“Cô trợ lý mới của anh thế nào?” Ngồi bên Zack ở ghế phụ, Louisa hạ miếng che nắng xuống kiểm tra lại son môi trong gương. “Quen việc chưa?”
Zack gật đầu. Cuối cùng anh chọn Christine trong số sáu ứng cử viên, và chị ta đang chứng tỏ mình hiệu quả không kém gì Barbara. Christine đã gần sáu mươi và không hứng thú với thời trang; chị có đôi lông mày rậm cùng niềm đam mê. với váy xếp li, kiểu cách không phải là lẽ sống của chị. Nhưng chị đánh máy nhanh tới mức mấy ngón tay múp míp của chị nhòe hẳn đi. Chị còn mang đồ ăn trưa đóng gói đến chỗ làm và ăn bánh sandwich rưới mayonnaise ngay tại bàn, rồi nuốt trôi bằng thứ trà thảo mộc có mùi lạ.
“Vẫn ăn sandwich xốt mayonnaise à?”
“Ngày nào cùng thế.”
“Ừm, biết đâu chị ta sẽ thay đổi, thử ăn pho mát và cà chua. Anh ghé vào đây được không?” Cô vẫy tay về phía dãy cửa hàng trước mặt, “Em phải mua mấy cuốn tạp chí cho chuyến đi.”
Zack thấy hơi cụt hứng. Anh đã hẹn hò với Louisa gần ba tháng nay và cô có rất nhiều điểm tốt - cô tự tin, kiều diễm cũng như cực kỳ hấp dẫn. Nhưng dừng lại tại quầy bán báo, anh đã có kinh nghiệm đau thương về việc này, nghĩa là trong mấy tiếng nữa cô sẽ đọc to từng mẩu tin từ mấy tờ tạp chí cho anh nghe. Không hiểu sao cô nghĩ rằng anh cũng hứng thú như cô khi nghe mấy chuyện ngồi lê đôi mách về người nổi tiếng, mấy lời khuyên thông thái của chuyên gia tình yêu và mascara của hãng nào làm cho lông mi trông dài nhất. Hai người đang thẳng hướng đường M4 để tới dự tiệc cưới của bạn Louisa ở Bristol, và nếu anh cố nghe đài thì cô sẽ ngả sang tắt phụt đi mỗi lúc cô cần thông báo cho anh một tin mới quan trọng, ví dụ như anh đã nghe chuyện Victoria Beckham tập đàn chưa? Và thế quái nào mà Russell Brand lại ăn trưa với Kate Winslet?
Anh tấp vào lề đường, đỗ xe ngay vạch cấm đỗ, đằng sau chiếc Volkswagen màu xanh da trời. Louisa, trong bộ đồ dự đám cưới màu xám nhạt sang trọng và áo sơ mi hồng có diềm xếp nếp, nhảy ra khỏi chiếc Mercedes và biến mất trong cửa hàng sách báo trên đường Regents Park.
• • •
Ellie đang xếp hàng để trả tiền cho tờ báo và một gói kẹo Rolos. Đúng lúc đó, nàng nhìn lướt qua quầy tạp chí, thấy trên một trang bìa có hình cô gái da đen vạm vỡ mặc bộ bikini vàng, đầu đội mái tóc giả màu vàng sáng. Bên cạnh giật dòng tít, “Dolly Deeva: Nở nang hơn, tuyệt vời hơn, và trở lại đầy hoành tráng!”
Mới đêm qua Roo còn băn khoăn không biết Dolly dạo này thế nào. Ellie tách khỏi hàng và lấy cuốn tạp chí, cuốn cuối cùng trên giá. Nàng sẽ mua cuốn này cho Roo.
“Úi, xin lỗi!” Cùi chỏ của nàng huých phải một khách hàng khác và suýt nữa thì cuốn tạp chí rơi xuống đất. Ôm chặt nó vào lòng, nàng mỉm cười vẻ hối lỗi với mái tóc đỏ thanh lịch phía trên váy xám áo hồng, ngay cả khi đó không phải là lỗi của nàng. Mái tóc đỏ cũng gật đầu chấp nhận lời xin lỗi một cách hòa nhã và hỏi, “Cô kiếm cuốn tạp chí ở đâu vậy?”
“Trên giá đó.” Ellie chỉ lên cái giá trống không và mái tóc đỏ thở dài vẻ bực bội.
“Ý cô là không còn tờ nào nữa à?”
“Tôi không rõ nữa.” Cô gái này thực sự mong nàng sẽ nhường tờ tạp chí của nàng ư? Ellie nhã nhặn nói, “Tôi chắc là ở cửa hàng khác sẽ có.”
Vài phút sau, nàng trả tiền tại quầy và bước ra khỏi cửa hàng sách báo, dừng lại một lát trên vỉa hè để lật qua mấy trang tạp chí. Đây rồi, cuộc phỏng vấn chiếm hết hai trang báo, trong đó Dolly khẳng định thời khoe ngực đã qua và bây giờ cô là một con chiên được tái sinh sẽ không đi đâu mà quên mang Kinh Thánh. Len giữa một chiếc Mercedes màu xám đậm và chiếc VW Beetle màu xanh da trời, Ellie băng qua đường, tiến thắng lên đồi về phía phố Nevis. Qua những gì Roo kể với nàng về Dolly Deeva, nàng đoán hẳn cô sẽ cười lăn khi đọc bài này.
“Anh đây rồi! Em cứ tưởng xe không có ai.”
Zack ngồi thẳng người dậy. “Anh đang xếp lại đồ trong ngăn lật. Anh tìm thấy mấy cái đĩa CD đã quên khuấy.” Anh chỉ cho cô những thứ vừa khai quật được. “Và cả một túi Liquorice thập cẩm nữa chứ!”
“Eo, đừng ăn, có thể bị mốc rồi đấy.” Louisa ngồi yên vị trên ghế phụ. “Em không mua được tờ tạp chí em muốn. Có đứa con gái lấy mất tờ cuối cùng rồi. Khó chịu thế không biết. Dù sao em cũng đã kiếm được mấy tờ khác thay thế.” Cô vỗ vỗ vào ba cuốn tạp chí bóng loáng đang đặt trên đùi. “Mấy cuốn này sẽ đủ cho em tới khi chúng ta đến Bristol.”
“Tốt.” Zack nhét chiếc đĩa CD mới tìm thấy của nhóm Gogol Bordello vào máy, ấn nút Bật và khởi động xe. “Em nghe đĩa này chưa? Tuyệt lắm nhé.”
Chỉ chưa đầy hai phút sau, Louisa vươn người ra tắt nhạc. “Ôi, tin được không anh? Đồ nói dối!” Cô gí ngón tay vào bức ảnh chụp cô diễn viên từng đóng vai người tình của điệp viên Bond. Trông cô vẫn còn khá trẻ so với tuổi.
“Đảm bảo bà này ít ra cũng phải năm chục rồi, thế mà dám nói chưa bao giờ xài Botox!”
• • •
“Zack, tôi rất xin lỗi. Tôi không thể cầm cự được nữa. Tôi nghĩ là tôi làm được, nhưng hóa ra không phải. Chuyện này quá sức tôi.”
“Thật sao?” Phản ứng đầu tiên của Zack là ngạc nhiên; sau đó đến thở phào. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình là một ông chủ khắt khe. Mặt khác, không còn món sandwich mayonnaise nữa.
Ơn trời.
“Là chồng tôi.” Christine ngập ngừng, đôi mắt nhờ nhờ của chị ta bắt đầu ướt nhòe. “Anh ấy... không còn như xưa nữa, anh biết đấy. Ban ngày anh ấy tới trung tâm chăm sóc trong khi tôi đi làm, nhưng đến đêm thì anh ấy bắt đầu trở chứng. Đi lang thang trong nhà cố tìm cách ra ngoài. Tôi ngủ không đủ giấc và kiệt sức. Bác sĩ bảo tôi nên nghỉ việc. Anh không biết tôi cảm thấy tệ thế nào đâu vì để anh phải thất vọng như thế này trong khi tôi lại rất thích làm việc cho anh.”
Rồi, giờ thì anh thấy thật hổ thẹn; anh ích kỷ không thể tin nổi. Zack lắc đầu và nói, “Xin chị đừng cảm thấy như thế. Không cần phải xin lỗi. Tôi rất tiếc về chuyện chồng chị. Tôi không hề hay biết. Tất nhiên là chị cần dành sức để trông nom ông ấy.” Bối rối vì cảm thấy có lỗi, anh nhận ra trông chị ta thực sự mệt mỏi, mắt thâm quầng. “À, mà chị cũng không phải lo đơn từ gì đâu. Tôi xử lý được.”
Christine nhìn anh, lóng ngóng lấy tay áo quệt giọt nước mắt chực lăn ra.
“Ôi Zack, anh thật tốt quá. Nhưng tôi không thể làm như thế với anh được. Tôi không thể để mặc anh tự xoay xở.”
“Này, điều gì quan trọng hơn, chuyện đánh máy và viết đơn hay là sức khỏe của chị? Mà tại sao chị không về nhà ngay đi?” Zack đứng dậy, với lấy chùm chìa khóa. “Đi nào, tôi đưa chị về.”
• • •
“Tôi biết là không có mấy khả năng nhưng cứ phải thử xem.” Giọng Zack McLaren vang lên trong điện thoại. “Chắc lúc này cô đã tìm được công việc khác rồi. Nhưng nếu cô vẫn chưa tìm ra, thì người tôi mới thuê vừa phải nghỉ việc. Tôi đang tìm người khác, và tôi nghĩ nên báo cho cô biết.”
Zack McLaren. Có phải là duyên số không? Ngồi vắt tréo chân trên sofa, Ellie đặt cốc trà xuống và nói, “Mới hai tuần mà chị ấy đã phải nghỉ việc ư? Như thể có phải anh là một ông chủ kinh khủng không?”
Nghe giọng anh có vẻ thích thú. “Không, tôi hứa đấy.”
“Vậy anh đang mời tôi đến phỏng vấn phải không?”
“Nếu cô vẫn còn quan tâm.”
Ellie mỉm cười. Nàng có quan tâm không nhỉ? Hai tuần trước nàng đã quyết tâm thoát khỏi sự giam cầm thân thiện mà đáng sợ ở Blance House. Nhưng sau khi sự lúng túng ban đầu vì phải gặp lại Michael qua đi, thì việc ở lại chỗ làm cũ cũng đâu có gì khó khăn. Bác sĩ của nàng trấn an rằng cảm giác mệt mỏi này là một phần trong giai đoạn đau buồn mà nàng đang trải qua. Đôi khi ta biết cần phải thay đổi nhưng lại không hội đủ sức mạnh để tạo ra sự thay đổi đó.
Nhưng giờ Zack McLaren đang gọi lại để trao cho nàng một cơ hội khác, vậy thì nàng sẽ đón nhận nó. “Ôi vâng, chắc chắn là tôi quan tâm rồi. Khi nào anh muốn gặp tôi?”
Nàng nghe anh nói, “Ngay khi cô muốn. Bây giờ thì sao?”
“Đồng ý.” Ellie vừa nghe vừa bò ra khỏi sofa, vẩy vẩy chân trái cho đỡ tê. Có thể khi tới nơi, nàng sẽ phát hiện ra mình không muốn làm việc cho người đàn ông này. Nhưng bản năng mách bảo nàng rằng nàng sẽ muốn.
• • •
Quỷ quái.
Quỷ quái.
Chính là nàng.
Cú sốc khiến Zack giật lùi khỏi cửa sổ trên gác. Cảm giác như anh vừa bị thụi một cú vào ngực... không, giống như ai đó lén tiến đến từ đằng sau và bất ngờ thực hiện động tác ép bụng với anh vậy. Anh không dễ bị sốc nhưng chuyện này thực sự làm anh bất ngờ. Cô gái hiện đang đi dọc phố Ancram chính là cô gái anh đã từng thấy ở Ivy. Lúc đó nàng đã để lại ấn tượng mạnh mẽ trong anh - khi đó là lúc nào nhỉ? Hơn hai tháng trước - tới mức anh vẫn còn nhớ được từng chi tiết của bữa trưa ấy. Thậm chí, anh đã khéo léo kết thúc cuộc gặp của mình để họ bước ra khỏi nhà hàng gần như cùng lúc. Đứng trên vỉa hè, anh đã nhìn nàng chui vào taxi với Tony Weston và lúc đó trong anh trào lên một thôi thúc không thể kiểm soát nổi, lao tới mở tung cánh cửa kia và lôi nàng ra.
Tất nhiên anh đã không làm vậy. Anh đã kiềm chế được bản thân. Thêm nữa, hành xử kiểu ấy thì anh cầm chắc bóc lịch. Và thế là anh đành đứng đó trong mưa, nhìn chiếc taxi biến mất cuối con đường, nghĩ bụng Tony Weston đáng tuổi bố nàng.
Nhưng giờ nàng đang ở đây, tiến về phía nhà anh ngay sau khi anh cho rằng mình không bao giờ gặp được nàng nữa, và nhiều khả năng là chưa đầy một phút nữa nàng sẽ bấm chuông. Bởi lẽ cô gái mặc áo sơ mi trắng và chiếc váy xanh bó ngang gối kia chắc chắn ăn vận để đi phỏng vấn.
Có nghĩa cô ấy phải là Ellie Kendall.
Mồm Zack khô khốc. Anh không muốn, không hề muốn tình cảm dây dưa với công việc một chút nào. Ai chả biết lằng nhằng với trợ lý riêng là chuốc họa vào thân.
Vậy anh phải làm thế nào trong tình huống này?