Yêu Anh Tới Tận Mặt Trăng Và...Quay Trở Lại

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

“Anh ra mở cửa nhé?” Sáng thứ Bảy, chuông cửa reo đúng lúc Ellie đang bận chà đôi dép Havaianas ưa thích của nàng trong bồn.

Todd nhấn nút máy bộ đàm và chờ đợi.

“Tớ nè.” Giọng Roo lanh lảnh trong bộ đàm. “Tớ sắp có một nhiệm vụ tối mật. Đi cùng không?”

“Đề nghị hay đấy.” Todd bắt chước vẻ mặt ấn tượng của Sean Connery. “Đi con Aston Martin cổ điển của tôi nhé?”

Một giây im lặng, rồi có tiếng nói, “James Bond, anh đấy ư?”

“Em yêuuuu, anh e rằng đây là thông tin mật. Anh có thể nói cho em biết, nhưng sau đó anh sẽ phải quyến rũ em.”

“Mở cửa cho cô ấy đi.” Ellie vặn vòi nước và rửa sạch xà phòng vương trên đôi dép xỏ ngón màu hồng của nàng; chuyện ly kỳ đây; bạn cũ và bạn mới của nàng sẽ làm thân với nhau như thế nào nhỉ?

Roo nhảy mấy bước lên gác và bước vào căn hộ trong chiếc áo kẻ ca rô đen trắng, váy bò trắng cùng đôi giày đen hiệu Uggs.

“Tôi đoán được anh là ai rồi.” Cô ve vẩy ngón tay về phía Todd. “Mà anh có con Aston Martin nào thật không?”

“Xin lỗi.”

“Thấy không? Giờ tôi thất vọng rồi. Trông anh cũng chẳng giống Sean Connery chút nào.”

“Tôi trẻ hơn ông ấy. Và hài hước hơn.” Todd nói. “Ngoài ra, tôi không hói.”

“Sao lại có vụ này?” Ellie dùng giấy nhà bếp vỗ vỗ lên đôi dép xỏ ngón cho khô rồi đi vào.

“Này nhé, tối qua Niall ghé nhà tớ. Lúc anh ấy vào nhà vệ sinh tớ đã tìm thấy một danh sách mua hàng trong túi áo khoác. Chả có gì hấp dẫn, chỉ có bỉm, khăn ướt trẻ con và mấy thứ đồ thôi. Nhưng nét bút là của con gái, viết lên tờ giấy nhắn trên mép có in tên của một thẩm mỹ viện.” Roo nheo mắt như kiểu thám tử. “Niall không chịu nói cho tớ vợ anh ấy làm ở đâu. Cho nên buổi sáng tớ đã gọi đến thẩm mỹ viện và hỏi xem hôm nay Yasmin có ở đó không... và có! Đoán xem! Tớ đã hẹn cô ta chiều nay! Chúng ta cùng đi nhé!”

Ellie nhăn mặt. Làm sao có thể cho đây là một ý tưởng hay ho cơ chứ?

“Niall là ai?” Todd nói.

Roo nhìn anh. “Bạn trai tôi.”

“Anh ta có vợ rồi à?”

“Ừ, nhưng cô ta tệ lắm.”

“Còn có con nữa?”

“Đấy là lý do duy nhất anh ấy ở lại với vợ.”

“Sao cô lại đi lăng nhăng với một người có vợ cơ chứ?”

“Tôi yêu anh ấy. Anh ấy cũng yêu tôi.”

“Tự trọng của cô đâu rồi?”

Roo cứng người. “Anh bị làm sao đấy?”

“Này, nói chuyện khác được không?” Ellie muốn xoa dịu tình hình.

“Không, để yên đấy.” Todd quay sang Roo. “Lúc tôi còn nhỏ, bố tôi cũng tằng tịu với người đàn bà khác. Ông ta đã bỏ rơi hai mẹ con tôi. Tôi chỉ nghĩ rằng phá hoại hôn nhân của người khác là việc làm tồi tệ thôi.”

Roo chống chế. “Tin tôi đi, hôn nhân của Niall đã tụt dốc từ lâu trước khi tôi xuất hiện kia.”

“Thế sao cậu phải hẹn cô ta ở chỗ đó?” Ellie hỏi.

“Vì tớ muốn gặp cô ta. Tớ chỉ muốn tự mình xem xem cô ta là người như thế nào thôi. Tớ sẽ không làm gì đâu.” Roo cam đoan. “Cô ta sẽ không biết tớ là ai đâu. Ôi, đi cùng tớ đi,” cô van nài. “Nếu đi hai người sẽ dễ nói chuyện hơn. Rồi cậu có thể nói cho anh đây biết rằng tớ không hẳn là một con quỷ cái.”

Todd lạnh lùng. “Anh đây tự quyết định được nhé, cảm ơn.”

Ôi trời. Mở đầu dông tố đây.

• • •

Thẩm mỹ viện nằm ở khu Hampstead. Nhìn bên ngoài, nơi này sơn toàn tông màu kem và hông không bắt mắt lắm. Vào bên trong, mùi hương thật tuyệt vời. Ellie chưa bao giờ tới thẩm mỹ viện; nếu được chọn tiêu ba mươi bảng thế nào, thì lần nào nàng cũng sẽ chọn một chai xà phòng bọt dùng để tắm bồn và một cái áo mới. Vụ tẩy lông hay làm móng thì nàng tự xử lý. Nhưng giờ chuyện đó đâu có quan trọng. Hai người đang đi làm nhiệm vụ. Roo lo lắng hơn vẻ bề ngoài nhiều. Người phụ nữ đứng sau quầy lễ tân với khuôn mặt lạnh băng đáng sợ và mái tóc buộc gọn ra sau có thể là vợ của Niall.

“12 rưỡi... để tôi xem nào...” Cô miết móng tay sơn màu đỏ thẫm trông thật dữ tợn của mình dọc cuốn sổ lịch hẹn. Đây rồi. Các chị ngồi đi, Yasmin ra bây giờ đây.”

Vậy là không phải bà chúa tuyết.

Hai người ngồi quan sát một trong những khách hàng đang làm móng. Chưa đầy hai phút sau, cánh cửa sa lông bật mở, một cô gái ngoài hai mươi tuổi lao vào, một tay xách mấy bịch tã và tay kia xách theo túi đồ mua ở cửa hàng thuốc Lloyds. Quẳng tất cả vào phòng trong, cô quay trở lại. “Chào các chị, xin lỗi bắt các chị đợi, tôi phải tranh thủ ghé mấy cửa hàng một chút. Tôi là Yasmin. Ồ, nếu đổi kiểu tóc thì chị giống hệt cái cô ca sĩ mấy năm trước. Tên là gì ấy nhỉ... Daisy Deeva.”

“Ai cũng bảo tôi thế.” Roo nhăn mặt. “Tôi nhìn thấy cô ta một lần rồi, ở Selfridges. Cô ta đang mua cái mũ trông xấu tệ.”

“Chả phải lo đến tiền nhỉ?” Yasmin có vẻ không phải là một cơn ác mộng. Luôn tươi cười thân thiện, cô có mái tóc lượn sóng màu vàng mật ong và đôi mắt đẹp. Nghe nói các chị đặt lịch riêng với tôi. Có phải các chị biết một trong những khách quen của tôi không?”

Bị bất ngờ, có lẽ bởi sự dễ thương của cô, Roo nói, “Ờ...”

“Tối qua chúng tôi đi bar,” Ellie xen vào, “Có cô ở bàn bên kể chuyện với bạn là cô làm móng tuyệt lắm. Tôi thấy móng cô ấy cũng đẹp, thế là tôi hỏi cô ấy chỗ làm của cô.”

“Ôi thế à, hay thật! Không biết là ai nhỉ?” Yasmin rạng rỡ vì vui sướng, cô nói, “Hy vọng các chị cũng sẽ hài lòng.”

Mấy phút sau họ toàn nói về chuyện móng trong khi Yasmin làm cho Roo. Ellie nhìn đôi tay của cô thoăn thoắt tẩy sơn bôi kem chống ẩm, chà dung dịch có hạt tẩy da chết, rồi thoa một loại dầu đặc biệt lên phần móng và lớp da xung quanh. Cuối cùng Roo nói, “Tôi thấy cô mua tã lót. Cô có em bé rồi à?”

Yasmin cười tươi. “Mấy cái tã này mà tôi dùng thì nhỏ quá. Vâng, chúng tôi có một cháu trai, Benjamin. Bảy tháng. Cháu yêu lắm.” Đôi mắt cô ngời sáng. “Tôi cũng không tin nổi cuộc sống chúng tôi lại khác đến thế khi cháu ra đời. Còn chị?”

“Con á? Tôi á? Không.” Roo lắc đầu, rồi chợt nhận ra chuyện trẻ con có thể giúp ích cho mình. Cô chỉ Ellie và nói, “Cô ấy có một đứa.”

Tuyệt thật. Cảm ơn nhiều.

Yasmin quay sang nàng. “Vậy sao? Trẻ con yêu lắm phải không chị? Chị có cháu gái hay cháu trai?”

“Con gái.” Ellie gật đầu và cầu mong bọn họ không chuyển sang chủ đề sinh đẻ. “Cháu được năm tháng rồi. Cháu tên Alice.”

“À, dễ thương quá.” Yasmin vui vẻ nói, “Mà cũng vất vả đấy, phải không? Chồng chị có giúp được nhiều không? Hay cũng vô dụng như chồng tôi thôi?”

May mà cô đang chú ý vào công việc trên tay nên không nhìn thấy mi mắt Roo dựng đứng lên.

Ellie nói, “Chẳng được mấy. Bọn họ đều vô dụng cả, phải không?”

“Ôi trời khỏi phải nói! Hôm qua chồng tôi lẽ ra phải đi mua bỉm, thế rồi sao? Nửa đêm mời mò về nhà, nói là phải làm muộn, đúng là nói láo. Hắn chẳng làm việc đâu. Tôi biết tỏng hắn đã ở chỗ nào!”

Roo nuốt nước bọt.

“Ở đâu cơ?” Ellie hỏi.

“Tất nhiên là đi chơi với bạn bè rồi! Cái kiểu tối-thứ-Sáu-tụ tập với-bạn-bè ấy. Anh ta không bỏ được thói quen đấy. Thực ra tôi cũng chả thấy phiền, nhưng mà đã hứa là về nhà sẽ mua bỉm và giấy ướt cho con rồi.” Yasmin lắc đầu. “Đàn ông là thế đấy. Không làm được nhiều việc cùng lúc như phụ nữ chúng ta, chị nhỉ?”

Ellie nhìn chiếc nhẫn cưới mỏng mảnh lóng lánh trên bàn tay trái của Yasmin. “Ông chồng cô thay tã thế nào?”

Yasmin mỉm cười, “Có lần thay được ba phần tư cái tã. Tôi kể chị nghe, cảnh đó đáng xem lắm. Cứ tưởng mình đang xem hắn phá bom. buồn cười lắm. Giờ tôi bọc tay chị trong khăn ấm để kem dưỡng ẩm ngấm nhé. Chị chọn màu sơn móng tay đi...”

“Nhưng đôi lúc cũng phải làm chứ.” Ellie nhíu mày. “Ý tôi là như hôm nay, trong lúc cô phải đi làm ấy.”

“Ôi, hắn có trông con đâu.” Lại một sự cam chịu. “Niall thích ngủ nướng vào sáng thứ Bảy. Tôi phải để Benjamin ở nhà mẹ tôi trước khi đi làm đấy chứ.”

“Hay nhỉ.” Ellie lẩm bẩm khi Yasmin đi ra gặp khách hàng khác. Roo hẳn phải đau đớn lắm khi phát hiện ra vợ của bạn trai cô lại dễ thương đến thế.

“Thấy không? Tớ đã bảo cậu cô ta là ác mộng mà.” Roo thì thầm. “Cô ta chỉ thích kiểm soát thôi.”

• • •

Todd vừa đợi hai người trong quán rượu vừa xem tennis trên màn hình ti vi treo tường cỡ lớn.

“Sao? Thế nào rồi?”

“Tôi làm móng xong rồi.” Roo cho anh xem tay cô. “Thực ra, cô ta làm cũng khá.”

“Ơn trời.” Giọng Todd đầy mỉa mai. “Cô ta thế nào?”

“Đáng yêu,” Ellie nói.

“Ôi tớ xin, thế là không công bằng.” Roo lắc đầu. “Cô ta chỉ giả vờ dễ thương vì cô ta đang làm móng cho tớ thôi. Cô ta đang ở chỗ làm, tớ là khách hàng, đương nhiên cô ta phải giả bộ rồi. Nhưng cậu cũng biết cô ta thực sự thế nào mà.”

“Cô ấy tuyệt” Ellie nhấn mạnh. “Vui vẻ, nhiệt tình, làm việc hết mình. Cậu muốn tớ nói thực lòng không?”

“Không.” Roo mân mê chiếc kính râm.

“Có vẻ Niall là thằng tồi.”

“Cậu thành kiến quá.”

“Vì hắn là thằng tồi thật.”

“Giá mà tớ không đưa cậu đi cùng.”

“Yasmin cứ như mẹ đơn thân ấy.” Ellie tiếp tục. “Cô ấy phải làm mọi thứ trong khi hắn chẳng làm gì cả.” Sao mà Roo không nhận ra cơ chứ?

“Vì mỗi lần anh ấy cố làm gì đó, cô ta đều bảo anh ấy làm sai hết rồi.”

“Đêm qua hắn nói với cô ấy là hắn phải làm việc muộn. Nhưng đâu phải, hắn ở với cậu đấy chứ.”

Roo cố chống chế. “Nếu về nhà thì cô ta sẽ đay nghiến anh ấy.”

“Có thể là do cô ấy quá mệt vì phải trông con một mình!”

“Nghe này, cô ta chỉ phóng đại lên thôi, nghe có vẻ khổ sở để người khác thương cảm.”

Todd, quay trái rồi lại quay phải nghe hai người đối đáp, nói, “Vụ này còn hay hơn cả tennis. Vậy nói xem, giờ cô có định chấm dứt với gã này không?”

“Đừng có dã man thế! Tôi yêu anh ấy!”

Trông anh có vẻ cáu tiết. “Hắn là kẻ nói dối và lăng nhăng.”

“Ai chẳng nói dối.” Đồ uống được mang đến và Roo nhấp một ngụm to. “Anh phải nghe Ellie kể chuyện em bé của cô ấy cơ.”

“Em bé nào?”

Roo dang rộng tay. “Thấy tớ nói đúng chưa.”

Nhưng Todd không hiểu trò đùa của cô; anh đang bận nhìn Ellie chằm chằm. “Em có bầu Sao?”

Ellie phun phì phì vào cốc rượu. “Không! Sao mà em bầu được? Bọn em chỉ giả bộ là em có em bé để có điểm gì đó chung thôi.” Cô nhìn nét mặt nhẹ nhõm của anh. “Chỉ là lời nói dối vô hại thôi, thế thôi. Chẳng hại đến ai.”

“Nhân đây.” Roo nhìn đồng hồ, uống nốt cốc vodka và xoa xoa mớ tóc vàng sáng lởm chởm của mình. “Tớ có hẹn làm tóc rồi, nên tớ biến đây. Thưởng thức tennis mà không có tớ nha.” Cô nhìn Todd. “Tôi sẽ nói rất vui được gặp anh, nhưng như thế lại là nói dối.”

Anh nhã nhặn nói, “Là vì tôi đúng còn cô sai. Và cô biết điều đó.”

• • •

Trận đấu kéo dài tới năm hiệp căng thẳng làm tất cả mọi người đều phải đứng dậy reo hò. Sau đó Ellie và Todd ra ngoài ăn pizza, rồi tới một câu lạc bộ ở Camden để nghe nhạc.

“Ở đó… ồn quá,” Ellie nói khi họ đi bộ từ Chalk Farm về Primrose Hill ba tiếng sau đó. “Tai em vẫn còn ù này.”

Todd gật đầu đồng tình. “To đến mức anh chẳng nghe được là họ hát có hay không nữa. Đó có phải biểu hiện của tuổi già không nhỉ?”

“Bọn mình già rồi. Có thể lần sau chỉ cần đứng trên vỉa hè, nghe từ xa thôi.”

“Sao phải đứng? Có thể mang theo mấy cái ghế xếp. Cứ xắn ống quần lên cho thoải mái.”

“Đội khăn chít bốn góc[1] nữa,” Ellie nói. “Không có gì bằng khăn chít bốn góc. Thực ra thì, tại sao cứ phải đi xem mấy ban nhạc già cỗi ôn ào nhỉ? Thay vì thế, xem mấy vũ công Morris[2] dễ thương thì có gì sai?”

“Em nói anh mới nhớ, Ethel, ý tưởng này đúng là bá cháy. Mình có thể đem theo bình trà giữ nhiệt Thermos và một gói sandwich thịt hun.” Anh dừng lại để xem nàng có ổn không.

Ellie cố nặn một nụ cười để anh yên tâm. Todd và Jamie vẫn hay như vậy, nghĩ ra ý tưởng rồi theo đuổi nó, tạo ra các nhân vật và những hoạt cảnh ứng tác. Đôi lúc nàng và Jamie cũng làm vậy, nhưng nàng chưa bao giờ làm việc đó với Todd. Thật là một trải nghiệm kỳ cục, giống như cầm bàn chải trái tay vậy. Dù biết mình đang đánh răng nhưng ta vẫn thấy kỳ kỳ.

“Ôi anh nhớ cậu ấy quá,” Todd nói.

Nàng gật đầu, khoảng trống quá quen thuộc trong lòng giờ phình lên như trái bóng bay. Họ cùng đi trên đại lộ Gloucester. Đêm nay thật ấm áp và có tiếng nhạc phát ra từ những cửa sổ mở. Trên bật cửa, một cặp đôi mặc quần áo hóa trang đang cãi cọ trong lúc say, người phụ nữ mặc bộ đồ nữ tu to tiếng buộc tội người đàn ông trong bộ đồ Frankenstein vì dám ve vãn người khác. (“Cô ả không phải Nữ siêu nhân, chỉ là một đứa con gái lẳng lơ béo ị!”) Xa xa nơi cuối phố là một đôi đang hôn nhau say đắm. Trên cao, những vì sao lấp lánh giữa bầu trời đen như nhung và mặt trăng gần tròn lơ lửng ngay trên mái nhà. Giờ họ nghe thấy một bản soul ballad vút lên gần đó. Trong những trường hợp khác thì đây có thể coi là một cảnh thật lãng mạn. Khoảng trống trong lòng càng lớn lên. Nếu Jamie ở đây lúc này, nàng sẽ rất hạnh phúc. Thực ra, nếu anh ở đây lúc này, anh sẽ nắm tay nàng và cùng nàng xoay trong điệu valse suốt con đường, cùng lúc hát theo bản ballad sướt mướt theo phong cách của nhân vật Dot Cotton.

Hai người tới phố Nevis và Ellie lần tìm chìa khóa.

“Cảm ơn anh. Hôm nay vui quá.”

“Anh cũng vui.”

“Đáng ra anh không phải đưa em về đâu. Anh lỡ mất chuyến tàu cuối cùng rồi.”

Todd nhún vai bình thản. “Chả sao. Anh sẽ đi xe buýt.” Về nhà mẹ anh ở tận Wimbledon. Sẽ mất kha khá thời gian.

“Vâng.” Nàng bước tới hôn lên má anh.

“Anh sẽ gọi cho em. Nếu em rảnh cuối tuần tới, mình có thể đi chơi nữa. Xem ban nhạc nào đang diễn, chuẩn bị sẵn bịt tai.” Anh ngần ngừ. “Không ép uổng gì đâu. Chỉ khi nào em muốn thôi.”

Nàng có muốn không? Ellie nghĩ chắc là có. Mười bảy tháng qua nàng đã quen với việc không muốn đi chơi hay giao lưu tới nỗi từ chối đã trở thành mặc định. Bất cứ lúc nào có ai rủ nàng đi đâu, não nàng ngay lập tức nghĩ ra mấy cái cớ hợp lý để từ chối.

Nhưng hôm nay lại khác. Trong thâm tâm, nàng không hề muốn về nhà một mình. Đó là một dấu hiệu đáng khích lệ, phải không?

Nàng nhìn Todd. Anh là người bạn năm nhất của Jamie và giờ nàng đang vượt qua giai đoạn căm thù ngu ngốc, cảm thấy thoải mái khi có anh ở bên.

“Vâng, gọi cho em nhé. Em cũng muốn đi.” Đó, đâu quá khó phải không?

“Tuyệt.” Giọng anh hài lòng. “Anh sẽ mua bịt tai.”

Ellie mỉm cười. “Còn em sẽ mang bình giữ nhiệt.”

❀ ❀ ❀

[1] Nguyên văn: knotted hankies.

[2] Vũ công Morris: vũ công nhảy điệu múa dân gian của Anh.

Nguyên tác: To the Moon and Back, Dịch giả: Đoàn Thị Thanh Mai
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.