Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tony không hề biết, nhưng ông biết mình phải tìm cho ra lẽ. Trong hai tuần qua, ông đã gửi cho Martha hàng tá thư điện tử rồi. Và ông chỉ nhận được một tin nhắn ngắn ngủi vào hôm đầu tiên. Trong đó, cô xin lỗi và nói việc họ gặp nhau là một sai lầm lớn. Họ không nên gặp nhau nữa, cô rất tiếc nếu đã để ông hy vọng và rằng ông hãy tôn trọng sự riêng tư của cô, đừng cố liên lạc với cô bằng mọi cách.
Chỉ có vậy thôi, thế là hết. Kể từ đó, các bức thư tiếp theo đều không có hồi âm. Tổng đài báo số cũng từ chối cung cấp số diện thoại của Martha. Tony, kẹt ở Hollywood vì phải quay một phần kém thú vị của một bộ phim dở toàn tập, đang đếm từng ngày. Nhưng với tâm trạng vô vọng chứ không phải đầy hy vọng, vì bay cả quãng đường về London để tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra là một việc, thuyết phục Martha thay đổi thái độ với ông lại là việc khác.
Dù sao, giờ ông đã trở về. Vào một ngày khác, trên một chiếc taxi khác. Và ông không tài nào tôn trọng được mong muốn riêng tư của cô. Khi chiếc taxi dừng lại bên đường Lanacre, ngực Tony thắt lại. Ông thậm chí còn không biết liệu cô có ở trong nhà hay không, nhưng nhu cầu gặp lại cô quá mãnh liệt.
Người lái taxi nói, “Ông muốn dừng ở đâu?”
“Đằng xa kia. Căn nhà có cửa trước màu vàng đó, bên trái.” Khi chiếc taxi đi chậm lại, Tony nói, “Đỗ vào sau cái xe tải xanh kia.”
Ngay lúc đó cánh cửa màu vàng bật mở và Eunice chỉ trích bước ra. Theo sau là Martha.
“Ôi trời, đừng dừng lại.”
“Hả? Nhưng ông vừa nói...”
“Đừng dừng lại!” Tony lùi khỏi cửa sổ và xua xua, “Cứ đi đi” Trời ơi, thật là không đúng lúc. Eunice làm gì vậy, sống ở đây sao? Từ trong taxi, ông thoáng thấy dáng nhìn nghiêng của Martha khi cô quay lưng khóa cửa. Chiếc taxi chậm chạp lăn bánh tới cuối phố và dừng ở góc đường.
“Giờ đi đâu đây?”
“Ừm...” Từ đuôi taxi nhòm ra ngoài, Tony thấy hai người phụ nữ đi theo hướng ngược lại. “Quay lại và đợi. Để xem họ có chui vào cái xe kia không.”
“Thế rồi sao?” Người lái taxi xoay người lại để nhìn ông. “Ông muốn tôi theo họ à? Này, ông không biết tôi đã đợi bao lâu để gặp được người nói câu này và thực sự muốn làm thế đâu!” Anh ta cười khúc khích, đánh tay lái một cách điêu luyện và quay đầu xe. “Ông là Tony Weston, phải không?”
“Ừ.”
“Tôi có được hỏi là chuyện gì đang xảy ra không?”
“Anh không hỏi thì hơn,” Tony nói.
“Họ không đi xe đâu. Trông có vẻ như đi bộ đấy.”
Tony nghĩ thật nhanh. Biết ngay mà, họ đi siêu thị. Nhưng giờ ông đang ở đây rồi, ông phải làm gì nữa?
“Đi theo họ.”
“Ông nói thật đấy hả? Chúng ta đang đi bằng cái thứ này.” Người lái xe ám chỉ chiếc taxi. “Còn họ đi bộ.”
“Chỉ cần đi thật chậm thôi, được không? Nhớ là đừng để họ phát hiện ra anh.”
May mà Martha và Eunice không nhìn lại. Chiếc taxi vẫn giữ khoảng cách an toàn sau lưng họ, bò với tốc độ của sên. Khi họ tới con đường chính nhộn nhịp thì khó hơn, người lái taxi phải dừng lại và cố gắng để không bị mắc vào làn xe buýt.
“Tôi dám chắc vụ này đáng ra phải hấp dẫn hơn,” anh ta làu bàu. “Lốp xe rít lên, tay lái bẻ ngoặt, cảnh sát lao ra, mấy cái pha ngớ ngẩn đó.”
“Anh phải thấy mình may mắn chứ. Nếu chuyện đó xảy ra,” Tony giải thích, “thì lái xe taxi rốt cuộc đâu có được thanh toán.”
Martha và Eunice không đi mua sắm. Họ cũng không la cà; đây là chuyến đi có đích đến. Cuối cùng họ tách khỏi đường chính, đi dọc mấy con phố có bóng cây. Họ không nói chuyện với nhau, chỉ đi bên nhau mà thôi. Họ đi đâu thì có trời mới biết. Một buổi gặp gỡ ở nhà thờ. Đi thăm bạn bè. Đi gặp bác sĩ chỉnh răng.
“Tới rồi,” người lái taxi nói khi cuối cùng hai người phụ nữ cũng rẽ vào con đường dẫn tới một tòa nhà thụt sâu trên vỉa hè.
Tony nhoài người về phía trước. Chắc là cuộc hẹn với nha sĩ. Khi chiếc taxi lại gần hơn ông nhìn thấy tấm biển trên cổng. Viện Dưỡng lão và Điều dưỡng Stanshawe, tấm biển đề như vậy.
“Bí ẩn đã được tìm ra.” Người lái taxi nói nghe có vẻ nhẹ nhõm; hai mươi lăm phút qua chắc hắn là những giây phút chán nhất đời anh ta. “Họ đến thăm một bà lão.”
“Có thể thế. Có thể không. Họ có thể tới thăm bất cứ ai.”
“Hoặc họ làm ở đó,” người lái taxi sửa lại. “Mà bây giờ làm gì đây? Ông có đi theo họ không?”
“Không.” Tony ngồi tụt lại; ông không định dành cả ngày còn lại để làm việc này. “Đưa tôi về lại Primrose Hill.”
Ellie vẫn đang ở chỗ làm. Trở lại căn hộ, Tony tra tên Viện dưỡng lão Stanshawe trong Sách Vàng và ghi lại số điện thoại. Rồi ông buộc mình phải ngồi đợi, vì ông không thể gọi cho viện dưỡng lão khi Eunice và Martha có thể vẫn đang ở đó.
Lúc 5 giờ ông nhấc máy gọi.
“Xin chào, tôi gọi để hỏi về một người có họ là Daines.” Chỉ đoán đại, nhưng đây là thứ duy nhất ông có thể nghĩ ra.
“Xin lỗi, ai nhỉ?” Giọng người phụ nữ có vẻ lơ đễnh.
“Daines.”
“Anh có thể cho biết tên đầy đủ được không?”
Tony ngần ngừ. Không, ông không thể, vì ông đâu có biết tên đầy đủ. Ông thậm chí còn không biết người đó là nam hay nữ. “Ừm, ờ...”
“À, ý anh là Henry Daines à? Xin lỗi, tôi là người mới, tôi vừa tìm thấy tên ông ấy trên danh sách.”
Trúng phóc. “Đúng rồi. Henry.” Tony băn khoăn liệu thám tử tư xịn có bị toát mồ hôi tay khi họ phát hiện ra điều gì đó hay không.
“Được rồi. Có việc gì không? Để tôi ghi lại lời nhắn.”
“À không, không cần nhắn. Tôi chỉ gọi để xem... anh ấy thế nào thôi.”
“Đợi đã, tôi viết lại đã. Anh nói lại đi?”
Ôi trời, cô này hâm quá. “Tôi không gặp Henry đã lâu. Tôi nghe nói anh ấy đang được các cô chăm sóc.” Tony nói. “Cô có thể cho tôi biết vì sao anh ấy lại ở đó không?”
“Ôi không, chúng tôi không được làm thế! Xin lỗi! Mà sao anh không liên lạc với gia đình ông ấy? Họ sẽ cho anh mọi thông tin anh cần.”
Biết ngay mà. “Được, vậy cô có thể cho tôi biết gia đình anh ấy...”
“Ôi trời, đèn đỏ đang nháy! Nghĩa là sao nhỉ? Xin lỗi anh tôi phải đi đã, cứ gọi cho gia đình ông ấy nhé... tạm biệt!”
• • •
9 giờ sáng hôm sau, Tony bấm chuông cửa và nghe thấy tiếng bước chân trong nhà.
Cánh cửa màu hoàng ngọc mở ra và lần đầu tiên trong hai tuần ông đối mặt với Martha. Trái tim ông quặn lại vì chờ mong; thật tuyệt lại được gặp cô nhưng nét mặt khổ não của cô làm ông không thể chịu nổi.
Ông hạ giọng, “Em đang ở nhà một mình chứ?”
Cô nhắm mắt trong một giây, và gật đầu. “Ôi Tony, đừng làm thế này. Đáng lẽ anh không nên tới đây.”
“Anh phải làm thế. Em không thể chỉ nói với anh là để em yên và mong anh làm vậy. Anh nghĩ giữa chúng ta đã có...”
“Thôi xin anh.” Martha lắc đầu tuyệt vọng, ngón tay cô nắm chặt phần ngực áo sơ mi màu hồng mâm xôi.
“Anh vào được không?”
“Không.”
“Sao vậy?”
“Em nói với anh rồi, chúng ta không thể gặp nhau nữa.” Bên kia đường một cánh cửa sập mạnh và cô giơ đôi tay run rẩy chào người vừa đi ra từ căn nhà đó. Hơi thở gấp gáp, cô nói, “Tony, hãy đi đi. Anh nghĩ việc này dễ dàng với em sao? Vì thực sự không phải thế, em có thể thề với anh điều đó.”
“Anh biết, anh biết, nhưng chúng ta cần nói chuyện.” Ông ngừng lại. “Henry là ai?”
Cô cứng người, những ngón tay run rẩy bấu chặt vào thành cửa.
“Ai nói với anh?”
“Có phải bố chồng em không?”
“Không”
“Anh rể em?”
Martha lắc đầu.
“Vậy nghĩa là chồng cũ của em.” Tony đã đoán được; ông không cần phải nhìn cô để biết mình đã đúng.
Ngoại trừ việc ông không thể kiềm chế bản thân; ông không thể rời mắt khỏi gương mặt cô.
“Anh ấy không phải chồng cũ của em,” cuối cùng Martha nói.
“Ý em là hai người vẫn còn hôn thú.”
Cô mím môi và do dự gật đầu.
“Sao anh không vào nhà nhỉ?” Tony nói. Lần này cô đứng lùi lại để ông vào.
Trong bếp, Martha xoa xoa mặt để máu lưu thông trở lại. “Em vẫn không hiểu làm thế nào anh biết. Có phải Eunice nói không?” Cô lắc đầu. “Không thể là Eunice được.”
Thay vì cho cô biết ông đã bám theo hai người, Tony nói, “Kể cho anh nghe về Henry đi.”
“Anh biết đến đâu rồi?”
“Chả biết gì hết.”
“Chúng em kết hôn được ba mươi ba năm và sống hạnh phúc. Rất hạnh phúc.” Giọng cô bắt đầu run run. “Cho đến sáu năm trước. Ôi em khóc mất.
Anh đừng nói gì cả, cứ mặc kệ em.” Với lấy cuộn giấy làm bếp, cô xé ít giấy và dựa một bên hông vào thành bếp. “Chuyện là, anh ấy bị bệnh Alzheimer. Tên chính thức là mất trí nhớ tiền lão hóa. Anh ấy bắt đầu bị bệnh cách đây bảy năm khi mới năm nhăm tuổi. Dần dần, anh biết đấy, anh ấy để mất chìa khóa và quên tên mọi người. Lúc đầu chúng em còn đùa cợt về chuyện đó. Nhưng đến khi anh ấy mắc phải lỗi nghiêm trọng ở chỗ làm, thì không còn buồn cười nữa.” Nước mắt lăn trên má cô, dù cô không hay biết điều đó. Rồi anh ấy đi khám bác sĩ, làm các xét nghiệm... anh có thể tưởng tượng ra phần còn lại rồi đấy. Anh ấy được chẩn đoán. Chúng em đều đau đớn và em hứa sẽ chăm sóc anh ấy. Henry từng là kế toán trưởng. Chỉ sau một năm nghỉ việc anh ấy đã không lên nổi danh sách mua hàng.” Martha ngừng lại để lau nước mắt. “Mọi việc diễn ra nhanh hơn em tưởng. Anh ấy bắt đầu cho giày vào bếp lò. Anh ấy cố đưa cho người đưa thư cái lò vi sóng. Rồi thay vì ăn tối, anh ấy giấu thức ăn trên gác xếp.”
Cô ngừng lại để trấn tĩnh, và Tony không thể ôm cô vào lòng. Ông vẫn đứng yên ở đầu kia căn bếp.
“Từ đó mọi chuyện tuột dốc,” Martha khẽ nói. “Em đã cố hết sức, em thề. Nhưng việc này khó hơn em tưởng nhiều. Lúc lấy Henry em mới hai mươi mốt tuổi. Anh ấy là người chồng tốt nhất trên đời. Em yêu anh ấy rất nhiều... và anh ấy có thể làm bất cứ việc gì, anh biết không? Anh ấy thông minh, thực tế, ai có vấn đề gì anh ấy sẽ là người giải quyết. Một trong những hàng xóm của chúng em đã từng khổ sở vì không gọi được thợ ống nước. Em nói với Henry lúc anh ấy đi làm về, thế là anh ấy dành cả tối sửa ống nước trong toa lét nhà chị ấy.” Cô lắc đầu. Nhưng đó là trước kia. Sau đó mọi thứ thay đổi và em là người phải chăm sóc Henry. Tâm trạng anh ấy bắt đầu trở nên thất thường, rồi cáu kỉnh. Không phải lỗi của anh ấy, anh ấy sợ hãi và nản chí. Nhưng giống như cố gắng trông nom một đứa trẻ cao một mét tám. Thật không... dễ dàng gì. Rồi anh biết đấy, mọi việc chỉ ngày một xấu đi. Em phải bón cho anh ấy ăn. Tắm cho anh ấy. Đánh răng cho anh ấy.” Giọng Martha như vỡ òa. “Thật khủng khiếp. Chẳng ra sao cả. Em biết em đã hứa chăm sóc anh ấy, nhưng đây là công việc cô đơn nhất trần đời...”
Tony nói, “Cho nên em nói với anh em đã một mình rất lâu rồi.”
Cô gật đầu, cố gắng bình tĩnh lại. “Đúng vậy. Nhưng em nói thế cũng là không đúng. Em để anh nghĩ rằng em đã ly hôn.
“Thật là sai trái.”
“Nhưng hoàn toàn có thể hiểu được.”
“Không, thật... kinh tởm. Em chưa bao giờ thấy hổ thẹn như thế.”
“Anh xen ngang rồi.” Tony ngoắc ngoắc ngón tay ra hiệu trở lại câu chuyện.
“Em kể tiếp đi.”
“Ừm.” Martha nhăn nhó. “Câu chuyện kết thúc không có hậu. Em cứ thế cố gắng hết mức có thể. Với sự giúp đỡ của Eunice,” cô bổ sung. “Đó là chị của Henry. Chị ấy rất chăm chỉ, rất nghiêm túc. Nhưng em nợ chị ấy nhiều lắm. Dù sao thì, một năm trước, mọi việc vượt quá sức chịu đựng, em kiệt sức, em không thể nào làm được nữa. Em bán ngôi nhà lớn ở Notting Hill và mua căn nhà nhỏ này. Nhờ có Henry, về mặt tài chính chúng em vẫn ổn. Nhưng em đã trả ơn anh ấy như thế nào chứ?” Cô thở dài. “Em đã gửi anh ấy vào viện dưỡng lão. Em tử tế quá, phải không? Mà anh biết không? Nếu mọi việc ngược lại, anh ấy sẽ không làm thế đâu, em có thể đảm bảo điều đó. Henry sẽ chăm sóc em.”
“Em đâu biết được.”
“Ôi em biết.”
“Anh ấy đang nhận được sự chăm sóc tốt nhất. Em tới thăm anh ấy... ai nói đó không phải việc tốt hơn?”
Nhưng Martha đang nhìn ông với ánh mắt kỳ lạ. Tony giơ tay đầu hàng. Anh xin lỗi. Chiều qua anh đã đi theo em. Anh phải biết có chuyện gì xảy ra.”
Cô gật đầu chậm rãi. “Em thật ngu ngốc khi lờ anh đi và hy vọng anh sẽ biến mất. Nhưng giờ anh thấy rồi đó, vì sao chúng ta không thể gặp lại nhau nữa?”
“Thật là một tình huống tồi tệ.” Ông chỉ muốn an ủi cô và xua đi nỗi đau. “Giờ anh ấy thế nào?”
“Lẫn lộn. Đôi lúc buồn rầu. Nhưng anh ấy vẫn nhận ra em. Anh ấy biết em là ai. Anh ấy gọi em là người vợ xinh đẹp của anh ấy.” Nét mặt Martha thay đổi. “Và đổi lại, em phản bội anh ấy.”
“Khi anh nhìn thấy em ngày hôm ấy ở trên đồi, trông em như thể chẳng phải lo lắng chuyện gì,” Tony nói. “Em có vẻ hạnh phúc. Đó là điều làm anh bị thu hút.”
“Lúc đó em vui.” Cô gục đầu đồng ý. “Lúc đầu, sau khi Henry đi khỏi em đã thấy nhẹ nhõm. Nhưng mỗi khi thấy nhẹ nhõm, em lại đồng thời áy náy. Cuộc sống của em dễ dàng hơn anh ấy. Em xấu hổ vì bản thân mình, em không nên cảm thấy hạnh phúc. Nhưng thời gian qua đi, cảm giác tội lỗi phai dần. Trong vài tháng qua, em để mình thư giãn, cảm thấy cuộc đời mình cũng ổn. Và, em không biết nữa, đôi khi tất cả đến cùng lúc. Một ngày mùa hè đẹp trời em ra khỏi nhà, ánh mặt trời chiếu lên mặt. Bức vẽ làm em khá ưng ý. Chú bé con đó chạy đến với quả bóng trên tay, trông nó thật dễ thương và em chợt thấy thật bình yên. Đó là trải nghiệm tuyệt vời nhất, giống như vừa trút được một gánh nặng trên vai.” Martha nhìn trân trối vào bức tường. “Và rồi anh đến, anh cũng dễ thương. Giống như anh là một phần của tất cả những điều đó.”
Đó là lý do vì sao cô muốn tặng ông bức tranh. Không phải chuyện tiền bạc, việc ông thích những tác phẩm của cô mới là quan trọng.
“Ngày hôm sau là tiếp diễn của việc đó,” Tony nói.
Cô gật đầu. “Em vẫn không thể tin em đã làm thế. Anh quá… hoàn hảo. Giống như em được thoát khỏi chính mình vậy. Trong vài giờ đồng hồ em trở thành một người khác. Em cảm thấy bình thường. Không phải, em cảm thấy tuyệt vời.” Những giọt nước mắt nóng hổi lại dâng đầy trong mắt cô. “Giống như một giấc mơ tuyệt nhất.” Móng tay cô ngập sâu trong lông bàn tay. “Và rồi nó kết thúc, em tỉnh dậy.”
“Nhưng đó không phải một giấc mơ.”
“Em biết. Em ước gì chỉ là một giấc mơ. Em đã không chung thủy với chồng và em ghét bản thân mình. Thế nên anh phải để em yên, đừng liên lạc với em. Vì chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa.”
Tony không muốn nghe cô nói những lời này. “Anh không nghĩ những việc ta làm là sai.”
“Không. Đương nhiên là sai rồi.” Martha nhìn ông buồn bã. “Anh chỉ cố biện minh thôi.”
“Nhưng mình có thể biện minh mà.”
“Dù hạnh phúc hay khó khăn. Đó là những lời em đã thề trong đám cưới.”
“Nhưng đó không phải...”
“Đừng nói nữa.” Martha giơ tay lên ngăn ông. “Chúng ta đang nói chuyện về chồng em. Anh có muốn hỏi Eunice xem chị ấy nghĩ thế nào về chuyện biện minh không? Anh nghĩ chị ấy sẽ có ý kiến thế nào? Mà tiện đây, chị ấy ở ngay bên kia đường. Cái buổi chiều chúng ta quay về đây, em biết chị ấy đang đi thăm mấy người bạn ở Stockport. Nhưng hôm sau khi anh xuất hiện, chị ấy đã ở đây. Chị ấy về sớm. Và Eunice không ngốc đâu. Chị ấy tinh lắm. Cho nên anh phải đi ngay.”
Thật không thể chịu đựng nổi. Tony nói, “Nhưng anh yêu em.”
Cô lưỡng lự, những lời đó như mũi tên cắm thẳng vào cô. “Cũng đừng nói những lời đó. Chuyện đó không thể xảy ra được. Chúng ta đã có giây phút bên nhau, nhưng đó là sai trái. Và nó qua rồi. Anh là diễn viên Hollywood còn em chỉ là một người phụ nữ bình thường đã có gia đình ở Tufnell Park.”
“Em không hề bình thường.”
Martha mím môi, bước qua bếp. Cô đứng ở hành lang và mở cửa trước.
“Em không thể làm chuyện này được nữa. Anh có cuộc sống của anh và em có cuộc sống của em.” Nghe giọng cô có thể thấy trái tim cô đang tan vỡ, nhưng ánh nhìn cô dành cho ông lại thật dứt khoát. “Nếu anh quan tâm đến em thì đi đi. Ngay lập tức.”