Yêu Anh Tới Tận Mặt Trăng Và...Quay Trở Lại

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 55

❊ ❊ ❊

Hai đôi giày thể thao nhấp nháy và đổi màu sau mỗi bước đi khi Lily và Joss theo sau mẹ tiến vào lễ đường. Hai đứa đã thắng, bằng một cách thông minh tới mức không ai có thể bực bội với chúng.

Ellie, đứng cạnh Zack bên một trong những chiếc ghế dài ở hàng đầu, mỉm cười nhớ lại lúc đó. Nàng đang pha cà phê trong khi hai cô bé ỉu xìu nhìn vào đôi giày phù dâu bằng xa tanh màu tím dưới chân. Mãi một lúc sau, Joss nói, “Mẹ ơi, sao mẹ lại chọn mặc cái váy đó trong ngày cưới?”

Steph, trông lộng lẫy trong chiếc váy bằng vải xa tanh màu kem bó sát người, trả lời, “Vì đây là chiếc váy mẹ thích nhất, con yêu ạ.”

Joss nhanh nhảu nói bằng giọng buồn thiu, “Ôi, con thích giày thể thao nhấp nháy của con nhất.”

Ellie và Steph nhìn nhau qua gian bếp. Và vào khoảnh khắc đó Steph đã đầu hàng. Sau đó, cô giải thích với cả gia đình, điều quan trọng nhất của việc làm đám cưới là vì lũ trẻ.

Và giờ hai người đang cử hành hôn lễ. Trong một nhà thờ tuyệt đẹp được xây từ thế kỷ mười bốn, xung quanh là bạn bè và gia đình. Buổi lễ được chủ trì bởi một vị mục sư vui vẻ đã biết Steph từ khi lên bảy. Ông nói với mọi người tới dự rằng rất có thể cô cũng sẽ thích mê giày thể thao nhấp nháy nếu hồi đó người ta phát minh ra thứ này. Không khí buổi lễ thật thoải mái nhưng cũng không kém phần trang trọng. Mya, với hoa trên tóc và chiếc váy màu tím ôm sát lấy mọi đường cong, trông thật xinh đẹp. Khi hai người trao nhau lời thề và vị mục sư tuyên bố Gareth có thể hôn cô dâu, Lily nói bằng giọng thất vọng, “Lúc nào cũng thế,” làm mọi người cười phá lên và vỗ tay một tràng khi Gareth tuyên bố anh sẽ hôn lại lần nữa.

Zack quay sang cười với Ellie. Anh nắm lấy tay nàng và siết chặt. Ngay lúc đó một ngón tay xương xương gõ lên vai anh từ đằng sau.

“Chúng tôi đang bảo nhau,” một bà già với chiếc lông công vắt vẻo trên mũ thì thào, “Hai cháu có thể sẽ là cặp tiếp theo.”

Sau buổi lễ mọi người túa ra ngoài nắng. Giày cao gót của Ellie bị trượt khi nàng bước xuống cầu thang, suýt chút nữa thì nàng đã vồ ếch. Zack vừa kịp túm được nàng và đỡ nàng dậy.

Không sao chứ?” Tay anh vòng qua eo nàng. Cảm giác thật mê ly.

“Không sao. Mà này, tôi bị trượt thật đấy. Không phải kiểu Mya đâu.” Nàng không muốn anh nghĩ nàng cố tình làm thế.

“Tôi biết.”

“Ôi trời, nhìn ta đây.” Tizz chấm mắt bằng khăn giấy. “Khóc như trẻ con, kỳ cục quá. Ta không hợp với mấy trò trang điểm này đâu.” Bà chìa mặt ra cho Ellie kiểm tra. “Ta có bị lem gì không? Trông có giống gấu trúc không?” Vì cả hai người đều không có gương, Ellie phải cầm tờ giấy và cẩn thận lau đi mấy vệt mascara bị lem. “Dạ, xong rồi ạ.”

“Cảm ơn con.” Tizz ghé lại gần và thì thầm không chút dè dặt, biết đâu đấy, có thể con và Zack sẽ là đôi tiếp theo đó.”

“Mẹ,” Zack nói.

“Gì? Mẹ chỉ nói là có thể thôi mà!”

“Anh thợ chụp ảnh gọi mẹ kìa.” Zack chỉ về phía có một anh chàng béo quay tay cầm chiếc máy ảnh đang cố lùa mấy nhân vật chính thành một nhóm.

“Anh ta gọi tất cả chúng ta đấy. Đi thôi.”

Ôi, ngượng quá. Ellie cố gắng lui lại. “Ảnh gia đình mà. Anh không muốn tôi đứng trong đó đâu.”

“Đừng có ngốc, đương nhiên là có rồi.” Zack đang bị mấy đứa trẻ con lôi đi. Ngay khi anh không còn nghe được hai người nói chuyện, Tizz chộp lấy khuỷu tay Ellie và nói, “Ta có cảm giác rất tốt về con. Ta nói nghiêm túc đấy. Hy vọng tràn trề là đằng khác. Chúng ta cứ đợi mãi một cô gái hợp với Zack và ta nghĩ cuối cùng cô ấy cũng đã xuất hiện.”

Thật kinh khủng. Ellie ghét phải nói dối. “Nhưng vẫn còn mới mà bác, cháu nghĩ còn quá sớm để nói...”

“Có thể thế, nhưng ta thấy cách nó nhìn con.” Hai người đang lại gần người thợ chụp ảnh. “Nói con nghe này, Zack chết đứ đừ rồi đấy. Ta là mẹ nó mà.” Đôi mắt Tizz sáng lấp lánh. “Tin ta đi, ta biết mà.”

Rồi nàng bị anh thợ chụp ảnh tóm lấy và dẫn tới vị trí đã định. Zack thì thầm vào tai Ellie, “Mẹ tôi nói gì với cô vậy?”

Miệng anh vô tình chạm vào vành tai nàng khi nói câu đó, làm nàng lại run lên. Khi đã bớt run, Ellie thì thầm lại, “Về cơ bản là anh đã diễn rất tốt.”

Nghĩa là sao?”

“Mẹ anh tin là anh thích tôi. Bà bảo là bà biết điều đó.” Ellie cũng phải ngạc nhiên về khả năng pha trò của mình. “Tôi thấy ấn tượng đấy. Tôi không hề biết anh diễn giỏi đến vậy. Có lẽ anh xứng đáng đoạt giải Bafta cho vụ này.”

• • •

Tới 3 giờ tất cả đã ở nhà và bữa tiệc đang đến hồi sôi động nhất. Một nhóm nhạc punk phong cách Di gan tới từ St Austell đang chơi cuồng nhiệt một bài nhạc kiểu Nga dễ nghe, tiếng vĩ cầm và đàn balalaika hòa cùng nhịp trống như thôi miên. Mọi người nhảy múa tưng bừng, hát hò inh ỏi, cả lũ chó cũng tham gia. Rồi tất cả ngồi vào bàn ăn tối. Trong lúc nàng bước tới bàn ăn đặt trong lều, vị mục sư đã ra bắt chuyện với Ellie.

“Chào con! Con vui chứ?”

“Dạ vâng.”

“Con là bạn gái Zack phải không?” Nói dối người đại diện của Chúa thì có bị sét đánh ngay lập tức không nhỉ? Ellie gật đầu, rạng rỡ đáp, “Dạ!”

Không thấy sét đâu. Ông tươi cười nhìn nàng. “Hai con có thể là cặp tiếp theo làm đám cưới đấy.”

Thôi rồi, nàng không thể làm việc này được. Nói dối mục sư là một việc sai trái. “Thực ra là không ạ. Con và Zack không hẳn như vậy. Chúng con chỉ là bạn thôi.” Đó, nàng nói ra rồi đó.

“Ha ha ha ha ha!” Vị mục sư ngửa đầu ra sau mà cười, điệu cười mang nhiều sắc thái. “Hay lắm, ha ha ha. Bàn của ta ở đâu nhỉ? A, ta ngồi kia...”

Bàn được trải khăn trắng còn vương hoa và kim tuyến bạc. Rượu được rót liên tục suốt một giờ qua và ai cũng rất thoải mái. Trong khi mấy người phục vụ bắt đầu bê món đầu tiên lên, Zack giới thiệu Ellie với các vị khách khác trong bàn: hai người hàng xóm lâu năm của nhà McLarens, ba người bạn thời đi học của Steph và một người đàn ông ăn vận chỉnh tề, khoảng ngoài sáu mươi, tự giới thiệu mình là cha đỡ đầu của Gareth.

“Vậy hai cháu sẽ là đôi kế tiếp kết hôn phải không?” Người phụ nữ sống cạnh nhà Zack lâu năm huých đùa anh.

Ai mà biết được ạ? Đấy là một khả năng.” Ellie thấy Zack cười với nàng, điệu cười làm ai cũng phải tin sái cổ. Trời đất, anh giỏi việc này thật. Thế là hai người lại tiếp tục trò chơi này.

Nàng cũng đùa, “Vậy anh phải tăng lương cho em trước.”

Anh lắc đầu. “Em mặc cả ác liệt thế.”

“Có thể.” Ellie quay sang và nhìn sâu, thật sâu vào đôi mắt anh. “Nhưng em đáng được thế mà.”

Bên kia bàn, một trong những người bạn của Steph vui vẻ nói, “Hai người này, ra chỗ khác mà tình tự nhé!”

Câu đó khiến Ellie bất chợt trở về với thực tại và tập trung vào món khai vị là sò điệp nấu rượu Pernod.

Tới khi mấy chiếc đĩa được dọn đi, Zack nói chuyện với cha đỡ đầu của Gareth là Paul. Một lát sau, Elmo tới bên hai người, cào cào để được ngồi lên đùi Zack.

“Xin lỗi mày nhé. Không được, Elmo. Xuống đi.”

“Ôi, để nó ngồi cùng đi, ta không phiền đâu. Ta thích chó lắm.” Paul gãi gãi vào tai Elmo một cách thân thiện và chỉnh cái vòng cổ bằng da bị quăn lại vì nó đã quá nghịch ngợm. “Nhưng nếu tên cháu là McLaren, tại sao lại để là Castle trên biển tên?” Ông nhìn Ellie. “Hay là tên của nó?”

Ellie lắc đầu. “Đây là con chó chung. Zack và bà hàng xóm cùng chăm sóc nó ạ. Cả hai đều không thể chăm sóc nó cả ngày được. Zack cho Elmo đi dạo khi anh ấy ở nhà. Khi anh ấy đi vắng, Elmo sang ở với Geraldine ạ.” Paul gật đầu. “Có lý đấy. Kế hoạch hay.” Rồi ông cười và xoa đầu Elmo. “Geraldine Castle, làm ta nhớ lại. Ta từng biết một người tên như thế nhiều năm trước rồi.”

“Nếu chú gặp cô Geraldine của chúng cháu chú sẽ không bao giờ quên được cô ấy đâu. Cá tính lắm,” Zack nói.

“Người mà ta biết cũng thế. Cô gái đó rất đặc biệt.” Paul ghé người ra sau để cô phục vụ đặt đồ ăn tối lên. “Bà ấy từng khiêu vũ với bộ xương trong Tiệc khiêu vũ Tháng Năm đấy.”

Ellie và Zack nhìn nhau. Ellie nói, “Cô Geraldine chỗ chúng cháu là bác sĩ.”

Chuyển từ hồi tưởng sang cảm giác ngờ ngợ, Paul đặt cốc rượu xuống. “Ta cũng vậy.”

Trong chốc lát mọi người ngừng lại. Liệu có phải cùng là một Geraldine không nhỉ? Ellie nói, “Chú học y ở đâu ạ?”

“Edinburgh.”

“Thế thì đúng rồi.” Ellie gật đầu. Cô ấy cũng học ở Edinburg. Cô ấy kể với cháu hồi đó còn có cuộc đua xe cút kít dọc phố Princes. Bằng xe cút kít thật ấy.”

“Sao anh không ngạc nhiên chút nào nhỉ?” Zack nói.

“Có phải bà ấy kể là trong cuộc đua, bà ấy đã mặc bikini với váy cỏ không?” Paul lắc đầu ngờ vực. “Thật tuyệt. Ta cũng ở đó. Bọn ta đã tới bữa tiệc hóa trang. Lúc đó là nửa đêm, người ta đang làm đường, mấy cái xe cút kít bỏ không, nên bọn ta quyết định tận dụng chúng...”

“Chú và Geraldine! Ôi trời!” Ellie vỗ tay. Còn gì vui bằng việc phát hiện ra một mối liên hệ? “Hai người là một cặp ạ?”

“Không, không, không phải thế. Ta có bạn gái. Geraldine có bạn trai. Mặc dù ta phải thú nhận là ta cũng thầm phải lòng bà ấy. Hồi đó trông bà ấy xinh lắm.”

Ellie không thể rời mắt khỏi ông, có thể giờ đây tóc ông đã lốm đốm hoa râm, đôi mắt đã nhăn nheo, bộ răng không còn chắc, nhưng nàng dám cá rằng hồi trẻ ông cũng khá đẹp trai.

Paul vội nói thêm, “Đừng nói với bà ấy là ta nói thế nhé!”

“Chúng cháu phải gọi cho cô ấy,” Ellie nói. “Việc này thật tuyệt.”

“Đừng...” Trông ông sợ hãi.

Nhưng Zack đã rút điện thoại ra. “Phải làm chứ ạ.” Anh bấm số và đợi. Cả bàn giờ đây yên lặng. “Cô Geraldine ạ? Vâng Elmo vẫn khỏe. Không có vấn đề gì. Mọi việc đều tốt. Cô ơi, cái hồi cô được đẩy trên xe cút kít dọc phố Princes đó.” Anh ấn nút loa ngoài ngay khi Geraldine rít lên như một chú vẹt.

“Chúa ơi, sao cháu biết chuyện đó? Ta không tin!”

“Thế lúc đó cô mặc gì ạ? Nhiều người nói là hơi thiếu vải.”

“Vòng hoa đeo cổ, áo bikini đỏ và váy cỏ. Ở Edinburgh mà dám mặc thế là hơi liều đấy nhé, nói cho cháu biết. Ta vẫn không thể tưởng tượng nổi cháu nghe chuyện này ở đâu.”

“Bọn cháu đang ngồi với một người quen của cô hồi đó.” Đôi mắt đen của Zack ánh lên vẻ thích thú. “Tên chú ấy là Paul.”

“Paul Fletcher.” Paul xấu hổ rõ ràng ông không hề chờ đợi bà nhớ ra mình chỉ qua cái tên.

“Fletcher,” Zack lặp lại để Geraldine nghe được.

“Ối bà cô ơi, Paul Fletcher á? Cháu nói thật không đó? Ông ấy không bao giờ biết điều này, nhưng hồi đó ta thích ông ấy cực! Bọn ta thường gọi ông ấy là vị thần Hy Lạp,” Geraldine thốt lên. “Ông ấy đẹp trai cực.”

Cả bàn nhìn vị bác sĩ ngoại lục tuần mặt đỏ dừ. Zack tắt loa ngoài và tiếp tục nghe. Cuối cùng anh nói, “Không, không, tất nhiên cháu sẽ không nói với chú ấy là cô nói thế. Đợi đã, để cháu đi tìm chú ấy, cháu sẽ chuyển máy cho cô để hai người nói chuyện nhé.” Anh bịt loa lai. Mọi người trong bàn đều sốt ruột. Paul thì rõ ràng đang run. “Ta không làm được đâu. Bà ấy đã nghĩ ta là thần Hy Lạp.”

“Có phải Skype đâu chú.” Ellie vỗ vào tay ông an ủi. “Cô ấy không nhìn thấy chú mà. Mà trông chú vẫn bảnh lắm.” Úi, nói hớ rồi.

“Cảm ơn cháu.” Ông cười méo xệch.

“Mà cái thời đua cút kít của Geraldine cũng xa rồi,” Zack nói thêm. “Giờ cô ấy đang phải phẫu thuật chỉnh hình hông.” Anh bỏ tay bịt loa ra và chuyển điện thoại cho ông. “Của chú đây.”

Paul đón chiếc điện thoại và đẩy ghế ra. “Ta không thể nói chuyện với bà ấy trước mặt mọi người thế này đâu. Các cháu không biết chuyện này có ý nghĩa với ta thế nào. Giống như bảo ta nói chuyện với Barbra Streisand ấy.”

Ông bỏ đi, lách qua mấy cái bàn và tiến về khu vườn rồi mới đưa điện thoại lên tai.

Nguyên tác: To the Moon and Back, Dịch giả: Đoàn Thị Thanh Mai
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.