“Ôi bà cô nhẹ dạ, cậu không nghe lời nào tớ nói sao?”
Trong phòng tắm ngập tràn ánh nắng, Ellie giật nước toa lét và rửa tay. Khi nàng bước ra, Roo đang đứng ở hành lang khua loạn xạ bức ảnh chụp hồi trăng mật lồng trong khung bạc.
“Cái đó ở trên bàn đấu giường tớ mà,” Ellie nói.
“Tớ biết! Cậu và cái gã chân teo ấy! Nói nghe nè, bày những thứ này ra ngoài chẳng ích lợi gì đâu. Cậu chỉ tự làm mọi việc thêm tồi tệ mà thôi.”
“Cậu đang làm gì trong phòng ngủ của tớ vậy?”
“Đi ngó nghiêng xung quanh. Tớ thóc mách lắm. Tớ không lục ngăn kéo của người khác đâu, tớ chỉ muốn xem cậu bày biện phòng ốc thế nào thôi. Trông đẹp đấy,” Roo nói. “Ngoại trừ cái này.”
Ừm, nàng đã chuyển tới đây được mười ngày. Đến giờ mọi việc vẫn rất tốt. Ellie nói: “Bức ảnh này chụp lúc bọn tớ đi hưởng tuần trăng mật.”
“Cậu cưới rồi à? Sao không bảo tớ.” Nhìn kỹ bức ảnh, Roo nói, “Cũng may mà chưa có con - không thì chúng nó lại thừa hưởng đôi chân này mất.”
“Có một điều nữa tớ chưa bảo cậu.” Ellie hít thật sâu. “Nói chính xác thì bọn tớ không chia tay.” Nàng hít nhanh một hơi nữa, vì nói ra điều này vẫn thật khó. “Anh ấy mất rồi.”
Lặng ngắt.
Tiếp tục lặng ngắt.
Cuối cùng Roo nói. “Chúa ơi, lúc nào?”
“Tháng Giêng năm ngoái.”
“Chúa ơi.” Cô nhìn lại tấm hình lần nữa. “Tớ đã lấy đôi chân của anh ấy ra đùa cợt.”
“Không sao.” Ellie cười nửa miệng. “Tớ cũng từng làm thế mà.”
Quay lại phòng khách, Roo thả mình xuống sofa và bốc một nắm đầy tay bim bim Twiglets. “Này, tớ thực sự xin lỗi về những gì tớ đã nói trước đó. Nhưng giờ cậu phải kể cho tớ nghe tất cả về anh ấy.”
Nàng mới chỉ gặp Roo được chín ngày thôi sao? Đêm đầu tiên hai người đã nói chuyện hàng tiếng đồng hồ. Kể từ đó, thành thói quen, hầu như ngày nào Roo cũng ghé qua nhà nàng và giờ thì hai người như thể đã quen nhau lâu lắm rồi. Mọi sự diễn ra thật tình cờ, có lẽ điều này đã không xảy ra nếu cô bạn thân nhất của Roo là Marsha mới đây không chuyển tới sống ở New Zealand, bỏ Roo lại với nỗi trống trải do thiếu vắng bạn.
Nhưng Ellie thấy biết ơn điều đó; Roo quả là một cô bạn thú vị, hài hước, bốc đồng và có một bảng thành tích khá kinh dị với đàn ông. Hai người cũng học được rằng phải vờ như mình là những cô gái độc thân sống cuộc đời vui thú tại Primrose Hill, chẳng lo nghĩ gì ngoài chuyện nên mua áo lót quả chéo ở đâu hay son Chanel có tốt hơn son Dior không.
Thế nên nàng pha hai cốc trà to và dành cả tiếng đồng hồ tiếp đó để kể về Jamie. Nàng kể cho Roo mọi thứ, chuyện hai người gặp nhau lần đầu tiên như thế nào, anh là người ra sao, và vì sao anh mất. Roo đòi xem thêm mấy bức ảnh và thế là hai người cùng nhau nghiền ngẫm cuốn album.
Cuối cùng, Roo quay sang nói vẻ xúc động, “Sao lúc trước cậu không kể với tớ.”
“Này, cứ giữ nguyên mặt cậu như vậy. Cấm nhúc nhích.”
Ellie đứng bật dậy, vớ lấy chiếc gương treo trên móc chỗ bị lò sưởi và mang đến sofa. “Nào, tự nhìn mình đi.” Nàng giơ chiếc gương ra trước mặt Roo. “Đây là lý do tại sao.”
Hoảng sợ, cảm thông, thương hại... tất cả đều hiện lên trên mặt Roo. Tự mình nhìn thấy điều đó, cô nói, “Ờ, phải. Tớ xin lỗi.”
“Không sao. Rồi cũng quen thôi. Nhưng được đối xử bình thường thì tốt. Đôi lúc ở chỗ làm, tớ có cảm giác người ta nói chuyện với mình mà như đang nhón gót trên bãi mìn vậy.”
Roo nói ngay, “Tôi không làm thế đâu.”
“Mọi người không định làm vậy, nhưng rõ ràng là tất cả đều đối xử với tớ khác đi.”
Roo lắc đầu nguầy nguậy. “Tớ hứa là sẽ không làm như thế. Đấy không phải cách sống của tớ.”
“Trừ việc cậu đã xem cả album ảnh!” Ellie nói, “và không hề lôi bọn tớ ra pha trò lấy một lần.”
“Ừm, nhưng bởi vì như thế thật khó chấp nhận. Có thể còn làm cậu bị tổn thương nữa.” Roo nhăn mặt, muốn nàng hiểu cho cô. “Tớ sẽ cảm thấy rất day dứt nếu nói điều gì làm cậu buồn, sau tất cả những chuyện cậu đã phải trải qua...”
“Suỵt. Lúc nào tớ cũng nhận được thái độ này.” Ellie uống nốt cốc trà thứ hai. “Tớ muốn cậu đối xử bình thường với tớ hơn.” Nàng gõ gõ vào chiếc đồng hồ đeo tay. “Mà 7 giờ rồi đấy! Chẳng phải cậu hẹn Niall lúc 8 giờ sao?”
Roo nhảy dựng lên như bị điện giật. “Gì cơ? Nhưng tớ chưa chuẩn bị gì cả!” Cô nàng vẫn đang trong giai đoạn tốn hàng tiếng chuẩn bị tỉ mẩn cho một cuộc hẹn. Cô nàng đứng bật dậy, lóng ngóng một hồi rồi nói, “Ôi Chúa ơi, tớ thấy áy náy vì phải để cậu lại một mình quá.”
“Xùy xùy.”
“Ừ, thôi xin lỗi tớ đi đây.” Roo dừng lại ở ngưỡng cửa.
“Này, cậu chắc là sẽ không sao chứ?”
“Xùy xùy...yy!”
“Ừ tớ biết, chỉ là...”
“Tớ đâu phải trẻ lên ba,” Ellie nói. “Tớ tự lo được mà. Đi đi quậy tới bến với Niall rồi mai kể tớ nghe tất tật nhé.”
Nàng thấy Roo đã hiểu ra. Rốt cuộc cũng chịu hiểu. Ơn trời.
“Tất tật á?” Roo nhướng mày, mắt lóe lên tinh nghịch.
“Cậu có thể chọn lọc một chút, phần nào liên quan đến sinh học thì bỏ đi.” Ellie thấy nhẹ cả người; nàng chỉ muốn được đối xử bình thường. “Tớ đã quên mất mấy cái chuyện nhớp nhúa ấy thế nào rồi.”
Hôm sau, hộp thư điện tử của nàng xuất hiện một bức thư vào giờ ăn trưa.
Vẫn ngồi ở bàn làm việc tại Trung tâm Kinh doanh Brace House, Ellie đang vật lộn với một núi báo cáo chờ đánh máy. Paula đã mang cà phê cho nàng và nàng đang gặm một cái sandwich mình không hễ gọi, trong có mấy lát dưa chuột khó ăn. Cố đến mấy Ellie vẫn không hiểu thế nào lại có người thích được dưa chuột. Nó ướt nhoẹt. Lại xanh lét.
Và ọe... nói chung rất chi là dưa chuột. Dùng một tay nhấc mấy lát dưa chuột to nhất ra vứt vào thùng rác, nàng nhấp chuột vào email của Michael, sếp nàng, hỏi xem tối nay nàng có thể ở lại làm thêm vài tiếng giúp xử lý công việc đang dồn đống lại không.
Khỉ thật, làm thế nào né được chuyện này bây giờ? Lần trước nàng từ chối, Michael đã cho nàng một bài thuyết giáo về việc những giờ làm thêm liên miên đã giúp anh ta quên đi nỗi đau buồn sau vụ ly dị lùm xùm ra sao. Ngay sau đó, màn hình báo có thư mới, tim nàng thắt lại khi nhìn thấy nó. Tiêu đề bức thư là Xin chào, chẳng tiết lộ điều gì. Và người gửi là Todd.
Ellie đặt miếng bánh mì xuống, dù sao nàng cũng chẳng muốn ăn. Cảm giác day dứt xen lẫn lo lắng làm miệng nàng khô ran. Tại sao Todd lại liên lạc với nàng vào lúc này? Lần gần đây nhất anh liên lạc là bốn tháng trước, nhân ngày giỗ của Jamie. Anh đã viết cho nàng một bức thư ngắn trang trọng, nàng cũng phúc đáp bằng một bức thư còn trang trọng hơn.
Tất cả là lỗi của nàng và nàng ghét bản thân mình vì điều đó. Todd và Jamie đã từng thân thiết đến thế, Jamie yêu quý Todd như anh em. Ba người bọn họ từng là một nhóm. Việc họ không thể làm bạn với nhau suốt đời là điều chẳng ai ngờ đến.
Nhưng đó là ngày xưa, trước khi cái chuyện chẳng ai ngờ ập đến và làm thay đổi cuộc đời họ mãi mãi. Ellie nuốt khan, tất cả cảm xúc xưa cũ lại ào về. Sau khi Jamie mất, cả hai người đều chìm trong cảm giác tội lỗi và đau thương. Todd tự trách mình; lúc nào cũng mang tiếng là người đến muộn, anh bị ám ảnh chuyện tối hôm ấy anh lại đến sớm. Tất cả là lỗi tại anh; nếu họ rời khỏi nhà đúng lúc - nghĩa là muộn hơn - thì tai nạn có lẽ đã không xảy ra. Trước lễ tang anh đã nói điều này với nàng.
Cho tới tận lúc đó, Ellie vẫn không hề nghĩ rằng điều này có thể khiến mọi chuyện khác đi. Nhưng khi từng nói ra điều đó là Todd đã gieo mầm oán giận. Việc anh đến không đúng lúc đã phá đám nàng và Jamie. Vì Todd mà hai người không thể làm tình với nhau lần cuối. Và anh hoàn toàn đúng khi nói tai nạn có thể đã không xảy ra nếu họ khởi hành muộn ba mươi phút, bởi khi đó - nàng biết chắc điều này - chiếc xe rải sỏi hẳn sẽ tới để làm đường bớt trơn.
Đến lúc nàng tỉnh táo hơn và nhận ra rõ ràng Todd chẳng có lỗi gì cả, thì đã quá muộn. Mối quan hệ đã xấu đi, cảm giác ngại ngần giữa hai người lớn đến mức chẳng thể vượt qua, và thế là mỗi người ôm nỗi đau riêng. Ba tháng sau vụ tai nạn, Todd chuyển tới Mỹ, Ellie nhờ thế thấy nhẹ nhõm. Nàng vẫn không thể ngừng cầu mong rằng, trong hai người, đáng ra Jamie phải là người sống sót.
Như thế thật đáng hổ thẹn và bất công, nàng ghét bản thân mình vì nghĩ như vậy, nhưng đó là cảm giác của nàng. Về cơ bản thì nàng là một kẻ xấu xa.
Không thể ép mình xóa bức thư mà lại chưa hề mở ra, nàng nhấp chuột vào tên Todd và thư của anh hiện ra trên màn hình:
Chào Ellie,
Đã lâu rồi phải không? Anh hy vọng em vẫn khỏe và công việc vẫn ổn.
Tình hình là anh sẽ rời nhiệm sở ở Boston và tuần tới sẽ về nhà, quay lại làm việc ở chi nhánh London. Một năm là đủ.
Khi trở về, anh không biết liệu chúng ta có thể gặp mặt được không. Anh rất muốn gặp em và ôn lại chuyện cũ.
Hy vọng em cũng muốn gặp anh. Cho anh biết nhé. Em vẫn ở Hammersmith chứ?
Thân, Todd.
Tái bút: Em không biết anh phải mất bao lâu để viết bức thư này đâu. Anh hy vọng cuộc sống của em vẫn ổn, Ell. Anh rất mong được gặp em.
Ellie ngả lưng ra ghế. Cảm giác sợ hãi quen thuộc lại quặn lên trong bụng nàng, cái cảm giác báo hiệu một điều gì đó sắp xảy ra dù bạn có muốn hay không. Giống như khi bạn mở hộp thư và nhận được giấy hẹn đi xét nghiệm sàng lọc ung thư tử cung vậy.
Nhưng nàng làm được gì cơ chứ? Vờ như bức thư đã bốc hơi hay sao? Hay đổi địa chỉ email? Todd cũng chẳng biết hiện giờ nàng đang sống ở đâu...
Ôi thôi, thôi ngay. Trốn tránh anh không phải là câu trả lời. Ngoài ra, anh có thể tìm ra nàng trong năm giây nếu muốn, chỉ cần...
“Làm việc chăm chỉ nhỉ, Ellie?”
Khỉ thật, Michael đang đứng ngay sau nàng. Cái đôi giày Hush Puppies chết hệt giúp anh ta có thể đi khắp các phòng mà không gây ra tiếng động.
“Xin lỗi sếp”. Nàng vội đóng email lại, mặc dù chắc hẳn anh ta đã đọc hết cả bức thư.
“Cô biết chính sách của công ty rồi đấy, đặc biệt là những thứ liên quan tới thư từ cá nhân.” Michael có một thói quen rất khó chịu là hít không khí qua hàm dưới mỗi khi tỏ vẻ “ông chủ” Ellie thấy lúng túng khi anh ta làm như vậy, và nàng lại càng lúng túng khi anh ta đặt tay lên vai nàng. “Nhưng tùy hoàn cảnh tôi có thể bỏ qua cho cô. Todd,” anh ta nói, “là bạn của Jamie, đúng không?”
Nàng gật đầu, chuẩn bị tinh thần cho cái bóp vai không tránh khỏi. Chắc Michael cho rằng như thế mới là ý tứ và cảm thông nhưng cái kiểu đụng chạm tình cảm của anh ta, thẳng thắn mà nói, làm nàng sởn tóc gáy. Trong số những điều khó chịu khi sống đời quả phụ, phải nhận những cái ôm mà mình không mong muốn là một trong những điều khó chịu nhất.
Michael thấy anh ta có trách nhiệm phải an ủi nàng. Ellie mà mở miệng than phiền về điều đó thì thật thô lỗ và sẽ chẳng hay ho gì. Thằng cha này, anh ta có ý gì thế? Nàng phải làm gì đây, buộc tội hắn quấy rối tình dục sao? “Thế vụ làm thêm mấy tiếng tối nay thì sao?” Bóp.
Thêm nữa là hắn chẳng bỏ qua cơ hội nào.
“Ừm, vấn đề là, tôi phải... làm mấy việc...” Ôi, vô ích rồi, nàng rất ngớ ngẩn mỗi khi chịu áp lực. Ellie đành nhượng bộ, “Thôi được tôi sẽ làm thêm một tiếng.”
Michael lặp lại trò rít khí. “Chúng ta phải làm cho kịp. Hai tiếng đi rồi tôi đưa cô về.”
Nàng ngần ngừ nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời mưa sầm sập cả ngày. Đường Northem Line cũng đang sửa. Còn đợi ở bến xe buýt sẽ hỏng đôi giày da lộn màu hồng của nàng mất. “Thôi được.”
Michael cười tươi. “Cô tuyệt lắm.” Lại bóppppp.
Ngay khi anh ta rời khỏi văn phòng, Ellie mở lại thư. Nào, làm cho xong đi rồi nàng sẽ không phải nghĩ đến nó nữa.
Chào Todd,
Em rất mừng anh vẫn khỏe. Hy vọng anh trở về nhà an toàn. Em vẫn ổn. Em nghĩ là không thể ổn hơn. Em bận lắm.
Dạo này hay phải làm thêm giờ nên không có nhiều buổi tối rỗi rãi. Có thể mình sẽ gặp nhau khi em rỗi rãi hơn. Thân,
Ellie.
Nàng ấn nút Gửi. Thế là xong. Khi Todd nhận được bức thư trả lời lạnh lùng và khách khí của nàng, anh sẽ biết nàng vẫn chưa sẵn sàng gặp lại anh.
Todd không ngốc; anh sẽ không ghét nàng vì điều đó. Anh sẽ hiểu.