Yêu Anh Tới Tận Mặt Trăng Và...Quay Trở Lại

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43

❊ ❊ ❊

“Chào cô, Zack có nhà không?”

“Xin lỗi, anh ấy đi vắng rồi ạ. Cháu giúp gì được cô?”

“Ôi, ta hy vọng là có! Ta là Christine, trước ta làm trợ lý cho Zack.”

Ellie đã nghe hết chuyện về bà. Zack đặt cho bà biệt danh Christine Vải Không Nhàu, váy của bà liên tục cọ xát với lớp ni lông của tất và váy lót, gây ra hiện tượng tích điện mỗi lần bà cử động. Bắt tay bà, Zack nghiêm túc giải thích, thực sự là một mối nguy cho sức khỏe. Elmo tội nghiệp sợ đến mức không dám lảng vảng trong văn phòng.

“Cô vào đi. Cháu là Ellie. Rất vui được gặp cô,” Ellie nói. Ít nhất thì nàng vẫn vui chừng nào bà không tới để đòi lại công việc cũ.

“A đây rồi. Cháu vẫn giữ nó, ơn trời.”

Christine chỉ cái cây to nhất bên bậu cửa sổ, một sinh vật thất thường với những bông hoa màu hồng cam sáng và những chiếc lá hình tim bóng loáng lúc nào cũng dọa héo và chết.

“Cái này ạ?” Ellie tiến về phía cái cây. “Cây của cô ạ?”

“Không phải cái cây. Cái chậu kìa. Bà chị hách dịch của ta tặng nhân dịp Giáng sinh.” Christine giải thích. “Cháu không biết chị ấy thế nào đâu. Mai chị ấy đến London và sẽ ở lại vài ngày. Trước khi cúp máy sáng nay chị ấy nói, ‘Chị hy vọng cô vẫn đang dùng cái lọ xinh xắn chị tặng cô; tốt nhất đừng có mà giấu nó trong tủ đấy.’ Đấy, nói cháu hay, trái tim đáng thương của ta gần như nhảy khỏi lồng ngực.” Bà vung vẩy mấy ngón tay chuối mắn vẻ lo lắng. “Trong vài giây ta không nhớ nổi ta đã để thứ đó đâu. Rồi ta chợt nhớ ra ta để đây. Ta biết chẳng hay ho gì nhưng cháu có nghĩ Zack sẽ phản đối nếu ta mang nó về nhà không?”

Ellie trấn an Christine rằng Zack sẽ không mảy may phản đối. Christine thở phào và hỏi thăm nàng xem làm việc với anh có thích không. Rồi bà hỏi xem Zack thế nào, anh còn hẹn hò với Louisa không. Rồi việc tiếp theo mà Ellie biết là Christine đã pha hai cốc trà và ngồi xuống trò chuyện cùng nàng.

Ừm, nàng cũng không bận lắm. Nàng vẫn có thể dành mười phút nói chuyện.

Christine rất phấn khởi khi biết Zack và Louisa đã chia tay. Bà rướn người ra phía trước và thú nhận, “Lúc nào cũng có cảm giác con bé đó coi thường ta. Có hôm ta mang bánh bơ giòn nhà làm lên văn phòng và mời nó một miếng. Trời nó tưởng ta mời nó ăn sa giông sống chứ!”

Ellie bắt đầu thấy mến bà. “Cô ấy cũng đối xử với cháu không hay lắm. Cứ buộc tội cháu theo đuổi Zack.”

Đôi mắt mờ đục của Christine sáng lên. “Thế cháu có thế không?”

“Không mà!”

“Ta không trách cháu đâu. Trông cậu ấy thế cơ mà, phải không nào? Nếu trẻ hơn bây giờ hai mươi lăm tuổi ta đã theo đuổi cậu ấy rồi!”

Ớ ờ. Có lẽ vụ tích điện không chỉ là vì vải không nhàu.

“Vậy cô dạo này thế nào ạ?” Ellie chuyển chủ đề, bất ngờ vì Christine lại là người vui tính đến vậy. “Zack kể cháu nghe là chồng cô không được khỏe. Giờ cô không phải làm cả ngày nữa thì chắc là đỡ hơn nhiều nhỉ?”

“Ừ, thực ra ta đang làm việc đó chứ.” Có tiếng tĩnh điện tanh tách nghe rõ mồn một khi Christine cựa mình trên ghế và đặt cái đĩa lót cốc lên đùi. “Cũng là ngẫu nhiên thôi. Cháu thấy đấy mấy chỗ chăm sóc ban ngày người ta không chịu nổi Eric nữa. Ta thì thương ông chồng tội nghiệp lắm, nhưng cả hai cùng ở nhà thì cũng không ổn. Ta chẳng ngại kể chuyện này cho cháu đâu, làm công việc này cô đơn lắm cháu ạ. Dù sao thì bác sĩ khuyên ta cân nhắc biện pháp chăm sóc thay thế[1] và ta đã nghiên cứu qua. Cuối cùng ta tìm thấy một viện dưỡng lão không xa nhà lắm, lúc đến đó ta thấy biển thông báo tuyển nhân viên bán thời gian. Ta bèn nói với cô quản lý chỗ đó và thế là chúng ta đạt được một thỏa thuận. Ta làm ở đó ba ngày một tuần và Eric đi cùng ta. Ông ấy sẽ ở lại đó qua đêm một hoặc hai lần trong tuần để ta có thể về nhà, đi chơi buổi tối, hoặc chỉ là nghỉ ngơi và ngủ cho đúng giấc. Mọi việc rất ổn, tiện cả đôi bề.” Christine mỉm cười dũng cảm. “Quen được với mấy người cùng cảnh ngộ ta cũng thấy vui lắm. Eric cũng thích thế. Mất trí nhớ đâu có nghĩa là ông ấy không thể ngồi chơi cùng mấy người khác đâu. Chỗ đó tốt phết, viện dưỡng lão Stanshawe đó. Nhân viên nhiệt tình, và ai cũng hiểu biết. Chả ai thấy phiền nếu Eric đang chơi cờ vua rồi giữa chừng lại bỏ đi lang thang.”

Viện dưỡng lão Stanshawe, viện dưỡng lão Stanshawe, sao nghe quen thế nhỉ? Chỉ mất vài giây để nàng nhớ ra. Nàng có nên nói không nhỉ? Hay là im lặng?

“Cháu nghĩ bạn cháu cũng biết một người ở đó.” Lúc đầu Ellie không nhớ được họ của ông; nàng phải mường tượng lại trong đầu bức tranh ở nhà, treo trên bệ lò sưởi phòng khách.

Hình dung ra rồi, nàng tập trung vào chữ ký ở góc dưới cùng bên phải: Martha Daines, đúng rồi.

Christine nhấp một ngụm trà. “Một trong những người ở đó à? Ai thế?”

“Ông Daines ạ.”

“Henry á?”

“Vâng đúng rồi.”

“Ôi cháu ơi, ta rất tiếc. Bạn cháu không kể cháu nghe sao? Henry mất mấy tuần trước rồi.”

Ellie ngồi lui lại. “Ôi thế. Cháu không biết đấy. Ôi, buồn... thật. Chuyện thế nào ạ?”

“Cũng chẳng có gì.” Christine nhún vai. “Chúa phù hộ ông ấy, ông ấy dịu dàng và dễ thương lắm. Ông ấy đi trong lúc ngủ, như vậy cũng đâu có tệ lắm. Chẳng đau đớn gì. Cháu nghĩ là bạn cháu biết tin chưa?”

Ellie lắc đầu. Tối qua Tony gọi điện cho nàng và nói chuyện rõ lâu, nếu biết, ông đã nhắc tới chuyện đó. “Cháu nghĩ chưa ạ.”

“Ôi trời, ta hy vọng ta không nói hớ điều gì.” Trông Christine có vẻ lo lắng, “Có thể bạn cháu nên nói chuyện với gia đình ông ấy... vợ của Henry đó...”

“Martha ạ.” Ellie phải kiểm tra lại xem họ có đang nói chuyện về cùng một người hay không.

“Ừ, Martha. Tội nghiệp, trông cô ấy đau khổ lắm.”

“Chắc thời gian này cô ấy đau buồn lắm.” Ellie gật đầu đồng tình. “Cháu chắc bạn cháu sẽ nói chuyện với cô ấy. Cháu sẽ báo bạn cháu.”

Hai người nói chuyện thêm một lúc nữa về Zack, rồi Ellie nhấc cả cái chậu xanh lẫn cây trồng trong đó mang ra xe cho Christine.

“Tạm biệt cháu. Cảm ơn cháu về cái cây nhé. Ta mừng vì cháu ổn định được công việc ở đây. Cho ta hỏi thăm Zack nhé.” Với một cái nháy mắt bất ngờ, Christine nói, “Cháu có thể hôn nó một cái hộ ta cũng được, nếu cháu muốn.”

Đúng là hơi đáng ngại, và mỉa mai thay, Zack thuê Christine để đảm bảo an toàn, trong khi càng lúc càng rõ là bà cũng mê anh suốt thời gian đó.

Rõ ràng, dù bề ngoài có kém hấp dẫn thế nào thì người ta vẫn có thể có một tâm hồn ong bướm như thường.

Quay trở vào nhà, Ellie dựa cửa văn phòng và nhìn lò sưởi.

Trong một lúc.

Không, chả ích gì, nàng không thể làm thế được. Nàng không phải loại người đó.

Khỉ thật.

Nàng phải cần cái đập ruồi bằng nhựa rồi vươn người qua bàn và sục sạo đằng sau lò sưởi cho đến khi cái bưu thiếp gửi từ Úc lộ ra. Ellie bò lồm cồm, lấy được tấm bưu thiếp dưới gầm bàn, đứng thẳng dậy và bỏ vào khay thư đến của Zack.

Một mẩu dằm chìa ra từ cái sàn gỗ sồi làm thủng một lỗ trên đôi tất da chân mới tinh nàng đi sáng nay.

Tuyệt thật

Đây là phần thưởng dành cho nàng vì đã làm điều đúng đắn.

❀ ❀ ❀

[1] Respite care: biện pháp chăm sóc người bệnh bằng cách đưa đến các trung tâm hỗ trợ trong một thời gian ngắn để người thân hoặc người chăm sóc trước đó có một khoảng thời gian nghỉ ngơi.

Nguyên tác: To the Moon and Back, Dịch giả: Đoàn Thị Thanh Mai
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.