Một tiếng trôi qua. Có lẽ là một tiếng khó tin nhất trong đời ông. Khi ông nói, “Có điều này anh phải nói với em,” Tony thấy lóe lên một tia lo lắng trong mắt cô.
“Điều gì vậy?”
“Có lẽ anh nên nói điều này từ trước. Nhưng không sao, mình có thể giải quyết được.”
Martha vẫn bất động. “Nói em nghe đi.”
“Anh không sống ở London. Nhà anh ở Los Angeles.”
Cô thả mình xuống gối. “Ôi, nơi đó xa xôi quá.”
“Nhưng mình có thể giải quyết được. Anh vẫn muốn tiếp tục gặp em. Anh hy vọng em vẫn muốn tiếp tục gặp anh. Cứ vài tuần anh có thể tới thăm em. Anh không biết liệu em có thể tới chỗ anh và ở lại đó không. Có nhiều thứ để vẽ lắm, tin anh đi.”
“Anh làm việc ở đó à?” Cô ngắm nghía mặt ông. “Anh làm nghề gì?”
“Anh là diễn viên.”
Lông mày cô nhướng lên. “Thật sao? Công việc tốt chứ?”
“Ừ, khá tốt.”
“Thành công không?”
“Có. Có chứ.”
“Martha nghĩ ngợi một lát rồi chậm rãi nói, Anh có nổi tiếng không?”
Ông gật đầu.
Cô nở nụ cười rất tươi. “À, ra là vậy! Trên đường về đây, em thấy vài người cứ nhìn anh. Nhưng không phải nhìn bình thường, anh biết đấy? Kiểu thích thú. Em nghĩ là vì anh rất hấp dẫn. Nhưng không phải, đúng không? Họ nhận ra anh.
Ôi Chúa ơi anh tên là gì?”
“Tony Weston.”
“Em nghe thấy cái tên đó rồi!” Martha đặt tay lên miệng. “Anh nổi tiếng thật. Anh đóng trong phim về hai anh em... Ôi, phim gì nhỉ... Hai anh em nhà Black!”
“Đúng rồi.”
“Em nghe mọi thứ về bộ phim đó trên đài! Người ta nói anh diễn hay lắm.”
Tony mỉm cười. “Người ta nói đúng đấy.”
“Em lúc nào cũng định ra rạp chiếu phim, nhưng chưa bao giờ làm được. Hẳn anh sẽ nghĩ em đúng là hết thuốc chữa. Đáng ra em phải biết anh là ai chứ!”
“Đừng ngớ ngẩn thế.”
“Ôi trời!” Lần này cô ôm đầu. “Em vừa làm tình với một ngôi sao điện ảnh!”
“Và cảm giác rất tuyệt,” Tony chêm vào.
“Vâng, rất tuyệt. Hoàn toàn chính xác. Ôi Chúa ơi, em xin lỗi em lại lảm nhảm rồi. Chuyện này kỳ cục thế nào ấy.”
“Anh nói với em điều này được không?” Ông miết đầu ngón tay dọc xương quai xanh của cô. “Bao lâu nay, đây là điều kỳ diệu nhất đến với anh.”
Martha gật đầu, đôi mắt cô ngấn nước. Cô thì thầm, “Em cũng vậy. Bao giờ anh về lại Mỹ?”
“Ngày kia. Em có thể đi với anh.” Nhưng cô đã vội lắc đầu. Em không đi được. Nhưng cảm ơn anh. Ôi trời, mấy giờ rồi nhỉ? Em không biết là đã muộn thế.” Khoác lên mình chiếc áo choàng trắng bằng vải bông, cô nói “Em phải tới một nơi lúc 6 giờ. Mà anh vẫn chưa kịp xem mấy bức tranh còn lại cho tử tế.”
• • •
“Ôi, nhìn xem. Mấy bức tranh này... trông thật hạnh phúc!” Từ chỗ làm về nhà, Ellie bắt gặp bốn bức tranh xếp hàng trên sofa. Nàng chỉ vào bức tranh vẽ cảnh đồi Primrose. “Đó là bức ba kể cho con tối qua. Cô ấy tặng ba tất à?” Tony lắc đầu. “Ba trả tiền đó. Ba đã tới nhà và cô ấy cho ba xem các tác phẩm của cô ấy. Ba bức còn lại là ba mua.” Ông giữ phần còn lại của câu chuyện cho riêng mình. Mặc dù ông rất mong được kể với nàng về Martha, nhưng ông là bố chồng của Ellie; ông không thể nào kể những chuyện đã làm chiều nay được.
“Ba nên mua tranh thường xuyên hơn.” Ellie cười với ông. “Hợp với ba đó.”
Tâm hồn ông đang phơi phới. Giá mà nàng biết điều đó. “Chắc ba sẽ mua thêm.”
• • •
Buổi sáng hôm sau bị lấp kín bởi những cuộc họp, sau đó là ăn trưa ở quán Soho với người bạn diễn già mà ông không thể từ chối. 2 rưỡi, khi taxi đưa ông tới khu Tufnell Park, trái tim Tony đập rộn ràng trong lồng ngực. Ông cảm thấy mình như cậu thiếu niên trong buổi hẹn hò đầu tiên dù năm nay ông đã năm nhăm tuổi.
Thật không tin nổi. Ông không bao giờ nghĩ chuyện này lại xảy đến với mình. Ở cái tuổi này. Tình yêu - hay thứ gì nguy hiểm gần như thế - ngay từ cái nhìn đầu tiên. Martha, Martha, chỉ gọi tên cô cũng làm đầu óc ông phấn khích.
Đến đường Lanacre, ông trả tiền taxi. Quay ra nhìn cánh cửa màu vàng hoàng ngọc. Martha. Đêm qua ông gần như thao thức vì nghĩ tới cô, sống lại từng giây phút của ban ngày. Ông đưa tay ấn chuông cửa. Hôm nay cô sẽ mặc gì nhỉ? Đây sẽ là lần cuối họ bên nhau trong vài tuần tới; liệu cô có để ông ở lại qua đêm không? Nếu có, ông sẽ phải gọi điện cho Ellie và bịa ra lý do hợp lý để giải thích vì sao ông không về nhà.
Cửa mở, Martha đang đứng đó, mặc một chiếc váy suông màu tím và trông... hoàn toàn khác. Như thể gặp ông ở ngưỡng cửa là điều cuối cùng cô muốn. Thậm chí cô vừa lắc đầu giật cục vừa nói, “A, xin chào, ông đến lấy tranh phải không? Tôi sợ lúc này không tiện lắm.”
“Ai vậy, Martha?” Đằng sau cô, một người phụ nữ ló ra. Chị ta già hơn, người Caribe gốc Phi, cao hơn gầy hơn, mái tóc màu xám và đi đôi giày bình dân. Qua vai Martha, chị ta nhìn ông dò xét với ánh mắt không nao núng, không để lọt bất cứ điều gì.
“Không có gì, khách quan tâm đến tranh của em thôi.”
Chuyện gì xảy ra vậy?
“Tên tôi là Tony.” Ông bắt tay Martha, và với qua người cô, ông đưa tay cho người phụ nữ, nói một cách lịch sự, “Chào chị Tôi là Tony Weston.”
Buộc phải bắt tay ông, người phụ nữ tóc bạc gật đầu cộc lốc đáp lại. Chị ta có bàn tay xương xẩu và thói quen chớp mắt chầm chậm như một con cú.
“Tôi vào nhà được chứ? Tôi cho taxi đi mất rồi.”
Martha nuốt nước bọt sợ hãi nói, “Vâng, chỉ năm phút thôi.” Cô không hào hứng với những gì sắp xảy ra nhưng vẫn tránh sang một bên. Tony đi theo người phụ nữ già hơn vào phòng khách.
“Tôi sẽ mang tranh xuống.” Martha vội vã lên gác và nói, “Eunice, chị pha cho ông Weston một cốc trà nhé?”
Eunice nhướng một bên lông mày. “Chỗ này thành quán cà phê từ bao giờ thế?”
“Không cần đâu, đừng bận tâm.” Chị ta là người khó chiều đây. Tony lại nở nụ cười song không được đáp lại. “Tôi rất hâm mộ mấy tác phẩm của cô Daines. Chị là bạn của cô ấy à?” Vì nếu đúng thế, thì ông sẽ phải đánh giá lại cách chọn bạn của Martha.
“Chị dâu.”
“À.” Có phải thế nghĩa là Eunice là chị chồng cũ của Martha? Hay chị ta cưới anh trai của Martha? Ông có thể hỏi câu đó không? Đương nhiên là không rồi.
Chưa đầy ba mươi giây Martha trở lại với một đống tranh trên tay. Một điều chắc chắn là trông cô như ngôi trên đống lửa. Mỗi phút ông ở dưới mái nhà này là một phút quá dài. Ngay khi mấy bức tranh được trải ra trên bàn, cô hỏi luôn, “Đây, tất cả đây. Ông muốn bức nào?”
Không khí căng thẳng trong phòng đặc quánh lại, giống như bị ngộp thuốc xịt phòng. Nhận ra tình thế vô vọng của mình, Tony quyết định chấm dứt nỗi đau khổ cho Martha. “Tôi lấy bức này.”
“Tuyệt.” Martha cố nặn một nụ cười, thở phào nhẹ nhõm. “Thật tinh tế.”
Và thế là xong. Chỉ trong vòng bốn phút kể từ lúc bấm chuông cửa, ông thấy mình bị tống ra ngoài vỉa hè. Với một bức tranh kẹp nách và kế hoạch còn lại trong ngày đã hoàn toàn đổ bể. Lúc bước ra cửa, ông đánh liều nói, “Tôi xin số điện thoại của cô được không, trong trường hợp tôi muốn mua bức khác?” Eunice quả quyết nói, “Nó không cho người lạ số điện thoại đâu. Phải không, Martha?”
Martha nuốt nước bọt. “Nếu muốn liên lạc với tôi để mua tranh, thì địa chỉ hộp thư của tôi ở trên trang web.”
“Được tôi sẽ gửi thư.” Ông hậm hực nói, “Vài tuần tới tôi đi nước ngoài nhưng đầu tháng Bảy tôi sẽ quay lại.”
“Vâng. Rất vui được gặp ông, ông Weston.” Martha rõ ràng rất muốn đóng cửa lại, cô nói, “Hy vọng ông thích bức tranh. Tạm biệt ông.”
“Thế tôi đưa cô số điện thoại được không?” Đó là nỗ lực cuối cùng; ông rất muốn nói chuyện với cô trước khi đi.
“Khỏi cần,” Eunice lạnh lùng xen vào. “Nó gọi cho ông làm gì?”
Vì chúng tôi đã ngủ với nhau cả chiều qua, mụ phù thủy già phá đám chết tiệt ạ. Và tôi yêu cô ấy.
Nhưng tất nhiên Tony không thể nói ra điều này.