Yêu Anh Tới Tận Mặt Trăng Và...Quay Trở Lại

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48

❊ ❊ ❊

Ellie đang lên mạng để sắp xếp một lịch trình khá rắc rối cho chuyến đi của Zack tới Copenhagen và Nam Phi. Đến giờ thì có vẻ vấn đề lớn nhất là anh có hai cuộc họp đã lên lịch, và chỉ có khoảng hai mươi phút để bay từ Cape Town tới Johannesburg.

Về cơ bản, cái anh cần lúc này không phải máy bay, mà là cỗ máy thời gian Tardis.

Zack xuống nhà và vào văn phòng. “Cô có thấy email của Bob Nix không?”

“Không, nhưng cần phải giải quyết vụ này nè. Lại đây mà xem.” Nàng vỗ lên phần danh sách lịch hẹn trong cuốn sổ tay cạnh máy tính. “Anh đã hẹn cuộc này và họ lại tổ chức cuộc này. Tôi sẽ chuyển lại là Cape Town nhé?”

“A, tôi hiểu ý cô rồi.” Một tay để trên bàn, Zack vươn người qua vai nàng để nghiên cứu lịch trình. “Ừ, gọi cho Anika hỏi cô ấy xem sáng gặp luôn được không. Cô làm luôn nhé.” Anh tiếp tục với lấy con chuột và thu nhỏ trang web trên màn hình máy tính. “Có một thứ tôi muốn cho cô xem.” Anh nhanh chóng vào địa chỉ email của mình và nhấn vào một tin nhắn vừa đến vài phút trước.

Ellie tập trung chú ý vào màn hình. Ở gần Zack về mặt thể xác khiến đầu óc nàng bấn loạn cả lên. Đáng lẽ đến giờ nàng phải quen với chuyện đó rồi mới phải, nhưng trái lại, mọi việc ngày càng khó khăn hơn. Được rồi, đừng nghĩ tới mùi hương của anh, hơi ấm từ cơ thể anh, chuyển động của những cơ bắp và đường gân trên bàn tay anh khi anh di và nhấp chuột…

Chào Zack,

Vụ SpencerInc tuần trước khá lắm - vừa nghe Ted kể xong. Ấn tượng đấy.

Bibi bảo tôi gửi bức hình dưới đây. Cô ấy gửi lời chào và nhờ cậu cho Ellie xem. Hy vọng cô ấy vẫn làm cho cậu!

Bob.

“Tiếp đi.” Ellie gật đầu, ý nói anh nên mở phần thư mục đính kèm.

Một trang tạp chí choán hết màn hình. Ảnh Bob và Bibi chụp tại một vũ hội từ thiện phù hoa ở Dallas. Răng họ sáng loáng. Bob trông như con gấu khổng lồ vui vẻ trong bộ vest. Bibi mặc một chiếc váy kim sa khoe bộ ngực nóng bỏng mắt và vòng eo con kiến của cô. Đôi mắt xanh của cô lấp lánh. Tóc cô buộc thành một túm lớn toàn lọn xoăn và cài bằng mấy chiếc lược cài tóc màu bạc đính đá.

Phía cuối bức ảnh, Bibi nguệch ngoạc: “Ellie! Tôi chưa bao giờ nhận được nhiều lời khen đến thế!”

Ellie mỉm cười. Nàng cảm nhận rất rõ hơi thở ấm nóng của Zack phả vào gáy mình.

“Mấy cái cài tóc này.” Nghe giọng anh băn khoăn. “Trông giống mấy cái cô cài tối hôm chúng ta gặp họ.”

“Vâng, hơi hơi.”

Zack nhìn gần hơn, cánh tay anh cọ vào vai nàng. “Trông y hệt.” Anh đổi tư thế, quay lại nhìn Ellie. “Của cô à?”

“Vâng.”

“Cô tặng Bibi à?”

Ellie đỏ mặt; anh có bực mình với nàng không? Có xấu hổ vì nàng đã tặng vợ một ông tỉ phú những chiếc cài tóc rẻ tiền như thế không? “Tại cô ấy bảo cô ấy thích mấy cái lược cài đó. Tôi còn không nghĩ cô ấy sẽ dùng nữa cơ.” Nàng chỉ bức ảnh trên màn hình. “Đặc biệt là trong mấy dịp thế kia.”

“Này, tôi đâu có than phiền.” Zack đứng thẳng lên và xoay ghế lại để nàng đối diện với anh. Quan sát mặt nàng, anh nói, “Cô nghĩ tôi đang than phiền hả?”

“Tôi không biết.” Ellie thấy bối rối; khi Zack nhìn nàng thế này, thật khó tập trung. “Sau khi về nhà tôi đã nghĩ có lẽ tôi không nên làm vậy.” Trời ơi, thật sự rất khó tập trung. “Ý tôi là, anh không biết mấy cái lược cài tóc này rẻ đến thế nào đâu... tôi hy vọng không ai nói cho cô ấy biết điều này... chắc người ta sẽ cười cô ấy vì đã dùng chúng, rồi cô ấy sẽ bị bẽ mặt mất.”

“Tôi nói điều này nhé?” Zack cắt ngang dòng liến thoắng của nàng. “Bibi là một quý cô thông minh và rất hiểu mình muốn gì. Cô ấy sẽ dùng bất cứ thứ gì cô ấy muốn và tôi cũng không muốn là một kẻ cố gắng cười nhạo cô ấy. Ngoài ra, cô ấy có đai đen karate đấy.”

“Tôi cũng vậy mà,” Ellie nói.

Anh hơi ngạc nhiên khi nghe điều này. “Cô cũng có á?”

“Đương nhiên, anh không biết à?” Nàng không có đai đen nhưng mười bốn tuổi đã lên đến đai xanh. Ở tuổi đó mà đã đạt tới trình độ như vậy thì có thể thoải mái phét lác về phần sau.

“Giờ tôi sợ rồi đấy.” Anh thoáng cười. “Dù sao thì cô làm việc đó cũng hay. Bob và Bibi quý cô lắm.”

“Tôi thích họ.” Ellie cựa người trên chiếc ghế xoay; có phải không khí đã thay đổi không vậy? Mấy tuần vừa rồi Zack có vẻ xa cách và khách sáo. Nhưng giờ anh đang ra vào bàn, chân anh chỉ cách chân nàng vài phân, cứ như thể mọi căng thẳng đã tan biến. Cử chỉ của anh dịu dàng trở lại, anh lại là chàng Zack dễ chịu từng quan tâm tới nàng và bên khi nàng bị cúm.

Thực ra, có thể là hơn thế. Là nàng tưởng tượng hay anh đang nhìn nàng như thể anh muốn nói gì đó nhưng không biết thổ lộ thế nào? Hay chỉ là do nàng mong muốn thế ôi trời, nàng lại vậy rồi, cứ tưởng tượng viển vông như một fan hâm mộ Take That tự lừa dối mình.

“Cô không biết được đâu, những chuyện thế này có thể tạo ra sự khác biệt đấy.” Zack cầm cuốn sổ lên và vu vơ lật trang. “Bob đang tìm đối tác cho công ty điện tử mới. Có thể ông ấy sẽ đề nghị tôi. Nếu thế, tôi sẽ phải bay tới Texas một hoặc hai tuần, có thể đầu tháng Mười hai.” Anh nhíu mày trầm ngâm. “Cô biết đấy, ở đó sôi động lắm. Nhiều thứ phải làm, cả trong công việc lẫn trong giao tế. Chắc tôi sẽ cần cô đi cùng.”

Á à à á á, một giọng nói trong đầu Ellie ré lên. Đi Texas với Zack! Ôi trời, nếu hai người bay đêm và phải ngủ cạnh nhau trên máy bay thì sao?

Chỉ có điều chuyện đó thực tế sẽ không xảy ra, phải không? Có thể anh sẽ cuộn mình trong khoang thương gia sang trọng, trong khi nàng vật vã ở khoang bình dân phía đuôi máy bay, xung quanh là lũ trẻ con gào thét.

Nàng nói, “Cũng được.”

Anh nhìn nàng chăm chú. “Cô chắc là không ảnh hưởng đến lịch của cô chứ?”

Anh nghĩ nàng vẫn còn gặp Joe. Liệu đây có phải lúc nói cho anh biết chuyện đó đã kết thúc rồi không? Nhưng nếu thế, liệu anh có cho rằng nàng lại bị đá không? Ellie lắc đầu. “Nhiệm vụ của tôi mà, không sao, hoàn toàn không vấn đề gì.”

“Tốt, tốt.” Anh tiếp tục giở vài trang trong cuốn sổ. Nàng thấy anh kiểm tra mấy cuộc hẹn trong tháng Chín. Cuối tháng đó là lễ cưới của chị gái anh. Anh lật qua mà chẳng nói gì. Kể từ hôm nhờ nàng đi cùng, anh không hề nhắc lại chuyện đó. Có phải anh đã quên là anh mời nàng rồi không? Có phải anh hy vọng là nàng đã quên lời mời đó không? Có phải anh đã sắp xếp để đưa ai khác đi cùng không?

Có phải vì thế mà anh tươi tỉnh hẳn lên không? Bụng Ellie thắt lại vì lo lắng. Zack không nói với nàng về chuyện đó không có nghĩa là nó sẽ không xảy ra.

Rồi, cứ hỏi anh xem sao.

“Ừm...” Khỉ thật, cổ họng nàng tự nhiên vướng vướng, miệng thì khô khốc. Nàng đẩy ghế ra và nói, “Anh uống trà không?” Sẽ dễ hỏi hơn nếu anh đừng đứng gần nàng đến vậy.

“Cảm ơn cô.” Nhưng khi nàng bước vào bếp, anh cũng đi theo. Rồi, cứ nói thẳng ra thôi. Ellie thả túi trà vào hai cái cốc to tướng. “Công việc chuẩn bị đám cưới chị anh thế nào rồi?”

“Đang náo loạn hết cả lên.” Rõ ràng Zack đang thoải mái. “Có hàng triệu việc phải làm và gần như khó mà xuể. Hai đứa nhóc sinh đôi thì không chịu làm phù dâu nếu không được đi giày thể thao nháy đèn. Ngoài ra, hai đứa còn muốn dắt chó vào nhà thờ nữa. Steph thì đang phát rồ lên. Nhưng cuối cùng cũng giải quyết được thôi.”

Túi trà kêu xì xì và phồng lên khi Ellie đổ nước sôi vào cốc. “Nghe này, nếu anh không cần tôi đi cùng nữa thì không sao đâu”

“Sao cơ?” Zack cứng người. “Cô không muốn đi nữa à?”

“Không... ý tôi là có...” Nàng khuấy quá mạnh làm trà bắn cả ra mặt bếp.

“Có phải vì Joe không?”

“Không, chỉ là tôi nghĩ anh có thể muốn đi cùng người khác hơn.” Thật tình, anh có hiểu là nói ra điều này một cách tự nhiên trong lúc anh nhìn nàng như vậy khó thế nào không?

“Người khác là ai kia?”

Thôi thì nói ra luôn vậy. “Ừm, hôm nọ tôi thấy anh có tấm bưu thiếp gửi đến từ Úc. Không phải tôi tọc mạch đâu,” Ellie vội vã nói tiếp. “Chỉ là nó cứ đập vào mắt tôi.”

“Thiệp của Meg chứ gì.” Nàng thấy anh tủm tỉm. “Điều gì làm cô nghĩ tôi muốn đưa cô ấy đến đám cưới của Steph?”

“Phải, thì tại cô ấy từng là bạn gái anh. Và có vẻ cô ấy muốn gặp lại anh.” Nghe tọc mạch quá còn gì. “Nghe này, xin lỗi nhưng sẽ đơn giản hơn nếu tôi biết chuyện gì đang diễn ra.”

“Chẳng có gì diễn ra cả.” Zack lấy sữa ra khỏi tủ lạnh và đưa cho nàng. “Cô nói đúng, Meg rất thiết tha. Tối hôm nọ tôi đã gặp cô ấy ở quán Queen's Head. Gặp lại cô ấy, hàn huyên cũng vui, nhưng chỉ vậy thôi.

Chúng tôi chẳng thể quay lại với nhau được nữa.”

“Ừm.”

“Mà chắc chắn tôi không mời cô ấy tới đám cưới của Steph đâu”

Sữa. Bõm. Sữa. Bõm bõm. Úi. Ellie bối rối nói, “Vậy anh, vẫn muốn tôi chứ?”

Ôi trời, mình vừa nói điều đó sao?

Ngừng một lát, Zack nói đều đều, “Ừ. Nếu cô vẫn muốn đi.”

Ớ ờ. Là nàng tưởng tượng hay là không khí trong phòng đang nóng lên vậy?

“Tôi muốn chứ. Tôi mong đợi vụ đó lắm.” Cách anh nhìn nàng có tác động kỳ lạ lên đầu gối nàng. “Được gặp gia đình anh.”

“Sẽ vui lắm. Có thể cô sẽ cần nút tai đấy,” Zack nói, “nhưng cô sẽ quý mọi người thôi. Mọi người sẽ hòa hợp cả thôi.”

Giờ thì anh đang nhìn miệng nàng. Có phải cảm giác bị thôi miên là như thế này không nhỉ? Không thể nghĩ cho tỉnh táo được, Ellie lẩm bẩm, “Nghe hay đấy,” và tự hỏi không biết nàng đã nói điều đó ra hay môi nàng giờ như miếng cao su và hoàn toàn mất kiểm soát. Nàng đang nói những điều có nghĩa hay chỉ là những tiếng lảm nhảm? Mà anh vẫn nhìn nàng chăm chăm như thể...

“Gâu! Gâu! Gâu!”

Nguyên tác: To the Moon and Back, Dịch giả: Đoàn Thị Thanh Mai
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.