“Bạn trai cô đang đợi bên ngoài kìa.”
Có lý do đặc biệt nào khiến Zack có vẻ khó chịu về chuyện này không nhỉ? Ellie xem đồng hồ: 5 giờ kém 3 phút.
“Anh ấy hỏi tôi mấy giờ thì xong việc. Anh ấy gặp tôi ở chỗ làm cũng được phải không?” Nàng thấy mình như đang chống chế vậy. Gần đây Zack không được vui vẻ cho lắm. “Có việc gì anh cần tôi làm nữa không? Hay tôi đi được rồi?”
Anh ném cho nàng một cái nhìn thiếu kiên nhẫn kèm theo một cú đảo mắt. Để trả đũa Ellie đóng máy tính và đẩy ghế ra.
“Rồi, thế tôi về đây. Mai gặp nhé. Buổi tối vui vẻ!” Nàng hé một nụ cười tươi hơn bình thường với anh để che giấu thực trạng tim nàng vẫn thường đập nhanh hơn mỗi lần rụt rè bước qua chỗ anh để đi ra cửa.
Bực mình ra mặt, Zack tập trung chú ý vào cuốn lịch trên tường trong khi nàng đi khỏi. “Cô cũng thế.”
Bên ngoài, Joe dang rộng tay và ôm Ellie.
“Anh đợi em mãi.”
“Em biết. Zack bảo em anh đang ngoài này.”
“Anh thấy anh ấy ở cửa sổ trên gác. Cứ tưởng anh ấy mời anh vào chứ.”
Trên đầu, bầu trời xám xịt lại và lác đác mưa rơi. Hơi xấu hổ vì Zack không mời Joe vào, Ellie nói, “Xin lỗi anh gần đây anh ấy cứ là lạ sao đó.”
“Nhân nói đến mấy vụ là lạ. Có điều này anh phải nói với em.”
“Ôi trời, có phải là tóc em không?” Nàng biết tối qua không nên cắt mái mà. Ellie đưa tay lên giật giật tóc. “Mái của em bị cong à?”
Joe lắc đầu. “Không phải tóc em. Nghe này, vụ này quan trọng đấy.”
Chuyện gì vậy? Ellie không hình dung ra. “Quan trọng hay nghiêm trọng?”
“Quan trọng.” Anh nhìn nàng nồng nhiệt qua cái mũi khoằm. “Anh nghĩ thế.”
Giờ thì trời thực sự đổ mưa rồi. Hai người đang đứng trên vỉa hè trước cửa nhà Zack và bị thấm mưa. Có phải Zack vẫn đang ở đó, trong tâm trạng khó ở, quan sát họ và tự hỏi không biết có chuyện gì đang xảy ra không?
“Đi nào, về nhà thôi.” Ellie dợm bước. “Vừa đi vừa kể cho em nghe.”
“Ừ.” Joe nhảy chân sáo bên cạnh nàng, tay anh khoác lên vai nàng, chiếc áo khoác kaki rộng thùng thình lật phật bên hông. “Thế này nhé. Stephen vừa gọi cho anh ở LA.”
Stephen là đại diện của hãng phim ở LA mà họ đã ký hợp đồng. “Thế thì?”
“Mac Zeller đã liên lạc.”
“Rồi,” Ellie nói. Mac Zeller là nhà sản xuất kiêm đạo diễn đã mua kịch bản phim của Joe và Kaye.
“Anh ấy muốn bọn anh cùng anh ấy viết một kịch bản mới...”
“Ôi quá tuyệt!”
“... Và anh ấy sẽ sản xuất một bộ phim hài nhiều tập phá vỡ mọi kỷ lục ngay trong mùa đầu tiên ở Mỹ. The Afternooners. Dự tính bộ phim này còn hấp dẫn và hoành tráng hơn cả Friends nữa.” Giờ anh đang nói lắp bắp. “Và Mac muốn bọn anh tham gia vào nhóm biên kịch. Anh và Kaye! Thật không thể tin được. Anh thấy nghẹt thở khi Stephen báo với anh... tưởng tượng xem ông ấy tin tưởng bọn anh đến thế...” Joe ngừng bước và siết chặt tay nàng, chiếc kính viền bạc lốm đốm hạt mưa.
“Tuyệt quá.” Ellie kiễng chân lên và lau sạch kính để anh nhìn thấy. “Nghĩa là anh sẽ phải tới đó một thời gian phải không?”
“Hơn thế.” Yết hầu Joe nhấp nhô trong lúc anh nuốt nước bọt. “Nghĩa anh sẽ phải đi xa một thời gian. Ít nhất là sáu tháng. Dễ cũng phải vài năm. Đây không phải công việc có thể ngồi đây mà làm. Bọn anh phải chuyển tới LA.” Tay anh run run. “Ellie, anh ấy đã cho bọn anh một đề nghị mà bọn anh không thể từ chối. Đó là cơ hội cả đời. Bọn anh không thể bỏ qua được.”
Anh đang nhìn lom lom vào mặt nàng để xem phản ứng. Ellie ôm anh. “Đương nhiên là anh không thể từ chối được rồi. Chuyển tới LA và làm việc với Mac Zeller ư? Việc này thật tuyệt. Anh xứng đáng có được cơ hội này.” Joe lùi lại, thái độ của anh thật khó hiểu. “Thật à?”
“Trời ơi, vâng!” Có lý do gì để nàng nói dối chứ?
“Ừ, vấn đề là thế này. Anh đang hy vọng em sẽ hơi buồn, như thế anh có thể nói. Và anh muốn em đi cùng anh.”
“À.”
Nụ cười khoằm khoằm của anh lóe lên như bóng đèn dây tóc chập chờn không muốn tắt. “Thế nào? Em thấy sao?”
Cách đó vài chục mét, trong phòng khách tầng hai, Zack nhìn qua cửa sổ thấy Ellie và Joe đứng đối diện nhau, không bận tâm đến cơn mưa đang ngày một to. Anh sẽ nhìn được rõ hơn nếu anh mở tung cánh cửa và nhoài người ra, hoặc tự nhiên có chiếc kính viễn vọng ở ngay đây, giống như những cái anh đã mua cho mấy cậu cháu trai dịp Noel năm ngoái để chúng do thám những ngã rẽ.
Nhưng thực tế anh lại chẳng có cái nào. Anh không thể nghe được hai người nói gì, nhưng Ellie vừa ôm Joe và giờ anh ta đang vuốt má nàng. Nàng đang mỉm cười với anh ta. Zack quay đi, tự cảm thấy mình hơi đáng khinh. Đúng lúc đó, điện thoại trong túi anh reo lên.
Anh lôi điện thoại ra và nhìn tên người gọi. Đó là Meg.
• • •
Về đến phố Nevis, Ellie trút bỏ chiếc áo khoác ướt sũng và đặt ấm nước, nói chuyện vòng vo trong khi cố nghĩ xem mình nên nói gì.
Nhưng Joe đâu có ngốc. Anh đã biết.
“Vậy là em không hứng thú?”
Nàng quay ra nhìn anh. “Em không thể, em xin lỗi.”
“Chán thật. Anh phải đi,” Joe nói. “Em hiểu chuyện đó mà, phải không?”
Ellie gật đầu. “Em hiểu.”
“Anh sẽ rất nhớ em.”
“Em cũng sẽ nhớ anh.”
“Nhưng không nhiều.” Anh lại cười nhếch mép. “Nếu không em đã đi cùng.” Đến lúc rồi. “Joe, mấy tuần vừa qua rất tuyệt. Bọn mình đã có khoảng thời gian tuyệt vời.”
Anh nói với vẻ cam chịu buồn bã. “Nghĩa là em thực sự sẽ không thay đổi quyết định.”
“Anh sẽ không muốn em làm thế. Nghe này, bọn mình thành thật với nhau được không? Anh chấm điểm tình cảm dành cho em đi, thang điểm mười.” Ellie giơ tay lên. “Và cấm cho điểm mười. Anh phải hoàn toàn trung thực.”
Joe cào cào mấy ngón tay vào mái tóc ướt. “Chín điểm. Rồi, không phải chín. Tám rưỡi. Nhưng thế cũng là tốt, là khá tốt còn gì.”
“Cảm ơn anh. Giờ đến lượt em.” Ellie đã định nói tám điểm. Nhưng để tỏ ra tử tế, nàng nói, “anh cũng tám rưỡi.”
“Nghe có vẻ hơi cao với anh nhỉ?”
“Cao. Nhưng chưa đủ cao. Nếu anh định chung sống với ai đó, anh phải chấm điểm mười cơ.”
Lông mày anh nhướng lên. “Em bảo anh không được chấm điểm mười mà.”
“Vì như thế là không thật.” Ellie nắm lấy tay anh. “Nhưng anh đã làm cho em tự tin trở lại, và đó là món quà tuyệt vời nhất. Nhờ có anh, giờ em có thể cảm thấy bình thường, làm những việc người bình thường vẫn làm, làm tình và tận hưởng chuyện đó.”
Joe nói nghiêm túc, “Đó là năng khiếu đặc biệt của anh mà. Anh lúc nào cũng giỏi khoản giường chiếu.”
Mọi việc sẽ ổn thôi. Nàng cảm thấy nhẹ nhõm. “Ừ, anh giỏi khoản đó cả những khoản khác nữa.”
“Ừ, giỏi nhưng cũng chỉ đạt tám rưỡi trên thang điểm mười thôi.”
Ellie bật cười. “Khi anh gặp cô gái mười trên mười, em muốn anh gọi cho em và nói, Giờ anh hiểu rồi, anh ngộ ra rồi. Ellie, anh xin lỗi. Em đã đúng còn anh đã sai.”
“Lại đây nào.” Joe ôm nàng. “Không sao, anh biết là em đúng. Chỉ là anh sẽ rất nhớ em. Chúng mình đã vui vẻ bên nhau, phải không?”
“Vâng, rất vui.” Nàng hôn lên miệng anh trìu mến. “Cảm ơn anh vì mọi thứ.”
Mặt anh dịu lại. “Tin anh đi, anh rất hân hạnh.”
“Em cũng thế.” Trời đã hết mưa. Ellie nói, “Đi nào, ra ngoài liên hoan đi. Em mời. Anh sắp đến Hollywood đấy nhé!”
“Giờ em lại thấy bình thường rồi hả.”
“Bọn mình đã có khoảng thời gian cặp kè thật tuyệt mà,” nàng vui vẻ đồng tình.
“Ừ, và những khoảnh khắc thần tiên trên giường nữa,” Joe nhũn mặt nhắc nàng.
Ellie mỉm cười và hôn anh lần nữa. Làm tình với anh cũng thích thật. Mặc dù trong thâm tâm, nàng biết Joe không phải là người duy nhất có những giây phút thần tiên cùng nàng.
Nhưng nàng sẽ không nói với anh điều đó. Anh cũng chẳng cần biết làm gì.