Yêu Anh Tới Tận Mặt Trăng Và...Quay Trở Lại

Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44

❊ ❊ ❊

Thiệt tình, ta cố hết sức và đôi khi mọi việc diễn ra hoàn hảo.

Nhưng cũng có lúc, mọi việc diễn ra thật tệ hại.

Ellie đổ tội cho rượu. Hay chính xác hơn là vì thiếu rượu. Khi nàng mời Roo tới ăn tối, kế hoạch là thuyết phục cô và làm cô nhận ra đã đến lúc đầu hàng. Vài chai Barolo sẽ giúp làm việc đó. Rồi khi chuông cửa reo và Todd xuất hiện, tiếng nhạc violon tưởng tượng sẽ bắt đầu ngân nga rồi nhiều năm sau họ sẽ vẫn hạnh phúc nhớ lại cái đêm Ellie đã thuyết phục được hai người rằng họ thật sự nên ở bên nhau.

Ngoài ra, nàng sẽ là phù dâu.

Nhưng trong thực tế, ngoài chuyện thiếu mất rượu, thì Roo tỉnh như sáo, lạnh như băng còn Todd chán chường và bất lực.

“Tớ đi đây,” Roo đặt cốc nước xuống.

“Đừng.” Đứng ở cửa ra vào, Todd lắc đầu. “Anh sẽ đi.”

“Cả hai không ở lại được sao?” Có phải làm người hòa giải hôn nhân thì sẽ thế nay không? Ellie bức xúc nói, “Chúng ta không thể dành một buổi tối vui vẻ bên nhau được sao?”

Todd nhìn Roo. “Anh đã gửi cho em không biết bao nhiêu thư tay, tin nhắn và thư điện tử mà em lờ hết đi. Giờ anh ở đây rồi, ít nhất có thể nói chuyện được không?”

“Ý anh là về chúng ta ư? Em không muốn.” Roo thở gấp. “Chả có ích gì.” Không khí căng như dây đàn bởi ham muốn bị kìm nén, giống như giấy bóng kính loại đặc biệt loạt soạt vậy. Ellie nói, “Rồi, thế hai người ở lại đây và không nói bất kỳ điều gì về chuyện đó thì sao?” Nàng quay sang Todd. “Anh là một trong những người bạn lâu năm nhất của em. Còn cậu,” nàng lại quay sang Roo,

“là người bạn mới đây nhất của tớ. Tớ không muốn bị kẹt ở giữa. Sao bọn mình không thử?”

Yên lặng.

Yên lặng nối tiếp yên lặng. Ngoại trừ ham muốn bị kìm nén tưởng như nghe thấy được.

“Xin hai người đấy,” Ellie cố nài. “Vì tại sao tớ lại là người phải chịu đựng chuyện này cơ chứ? Những gì tớ phải trải qua là chưa đủ hay sao?”

Đúng vậy, khi cần, nàng cũng có thể không biết ngượng. Jamie chẳng phiền đâu.

“Không thể tin nổi cậu vừa nói điều đó,” Roo nói.

Todd nhìn Ellie lắc đầu. “Sao em lại lôi chuyện này ra.”

“Rồi. Hai người có ở lại không thì bảo?”

“Ừ thì có.”

Nhưng mấy tiếng đồng hồ tiếp theo thật không dễ dàng gì. Sự thèm khát chẳng hề dịu đi chút nào. Ngoài mặt Roo và Todd vẫn ăn uống nói chuyện, nhưng cảm xúc họ dành cho nhau thì như con voi trong tổ kiến.

Cuối cùng Todd chịu thua, “Thật điên rồ.” Anh đặt lon bia xuống, đột ngột nói, “Roo, anh nói chuyện với em trong bếp được chứ?”

“Không.”

Mắt anh bốc cháy. “Chỉ một phút thôi.”

“Một giây cũng không,” Roo nói.

Họ nhìn nhau chằm chằm qua bàn ăn. Thật không dám nhìn nữa. Ellie đẩy ghế lùi lại và nói, “Tớ phải vào nhà vệ sinh...”

“Ở nguyên đấy!” Roo đột ngột nói.

“Này, tớ cần đi tiểu. Và không,” Ellie đứng dậy, “cậu không được đi cùng tớ.”

Nàng không cần đi tiểu, nhưng vẫn phải luẩn quẩn trong nhà tắm vài phút. Thiệt tình, đây chẳng phải là một tình huống dở khóc dở cười hay sao?

Cuối cùng có tiếng gõ cửa.

“Nếu em chỉ định tỏ ra tế nhị thì em có thể ra được rồi đấy.” Todd nói.

Ellie bước ra khỏi nhà tắm.

Phòng khách trống trơn.

“Cô ấy đâu rồi?”

“Về rồi.”

“Ôi trời, em xin lỗi.” Ellie ngồi phịch xuống ghế.

Anh vò đầu bứt tai. “Ừ, cô ấy cũng nói cảm ơn vì bữa tối.”

“Rồi.”

Todd chỉ cái bàn, la liệt đĩa và mấy miếng tiramitsu còn thừa. “Anh cũng cảm ơn em.”

“Không có gì đâu.” Nàng sẽ xử lý phần thừa trong bữa sáng ngày mai.

“Cảm ơn em vì đã cố gắng nữa. Ý tưởng rất hay.”

“Sẽ hay hơn nếu nó có tác dụng.”

“Chuyện này làm anh chết mất.” Todd có vẻ buông xuôi.

“Em biết. Em xin lỗi.”

“Anh có cảm giác mình như tiểu thư Jones vậy.” Anh tỏ ra bực bội và khui nắp một chai bia khác. “Anh cứ như con gái ấy lòng dạ chẳng lúc nào yên. Nói thật, anh thấy rất khó chịu và bối rối.”

“Em cũng vậy.” Ellie gật đầu.

“Nghe anh có giống con gái không?”

“Hơi hơi.”

Môi Todd cong lên. “Nếu giờ mà Jamie ở đây, anh sẽ không bao giờ thoát được vụ này mất. Thôi, ngừng đây đi.” Anh làm bộ kéo khóa mồm. “Không nói chuyện về anh nữa. Nói về em đi. Chuyện với Joe vẫn ổn chứ?”

Ellie mỉm cười gật đầu; trước đó Roo cũng hỏi nàng câu y hệt. Ngoại trừ việc Todd ít hứng thú hơn với kỹ năng trên giường của Joe.

“Bọn em cũng vui. Em đã thấy bình thường trở lại.”

“Thật tuyệt. Rất tốt.” Todd nói thực lòng. “Anh rất mong gặp cậu ta.”

Hai người sẽ thân thiết với nhau thôi. Ellie gật đầu. “Em sẽ thu xếp.”

Todd ra về lúc 11 giờ. Có hai thứ nàng không chia sẻ với anh. Thứ nhất là điều nàng phát hiện ra trước buổi tối hôm nay, nhờ có Christine. Tony đã thú nhận với nàng về Martha, nhưng Todd không biết gì về chuyện đó, nên nàng chẳng có lý do gì để kể với anh.

Mặc dù vậy, Ellie vẫn cảm thấy cần phải làm gì đó. Ngay cả khi nàng không chắc chắn đó là gì.

Nàng dọn bàn và chất bát đĩa vào máy rửa, rồi ngồi xuống sofa, bật máy tính xách tay lên.

Gửi thư điện tử cho Tony không nằm trong chương trình. Nói với ông rằng chồng của người yêu ông đã qua đời thì thật là sai trái. Nếu Martha muốn ông biết, bà đã tự liên lạc với ông.

Mà bà đâu có làm vậy. Tất nhiên bà sẽ không làm vậy. Cảm giác tội lỗi sẽ ám ảnh bà chẳng kém gì niềm xót xa.

Ellie gõ tên Martha Daines trên Google và thấy đường dẫn tới trang web của bà.

Nàng vào trang chủ. Có phòng trưng bày tranh và địa chỉ email.

Nàng viết một mạch bức thư với tất cả niềm chân thành.

Cô Martha thân mến,

Qua một người bạn làm ở viện dưỡng lão Stanshawe, cháu vừa hay tin chú Henry, chồng cô, mới qua đời. Cháu rất tiếc và xin chân thành chia buồn cùng cô. Tony, ba chồng cháu, rất ngưỡng mộ các tác phẩm của cô. Cháu vẫn chưa báo với ba về chuyện chú Henry. Dù sao, cháu kết hôn với Jamie, con trai ba Tony, và cháu rất hiểu cảm giác mất đi người chồng là thế nào, thế nên cháu hiểu được phần nào những gì cô đang trải qua và cảm giác của cô bây giờ. Nếu cô cảm thấy muốn gửi thư hay nói chuyện với cháu, cô cứ liên lạc với cháu bất cứ lúc nào.

Ellie để lại số điện thoại và địa chỉ nhà cùng đường dẫn tới một diễn đàn trực tuyến dành cho góa phụ mà năm ngoái đã giúp nàng rất nhiều khi nỗi đau của nàng trở nên dữ dội chưa từng thấy. Nàng kết thúc bức thư:

Thân, cháu Ellie Kendall. Tái bút: Cháu thực sự nghiêm túc về chuyện cô cháu mình liên lạc với nhau. Nếu cô không muốn thì cũng không sao, nhưng nói chuyện được thì sẽ tốt hơn.

Rồi nàng dựa lưng vào mấy chiếc gối trên sofa và khiến Jamie bước vào phòng khách.

“Thế nào? Em có nên gửi nó đi không?”

Jamie đứng bên cửa, mái tóc vàng bóng láng do ánh đèn thông hành lang sau lưng chiếu vào. Anh đang mặc áo sơ mi màu vàng nhạt và quần jean bình thường.

“Làm đi.” Anh nhún vai bình thản. “Rõ ràng em muốn thế mà.”

Nếu nàng cố hơn nữa, nàng thậm chí có thể hình dung ra cả mùi của anh. “Em biết, nhưng liệu đây có phải điều đúng đắn không?”

“Em à, em muốn giúp cô ấy mà. Em và cô ấy có điểm chung.” Jamie dừng lại một lát. “Và không phải chỉ có việc đó. Em làm đi.”

Khi nói không phải chỉ có việc đó, anh có ý nhắc đến gánh nặng tội lỗi.

Anh ấy biết. Tất nhiên là anh biết.

Ellie ấn nút Gửi và bức thư bay vèo vào không gian ảo. Có thể Martha sẽ hồi âm. Hoặc là không.

Có ánh nhìn ranh mãnh trong mắt Jamie.

“Em không muốn nói về chuyện khác đâu.” Ellie nói.

“Chắc không?”

“Chắc chứ, cảm ơn anh.”

Anh cười trêu nàng. “Cũng được. Dù sao anh cũng biết rồi.”

“Ừ, biết thế.”

“Đừng lo. Anh không nói cho ai biết đâu. Bái bai!”

Jamie ra đi với thái độ vênh vang tự mãn. Ellie nhắm nghiền mắt. Đây là bí mật thứ hai nàng không nói với Todd tối nay. Và Roo cũng không biết. Đó không phải là thứ thông tin nàng dám nói cho ai khác. Ít nhất trong khi nàng đang ở trong một mối quan hệ.

Một người đàn ông tự trọng sẽ cảm thấy thế nào nếu anh ta phát hiện ra khi anh ta đang làm tình với bạn gái mới của mình, thì cô ấy lại đang tưởng tượng anh là một người đàn ông khác?

Nguyên tác: To the Moon and Back, Dịch giả: Đoàn Thị Thanh Mai
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.