Yêu Anh Tới Tận Mặt Trăng Và...Quay Trở Lại

Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

Vụ tai nạn xe nghiêm trọng bảy năm trước đã làm bác sĩ Geraldine Caslte bị vỡ hông trái không bao giờ lành lại được. Giờ thêm chứng viêm khớp khiến tình trạng của bà càng thêm khó khăn. Theo cách nói của bà thì thật là chết giẫm. Đi lại làm bà đau đớn, cưỡi ngựa là chuyện dĩ vãng. Giờ đây những đôi giày cao gót chỉ là thứ để ngắm mà thôi.

Dẫu vậy, việc này cũng không thể ngăn cản bà mua chúng.

Từng là nữ hoàng giầy cao gót, thì sẽ luôn luôn là như thế.

Người đưa thư, trước đó không thể chuyển gói hàng cho ngôi nhà bên cạnh, đã để lại bưu phẩm cho Ellie. Geraldine vừa đi ăn trưa cùng một đồng nghiệp cũ về, giờ bà ghé qua văn phòng để lấy đồ.

“Cháu phải nhìn cái này mới được,” bà thốt lên. “Cháu sẵn sàng chết vì chúng đó!”

Đôi chân hay chiếc gậy chống bằng gỗ mun được chạm trổ đều không thể giảm bởi nét quyến rũ của bà. Ở tuổi sáu mươi mốt, phong thái bẩm sinh và dáng điệu người mẫu của Geraldine khiến tất cả đều phải ngoái nhìn mỗi khi bà bước vào phòng. Năm ngoái bà đã nghỉ hưu sau nhiều năm làm bác sĩ đa khoa.

Trong văn phòng, bà ngồi xuống và mở bưu phẩm.

“Ôi đây rồi, xin chào!” Nhấc nắp hộp lên, bà đón đôi giày như thể đứa con đã lạc mất từ lâu. “Nhìn này! Đẹp quá đi.” Bà nhấc đôi giày ra và âu yếm vuốt ve lớp vải da màu hoa cà mềm như bơ.

“Nếu bệnh nhân nói với cô là anh ta nói chuyện với mấy đôi giày”, Ellie nói, “cô sẽ chuyển anh ta sang bác sĩ tâm thần ngay ấy nhỉ.”

“Biết sao không? Có thể ta sẽ làm thế. Nhưng mấy thứ này thì khác.” Geraldine đang mải ngắm nghía những bông hoa bằng da màu bạc trên mặt giày. “Chúng là một tác phẩm nghệ thuật. Chúng đáng được ngợi ca!”

Bà thực sự đam mê mấy đôi giày. Đôi lúc bà thậm chí còn xỏ vào nhưng chỉ trong lúc đang ngồi thôi. Ellie nhìn bà kính cẩn đặt lại đôi giày vào hộp. “Cháu thích mấy đôi dép tông hơn.”

“Đó là vì cháu là người ngoại đạo,” Geraldine nói. “Hôm nay Zack đi đâu rồi?”

“Northampton ạ. Anh ấy sẽ về vào khoảng 6 giờ.”

“Cháu ở đây được gần một tháng rồi nhỉ.” Đôi mắt Geraldine sáng bừng lên khi bà quan sát nàng. “Có thích không?”

“Hẳn rồi ạ. Không còn bị chèn ép trên tàu điện ngầm nữa,” Ellie vui vẻ nói. “Đó là cái sướng nhất!”

Bà nhướng một bên lông mày. “Thế thôi à?”

“Và hằng ngày được gặp Elmo.”

“À, cái đó thì khỏi nói.” Trông Geraldine thích thú. “Ta đang nghĩ đến Zack nhiều hơn. Không phải được gặp nó hằng ngày cũng là một phần thưởng sao?”

Từ khi nghỉ hưu, Geraldine trở thành tỉ phú thời gian và bà có trí tò mò vô biên. Bà giống như chuyên gia tư vấn, không ngừng tìm kiếm các vấn đề để giải quyết. Có thể vì bà là bác sĩ, chẳng câu hỏi nào làm bà ngượng ngùng khi đặt ra cả. Đây không phải lần đầu tiên bà cố tìm hiểu xem Ellie có đang âm thầm mê mẩn Zack hay không.

“Làm việc với anh ấy rất dễ chịu,” Ellie kiên nhẫn nói.

“Đừng quên là nó cũng đẹp trai ngời ngời nữa.”

“Bề ngoài không phải là tất cả mà.”

“Nhưng cháu chưa có bạn trai.” Geralaine đã phát hiện ra cả chuyện này. “Chắc chắn là cháu phải thấy nó hấp dẫn chứ.”

“Vâng, nhìn anh ấy cũng hay hay. Nhưng chỉ thế thôi.” Ellie nhún vai. “Thật đấy ạ.”

“Cháu nói thật lòng đó à? Thật là đáng thất vọng.” Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Geraldine. “Ôi,” bà hớn hở nói. “Hay là cháu đồng tính?”

Câu hỏi của bà gợi lại ký ức vừa cay đắng vừa ngọt ngào trong nàng; mỗi khi Jamie muốn ân ái mà nàng không muốn, anh luôn trả đũa nàng bằng kiểu đùa cợt thế này, “Sao em lại không muốn anh được nhỉ? Em đồng tính hả?”

Nhưng đấy là hồi trước. Còn bây giờ là bây giờ. Ellie mỉm cười đáp, “Không ạ.”

“Ôi chán thật. Bạn ta có đứa con gái cũng đồng tính. Ta tưởng có thể giới thiệu hai đứa.”

“Cháu rất tiếc.”

“Zack đáng yêu lắm, ta chỉ định nói thế thôi.”

“Cháu chắc là Louisa cũng nghĩ thế.”

“Ôi, con bé đấy à.” Geraldine nói giọng khinh miệt; bà không thể tỏ ra nhiệt tình với những ai không yêu quý Elmo nhiều như bà. “Nó có thể kiếm được người khác tốt hơn. Tuần trước ta đang ở ngoài vườn thì chứng kiến nó lên cơn hoảng loạn vì thấy lông chó trên váy. Nghe nó kêu mà cứ tưởng bị rắn cắn ấy, loạn hết cả lên.” Một lát sau bà nói thêm, “Cháu dễ thương hơn Louisa nhiều. Cả xinh hơn nữa.”

“Nhưng cháu không có dự định gì với Zack cả.” Ellie nói rõ. “Và anh ấy biết thế. Cho nên anh ấy mới thuê cháu.”

“Cháu nói chuẩn đấy, cháu yêu.” Nhận ra mình đã đuối lý, Geraldine đóng cái hộp giày lại và chuẩn bị đi. “Ta thua rồi.”

• • •

“Giá mà anh không có vợ nhỉ,” Roo thì thầm.

“Niall siết chặt vòng tay quanh eo cô và kéo cô lại gần. “Anh cũng ước thế.”

Roo nhắm mắt. Bây giờ là chiều thứ Tư, lúc trưa anh gọi điện nói là đang trên đường đến. Nhờ trí tưởng tượng quá phong phú của mình, cô tự thuyết phục bản thân rằng có điều gì đó quan trọng đã xảy ra, anh đã nhận ra anh không thể sống thiếu cô, anh sẽ bỏ Yasmin... hoặc, tốt hơn là, Yasmin đã quyết định cô ta muốn kết thúc cuộc hôn nhân này, vì khi đó Roo và Niall sẽ không phải cảm thấy tội lỗi...

Nhưng giống như những ảo tưởng hạnh phúc, điều đó đã không thành sự thực. Khi Niall, tới nhà, Roo nói như hụt hơi, “Có chuyện gì vậy?”

Và Niall, nắm chặt tay cô, kéo cô lên gác vào phòng ngủ, đáp “Cả ngày nay anh cứ nghĩ tới việc này suốt.”

Câu nói đó nghe thật bùi tai, tất nhiên là thế rồi. Việc anh ta khao khát đưa cô lên giường cũng đáng yêu và lãng mạn đấy. Chỉ có điều nó không như cô mong đợi vì cô đã hiểu sai sự phấn khích trong giọng nói của anh ta trên điện thoại và chuẩn bị tinh thần cho thứ gì đó, hơn thế này...

Nhưng dù sao cảm giác vẫn tuyệt.

“Này, em vẫn ổn chứ?”

Có một điều chắc chắn là, cô không thể nói cho anh ta biết vấn đề là gì. Thế thì trông cô sẽ thảm hại lắm.

“Em cảm thấy rất tuyệt.” Một trong những lý do Niall bị cô hấp dẫn là sự tự tin của cô. Roo dùng móng tay vờ cào lên ngực anh ta, rồi dùng đầu lưỡi trêu đùa trên miệng Niall. “Đêm qua em bắt tay vào viết một bài hát về anh.”

“Thế à?” Trông anh ta có vẻ hài lòng. “Bài đó thế nào?”

Roo hắng giọng và bắt đầu hát. “Khi hai ta ở bên nhau, em thấy rất thực... anh phải biết em là điều tuyệt nhất đến với anh...” Cô lắc đầu. “Em vẫn đang viết tiếp. Anh phải đợi đến lúc xong đã.”

Niall hôn cô. “Nghe tuyệt lắm. Em đúng là cự phách.”

“Em biết mà.” Một ngọn gió nhẹ làm rung rinh bức rèm bằng vải linen màu ghi nhạt và mọi ý định tốt đẹp của Roo cũng bay qua cửa sổ. “Thế bao giờ anh bỏ vợ?”

“Này,” anh ta quay mặt cô lại phía mình, nhẹ nhàng lắc đầu. “Anh cứ tưởng bọn mình không nói chuyện này nữa.”

Kiên trì chưa bao giờ là điểm mạnh của Roo. “Em chỉ muốn hai ta ở bên nhau một cách đàng hoàng.”

“Và mình sẽ như thế. Anh yêu em,” Niall nói. “Nhưng vụ này tế nhị lắm. Chúng mình không vội được.”

“Tại sao không cơ chứ?” Nghe thật ngớ ngẩn nhưng cô không kiềm chế được; cô cũng yêu anh ta.

“Vì không có lợi cho anh. Đám luật sư sẽ tha hồ chỉ trích anh.” Anh ta ngó qua vai cô để xem đồng hồ. “Anh phải về làm việc đây.”

“Yasmin là người thế nào?”

“Anh nói với em rồi mà. Chúng mình không nói chủ đề này được không?”

Ra vẻ ngây thơ, Roo hỏi, “Cô ta làm việc ở đâu?”

“Em yêu, thôi đi. Em không cần phải biết việc đó.”

Trừ việc là tôi đã biết rồi. Bụng cô thắt lại khi anh ta trườn khỏi người cô và trèo xuống giường. “Có lẽ cô ta cũng dễ thương.”

“Không phải đâu.”

“Tối nay về nhà anh sẽ làm gì?”

“Em thật sự muốn biết sao?” Niall bắt đầu mặc quần. “Rồi, thủ tục là thế này. Anh về nhà, xem có gì ăn không. Thỉnh thoảng cô ta mới chịu nấu nướng, còn nhìn chung là không. Cho nên anh tự rán trứng, mở mấy thứ đồ hộp, hoặc là nấu đồ trong lò vi sóng. Anh làm gì thì Yasmin cũng sẽ ca cẩm. Rồi anh chơi với Benjamin và cô ta lại tiếp tục than thở. Nếu anh cố cho đống bát đĩa vào máy rửa, cô ta sẽ bảo là anh làm sai hết cả rồi. Nếu anh ngồi xuống xem ti vi, em có thể đảm bảo là cô ta sẽ sai anh đứng dậy đi đổ rác. Về cơ bản, cô ta chỉ trích anh không ngớt. Đấy tóm lại đó là cuộc hôn nhân cổ tích của bọn anh.” Giờ anh ta đã mặc xong áo sơ mi và đang khoác nốt áo khoác. “Tin anh đi, đời anh chẳng vui vẻ gì đâu.” Mặc đồ xong xuôi, anh ta quay lại giường và cúi xuống hôn cô. “Ngoại trừ lúc anh ở bên em.”

Sao mọi thứ không thể thẳng băng được nhỉ? Tại sao Niall ấy không phải người độc thân? Roo đau đớn nghĩ đến sự bất công đó, nên cố níu anh ta lại một chút. “Bao giờ em mới gặp lại anh? Thứ Bảy nhé?”

“Ôi giá mà anh được gặp em hôm đó.” Niall xoa mái tóc ngắn bù xù của cô. “Nhưng hôm đó là sinh nhật Yasmin. Cô ta cứ lải nhải mãi chuyện bọn anh phải đi chơi đâu đó. Anh không muốn,” anh ta nói tiếp, “nhưng anh không thoát được vụ này.”

Cô thấy nôn nao. “Bọn anh đi nghỉ à?”

“Không phải đi nghỉ. Chỉ là cuối tuần ở Norfolk thôi.”

“Ở khách sạn à?”

“Với mấy người bạn. Họ cũng có con nữa, cho nên anh phải mang bịt tai theo.” Niall nhăn nhó. “Sẽ là ác mộng đấy. Nhưng anh biết làm thế nào được?”

Roo nhìn anh ta chằm chằm. Nửa thấy thương xót cho anh ta, nửa thấy ghen tức.

Niall đã hứa với cô là anh ta và Yasmin không còn ngủ với nhau nữa, nhưng cô vẫn phải hỏi. “Nếu là sinh nhật của cô ta, liệu cô ta có muốn anh làm tình với cô ta không?”

“Cái gì, thay đổi thói quen cả đời ư?” Anh ta cười phá lên. “Không đời nào. Kể cả có đi nữa, anh cũng sẽ giả vờ ngủ. Nhưng cô ta không làm thế đâu, anh hứa với em đấy. Nghe này, cuối tuần vui vẻ nhé. .Anh sẽ cố hết sức chịu đựng qua cuối tuần này, thứ Hai anh sẽ gọi em. Có thể tối anh sẽ qua. Được không?” Hôm nay mới là thứ Tư. Khi ta khao khát muốn ở bên ai đó từng giây từng phút mỗi ngày, phải đợi hẳn năm ngày mới được gặp lại thì quá là đau khổ.

Nhưng cô còn lựa chọn nào nữa? Anh ta là tình yêu của đời cô và so với việc không bao giờ được gặp lại anh ta, thì việc này cũng vẫn còn ở mức có thể chịu đựng.

Và để tỏ ra bất cần, bù cho lúc đầu khao khát, Roo nhìn xa xăm lẩm bẩm, “Thứ Hai, thứ Hai... có thể em có việc...”

“Được, thế thì để thứ Năm vậy.”

Trời ơi, thế thì là cả một tuần không gặp nhau. Roo đầu hàng ngay lập tức và vòng tay qua cổ anh ta. “Thế thì thứ Hai đi.” Vừa hôn, cô vừa nói, “Kế hoạch gì thì em cũng sẽ hủy hết.”

Niall mỉm cười. “Tốt.”

Nguyên tác: To the Moon and Back, Dịch giả: Đoàn Thị Thanh Mai
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.