Yêu Anh Tới Tận Mặt Trăng Và...Quay Trở Lại

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

Elmo đang nhảy chồm quanh như bị khùng, đuổi theo mấy hạt bồ công anh đang lơ lửng trên đầu nó hệt những chiếc ô nhỏ xíu. Zack lưu ý thấy một cặp chó chăn cừu giống Đức đang chơi đùa cùng nhau nơi chân đôi, anh đưa ngón tay lên miệng và huýt sáo. Giống như một sao hạng D[1] phát hiện ra tay săn ảnh, Elmo dỏng tai lên và lao tới anh.

“Hai anh bạn này lớn hơn mày đó.” Zack phủi những sợi bồ công anh trên lông mày giống hệt Denis Healey của Elmo và cài lại dây buộc cổ cho nó. “Chúng sẽ dùng mày làm bữa sáng. Đi nào, ta về nhà thôi.”

Anh và Elmo rời khỏi ngọn đồi, trở về phố Ancram. Cuối buổi sáng anh sẽ phải bay đi Amsterdam để gặp một đối tác đầu tư. Anh sẽ về nhà lúc 8 giờ. Ngày mai anh sẽ thăm một xưởng làm giày ở Derby. Ngày mốt anh có hai cuộc hẹn liên tiếp với các đối tác tương lai và khối lượng thông tin anh cần nghiên cứu về cả hai công ty thì quả là không tưởng.

Nhưng đây là cách sống của Zack. Công việc trước hết, lúc nào cũng vậy. Công việc là ưu tiên hàng đầu của anh, quan hệ cá nhân chỉ đứng thứ hai. Khi thuận tiện, những quan hệ đó chen vào đời anh và anh tận hưởng chúng, đương nhiên rồi, nhưng chúng không thể làm tim anh đập nhanh hơn so với viễn cảnh sắp có một phi vụ làm ăn tuyệt vời.

Ít nhất điều đó chưa từng xảy ra, trước khi Ellie Kendall bước vào cuộc đời anh.

Elmo đang mải mê nghiên cứu cái vỏ kem bị vứt đi. Zack lôi nó ra xa khỏi đám cỏ và đi lên hè đường. Hoàn cảnh của anh lúc này thật điên khùng, thật kỳ quặc. Chưa bao giờ trong cuộc họp quan trọng, đầu óc anh lại toàn quanh quẩn ý nghĩ về một cô gái đi chẳng hề để ý tới anh. Và như thể vậy chưa đủ tệ, anh lại còn thuê nàng. Anh buộc phải làm thế, bằng không, ai có thể nói được khi nào anh lại có cơ hội nhìn thấy nàng lần nữa.

“Elmo, thôi nào.” Anh giật mạnh dây dắt chó khi Elmo bắt đầu nhoài ra để ngửi mắt cá chân một ông già mặc chiếc quần doãng toẹt đi đôi giày Birkenstocks. Đúng lúc đó điện thoại anh đổ chuông.

Tên Louisa hiện trên màn hình. Anh có nên nghe máy không nhỉ?

Thôi, làm cho xong nào. Cô sẽ gọi cho đến khi anh nghe máy thì thôi.

“Anh à.” Cô đang cố tình dùng giọng gợi cảm qua điện thoại. “Này, tối nay em qua chỗ anh nhé?”

Zack biết thật không ổn khi anh chẳng vui thú gì với lời đề nghị của cô. Mối quan hệ của họ khởi đầu rất tốt, nhưng phải mất một thời gian anh mới nhận ra rằng cô Louisa mà lúc đầu anh biết là con người bề mặt, một cá tính hấp dẫn được tạo ra để gây ấn tượng tốt. Nhưng thời gian trôi qua, cô dần dần thay đổi và lộ ra mặt hách dịch thích sở hữu. Có vẻ như hai người có ít điểm chung hơn anh nghĩ. “Vấn đề là, tối nay anh sẽ mệt rã rời sau khi bay về từ Amsterdam.” Nói dối, nhưng là lời nói dối cần thiết.

“Em biết, thế nên em mới gợi ý. Em sẽ nấu bữa tối và chiều chuộng anh. Anh sẽ cảm thấy đỡ ngay thôi. Đi mà,” tiếng Louisa dịu dàng bên tai anh. “Anh biết là anh muốn thế mà.”

Thực sự anh không muốn, không phải tối nay. “Nghe này, anh không muốn làm hỏng buổi tối của em. Có thể anh phải ở lại để uống vài cốc với bên Van den Bergs. Ai mà biết mấy giờ anh mới về.”

“Ôi anh yêu, anh thật là biết quan tâm, nhưng em không phiền đâu.”

Giờ thì cô đang tỏ ra tốt bụng, cách đó làm anh càng cảm thấy tệ hơn. “Nhưng mà anh thì có. Thật không phải với em.” Thấy cắn rứt lương tâm, Zack nói, “Tối nay thì thôi nhé, được không?”

“Thôi được. Ngày mai thì sao?”

“Ngày mai. Được.” Giọng anh dịu lại. Để anh yên thì sao cũng được. Anh vẫn thích cô khi cô tỏ ra thoải mái và không quan trọng hóa vấn đề; chỉ là những lúc như thế càng ngày càng ít đi. Nếu trung thực, anh biết có lẽ mình nên kết thúc với Louisa nhưng anh cũng biết việc này sẽ rất khó. Louisa rất dễ kích động, cô sẽ không từ bỏ mà không làm ầm lên. Viễn cảnh đó đáng nản tới mức anh phải trì hoãn chưa đề cập đến vội. Khi ta chỉ muốn tập trung vào công việc, mà lại nghĩ quá nhiều tới cảm giác tội lỗi và chuyện chia tay chia chân thì cũng đủ loạn óc.

Zack tắt máy, dỗ Elmo tránh xa miếng gà rán đang lăn lóc trước cửa hiệu để về nhà. Bây giờ là 9 giờ 10 và Ellie chắc đã tới. Anh biết thật sai trái khi vẫn hẹn hò với Louisa mà tim lại luôn hướng về một cô gái khác. Nhưng vì Ellie hoàn toàn dửng dưng với anh nên việc này cũng chẳng quan trọng. Đâu phải kết thúc với Louisa sẽ làm nàng ngay lập tức đổi ý mà yêu anh. Mọi việc sẽ không diễn ra như thế.

Nếu có, thì hắn là anh đã làm rồi.

Ellie đang ở văn phòng, nàng tỏa ra mùi hương tuyệt diệu. Tóc nàng buộc gọn đằng sau bằng một dải băng nhung màu xám, để lộ cổ nàng. Thư từ đã được phân loại thành từng chồng và giờ nàng đang tưới nước cho rừng cây cảnh cư ngụ dọc theo bệ cửa sổ. Đám cây đó là quà của Barbara.

“Mấy cái cây này bắt đầu bị héo rồi,” nàng nói với qua vai để cảnh báo anh. “Tôi đã bảo anh là tôi không giữ cho mấy cái cây này sống được đâu. Tôi là kẻ sát cây hàng loạt đấy. Nhìn mấy cái lá này này.”

Nàng đang mặc áo len xám cổ vuông tay lỡ và một chiếc váy đỏ. Lại gần hơn, Zack ngửi thấy mùi nước hoa hương chanh thơm ngát và nhìn thấy mái tóc đen của nàng ánh lên dưới những tia nắng tràn vào qua cửa sổ. “Ừ, chúng dứt khoát giống lá đấy.”

“Nhưng mấy cái viền lá trông lạ lắm và ngả màu vàng hết rồi.” Vẻ thất vọng, nàng xoay cái chậu sứ màu xanh cho anh xem. “Tôi nghĩ là cần tưới thêm nước nên hôm qua tôi tưới cho nó nhiều lắm, thế mà hôm nay trông nó còn tệ hơn. Anh có nghĩ tôi nên thử làm cho đất khô hơn không?”

Cách lông mày nàng nhíu lại vì lo lắng làm anh muốn hôn nàng. Chỉ là một cái cây nhện có thể bắt gặp ở bất cứ đâu, về cơ bản là cỏ dại, song nàng thật sự quan tâm tới nó. Nhưng vì chẳng có cách nào hôn nàng được, nên anh nói, “Cô định làm thế nào?”

“Tôi đang nghĩ có thể dùng máy sấy tóc.” Ellie nhấc cái chậu xanh lên và thử chọc chọc đám phân trộn ướt sũng.

“Thử xem. Nếu không được thì chí ít mấy chiếc lá này trông cũng khá phong cách đấy.”

Nàng ngừng chọc. “Anh giễu tôi đấy à?”

Zack mỉm cười; một điều anh biết mình không được phép làm đó là tán tỉnh nàng. “Tôi chỉ định pha trò vì cả hai chúng ta đều chẳng biết gì về việc chăm sóc cây cảnh thôi.”

“Cũng may là chúng ta không có con đấy.” Vui tới mức không để ý tác động của câu nói này lên anh. Ellie nói tiếp, “Thôi, tôi mang nó ra ngoài. Có thể nó cần thêm ít nắng mới tươi lên được. À, tiện thể, có tin nhắn trên điện thoại cho anh... ai đó tên là Huggy thì phải?” Trông nàng có vẻ băn khoăn. “Đúng không nhỉ?”

“Huggy Hill.” Zack giữ cửa cho nàng, quan sát nàng cẩn thận đặt cái chậu xuống khoảng nắng cạnh tường. “Đối tác đầu tiên của tôi.”

“Đầu tiên á? Chuyện như thế nào? Có phải hồi đó anh vẫn học đại học không?”

Anh gật đầu, theo nàng quay lại văn phòng. “Đúng vậy. Lúc đó tôi đang lấy bằng Quản trị Kinh doanh. Huggy là bạn tôi, cậu ấy cũng thông minh theo một lối riêng, nhưng chuyện kinh doanh thì mù tịt. Cậu ấy lập ra công ty nhỏ xíu bán điện thoại di động và xin tôi lời khuyên. Sau vài tháng tôi thấy tiềm năng của việc cậu ấy đang làm - trước khi di động trở nên phổ biến như bây giờ - rồi tôi có cổ phần trong phi vụ đó để đổi lại những gì tôi làm cho cậu ấy. Chủ yếu là vì cậu ấy không có một xu dính túi và đó là cách duy nhất cậu ấy có thể trả công cho tôi. Rồi chuyện kinh doanh bắt đầu khởi sắc, tôi nhận thấy mình muốn làm cùng Huggy hơn là tiếp tục khóa học ba năm để lấy bằng.”

“Vậy là anh bỏ học.” Ellie đã biết chuyện này; anh biết nàng đã đọc CV của anh. Nhưng nhắc lại chuyện này cũng đâu có sao; có thể còn khiến nàng ấn tượng cũng nên.

“Đúng vậy. Chúng tôi xây dựng công ty, sau đó hai năm thì bán đi kiếm khoản tiền kha khá. Lúc đó tôi đã bắt đầu mở rộng thị trường. Tôi phát hiện ra có trực giác khá tốt, tôi có thể nhìn thấy vì sao các công ty khác thất bại và làm thế nào để vực họ dậy. Tôi đã giúp cho một công ty tư vấn máy tính đảo ngược tình thế.”

“Nàng gật đầu. “Sau đó là vụ kinh doanh kem.”

Anh cười. “Vụ đó tôi khoái lắm.”

“Rồi công viên nghỉ dưỡng ở Dorset.”

“Có thuộc bài đấy nhỉ.”

“Rồi quán ăn với dịch vụ giao hàng tại nhà. Có phải bạn anh, Huggy, cũng bắt đầu đầu tư vào công ty khác không?”

“Không, cậu ấy chuyển tới Caribe rồi dành cả ngày lướt sóng và trở thành tay lướt sóng chuyên nghiệp. Giờ cậu ấy vẫn ở đó. Sống tốt lắm.”

“Anh có bao giờ ước mình được làm những gì anh ấy đang làm không?”

“Chẳng bao giờ. Ở đây tôi vui rồi.” Nói vậy nghe có nhàm chán quá không? Có tham công tiếc việc quá không? Anh có nhàm chán và tham công tiếc việc không? Anh nói, “Cô có làm thế không?”

Ellie nghĩ ngợi một lát. Cuối cùng, nàng nói, “Còn tùy xem tôi ở cùng ai. Sống ở một nơi hoàn hảo với một người chẳng ra gì thì thật kinh khủng.”

Zack buột miệng. “Thế sống với một người hoàn hảo ở nơi chẳng ra gì thì sao?”

Có gì đó lóe lên trong mắt nàng một tích tắc. Rồi nàng hé môi cười và nói đơn giản, “Nếu là với người hoàn hảo, thì nơi đó hoàn hảo.”

Nụ cười đó có nghĩa là gì? Có phải nàng đang nghĩ tới lão diễn viên Tony Weston của nàng? Có phải nàng nghĩ rằng nàng có thể sống với ông ta ở một bãi rác nào đó mà vẫn vui vẻ, nhưng may là nàng không phải sống ở nơi nghèo khổ đó vì - hu ra! - ông ta đã lo cho nàng một tổ ấm tình yêu giá nửa triệu bảng ở Primrose Hill rồi?

Có vài lần anh kín đáo hỏi nàng về cuộc sống riêng nhưng nàng luôn lảng tránh chủ đề này. Anh đã cho nàng cơ hội kể với anh về Tony Weston và nàng đã chọn cách không kể. Vì vậy anh sẽ không ép. Cách duy nhất tiến lên là tránh sang một bên và để mặc nàng với cuộc sống của mình. Nếu nàng muốn riêng tư anh sẽ để nàng có điều đó. Bản năng mách bảo anh rằng lúc này anh chỉ có thể tỏ ra bình tình và chơi trò chờ đợi. Không dễ nhưng anh sẽ làm nếu điều đó là cần thiết. Vì ngay lúc này, nhờ có bản năng chuẩn xác đó, anh biết chắc Ellie không mảy may quan tâm đến anh. Nghĩa là anh phải kiềm chế lại. Không được phép tán tỉnh. Dù chỉ là manh nha. Nàng làm việc cho anh, anh là ông chủ của nàng và không có chuyện gì khó chịu bằng phát hiện ra mình là mục tiêu tình cảm bất đắc dĩ của đồng nghiệp. Anh đã từng gặp phải chuyện này nên biết cái cảm giác chán ghét nó gây ra là như thế nào. Thử tưởng tượng xem, một người phụ nữ phải nhận sự chú ý không mong muốn thì còn tệ tra sao.

Cho nên là vậy đi. Anh sẽ kiềm chế lại hoàn toàn. Tỏ ra tử tế và thanh lịch như anh vẫn làm. Nhưng tuyệt đối không tán tỉnh. Không dễ nhưng anh sẽ làm. Anh phải làm. Vì việc này quan trọng tới mức anh không thể làm rối tung lên được.

“Rồi, tôi đi thay đồ để còn đi đây.” Zack vẫn đang mặc áo chui đầu và quần jean lúc dẫn Elmo đi dạo. Anh chỉ tập tài liệu trên bàn. “Trong này có nhiều thứ cho cô xử lý lắm. Có vấn đề gì cứ gọi tôi. Nếu điện thoại tắt thì để lại tin nhắn, tôi sẽ gọi lại.”

“Được thôi. Ôi đồ nghịch ngợm, đừng có làm thế!”

Giá mà nàng đang nói về anh. Nhưng nàng lại đang nói về Elmo. Nó đang sục sạo điên cuồng, chắc mới phát hiện ra một con nhện và bị vướng vào đống dây điện bùng nhùng dưới gầm bàn. Trong chớp mắt, Ellie lao người qua mặt bàn, nàng đã kịp đỡ lấy chiếc máy in trước khi nó rơi sấm xuống đất.

“Nhanh đấy. Đây, để tôi.” Vươn người qua chỗ nàng để đặt cái máy trở lại vị trí an toàn, tay Zack vô tình cọ vào cánh tay nàng. Một luồng adrenalin phóng qua mạch máu anh. Ôi thật kỳ cục, cứ như trở lại tuổi mười bốn. “Đó, xong rồi. Elmo, mày đừng có gây rắc rối nữa.” Nhấc con chó lên ngang tầm mắt, anh nói,

“Ngoan đấy, biết chưa? Ellie sẽ cho mày di dạo sau.”

Nghe thấy từ “đi dạo”, Elmo tỏ ra ngạc nhiên thái quá và rít lên sung sướng.

“Không, không, yên nào, mình vừa ra ngoài mà.” Zack không hiểu Ellie có thầm nghĩ ràng anh bị điên hay không, qua cách anh nói chuyện với Elmo. “Rồi gặp mày sau. Ngoan đấy.”

Ellie bắt đầu mở mấy phong bì gửi tới. Nàng nhìn lên và vui vẻ nói, “Chúng tôi sẽ cố gắng.”

Ngay cả khuôn miệng nàng cũng thật khó cưỡng; khi nàng mở miệng nói từ “cố gắng”, đó là cái bĩu môi hoàn hảo nhất. Và giờ nàng lại đang cười, nhưng vẫn không tỏ ra có chút gì quan tâm theo hướng đó.

Ra khỏi văn phòng, Zack nói tự nhiên, “Hẹn cô ngày mai.”

Trời ơi, cái trò không-tán-tỉnh và chỉ-là-bạn-bè này sẽ cực kỳ khó khăn đây.

❀ ❀ ❀

[1] Chỉ những người không mấy nổi tiếng.

Nguyên tác: To the Moon and Back, Dịch giả: Đoàn Thị Thanh Mai
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.