ran. Roo cảm thấy như mình đang mơ... cô không còn có trách nhiệm với hành động của mình nữa...

Ôi, trời đất, thật là thảm hại, đương nhiên cô phải có trách nhiệm. Cô còn hy vọng đổ lỗi cho ai nữa đây. Cô đứng khựng lại trên vỉa hè ngay trước cửa nhà và nhất quyết không chịu đi tiếp. “Thế này sai rồi. Chuyện này không thể xảy ra được.”

“Roo.” Todd hít một hơi sâu. “Nói để em biết sự thật. Anh cần giải thích về chuyện giữa anh và Ellie.”

Cô đưa tay lên bưng mặt, lại là chuyện kiểu Niall và Yasmin. “Em không muốn nghe.”

“Em phải nghe. Trước đó anh đã nói với em thế nào? Nghe anh này. Nó không phải là mối quan hệ bình thường. Không sex,” Todd nói. “Không âu yếm. Mối quan hệ này không thực, và không tiến triển được. Anh cứ nghĩ nó sẽ được cải thiện, nhưng hóa ra là không. Giờ anh bị kẹt. Anh vướng vào một tình huống mà anh không gỡ ra được.”

“Vậy anh đang nói với em là anh không muốn ở bên Ellie nữa.” Roo bấu chặt vào tay vịn bằng sắt uốn màu đen. “Nhưng cô ấy muốn ở bên anh.”

“Anh không biết nữa. Anh nghĩ vậy. Nhưng anh cũng không dám chắc.” Trong mắt anh ánh lên nỗi đau thực sự. “Anh là người khơi ra chuyện này, anh có thể làm được gì chứ? Trên lý thuyết, bọn anh là một đôi hoàn hảo. Bọn anh có điểm chung là Jamie. Anh biết cô ấy nhớ Jamie đến thế nào và anh muốn làm cô ấy cảm thấy dễ chịu hơn. Anh đã cố, thực lòng anh đã cố hết sức, nhưng chuyện không thành.” Todd nhún vai bất lực. “Nếu là người khác, thì anh đã kết thúc luôn rồi, nhưng làm sao anh có thể làm vậy với Ellie? Cô ấy đã trải qua quá nhiều chuyện. Anh sẽ không làm tổn thương cô ấy nữa.”

Suýt nữa thì. Ơn trời may mà cô tỉnh táo kịp thời. Trong cô dâng lên cảm giác căm ghét chính mình, Roo nói. “Tất nhiên là anh không thể. Ôi trời, nhìn xem tối nay chúng ta đã suýt làm gì với cô ấy. Em không thể chịu nổi chuyện này.”

“Nhưng em đã làm thế với vợ của Niall.”

Todd nghĩ về cô như vậy sao? Kẻ hạ đẳng nhất trong những kẻ hạ đẳng? Giờ ngón tay cô đau dừ vì bấu vào tay vịn. “Việc đó khác.” Dù vẫn là đáng khinh. “Ellie là bạn em.”

“Dù sao cũng không phải chỉ là chuyện về sex. Em và anh.” Anh nhìn cô với niềm xúc động chân thành. “Chuyện... giữa chúng ta. Anh biết là đột ngột...

nhưng nó rất thật.”

“Quên chuyện đó đi. Chẳng có gì là thật và sẽ không có chuyện gì xảy ra. Anh về đi, còn em sẽ đi ngủ.” Roo nói đầy hổ thẹn, “Anh có định nói với Ellie về chuyện này không?”

Chả khác gì hỏi Thái tử Charles liệu ông có thích ăn mèo con luộc hay không. Todd hoài nghi nói, “Đương nhiên là không.”

“Rồi, Thế thì tạm biệt anh.” Roo nhìn anh quay đi. Cảm giác tội lỗi gần như quá sức chịu đựng của cô, cô không hề nói với anh là có thể cô sẽ nói với Ellie chuyện này.

Nguyên tác: To the Moon and Back, Dịch giả: Đoàn Thị Thanh Mai
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.