“Hừm, hừm, ngạc nhiên nhỉ,” Louisa chế nhạo Ellie. “Cô nói dối. Hay thật đấy.”
“Tôi nói rồi, tôi không biết bao giờ anh ấy quay về.” Ellie phát cáu. Giờ thì mời Zack xử lý nốt.
“Này? Trông tôi có ngu không? Cô chỉ đang cố đuổi cổ tôi đi vì muốn một mình đeo bám anh ấy.”
Rõ ràng là trong đầu Louisa không hễ nghĩ cô ta trông thật sự ngu ngốc. Ừm, hoan hô. Zack đã trả xong tiền taxi và đang đi bộ qua đường về phía hai người.
Anh nhìn lướt qua để nắm tình hình. “Chuyện gì đây? Làm sao thế này?” Anh tiến về phía Ellie. “Cô không sao chứ?”
Một mặt, hành động của anh thật dễ thương, nhưng mặt khác, nó làm cho Louisa bùng lên cơn ghen.
“Zacky, em nhớ anh quá! Em cần gặp anh.”
Zacky á? Ôi trời ơi, cô ta gọi anh như thế sao?
“Thực sự” Zack tiếp tục hỏi han Ellie. “Cô không sao chứ?”
“Tôi không sao.” Tay anh đặt lên cánh tay nàng. Cảm giác tuyệt thật...
“Zacky, bọn mình phải nói chuyện!”
Anh quay sang nhìn Louisa. “Thiệt tình, chẳng có lý lẽ gì cả.”
“Ôi trời ơi, em không thể tin được. Nhìn hai người kia. Anh còn đang che chở cho cô ta nữa chứ!” Cô ta quay ngoắt lại, đôi mắt sưng vù chiếu thẳng ánh nhìn như tia lade vào Ellie. “Tôi đã hỏi là giữa hai người có chuyện gì không thì cô chối. Cô là đồ lươn lẹo dối trá…”
“Để anh lo đấy.” Ellie bước qua cô ta để vào nhà. Zack nắm chặt cánh tay nàng và bước đi cùng nàng. Louisa điên tiết, rú lên một tiếng, giằng mạnh, cố tách hai người ra. Cái quai xách mỏng dính như tờ giấy của túi ni lông đựng phân chó bị rách, tuột khỏi tay Ellie. Cái túi đập vào mắt cá chân Louisa đánh toẹt một cái và lần này phản ứng của cô ta thật chói tai, tiếng hét của cô vang khắp con phố lúc cô ta nhảy lùi lại đá cái túi văng lên không trung như một quả bóng.
“Á… eo ôi!” Cái túi không bị bục nhưng việc chạm phải nó đã đủ lắm rồi. Louisa nhảy tưng tưng, nhìn như thể cô ta rất muốn cắt bỏ luôn cái chân đáng xấu hổ đó. Elmo, phấn kích vì có cơ hội được chơi bắt đồ, lao dọc theo vỉa hè và sung sướng đớp lấy cái túi. Miệng ngậm quai túi, nó mang cái túi về đặt lại dưới chân Louisa, đợi cô ta làm thế lần nữa.
“Cái con vật bẩn thỉu đáng kinh tởm, tránh xa ta ra!”
“Thôi đủ rồi.” Zack mở cửa trước, dẫn Ellie vào và huýt sáo cho Elmo đi theo nàng. “Tôi sẽ xử lý vụ này. Vào nhà đi.”
Ellie đóng cửa lại và sang phòng bếp. Nàng nhìn Elmo húp nước soàn soạt trong bát của nó. Một lát sau điện thoại reo vang.
“Vụ này làm cả ngày của cô vui hẳn,” Geraldine nói. “Cứ như xem phim Sex and the City ngay trước cửa nhà vậy.”
Nghe giọng bà, Elmo nghển tai lên và biến mất qua cửa lật.
“Elmo đang chạy sang chỗ cô rồi đó.” Ellie nói.
“Cháu đang ở trong bếp à? Sao cháu không xem trò vui này nhỉ? Nào, lôi cái ống nhòm ra! Giờ Louisa đang quỳ xuống kìa, nó làm hỏng đôi giày đẹp mất. Hay cháu sang đây mình cùng xem?... Ôi chào cưng, cái con bé đáng ghét đó không thích chơi ném đồ với mày à?”
“Cháu không sang được ạ,” Ellie nói. “Cháu còn nhiều việc phải hoàn thành lắm.” Không phải sự thật, nhưng hôm nay nàng đã chứng kiến đủ nỗi đau khổ trong ngày.
“Tiếc nhỉ. Chuyện này là thế nào đấy?” Nghe giọng bà đủ biết bà đã rõ mọi chuyện.
“Cô không mở cửa sổ ạ?”
“Đương nhiên là có! Nhưng cháu nghĩ ta phải làm sao? Đọc khẩu hình à? Nó nằng nặc là giữa cháu và Zack có gì đó.”
Miệng Ellie khô khốc. “Cháu biết. Nhưng không có chuyện gì đâu.”
Hai mươi phút sau, cửa trước sập mạnh. Những ngón đánh máy của nàng bắt đầu lóng ngóng... Gụi Ông Mackenzie, cá ơn rất nhiều về bích thư... ôi, Ellie mau chóng xóa phần đánh lỗi trước khi anh kịp nhìn thấy.
Nhưng Zack không hề nhìn vào màn hình máy tính. Anh ghé đầu qua cửa, thở dài nói, “Đi nào, tôi nghĩ cả hai chúng ta cần uống chút gì đó.”
Anh rút một chai trong tủ lạnh, Ellie đem ra hai chiếc cốc và hai người đi lên phòng khách. Rượu vang trắng mát lạnh làm dạ dày nàng dễ chịu hơn một chút nhưng không xóa tan được tình cảm liên quan tới Zack. Nàng uống thêm ngụm nữa. Ít nhất anh không biết nàng có tình cảm với anh.
Zack luồn mấy ngón tay vào mái tóc và nói. “Ừm, xin lỗi cô chuyện hôm nay nhé.”
“Không phải lỗi của anh mà.”
“Thế à? Tôi ghét phải kết thúc mấy chuyện yêu đương. Chúa ơi, tệ kinh khủng. Có thể tôi đã sai.” Anh dừng lại và xoa xoa trán. “Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ là cô ấy sẽ phản ứng như thế. Không phải Louisa. Cô sẽ không nghĩ cô ấy lại là loại người đó.”
“Tôi biết. Quá cảnh vẻ, quá sĩ diện.” Tội nghiệp cô ta, Ellie thực sự thấy tiếc cho cô ta; sau này, Louisa sẽ nhìn lại ngày hôm nay và ngạc nhiên vì đã để mất thể diện như vậy.
“Tôi cũng xin lỗi về những điều cô ấy nói với cô nhé. Cô ấy cứ đinh ninh trong đầu là giữa tôi và cô có chuyện gì đó.” Ánh mắt Zack nhìn nàng đăm đăm, giọng anh thật khó hiểu. “Tôi không hiểu cô ấy lôi dâu ra cái ý nghĩ ấy nữa.”
Rồi, đây có phải sự buộc tội kín đáo không? Có phải anh đang ám chỉ rằng anh không hề gợi ra ý tưởng đó ở Louisa mà chắc chắn có người đã làm việc đó, và biết đâu người ấy chính là nàng? Cảm thấy tự ái, Ellie nói, “Ừm, không phải tôi đâu! Sao tôi lại làm việc đó cơ chứ? Lý do duy nhất anh thuê tôi ngay từ đầu là vì anh biết tôi không hề thích anh và đó là sự thật, tôi thề độc ấy.”
Và nàng không nói dối; điều này là thật. Lúc mới tới đây, nàng không hề thích anh. Không cần phải đề cập tới chuyện gần đây tình hình đã thay đổi.
“Tôi biết, tôi biết điều đó. Tôi không hề có ý nói là cô đã nói gì với cô ấy.” Zack cũng hoảng không kém. “Chỉ là Louisa thôi, cô ấy khó chịu và đang tìm ai đó để đổ lỗi. Dù sao thì, chuyện này qua rồi. Cô ấy đi rồi và sẽ không quay lại nữa. Nhưng tôi thấy rất áy náy vì cô phải chịu đựng tất cả những chuyện phiền phức này.” Anh uống nốt rượu. “Tối nay cô có gặp Todd không? tôi hy vọng anh ấy không thấy phiền về chuyện này.”
“Tối nay tôi không gặp anh ấy.” Ellie lắc đầu trước khi anh là kịp nói xong.
“Nhưng anh ấy không sao đâu.”
“Tốt. Nhưng tôi vẫn muốn bù đắp cho cô.” Zack nghĩ một lát. “Nghe này, nếu tối nay cô rỗi, sao ta không đi đâu đó ăn tối?” Anh xòe bàn tay. “Đây là cách tôi muốn xin lỗi và cảm ơn thôi. Thế nào? Kế hoạch được chứ?”
Nếu mọi thứ không phải như bây giờ, nếu trong một tình huống hoàn toàn khác, Ellie chẳng mong gì hơn thế. Nếu nàng không làm việc cho Zack và họ mới gặp nhau lần đầu tiên, nàng sẽ nói đồng ý ngay lập tức.
Nhưng vấn đề là nàng lại làm cho anh và không phải lần đầu tiên họ gặp nhau, nên nàng sẽ không thể làm thế, mặc dù đây là một đề nghị vô tư và nàng cũng rất muốn nhận lời.
Dù sao cũng không thể.
“Cảm ơn anh, nhưng không được rồi. Tối nay tôi nấu ăn cho Tony.”
• • •
Trái hẳn với dự đoán, một điều kỳ diệu nho nhỏ bằng cách nào đó đã xảy ra. Món cà ri xanh Thái Lan hóa ra lại khá ngon. Thịt gà chín mềm, gạo hoa nhài rất tơi và gia vị thì cay xé lưỡi nhưng lại rất hợp với món này. Cuối cùng cũng vượt qua được nỗi khiếp đảm nước mắm, Ellie đã thu hết can đảm mua một chai và nước mắm tạo ra cả một sự khác biệt. Kết quả là có món cà ri ngon tuyệt.
Thật may vì tình hình là Tony đang rất cần được động viên. Ban đầu ông hỏi nàng về Todd và nàng kể cho ông nghe nàng đã nhẹ nhõm thế nào khi thoát khỏi nỗi sợ hãi bị mắc kẹt trong một mối quan hệ sai lầm. Tony buồn nhưng thông cảm. Ông hiểu. Rồi nàng kể về vụ lùm xùm với Louisa hôm nay, ông gật đầu rồi nói, “Con bé đáng thương,” tới vài lần và uống thêm một lon bia nữa.
Rồi, đủ rồi. Ellie nói, “Tony? Ba kể con nghe có chuyện gì không ổn đi?”
Nàng chờ đợi, nhìn ông chậm rãi rót bia vào cốc. “Vì nếu không con sẽ lo là ba bị ốm đó.”
Tony đặt cái chai xuống. Hôm nay ông chẳng cười được bao nhiêu. Trông ông rõ ràng là đang đau khổ. “Ba không ốm đâu con yêu.”
Ông là diễn viên. Nàng nhìn ông chăm chú. “Chắc không ba?”
“Chắc,,Ba hứa. Không phải việc đó.” Ông đặt cùi chỏ lên mặt bàn. “Thôi được, ba sẽ kể con nghe. Con nhớ mấy bức tranh ba mua mấy tháng trước chứ? Bức tranh của cô họa sĩ ba gặp Primrose Hill đó...?”