Yêu Anh Tới Tận Mặt Trăng Và...Quay Trở Lại

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

“Cái gì thế này? Tôi có gửi cho anh cái này đâu?” Đại diện của Tony ghé qua căn nhà ở Beverly Hills để đưa một tập hợp đồng cần ký và để khoe chiếc Ferrari màu xanh lá mạ vừa-rinh-về-từ-phòng-trưng-bày. Theo cách nói đau khổ của riêng Marvin thì, miễn là “hút được các em”, còn màu sắc của chiếc xe có đá nhau với gương mặt đỏ như gạch của cậu ta cũng chẳng hề gì. Giờ cậu ta đang đứng ngoài hàng hiên có mái che và nhắm thẳng tới tập bản thảo nằm trên bàn cạnh bình nước. “Anh kiếm thứ này ở đâu ra thế, Tone? Khiếp, cả đời tôi chưa nghe thấy cái tựa nào dở hơn thế đâu.”

Tôi biết. Nhưng bản thảo này hay cực. Phải nói là rất thú vị.” Tony nói. “Đừng có động vào.”

“Hay cực, hay cực, thúúú vịịị.” Marvin cười khùng khục. Nhại giọng của Tony làm anh ta cười ngả nghiêng. “Thế ai viết kịch bản này?”

“Cậu không biết người đó đâu. Cứ để đó đi. Nào, uống nước đi. Cậu có đói không?” Ôi, Marvin thật dễ bị kích. Mẹo tâm lý nghịch đảo quả là tuyệt vời. Tony kín đáo theo dõi đại diện của mình cầm tập bản thảo lên và lật trang đầu tiên.

Nói thật là, đó không phải trang đầu tiên hay nhất trên đời. Chín mươi chín phần trăm số đại diện sẽ bỏ cuộc. Nhưng, cũng lại chín mươi chín phần trăm không được nghe Tony Weston nói, ra vẻ thực lòng, “Nghiêm túc đấy, Marvin, đặt xuống, cậu không liên quan gì đến nó đâu.”

Điều gì có thể hấp dẫn hơn thế?

Tony ký mấy hợp đồng Marvin đem tới. Và chờ đợi. Một vài phút nữa trôi qua, ông nói, “Thế nào?”

“Thú vị Khác biệt.” Mắt kính râm Prada của Marvin được đẩy lên vầng trán đỏ bóng loáng của cậu ta. Nếu có thể làm được thì giờ cậu ta hẳn là đang nhăn trán. “Không có vai nào cho anh trong này đâu.”

“Tôi biết. Nhưng tôi có cảm giác rất tốt về kịch bản này. Cậu biết đấy, đôi khi cậu có linh cảm tốt. Mà có hại gì đâu nếu là người giới thiệu kịch bản hay cho nhà sản xuất thích hợp? Tôi có vài mối quan hệ...”

“Này, anh định chỉ huy à? Ai quen nhiều người trong ngành này hơn? Anh hay tôi?”

“Ừ, nhưng...”

“Ch-u-uẩn.” Marvin chỉ vào ông bằng ngón tay mập mạp. “Tôi chứ ai. Ai làm cho một trong những công ty môi giới tài năng lớn nhất nước này? Ồ, tin không, lại là tôi. Tone, làm cái gì hợp lý đi, được không? Cứ để tôi lo vụ này, để tôi mang nó về công ty cho Stephen xem. Nếu ai đấy có thể khiến thứ này vụt sáng, thì người đó chính là ông ấy.”

Tony nén một nụ cười. Chỉ trong vài phút ông đã lăng xê thành công. Nhưng với ngành này thì phải vậy thôi. Nếu tỏ ra nài nỉ là chết ngay. Nói với ai đó là anh ta không thể có được thứ này, ngay lập tức họ sẽ nhảy xổ vào. Đến tận lúc này, Marvin vẫn đang lật qua mấy trang của tập kịch bản với ánh mắt tham lam, hám lợi.

Chào mừng cưng tới Hollywood.

• • •

“Anh yêu, đi mà, nói ừ đi. Anh biết là anh cũng muốn mà.”

Rồi thì cũng đến lúc. Zack đã chuẩn bị tinh thần cho hậu quả sắp tới. Anh không định làm việc này vào tối nay, ngay trong căn hộ của Louisa, nhưng cô đã ép anh. Suốt cả bữa tối cô toàn nói về mấy kỳ nghỉ. Bạn cô đã thuê một biệt thự sang trọng ở Tuscany vào cuối tháng Tám và rủ hai người đi cùng, nhưng họ cần câu trả lời chắc chắn vào ngày mai, để nhỡ có bị từ chối họ còn mời cặp tiếp theo trong danh sách.

Zack cũng hiểu rằng giờ đã là giữa tháng Bảy mà anh và Louisa vẫn chưa đi nghỉ đâu cả.

Nhưng Louisa mê mệt lời mời của bạn và rất muốn đi. Giờ cô đang nài nỉ anh đi cùng, nhìn anh háo hức, khuyến khích. “Anh thử nghĩ xem sẽ tuyệt thế nào. Thích nhất là chỉ toàn người lớn! Không có tiếng trẻ con la hét inh tai làm hỏng hết không khí, không có mấy cái đồ chơi bằng phao đầy trong bể bơi.” Rõ ràng mấy cái phao trong bể bơi tương đương với mấy cái bao cao su đã qua sử dụng. “Hoàn toàn thanh bình và yên lặng tuyệt vời, thức ăn hết sảy, trò chuyện kiểu người lớn và rượu vang hảo hạng. Còn gì thanh bình hơn thế chứ?”

Trò chuyện kiểu người lớn, khỏi cần nói, chính là mấy vụ buôn dưa lê bất tận xem sao nào sửa mặt đẹp nhất. Thôi, đành phải làm vậy. Cố lên, cố lên. Zack nói, “Thật sao? chả thấy thanh bình chút nào. Ngày nghỉ tuyệt vời với anh phải là về nhà ở Cornwall, và lê la cả ngày ở bãi biển với cháu trai và cháu gái anh. Bọn anh chơi bóng chuyền, đào lỗ trên cát, ăn kem, quăng nhau xuống biển và phải thật ồn ào - ý anh là - cực kỳ ồn ào.”

“Trời!” Louisa ngồi lùi lại, kinh ngạc. “Ôi... em xin lỗi, em không hề biết.” Ngẫm lại, cô vội nói, “Nhưng như vậy cũng hay! Này, mình có thể ghé qua thăm gia đình anh trước khi đi Ý...”

“Anh không nghĩ là em sẽ thích đâu,” Zack nói. “Có trẻ con, lũ chó, có cả túi xì hơi. Rồi món cá và khoai tây rán, trò chơi trên bãi biển và đu quay.” Anh lắc đầu. “Nhất là không có chỗ cho trò chuyện kiểu người lớn đâu.”

“Nhưng...”

“Thực ra, ai có ý định trò chuyện kiểu người lớn như thế,” anh giơ tay lên, ngón cái và ngón trỏ cách nhau vài mi li mét, “sẽ bị cuốn bằng rong biển và ném xuống nước.”

“Rồi, rồi, em hiểu. Anh thích những kỳ nghỉ ồn ào. Thế thì mình sẽ làm gì đây?” Cô nhìn anh chắm chằm với nụ cười nào-mình-cùng-thương-thuyết.

“Anh nghĩ em nên đi Tuscany,” Zack nói. “Em sẽ có khoảng thời gian tuyệt vời.”

Nụ cười của cô khựng lại. “Ý anh là... một mình?”

“Hai ta không cùng sở thích.”

Lông mày Louisa nhướng rõ cao. “Một mình em ư?”

“Nghe này, chúng ta cần nói chuyện.” Zack đặt con dao cắt pho mát xuống. Chúa ơi, anh ghét khâu này. “Vấn đề là, anh thực sự nghĩ em sẽ vui hơn nếu ở bên người khác.”

“Em sẽ vui hơn nếu ở bên người khác,” Louisa lặp lại lời anh, chết lặng. “Vào kỳ nghỉ ư?”

“Không chỉ trong kỳ nghỉ. Trong mọi chuyện. Trong đời em.”

“Ý anh là... thay vì ở bên anh?”

“Không, không... ừm, ừ.” Anh rất kém mấy chuyện này. Không hiểu người khác thì thế nào? Làm ơn đừng để cô ấy khóc.

“Anh định kết thúc với em à?”

“Không phải là kết thúc. Anh chỉ nghĩ là sẽ tốt hơn nếu chúng ta... em biết đấy, dừng lại ở đây.”

Louisa đặt thìa xuống. “Nhưng em không thấy tốt hơn. Em không muốn dừng lại ở đây.”

Rồi, chuyện này sẽ chẳng đi đến đâu cho coi. Zack hít một hơi dài và nói cứng, “Ừ, nhưng anh muốn.”

Cô phát ra một tiếng rền rĩ đau khổ. Zacky, tại sao?”

Anh cau mày. Cô vừa gọi anh là Zacky. Anh có nên coi đây là lý do thứ nhất không.

Nhưng thế thì thật độc ác. Anh không muốn là kẻ độc ác. “Nghe này, em rất tuyệt vời. Không phải do em, mà là anh. Anh làm việc quá nhiều. Em xứng đáng ở bên người nào làm em vui.”

“Anh làm em vui.”

“Anh sẽ không làm thế được,” Zack lắc đầu. “Về lâu dài.”

“Nhưng em cứ ngỡ bọn mình đã ở bên nhau lâu dài!” Giờ thì cô đang khóc thật, cố gắng nhoài người qua bàn nắm lấy tay anh. “Em ba nhăm tuổi rồi, Zack. Đây là tương lai của chúng ta. Em cứ ngỡ bọn mình rồi sẽ có con với nhau!”

Đây là lần đầu tiên anh nghe thấy điều này. “Em không thích trẻ con mà,” Zack nói rõ. “Lý do chính của việc đi Tuscany là vì sẽ không có trẻ con phá hỏng kỳ nghỉ.”

“Con nhà khác. Đấy là chuyện hoàn toàn khác. Em vẫn muốn có mấy đứa của riêng mình!”

Mấy cơ à?

“Anh xin lỗi.” Zack đứng dậy. “Anh nên đi. Em sẽ ổn thôi...”

“Không thể tin nổi. Em đã nấu bữa tối cho anh.” Louisa vung tay về phía bếp. “Món khoai tây Boulangère và sườn cừu! Mua từ cửa hàng xịn nữa chứ!”

“Anh biết, bữa tối rất ngon.” Có lẽ ngày mai anh nên gửi cho cô ít hoa để cảm ơn. Trời ơi, thật là phức tạp và căng thẳng. Tại sao từ bỏ một thỏa thuận làm ăn nhiều rủi ro lại dễ hơn hẳn việc cắt đứt một quan hệ tình cảm vô vọng nhỉ?

“Anh có đang hẹn hò với ai không đấy?” Cô săm soi gương mặt anh.

Zack cố giữ vẻ mặt trung lập. “Không, không có ai cả.”

“Chắc không? Vì như thế mới hợp lý. Hợp lý hơn việc anh đột ngột quyết định, kiểu như, chúng ta có sở thích đi nghỉ khác nhau, thế nên chia tay đi.”

“Anh không hẹn hò ai hết.”

“Anh không nhớ nổi tên ư? Có phải cái cô trợ lý nhỏ xinh của anh không? Mascara đang nhòe ra thành từng vệt quanh đôi mắt được trang điểm kỹ càng của Louisa. “Cái cô Ellie ấy?”

“Không.” Anh lắc đầu. Hầu như ngày nào anh cũng gặp Ellie. Nhưng không phải theo cái kiểu Louisa nói. Thật khó chịu khi được gặp nàng mà không thể làm gì, nhưng hoàn toàn không được gặp nàng thì còn khó chịu hơn.

Ít nhất họ đang ở trong nhà Louisa, thế có nghĩa anh là người ra đi. Ra đến hành lang, cô cố lao vào vòng tay anh. Anh ôm cô lần cuối, tỏ ý xin lỗi.

“Thế đi Disneyworld thì sao?” Cô sụt sịt lẩm bẩm vào vai anh. “Bọn mình có thể đi chỗ đó nếu anh thích.”

Anh không trả lời.

Louisa lùi lại và nhìn anh đau khổ. “Không ư?”

“Xin lỗi em.” Zack lắc đầu, đã đến lúc đi khỏi đây. “Tạm biệt.”

Nguyên tác: To the Moon and Back, Dịch giả: Đoàn Thị Thanh Mai
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.