Ellie ấn nút mở cửa và đợi người khách xuất hiện. Giây lát sau, cô gái có mái tóc tém màu vàng sáng đã lộc cộc leo lên gác. “Xin chào, tôi là Roo! Tôi mua cho chị một món quà cảm ơn nhỏ. Chỉ là đồ ở siêu thị đêm thôi, các chỗ khác đóng cửa hết rồi.” Nhìn gần, trông cô rám nắng và đang nổi da gà trong chiếc váy hai dây màu đỏ, chân trần trên giày cao gót lênh khênh. Lao vào nhà, cô nói, “Ôi trong này mùi dễ chịu thật”, trước khi thả phịch mấy túi đồ lên bàn nước và rút ra hai bó hồng màu cam sáng. “Tặng dù này.”
“Cảm ơn cô.” Cử chỉ đó khiến Ellie cảm động. “Cô không cần phải làm thế đâu.”
“Trật tự. Đây, cả cái này nữa.” Cô vung tay lên đưa ra một chai Chablis kèm một hộp kẹo sô cô la mềm. “Cả đây nữa.”
Ellie lắc đầu. “Thế này thì nhiều quá.”
“Đâu có, đây là để xin lỗi và cảm ơn. Tôi muốn tặng chị ngay hôm nay vì nếu đem về nhà là tôi sẽ chén sạch đống sô cô la cũng như tu hết chai rượu này ngay.”
Giọng cô gái có gì đó quen thuộc một cách kỳ lạ. Trong lúc nghĩ xem mình đã nghe thấy giọng nói này ở đâu, Ellie nhấc chai rượu còn lạnh lên. “Nếu cô thích thì giờ ta khui chai rượu này.”
“Tuyệt, tôi chỉ khoái khi người ta nói thế thôi!” Roo háo hức theo nàng vào bếp. “Ôi, xốt pasta. Ngửi mùi thơm quá.”
Giọng cô tuy không gây chú ý nhưng Ellie vẫn thấy quen quen. Lúc này nàng đang lén lút quan sát khuôn mặt cô và thực sự cảm thấy họ đã gặp nhau từ trước. Roo có lẽ mới ngoài ba mươi, dáng người thanh mảnh rắn chắc, đôi mắt to đen nổi bật trên khuôn mặt hình trái tim, cô thực sự rất xinh đẹp với lớp trang điểm...
“A, vặn được rồi.” Roo lấy cái mở nút chai từ Ellie và ra sức vặn. Cô nghiêng đầu thích thú nói, “Chị đã nhớ ra chưa?”
“Ôi Chúa ơi, xấu hổ quá. Tôi biết là đã gặp cô ở đâu đó rồi.” Đến lúc phải đoán rồi. “Xem nào, tôi làm việc tại Trung tâm Kinh doanh Brace House ở Twickenham. Cô có phải là một trong những khách hàng của chúng tôi không?”
“Không.”
Khỉ thật.
“Tôi cũng biết là không phải. Ừm, để tôi nghĩ xem... cô đã bao giờ làm việc trong cửa hàng chưa?”
“Ui, không, ơn Chúa. Vất vả chết đi được.” Roo rót rượu òng ọc vào hai cái ly. “Còn đau chân nữa chứ. Trừ phi là thể loại cửa hàng có thể ngồi mà làm việc. Được thế thì cũng không tệ lắm.”
“Được rồi, để tôi nghĩ tiếp.” Ellie lúng túng. “Phòng khám răng? Bệnh viện? Tiệm làm đầu? Hay chúng ta đã gặp nhau ở một buổi tiệc nhỉ? À, cô đã bao giờ tới quán Frog and Bucket ở Hammersmith chưa?”
“Chưa, và cũng chẳng bao giờ muốn tới đó. Tên nghe nhầy nhụa[1] quá. Chị dửng dưng thật đấy.”
“Ừm, thế cô phải cho tôi gợi ý rồi.” Bây giờ thì thực sự khó xử rồi đây.
Roo vui vẻ chạm cốc với Ellie. “Thôi được, thử tưởng tượng tôi có tóc đen dài tới đây. Xuất hiện trên ti vi. Nhảy tưng tưng với áo ngực đính cườm,” cô bổ sung, “trong khi hát nhép vào micro.”
“Ôi Chúa ơi, tôi nghĩ ra rồi!” Làm sánh cả rượu ra mặt quầy bếp, Ellie sực nhớ ra. “Cô là thành viên nhóm Deevas!”
Thôi rồi, thế này còn xấu hổ hơn; họ chưa từng gặp nhau, nàng mới chỉ nhìn thấy Roo trên ti vi thôi.
“Chẳng sao. Tôi thích mọi người không nhận ra mình hơn.” Cô vân vê phần mái lởm chởm màu vàng sáng của mình.
“Cho nên tôi mới để tóc như vậy. Dù sao thì cũng lâu rồi. Chúng tôi đã trưởng thành.” Cô đảo mắt. “Ừm, đại loại thế. Mỗi người đã có con đường riêng.”
Hay thật, Three Deevas từng rất thành công bảy, tám năm trước. Được quảng cáo là một nhóm nhạc nữ cá tính, họ là những cô gái sôi nổi, hăm hở và đầy nhiệt huyết, hiển nhiên sẽ kế tục nhóm Spice Girls. Đâu đâu cũng nghe thấy nhạc của họ, album đầu tiên thành công vang dội. Một cô nàng da đen với mái tóc vàng hoe, một cô nàng da trắng với mái tóc đen và một cô nàng châu Á có hàng mi siêu dài cùng cái đầu trọc lốc.
Ellie lục trong trí nhớ xem còn chi tiết nào nữa không. Dolly, Daisy và Mya Deeva, đó là nghệ danh của họ. Đĩa đơn đầu tiên cực kỳ thành công, bài hát mang tên “Nếu Yêu Anh Em Đã Nhớ Tên Anh”. Người ta phải kiểm duyệt vì trong bài hát có đoạn “Bạn chỉ cần đàn ông khi muốn đụ và cần một chiếc túi mới”.
Nhưng ngành kinh doanh âm nhạc vốn khét tiếng khắc nghiệt. Tám tháng sau, Dolly Deeva tự làm ô danh mình khi để hở ngực trên chương trình ti vi dành cho trẻ em. Rồi Mya Deeva ngã khỏi sân khấu trong một buổi diễn từ thiện và bị gãy chân.
Cuối cùng thì Daisy Deeva trả lời phỏng vấn trên MTV trong tình trạng ngà ngà say và tiết lộ rằng cô không hát được cho đúng nhạc, Dolly Deeva thực ra không phải người ăn kiêng và gã quản lý béo ú đần độn của nhóm cần phải công khai chuyện mình bị gay.
Sau đó, thủ thuật phù phép lòi ra nhanh hơn ngón chân trong tất cũ. Một năm sau khi nổi như cồn, tất cả đã kết thúc.
Nhóm tan rã và chìm vào quên lãng, người hâm mộ chuyển sang thần tượng những ban nhạc nữ khác.
Ellie thích thú kêu lên, “Cô chính là Daisy.”
“Đừng bắt tôi hát là được.” Roo nhăn mặt. “Vì tôi thực sự không biết hát. Mà tôi cũng thích nói chuyện của chị hơn.”
Nhưng trước hết họ phải đặt nồi nước luộc mì spaghetti để còn ăn với nước xốt nữa. Đặt xong nồi luộc mì, hai người quay vào phòng khách. Khi thấy màn hình ti vi đang dừng lại ở hình ảnh biển xanh và cát trắng, Roo thốt lên, “Ôi, chị đang xem gì vậy? Mama Mia à?”
Trước khi Ellie kịp phản ứng, Roo đã chộp lấy điều khiển từ xa ấn nút Bật. Ellie nói với theo, “Không, đó là...”
“Ờ, không phải Mama Mia.” Nhìn chăm chú vào màn hình, Roo thấy Jamie đang đuổi theo Ellie dưới nước, trêu chọc và ghì chặt nàng như trên phim Hollywood khi một con sóng từ phía sau tung bọt nước trắng xóa lên hai người. Todd, đang cầm máy quay ở khoảng cách an toàn, gọi to, “Hai ông bà này, đi kiếm chỗ khác mà âu yếm nhau!”
“Là chị à.” Roo quay lại nhìn Ellie, rồi nhìn sang hộp giấy ăn trên tay vịn sofa. Cô chợt hiểu ra. “Ôi không, chị lại ngồi đây một mình, bật băng video và sụt sùi thương thân à. Hắn là ai? Đừng nói, để tôi đoán. Hai người thôi nhau rồi phải không?”
Đột nhiên không biết phải nói gì, Ellie lúng búng, “Ừm, không...”
“Ha, biết ngay mà! Và hắn bỏ rơi chị, rõ ràng là thế, vì nếu không sao chị lại xem mấy thứ này chứ? Nghe này, thế này không tốt cho chị tí nào đâu.” Roo cầm hộp giấy lên, tặc tặc lưỡi vẻ không hài lòng rồi bỏ nó xuống sàn, ngoài tầm với của Ellie.
“Tin tôi đi, đàn ông không đáng để làm vậy đâu. Chị phải tiếp tục sống. Đành rằng hắn cũng đẹp trai phết.” Cô quay lại ti vi và ấn nút Dừng, đúng cảnh Jamie đang nhảy lên đánh bóng trong trò bóng chuyền bãi biển. “Nhưng hắn đã bỏ chị, cho nên đừng mê mụ nhìn vào mấy điểm mạnh của hắn. Phải biết phê phán. Hãy tự hỏi loại đàn ông gì mà lại đi mặc áo sơ mi màu vàng chó đuổi thế kia? Còn chân với cẳng gì mà gầy như que củi ấy! Tôi cá là hắn còn ngáy nữa!”
Ellie ngần ngừ, đầu óc nàng đang chạy hết tốc lực. Đã quá muộn để nói cho Roo biết sự thật về Jamie; làm như thế cô sẽ xấu hổ lắm. Còn nữa, cô sẽ không suồng sã, vui vẻ mà đối xử với nàng như người bình thường nữa. Lúc nào cũng vậy. Ngay khi ai đó phát hiện ra nàng là quả phụ, thái độ của họ thay đổi ngay lập tức.
Xin lỗi anh, Jamie.
Nàng nói to, “Ừ, đôi khi anh ta cũng ngáy.”
“Tôi biết ngay mà!” Roo vỗ tay. “Cái cẳng chân bé tí teo chẳng khác gì que tăm. Chỉ cần tập trung vào mấy nhược điểm rồi chẳng mấy chốc chị sẽ quên ngay thôi. Tin tôi đi, tôi làm chuyện này suốt. Tôi phải làm nghề tư vấn tình cảm mới đúng”
“Cô nói đúng, tôi sẽ làm như vậy. Bắt đầu từ bây giờ.” Ellie lấy lại điều khiển từ xa, giơ lên tắt đầu đĩa DVD. Nàng ngồi xuống và chỉ chiếc sofa đối diện. “Giờ tôi cảm thấy khá hơn rồi. Nào, đến lượt cô. Kể tôi nghe xem cuộc sống ở Primrose Hill này thế nào.”
• • •
“Cẳng chân bé tí teo ư? Chẳng khác gì que tăm ư?”
Đã 2 giờ sáng và Roo Taylor vừa về. Ellie biết thêm rằng cô vẫn độc thân nhưng đang hẹn hò với một anh chàng tên là Niall, trông hao hao Simon Cowell và kỹ năng giường chiếu thì tuyệt hảo. Cô thích rượu New Zealand, những chương trình Hướng dẫn tự làm trên ti vi và mỹ phẩm MAC. Tên thật của cô là Rosalind nhưng bố cô đặt biệt danh cho cô là Roo vì hồi nhỏ cô rất hiếu động.
Cô vẫn làm trong ngành âm nhạc, viết ca khúc cho những người biết hát đúng nhạc...
“Gì cơ? Khẳng khiu á?” Jamie đang mặc chiếc quần soóc lướt ván màu xanh ngọc. Tức mình, anh chỉ vào nửa thân dưới.
“Em còn cứ để kệ cô ta nói vậy nữa chứ! Chân anh chẳng sao hết. Chuẩn chân vận động viên đấy nhé.”
Ellie mang mấy cái ly ra bếp. “Đầu gối của anh củ lạc còn gì.”
“Phải nói thế chứ! Đầu gối cơ mà; đầu gối thì phải củ lạc chứ. Nếu không có đầu gối thì làm sao mà gập chân được. Với chính em còn nói anh ngáy nữa.”
“Em nói là đôi khi mà.”
“Chỉ thỉnh thoảng thôi,” Jamie phản đối. “Thỉnh thoảng anh mới ngáy. Đàn ông bình thường ai chả thế. Rồi lại còn nhận xét bất lịch sự về áo sơ mi của anh nữa...”
“Em không định nói là em đã bảo anh rồi.” Lúc hai người đã tranh cãi trong cửa hàng bán đồ lướt sóng khi Jamie cứ khăng khăng muốn lấy cái tía đó, còn nàng thì cho rằng cái áo sơ mi này là sự kết hợp kinh tởm của chuối và vải kaki.
Ellie ngừng lại rồi nói, “Nhưng lỡ nói mất rồi.”
Jamie nhún vai. “Em cũng không hề nhắc đến chuyện anh đã chết.”
“Em biết. Anh không có vấn đề gì chứ?”
“Em yêu, nếu điều đó làm cho mọi việc dễ dàng hơn, thì anh không sao cả.”
Đây là lợi thế của việc đối thoại với một người không thực sự tồn tại; bạn có thể bắt họ nói bất cứ thứ gì bạn muốn. Tuy gian lận, nhưng cảm giác thật dễ chịu: “Sau này em sẽ nói với cô ấy sự thật.” Ellie tráng nốt mấy cái ly.
“Nhớ làm đấy. Em đi ngủ bây giờ chưa?”
Nàng lau khô tay và gật đầu. “Rồi.”
“Thế anh đi đây. Ngủ ngon, em yêu. Mai gặp nhé.”
“Chúc anh ngủ ngon.”
Nàng muốn anh đi hẳn; chẳng có ích gì khi cố tưởng tượng ra Jamie đang nằm bên cạnh nàng trên giường, nàng không thể chịu nổi ý nghĩ đó. Ellie treo chiếc khăn lên giá và nhìn Jamie bước ra khỏi bếp.
Ôi Jamie, thực sự anh đang ở đâu? Em thiếu anh thế này chưa đủ lâu hay sao?
Xin anh hãy quay lại.
❀ ❀ ❀
[1] Ý chỉ tên quán Frog and Bucket (Ếch và Xô).