“Jamie? Anh có ở đó không?” Nàng không nói thành tiếng, chỉ là trong mà thôi. Nhưng dù sao anh cũng sẽ nghe thấy.
“Anh luôn ở đây mà.” Anh xuất hiện trong phòng khách, nhe răng cười và đi chân trần. “Anh giống như tay Lurch trong phim Addams Family ấy. Em gọi anh à?”
“Trông anh đẹp trai hơn tay Lurch đó.” Ellie chờ đợi. “Tới lượt anh khen em xinh đấy.”
“Em biết điều đó rồi mà. Đó là cái váy anh thích.”
Hai người đã phát hiện ra cái váy này ba năm trước trong tủ bày hàng của một cửa hiệu nhỏ ở Totnes. Kiểu cách đơn giản, bằng lụa trơn không bóng, màu xanh lông công, cổ và viền váy có họa tiết in tay màu vàng và xanh ngọc. Đó là một chiếc váy đẹp và nàng đã mặc nó khi hai người ra ngoài ăn tối nhân dịp sinh nhật cuối cùng của anh.
“Lý do chính anh thích cái váy này là vì anh phát hiện ra chỉ cần một tay cũng cởi được phéc-mơ-tuya của nó.”
Jamie nói điềm đạm, “May mà tối nay anh ở nhà. Anh không muốn cái váy của em tuột phec mơ tuya khi em đang ra ngoài với sếp em đâu đấy.”
Ellie bóp tuýp son bóng. “Em ghét phải nói thẳng với anh nhưng anh không hiện diện ở đây. Thời tuột phec mơ tuya của anh đã qua rồi.”
“Anh biết.” Anh nhìn nàng thoa một lớp son bóng lên môi. “Đó có phải cây son có vị mơ không?”
“Vâng.” Cổ họng Ellie thắt lại, anh từng hôn lên môi nàng, cố tình dính hết son lên môi anh.
“Đừng khóc. Em sẽ làm hoen hết lớp trang điểm mất.”
Nói thì dễ. Nàng quẳng tuýp son bóng vào túi xách và nói, “Em đi đây.”
“Đi vui vẻ nhé.” Mặt Jamie dịu lại. “Anh nói thật lòng đấy. Anh muốn em vui.”
Một bữa tối phù phiếm ở khách sạn Claridge khu Mayfair. Có gì mà nàng không sẵn lòng đánh đổi để nàng và Jamie có thể cùng ăn tối ở đó? Rồi, dừng ngay, đừng nghĩ về chuyện này nữa “Ừ, tạm biệt anh.”
• • •
Zack không phải Jamie nhưng anh gây được một ấn tượng nhất định. Khi chiếc taxi dừng lại trên phố Brook, Ellie nhìn lướt qua hình ảnh phản chiếu của hai người trên cửa kính cửa hiệu Vidal Sasson đối diện khách sạn Claridge. Nàng trông đẹp hơn ngày thường và Zack, trong bộ vest đen, thực khiến cho người khác phải ngoái nhìn. Một cô gái mải ngắm anh đến mức không để ý đường và bị trượt chân, suýt té nhào vào rãnh nước.
Zack, không nhận ra nguyên nhân cô gái bị vấp, đặt bàn tay che chở lên eo Ellie và nói, “Cẩn thận đấy, mấy cái lề đường này không an toàn lắm đâu.” Anh dẫn nàng đi qua đường về phía khách sạn và nàng nhìn thấy bóng hai người trên một cửa kính khác.
Kìa, nhìn chúng tôi xem, tiến về cửa chính của khách sạn Claridge như một cặp đôi lộng lẫy trong quảng cáo của Chanel, nếu mấy cô gái trong quảng cáo của Chanel, từng đi giày màu xanh ngọc của Topshop và đeo lược cài tóc đính đá của Primark. Ừm, cũng chẳng biết được, có khi thế thì sao.
Hai người sang đường. Ellie dừng lại để nhìn lên hàng cờ treo ngoài cửa khách sạn. Các nguyên thủ quốc gia đều ở đây. Gia đình hoàng gia cũng ở đây. Thử nghĩ xem bao nhiêu con người nổi tiếng đã bước qua chiếc cửa xoay kia và...
“Ôi, chào chị! Chị là Ellie phải không? Hay thật, tôi đang chiêm ngưỡng chiếc váy của chị thì nhận ra chị đã ghé qua sa lông! Cái lần chị qua cùng bạn chị ấy.”
Đó là Yasmin Brookes. Thời gian như vừa tua nhanh vừa tua chậm trong khi Ellie đánh giá tình hình. Nàng chưa bao giờ gặp Niall nhưng Roo đã cho nàng xem ảnh của anh ta. Người đàn ông đi cùng Yasmin chắc chắn là Niall. Trời đất, đi chơi với vợ ư, hắn đang nghĩ gì vậy?
“À, chào anh.” Yasmin nhìn lưới qua Zack. Ellie vội vã xen vào trước khi cô có thể đi đến nhưng kết luận khiến nàng ngượng ngùng. “Đây là sếp tôi. Chúng tôi đi dự một sự kiện của doanh nghiệp.”
“Ở khách sạn Claridge ư? Tuyệt thật! Tôi thích cái váy của chị quá. Đây là Niall, chồng tôi.”
Trong lúc Niall gật đầu niềm nở với hai người, Yasmin nói với anh ta, “Lúc ở sa lông bọn em nói chuyện vui lắm, ba người bọn em. Em kể với anh về bạn của Ellie rồi đó. Cô ấy là cái người trông giống ca sĩ nhạc pop Daisy Deeva. Nhớ nhóm Three Deevas mấy năm trước không? Tất nhiên không phải là cô ấy Nhưng trông vẫn xinh!”
Mặt Niall đông cứng lại; mắt anh ta chiếu từ Yasmin sang Ellie, hàm anh ta nổi gân còn cổ thì đỏ rần lên khi nhận ra nàng là ai. Ellie cười đáp lại anh ta, thích thú khi thấy anh ta lo lắng. Đây chẳng phải là sung sướng trên sự đau khổ của người khác sao? Tuyệt!
Nàng nói to, “Cô ấy xinh,” và nhìn cục yết hầu của Niall nhấp nhô như con vịt cao su trong sóng vỗ bập bềnh.
“Thế tối nay cô ấy trông con cho chị để chị ra ngoài à?”
Ôi trời, gậy ông đập lưng ông là đây. Ellie vội nói, “Vâng vâng. Thế tối nay hai người đi đâu đây?”
“À, bù khú với bạn bè ở quán rượu trên phố South Molton ấy mà. Được đi chơi buổi tối thích nhỉ? Ellie có con gái anh ạ,” Yasmin giải thích cho Niall. Cô quay sang Ellie. “Tôi xin lỗi, tôi quên mất tên cháu rồi...?”
Ôi, chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt… Tim Ellie đập thình thịch, nàng không thể nhớ nổi, nàng không tài nào nghĩ ra được và Zack đang nhìn nàng vẻ không hiểu... ôi cứu với, trời ơi, con nàng tên là gì vậy?
“Nhớ ra rồi! Alice!” Cái thở phào của Yasmin chẳng thấm tháp gì so với cái thở phào của Ellie. “Nói thật nhé, tôi ghét những lúc thế này. Có con vào là thế phải không? Đầu óc cứ nhớ nhớ quên quên!”
Cú chết hụt làm Ellie phát ốm. Alice, đúng rồi, ơn trời là một trong hai người cũng nhớ ra. Nàng cố nặn một nụ cười và vui vẻ nói, “Khỏi nói. Tôi nhiều khi còn chả nhớ được tên mình ấy chứ!” Nàng chỉ sang Zack. “Hay tên anh chàng đứng đây.”
• • •
Vào đến bên trong, Zack nói, “Tôi cho rằng bạn cô, Roo, không trông trẻ tối nay.”
“Không.” Anh nghe thấy tiếng tim nàng vẫn đang đập thình thịch trong ngực như con khỉ cố thoát khỏi chuồng không nhỉ?
“Tôi hy vọng điều đó không có nghĩ là cô đã để Alice ở nhà một mình.”
“Ôi, con bé không sao. Miễn là có một chai rum và điều khiển ti vi trong tay là nó vui rồi. Nó già trước tuổi nhiều lắm.” Ellie ngó qua vai, kiểm tra lại xem Yasmin và Niall có đi theo họ qua cửa xoay hay không. Không, an toàn rồi. Nàng thở hắt ra và nói, “Cảm ơn anh đã giúp tôi thoát khỏi họ nhé.”
“'Không có gì.” Zack đã khéo léo can thiệp, giải thích là hai người bị muộn và cần phải vào bên trong ngay. “Mặc dù tôi phải nói là, trong vài giây tôi cũng suýt bị lừa. Tôi đã bắt đầu tự hỏi liệu đó có phải là một thành viên gia đình khác mà cô chưa từng kể với tôi hay không.”
“Tôi không có con. Thề đấy.”
“Tôi cũng cho là thế, khi cô không thể nhớ được tên con mình.”
“Ôi Chúa ơi.” Ellie co người lại. “Rõ ràng thế kia à?”
“Chỉ với người biết chắc là cô không có con thôi. Tôi không nghĩ họ nhận ra đâu.”
“Phù. Dù sao thì, tôi sẽ không bao giờ gặp lại họ nữa.” Nàng xem đồng hồ. “Chúng ta muộn chưa? Đi lên luôn nhé?”
“Còn vài phút.”
“Ý anh là anh muốn nghe chuyện tôi tạo ra đứa con tưởng tượng như thế nào ấy hả?”
“Muốn chỉ là cách nói giảm thôi,” Zack nói.
“Được rồi, tôi sẽ kể cho anh, nhưng cũng chẳng hay ho gì.” Ellie hít một hơi sâu. “Niall là gã có vợ mà hồi trước Roo từng lăng nhăng. Cô ấy tìm ra chỗ vợ hắn làm và bắt tôi đi cùng để xem liệu Yasmin có phải là cơn ác mộng như Niall nói không. Lúc đó việc tôi giả bộ có con là một ý hay, để chúng tôi có thứ gì đó nói chuyện với nhau. Cuộc trò chuyện cũng hay, cho đến mục sinh nở.”
Zack nghiêm túc nói, “Tôi nghe nói chuyện ấy cũng hơi đau.”
“Vâng, nhưng tôi dũng cảm lắm. Dù sao thì anh cũng vừa gặp cô ấy rồi đấy. Yasmin dễ thương. Nhưng Roo không chịu công nhận điều đó. rồi tuần trước cô ấy mới phát hiện ra mình không phải là cô bồ duy nhất của hắn. Thế là cô ấy đá Niall và giờ đang mải mê biến mình thành nữ tu.”
“Gã đó là kiểu người không phản bội vợ mình thì không được. Hay nhỉ.” Biểu hiện của Zack cho thấy rõ cảm xúc của anh về chủ đề này. “Tôi hy vọng anh chàng của cô không như thế.”
“Không, anh ấy không như thế.” Vì nàng vẫn chưa nói rõ chuyện của nàng và Todd, nên cũng không thể nói với anh về thảm họa Todd-và-Roo.
“Anh ấy không phiền khi cô đi với tôi tối nay chứ?”
“Anh ấy không phiền đâu.” Ít nhất chuyện này thì đúng.
“Tốt. Có lẽ chúng ta nên đi lên thôi.” Trong khi Zack dẫn nàng ra thang máy, bàn tay anh cọ vào cánh tay nàng và Ellie thấy da nàng râm ran. Kỳ lạ thật; nàng chưa bao giờ có cảm giác này trước đây. Ngay lúc ấy, cửa thang máy mở ra và anh nghiêng đầu, nở một nụ cười ý bảo nàng vào trước. Trong tích tắc nàng cảm thấy bụng mình thắt lại. Ôi Chúa ơi, thôi đi, nàng thiếu kinh nghiệm tình trường đến vô phương cứu chữa, và nỗ lực trở lại đầu tiên của nàng đã biến thành thảm họa. Đừng nói là nàng chuẩn bị lao vào một cuộc tình vô vọng, lại còn với sếp của nàng chứ không phải ai khác, như sự thế chỗ cho cuộc tình trước đây. Thật xấu hổ. Thật thảm hại. Vênh lệch một cách tuyệt đối và bẽ bàng.
Rồi, việc này sẽ không xảy ra. Vượt qua đi. Nàng sẽ dừng nó lại ngay trước khi nó kịp xảy ra.
Chỉ có điều... đừng để nó xảy ra.