Ellie tì bàn tay xuống bồn rửa và rướn mình về phía trước, nhìn chằm chằm vào bóng nàng trên gương nhà tắm.
Cuối cùng cũng đến lúc. Nàng muốn việc này xảy ra và thế là nó sắp xảy ra. Nàng đã quyết định.
Ai mà ngờ được cơ chứ? Nhìn lại, thật không thể tưởng tượng cuộc sống có thể đổi thay dữ dội đến vậy. Bảy ngày vừa qua nàng quay cuồng với đủ thứ. Cảm giác giống như ngồi trong quả cầu tuyết, bị người ta đột ngột cầm lên rồi lắc lắc. Bằng giờ này tuần trước nàng mới chỉ là một cô trợ lý ế ẩm thầm cảm nắng một cách vô vọng và đáng xấu hổ sếp của mình. Thế rồi Joe Kerrigan xuất hiện và thay đổi mọi thứ. Trong buổi hẹn hò đầu tiên anh đưa nàng đi du thuyền trên sông Thames. Buổi hẹn thứ hai, hai người đi trượt băng ở công viên Hyde. Buổi hẹn thứ ba là một chuyến dã ngoại ở vườn Kensington, buổi thứ tư trên Con mắt London. Joe là người vui vẻ, anh vui tính, hai người có khoảng thời gian thật tuyệt bên nhau, và khi anh hôn nàng, nàng cũng thích hôn lại anh. Thứ tình cảm hoàn toàn thiếu vắng giữa nàng và Todd giờ đầy tràn ở đây. Viễn cảnh đi xa hơn không còn làm nàng sợ hãi nôn nao. Nhu cầu sex, sau mười chín tháng ngủ đông, đã trở lại.
Giờ đã đến lúc đưa mọi việc lên một nấc mới.
Tại đây, đêm nay, trong vài phút nữa thôi.
Ellie nhìn gần hơn vào bóng mình trong gương. Có phải trông nàng đã khác đi không? Có phải con ngươi nàng dãn hơn bình thường không? Có ổn không nhỉ?
Thường khi nhìn vào tấm gương này, nàng sẽ thấy Jamie sau lưng nàng trong phòng tắm. Nhưng đêm nay không có dấu hiệu nào của anh và tâm trí nàng cũng tránh không mường tượng ra anh. Để làm gì chứ? Để hỏi anh xem liệu việc này có chấp nhận được không à? Để buộc anh nói với nàng rằng đừng lo, anh không phiền, mọi việc sẽ ổn ư?
Không, đêm nay là đêm của nàng. Sẽ tốt hơn nếu Jamie không có ở đây, để nàng yên và tiếp tục làm việc của nàng.
Làm cho xong đi.
Thật không công bằng. Đây là một bước tiến lớn trong chuyện tình cảm.
Ngay từ lần đầu tiên Jamie không xen vào thì mọi việc sẽ thuận lợi.
Dù sao thì, có lại được nhưng cảm giác này cũng thật tốt. Một phần nhỏ trong nàng đôi khi đã thầm lo những cảm giác này sẽ biến mất vĩnh viễn.
Có tiếng gõ cửa nhẹ.
“Em à?” Joe nói vọng lại từ bên kia cánh cửa. “Em vẫn ở trong đó chứ? Hay đã nhảy ra ngoài cửa sổ rồi?”
Ellie mỉm cười mở cửa. “Em vẫn đây mà.”
Anh vòng cánh tay qua người nàng. “Em hồi hộp không?”
“Hơi hơi.”
“Mình sẽ không làm gì hết nếu em không muốn.”
“Em muốn mà.”
“Thế thì tốt. Anh cũng vậy.” Joe hôn chỏm mũi nàng, rồi cụng đầu vào trán nàng. “Em này, anh cũng hơi hồi hộp chút.”
Có thể nàng không nên nói với anh rằng anh là người đầu tiên gần gũi nàng kể từ khi Jamie mất. Như vậy sẽ làm anh càng bị áp lực. Ellie dắt anh đi qua hành lang vào phòng ngủ. “Đi nào, mình làm chuyện ấy thôi.” Joe cười tươi. “Bỏ qua cái vụ lần đầu nhé.”
Thấy không? Anh ấy cũng hiểu mà.
“Vâng.”
Và sau này, hy vọng, họ có thể làm lại việc đó.
• • •
Đó là một buổi sáng đẹp vô cùng, nắng chan hòa ấm áp và bầu trời trong vắt không một gợn mây, một buổi sáng làm bạn cảm thấy sống quả là một niềm hạnh phúc.
Zack đang dắt Elmo đi dạo và không thấy hạnh phúc về bất cứ thứ gì. Tuần vừa rồi chắc chắn có thể liệt vào một trong những tuần tệ hại nhất đời anh. Trong khoảng thời gian giữa chuyến công tác Milan và chuyến đi chớp nhoáng tới Dundee, anh buộc phải chứng kiến Ellie yêu người đàn ông khác. Hay ham muốn một người đàn ông khác. Dù là gì đi nữa thì đây vẫn là một trải nghiệm kinh khủng. Một thứ ánh sáng mới lóe lên trong đôi mắt nàng, nụ cười dường như lúc nào cũng chực sẵn trên môi và nàng toát ra một cảm giác mà chắc chắn trước đó không hề có. Điều đó phát ra như thể một viên sủi bọt Alka-Seltzer mất kiểm soát.
Mà nàng cũng không làm sao che giấu được niềm hạnh phúc mới tìm thấy. Nàng liên tục nhắc đến tên bạn trai mới. Khi Zack đang nhận xét chuyến bay về từ Milan, Ellie say sưa kể mấy chuyện buồn cười Joe gặp phải trên đường tới LA. Nếu anh pha cà phê cho nàng, nàng sẽ đáp lại bằng một giai thoại về cà phê liên quan đến Joe. Khi anh hỏi nàng có xem bộ phim Dragons’ Den tối qua không, Ellie đã nói, “Không, chúng tôi đi chơi, Joe đưa tôi đến một quán bar salsa, quán đó tuyệt lắm.”
Cứ như thể anh chẳng bận tâm gì ấy. Mỗi chi tiết mới như xát muối vào vết thương nhưng Ellie chỉ đơn giản là không kìm nén được; nàng cứ liên tục thết đãi anh bằng mấy câu chuyện về Joe Kerrigan và đến lượt mình, anh phải lắng nghe, gật đầu và mỉm cười như thể anh rất mừng cho nàng.
Elmo đang nhảy choi choi ở đầu dây dắt, đánh hơi một tờ giấy gói kẹo trên vỉa hè. Zack kéo nó ra xa, tiếp tục dạo bộ và xem đồng hồ. 8 rưỡi.
Theo quy luật thì đi từ Primrose Hill tới phố Ancram không cần phải qua phố Nevis. Nhưng hôm nay, anh tự nhủ, anh chỉ vô tình cảm thấy thích đi hướng này. Tình cờ hôm qua anh cũng cảm thấy thế. Thôi được, và cả hôm kia cũng vậy.
Ừm, tập thể dục thêm một chút cũng đâu có hại gì?
Phàm đã đi nghe lỏm thì thường chả bao giờ nghe được điều gì hay, vì chưa đầy hai phút sau Zack nhìn thấy điều mà anh không muốn thấy chút nào. Anh và Elmo đứng ở đầu đường, thấy cửa trước nhà Ellie mở rồi Joe Kerrigan bước ra.
Trông như hai người họ đã qua đêm với nhau.
Hàm Zack siết lại. Anh có cảm giác như bị thoi cho một quả vào bụng. Còn thắc mắc gì nữa khi tóc Joe rối bù và trông anh ta như thế kia chứ? Anh ta rời nhà Ellie vào lúc 8 rưỡi sáng. Đương nhiên hai người đó đã ngủ với nhau.
Trong khi anh đang quan sát, Joe quay lại nhìn lên tầng hai. Rồi anh ta cười thật tươi và gào lớn, “Hẹn gặp lại em.”
Cửa sổ mở toang và Zack nghe Ellie nói, “Gì cơ?”
“Anh sẽ gặp em sau,” Joe cười tươi hơn nữa và gửi một cái hôn gió. “Chưa gì đã nhớ em rồi.”
Thôi, anh nghe thế là đủ rồi. Zack biến khỏi tầm nhìn trước khi Joe kịp quay lại và nhận ra anh.
Về nhà thôi
Anh đáng bị thế vì đến đây là ý của anh.
• • •
Ellie tới văn phòng đúng 9 giờ, tóc nàng vẫn còn ẩm vì vừa tắm. Nàng mặc một chiếc váy dáng suông màu hồng nhạt, đi dép quai hậu hồng và bạc, đeo một chiếc vòng tay bạc mỏng mảnh mà Zack chưa nhìn thấy bao giờ.
“Đẹp đấy.” Anh khen chiếc vòng trong khi ghi thêm một cuộc họp vào sổ.
“Cái này á? Cảm ơn anh! Quà của Joe đấy.”
Lại một cú thoi nữa. Tuyệt thật. Zack nói, “Ừ.”
“Đẹp nhỉ?” Ellie ngúc ngoắc cổ tay để chiếc vòng bắt sáng. “Anh ấy tặng tôi tối qua đấy. Tôi thích lắm.”
Ôi Joe, biến đi.
“Tuyệt. Thứ Ba tôi đi Monte Carlo nhé, cô đặt hộ tôi vé máy bay đi Nice. Tôi có cuộc họp buổi trưa.”
“Không vấn đề gì. Tôi đặt ngay đây.” Mắt nàng long lanh, có thể tối qua nàng không ngủ nhiều nhưng andrenalin đang khiến nàng hoạt bát hẳn. “Cứ để tôi.”
Nhưng đến giữa buổi chiều thì cơn thiếu ngủ bắt kịp nàng. Hai lần trong văn phòng Zack bắt gặp Ellie ngáp. Ba lần điện thoại của nàng rúc liên hồi báo tin nhắn đến và nàng ngừng gõ máy tính để đọc tin và trả lời.
Giọt nước tràn ly là khi Zack cố gọi lại cho một người và phát hiện ra nàng đã ghi sai số điện thoại.
“Nghe này, tôi xin lỗi nếu bắt cô phải thức, nhưng cô cần chú ý hơn.” Tiến vào văn phòng, anh thấy nàng đang gửi một tin nhắn khác. “Tôi cần gọi có việc quan trọng và số điện thoại này sai rồi.” Anh ấn mẩu giấy lên bàn, sự khó chịu tăng lên một cấp độ khác khi Ellie cố viết và gửi xong tin nhắn trước khi nhìn vào số điện thoại nàng đã viết cho anh.
“Rồi, để tôi xem lại. Đây đúng là số anh ta đọc cho tôi mà.” Nàng nhấc điện thoại và ấn số. “Không-hai-sáu-bảy-ba...”
“Đâu, cô viết là không-hai-không-bảy-ba...”
“Đấy là số sáu,” Ellie chỉ con số.
Zack nổi xung một cách vô cớ, anh nói, “Trông như số không ấy.”
“Có thể trông như số không theo kiểu của anh.” Nàng độp lại, “Vì anh có bao giờ thèm khoanh hết cho ra số không đâu. Nhưng tôi là tôi khoanh hết. Cái số này không khoanh hết, vì nó không phải là số không. Đây là số sáu.”
Thật bất công, con số này trông càng lúc càng giống số sáu.
Zack lấy lại điện thoại, chưa chịu nhượng bộ. “Còn cả sáng nay cô cứ ngáp liên tục nữa.”
“Có thể tôi ngáp vài lần.” Ellie chống chế. “Nhưng tôi có ngừng làm việc đâu.”
“Có thể là thế, nhưng rõ ràng việc cô nhắn tin làm ảnh hưởng. Tôi chỉ nói là làm ăn như thế là không chuyên nghiệp, cứ vài phút lại ngừng đọc tin nhắn từ bạn trai, rồi nhắn tin trả lời.”
“Này, gượm đã, anh khó chịu với tôi vì tôi viết số đúng còn anh hiểu sai hả?” Mắt Ellie lóe lên. “Còn có thể là tôi ngáp hai lần, vì tôi bận tới mức không có thời gian dừng lại và đi pha một cốc cà phê.”
“Đừng quên vụ nhắn tin,” Zack nói.
“Rồi, anh xem đi, tự đi mà xem.” Nàng rướn người lên, nắm lấy cổ tay trái anh và đập điện thoại của nàng vào lòng bàn tay anh đang ngửa ra. “Đọc đi, đọc mấy cái tin nhắn tôi gửi hôm nay đi. Đọc xem.”
“Không.”
“Đọc đi.”
“Tôi không muốn đọc tin nhắn của cô.”
“Tôi không quan tâm anh muốn hay không.” Ellie đang thở gấp, ngực nàng phập phồng trong lúc nàng chộp lấy điện thoại, ấn vài cái nút và ném lại cho anh. “Anh phải đọc.”
Nghĩa là Zack buộc phải đứng đó và đọc lần lượt từng tin nhắn.
Chả có tin nào từ Joe Kerrigan. Thay vào đó, Ellie đã liên lạc với trợ lý riêng của hai doanh nhân khác về cuộc họp ở Monaco. Nhờ có nàng đàm phán mà họ sẽ không phải đi xe hơi từ sân bay Nice tới Monte Carlo nữa; thay vì thế, họ sẽ được đưa đi bằng trực thăng.
“Ôi trời, tôi xin lỗi.” Zack đưa trả điện thoại.
“Tốt.”
“Ý tôi là thực sự xin lỗi ấy.”
“Không sao. Hôm nay anh có vẻ bực bội làm sao ấy. Cứ là lạ.”
“Tôi biết.”
Ellie nhìn anh. “Có vấn đề gì à?”
Anh biết nói gì đây? Lẽ nào nói “Ừ. Có vấn dề, và tất cả là lỗi của em?”
“Không.” Zack lắc đầu. “Đáng lẽ tôi không nên làm thế. Tôi không hay thế đâu.”
“Tôi biết anh không phải người như vậy. Dù sao cũng cảm ơn anh.”
“Vì tôi đã xin lỗi ư? Đây là việc tối thiểu tôi phải làm.”
“Không phải vì xin lỗi,” Ellie nói. “Vì đã cãi nhau với tôi. Lâu lắm rồi tôi mới cãi nhau được một trận ra trò.”
“Ôi.” Anh thở phào. “Cô thích thế à?”
“Rất thích. Đặc biệt là khi tôi thắng. Thực ra...”
“Thực ra gì cơ?”
Nàng nhìn anh ngẫm nghĩ.
“Đây có phải là một phần trong kế hoạch của anh không? Anh biết tôi thèm được cãi cọ nên anh quyết định giúp tôi?” Nàng dần mỉm cười. “Ôi trời, tôi nói đúng phải không? Anh cố tình làm thế đúng không?”
Zack mau chóng cân nhắc các phương án. Đây quả là vấn đề đạo đức khó xử Đạo đức khỉ gió.
“Đúng đấy.” Cuối cùng anh nói, “Tôi rất muốn nói với cô là đúng vậy đấy. Nhưng tôi e là không phải. Tôi chỉ là một gã khọm nóng tính thôi.”
Ellie cười tươi. “Vấn đề là, giờ anh nói ra rồi. Nhưng tôi vẫn không chắc là tôi tin anh.”
Zack không nói nên lời. Anh chỉ muốn hôn nàng thôi.
Nhưng anh không được phép làm việc đó.