Thử nhìn vào cái miếng mồi béo bở nhất mà cái hội này tung ra xem: tống khứ mọi đau đớn bệnh tật khỏi cái giống người này. Liệu có làm nổi không? Làm tốt ấy chứ, gom được bộn tiền đấy. Thế ông nghĩ bao nhiêu phần bệnh tật đau đớn trên đời này là do cái đầu giời ơi đất hỡi của mấy thằng bệnh nhân tự diễn ra, rồi lại tự nuôi cho nó sống? Bốn phần năm chăng? Thề có Chúa, éo ít hơn thế đâu. Liệu cái hội Kitô Khoa học này có quét sạch được bốn phần năm đấy không? Tao nghĩ là được. Có cái thế lực (có tổ chức) nào khác làm nổi trò này không? Tao chưa thấy thằng nào. Nếu làm xong cái trò đấy thì cái thế giới này có thành thiên đường không? Lại chả sướng quá—cho mấy thằng khỏe mạnh như tao với chúng mày, lẫn cả đám bệnh nhân suốt ngày nhăn nhó khóc lóc? Lúc đấy đời lại chả tươi như hoa, ảm đạm thế éo nào được nữa? Chuẩn đéc luôn.
Thế trong lúc làm trò đấy, mấy cha Giáo đồ có tiễn vài mạng bệnh nhân về chầu trời không? Chắc chắn là có rồi. Nhưng có chết nhiều hơn cái lũ bị bọn bác sĩ chính quy đâm chém theo đúng pháp luật không? Để đấy, tí tao phán tiếp.
Giờ tao muốn chúng mày soi qua vài cú làm ăn của mấy tay Giáo đồ này, đăng chễm chệ trên cái tạp chí 'Tạp chí Kitô Khoa học' của chúng nó—số tháng Mười năm 1898. Đầu tiên, một lão mục sư Báp-tít phác họa chân dung 'một tín đồ Kitô giáo chính thống điển hình'—mà lão thêm vào là cái giống người (văn minh) nói chung cũng đéo khác gì:
'Hắn là một kẻ lúc nào cũng lo lắng, bồn chồn và sợ hãi; sợ chính bản thân mình và những thói hư nết xấu của mình, sợ cảm lạnh và phát sốt, sợ dẫm phải rắn rết hay uống nhầm chất độc.'
Rồi lão tương ngay một cú đối lập:
'Còn một tín đồ Kitô Khoa học trung bình thì sao? Hắn đã dẫm nát mọi sự lo âu, phiền muộn dưới chân. Hắn chiến thắng sự sợ hãi và âu lo, cái điều mà đám tín đồ chính thống có nằm mơ cũng không làm nổi.'
Dẫm nát mọi lo âu dưới chân nhé. Thế chúng mày sẵn sàng nôn ra bao nhiêu phần trăm tiền kiếm được mỗi năm để mua lấy cái tâm trí thảnh thơi đấy? Đỡ phải nghĩ nhiều! Cái giá đấy đéo có tiền nào đo nổi đâu. Đố chúng mày ra ngoài chợ hay chui vào cái nhà thờ nào khác mua được đấy, ngoại trừ cái lò của mấy tay Giáo đồ này?
Mẹ kiếp, thì chả phải chính cái sự lo âu, sợ hãi trúng gió, phát sốt, sợ gió lùa, sợ ướt chân, rồi ăn miếng ăn vào cũng sợ đau bụng... mới là cái thứ rước bệnh, rước sốt với hỏng dạ dày cùng tỷ thứ bệnh tào lao khác vào người đấy sao? Thế nên, nếu cái môn Khoa học này bốc phét mà đuổi được cái sự lo âu đấy đi, tao nghĩ nó giảm mẹ nó được bốn phần năm bệnh tật trên cái thế giới này rồi.
Trong cái số báo tháng Mười này, một lũ được 'cứu rỗi' đứng ra làm chứng và tạ ơn; đéo phải tạ ơn kiểu đãi bôi đâu nhá, mà là biết ơn cuồng nhiệt như trúng số. Nhìn quy chuẩn thì đứa nào đứa nấy như sảng vì khỏe mạnh, bàng hoàng, kinh ngạc trước cái sự thần kỳ diệu kỳ của nó, sau một thời gian dài sống đời ngáo ngơ, tự bịa ra đủ thứ bệnh hiểm nghèo rồi tống một đống thuốc bác sĩ vào người. Thằng làm chứng đầu tiên thề thốt rằng khi 'Sự thật đẹp đẽ nhất này hửng sáng trong tâm trí', hắn đang mang trong mình 'gần như toàn bộ những tai ách mà cái xác thịt này phải gánh chịu'; còn cái bệnh nào hắn chưa mắc thì hắn... tự tưởng tượng ra là mình mắc—thế là trọn bộ combo luôn. Kết quả thế nào? Ối giời, hắn biến thành cái hố rác chứa đủ loại 'bác sĩ, dược sĩ và thuốc gia truyền khắp cái vùng này'. Thế rồi Kitô Khoa học nhảy vào cứu net, 'những tình trạng bệnh tật cũ kỹ biến mất sạch', kéo theo luôn cả 'những điềm báo u ám' mà hắn vẫn dùng để tự hù dọa mình ra bệnh. Và thế là giờ hắn khỏe như vơ vẩn, vui vẻ, và kinh ngạc chả hiểu sao mình lại sống được.
Nhưng tao thì đéo kinh ngạc tí nào, vì tao thừa biết cái ngón nghề mà hắn áp dụng từ cái môn Kitô Khoa học này. Nếu tao đoán đéo sai, hắn đã nhanh trí và chịu khó lái cái đầu mình ra khỏi mấy cái trò ốm đau tào lao để đâm đầu vào những suy nghĩ khỏe mạnh. Đéo có cái ngón nghề nào trên đời do loài người nghĩ ra mà nó bá đạo hơn cái chiêu đấy trong việc tống khứ bệnh tưởng và khóa chặt cửa đéo cho lũ bệnh tương tự mò vào. Tao cá là cái chiêu của hắn chỉ là ngồi lẩm nhẩm suốt ngày: 'Tao khỏe! Tao đéo sao cả!—khỏe và ngon! ngon và khỏe! Ngon lành cành đào, khỏe như văng miếng! Tao đéo đau; làm đéo gì có cái gọi là đau! Tao đéo có bệnh; làm đéo gì có cái gọi là bệnh! Đéo có gì là thật trừ Tâm trí; tất cả là Tâm trí, Mọi thứ tốt đẹp, Tốt-Tốt, Sự sống, Linh hồn, Gan, Xương, một dây chuyền, chung tiền rồi chia bài đi!'
Tao đéo bảo đấy là nguyên văn thần chú của nó, nhưng cái thần thái thì chuẩn đéc đéo lệch đi đâu được. Mấy tay Giáo đồ thì chắc chắn là coi trọng từng từ trong văn bản, lại còn phải kèm theo cái tâm linh thành kính nữa cơ. Tao thì nghĩ cái loại thần chú nào mà lái được cái đầu ra khỏi mấy cái trò độc hại rồi nhét nó vào chỗ lành mạnh thì với mấy thằng dạ nhẹ nhẹ là xong chuyện hết, dù đéo phải thằng nào cũng nhạy. Còn với mấy thằng cuồng đạo thì thêm tí gia vị tâm linh vào nữa thì đúng là như vơ được cọc, sức mạnh nhân lên gấp bội.
Thằng làm chứng thứ hai thì thề sống thề chết rằng cái môn Khoa học này đã tống khứ 'một căn bệnh mãn tính lâu đời' mà bọn bác sĩ với thợ mổ đã dùng thuốc với dao kéo chăm sóc suốt bảy năm trời.
Hắn gọi căn bệnh đấy là 'yêu cầu' của mình. Mấy thằng dân đào vàng mà nghe thấy từ này thì lại tưởng đấy đéo phải mỏ của hắn, mà là tài sản của lão bác sĩ với thằng cạ cứng gọt mổ—vì cái từ này là lóng của hội Kitô Khoa học dùng để chỉ 'bệnh tật'. Dân Kitô Khoa học làm đéo gì có bệnh; với chúng nó đéo có cái thứ đấy trên đời, và chúng nó đéo thèm dùng cái từ dối trá đấy. Tất cả những gì xảy ra với chúng nó chỉ là đôi khi có một sự rối loạn tưởng tượng nào đấy trèo lên đầu chúng nó và 'yêu cầu' đòi làm bệnh, nhưng đéo phải.
Thằng làm chứng này còn chìa ra lời chứng của một lão mục sư bảy mươi tuổi, đã giảng đạo bốn mươi năm ở một nhà thờ Kitô giáo, nhưng đéo thèm theo cái giáo phái mới này. Lão này 'mù gần lòi mắt và điếc lòi tai'. Lão được chữa bằng chiêu của C.S. (Kitô Khoa học), và 'khi lão nghe thấy tiếng nói của Sự thật, lão đã nhìn thấy bằng tâm linh.' Nhìn thấy bằng tâm linh! Nghe mù mờ vãi cứt; tốt nhất là chữa lại cho lão lần nữa đi. Mấy cái lời chứng mù mờ này đáng lẽ cho mẹ vào thùng rác, vì thiếu đéo gì lời chứng rõ ràng mua được ngoài kia, nhưng cái tạp chí C.S. này biên tập như cặc, nên mấy cái lỗi vớ vẩn này là chuyện thường ở huyện.
Thằng làm chứng tiếp theo là một thằng lính thời Nội chiến. Khi Kitô Khoa học mò đến chỗ hắn, hắn đang sở hữu một đống 'yêu cầu' như sau:
Mấy cái 'yêu cầu' này nghe có vẻ nặng đô phết đấy. Toàn do dầm mưa xương nắng trong mấy chiến dịch mà ra. Bác sĩ làm hết sức rồi, nhưng đéo ăn thua. Cầu nguyện cũng thử rồi, nhưng 'tôi đéo thấy có tí nhẹ nhõm thể xắc nào từ cái nguồn đấy cả.' Sau ba mươi năm bị tra tấn, hắn mò đến một Giáo đồ Kitô Khoa học, phang cho một liệu trình một tiếng đồng hồ rồi đi về nhà đéo thấy đau đớn gì nữa. Hai ngày sau, hắn 'bắt đầu ăn uống như một thằng khỏe mạnh.' Rồi 'mấy cái yêu cầu biến mất—cái thì đi ngay, cái thì từ từ;' cuối cùng, 'chúng nó biến sạch đéo còn dấu vết.' Và—cái này mới giá trị này—giờ hắn 'hài lòng và hạnh phúc.' Đấy là cái chi tiết, như tao đã phán từ trước, là đặc sản của Nhà thờ Giáo đồ. Cày ải ba mươi mốt năm trời mà Nhà thờ Giám lý đéo ban cho thằng lính khốn khổ này nổi cái sự hài lòng đấy.
Và thế là câu chuyện cứ thế tiếp diễn. Hết thằng làm chứng này đến thằng khác đưa bảng thành tích 'yêu cầu' của mình, tuyên bố xua tan chúng nó trong một nốt nhạc, rồi nâng tầm cái Phát minh của mụ Eddy lên tận mây xanh. Chân phù sữa chữa khỏi; suy nhược thần kinh chữa khỏi; lao phổi chữa khỏi; còn bệnh giật cơ St. Vitus thì biến thành trò chơi con nít. Thỉnh thoảng lại xuất hiện vài từ lóng mới của môn Khoa học này trên trang báo. Chúng nó có 'biểu diễn chiến thắng' hiện tượng cước chân và mấy cái thứ tương tự. Nghe như kiểu nói tắt của 'biểu diễn sức mạnh của Sự thật Kitô-Khoa học đè bẹp cái sự bốc phét mang tên Cước chân.' Trẻ con cũng như người lớn, đều được hưởng lộc từ cái môn Khoa học này. 'Nhờ đọc cái "cuốn sách nhỏ", chúng nó đang học cách để khỏe mạnh, bình an và khôn ngoan.' Thỉnh thoảng mấy cái 'yêu cầu' nhỏ nhặt của lũ trẻ được thợ chữa chuyên nghiệp thổi cho phát là khỏi, còn mấy đứa ma cũ hơn thì tự nhẩm thần chú rồi tự chữa luôn.
Một con bé chín tuổi ở vùng Viễn Tây, ăn nói thì như người lớn, khai tuổi xong bảo luôn: 'Cháu nghĩ cháu nên viết một bài biểu diễn gửi bác.' Nó có một 'yêu cầu' từ việc bị hất văng qua đầu con ngựa tơ rồi hạ cánh nốc knock-out vào đống đá. Nó tự cứu mình khỏi thảm họa bằng cách nhớ nhẩm 'Chúa là Tất cả' ngay khi đang lộn vòng trên không trung. Đỉnh cmn cao! Tao thì chịu, đéo làm nổi. Lúc đấy tao còn đéo kịp nghĩ đến. Cuống lên thì có mà đái ra quần. Đéo có cái gì ngoài Kitô Khoa học có thể giúp một đứa trẻ giữ được cái đầu lạnh, tỉnh táo và sáng suốt đến thế trong cái hoàn cảnh đấy. Nó tiếp đất bằng đầu, và theo đúng luật thì cái đầu phải vỡ làm đôi; nhưng nhờ có câu thần chú can thiệp nên đéo sao, cái 'yêu cầu' duy nhất để lại chỉ là cái mắt bầm tím như mắt gấu trúc. Sáng thứ Hai nó vẫn sưng chù vù và híp tịt. Ở trường 'nó đau phết đấy—ý là, trông có vẻ thế.' Thế là 'cháu xin phép ra ngoài, chui xuống tầng hầm và bảo: "Bây giờ tao đéo phụ thuộc vào mẹ nữa, tao phụ thuộc vào Chúa."' Chắc thế là đủ rồi; nhưng để cho chắc ăn, nó lôi luôn mụ Eddy vào phe mình rồi đọc thuộc lòng 'Tuyên bố Khoa học về Tồn tại', cái mà tao đoán là một trong những bài chú chủ lực. Rồi 'cháu cảm thấy cái mắt cháu nó tự mở ra.' Địt mẹ, đến vỏ hàu còn phải mở! Tao nghĩ đây là một trong những chuyện cảm động nhất trong lịch sử nhi đồng, cái con chuột nhỏ tử tế chui dưới hầm cầu đang gồng mình bốc phét bài Tuyên bố Khoa học về Tồn tại.
Lại có một trang viết về một đứa trẻ ngoan khác—thằng Gordon nhỏ. Thằng Gordon nhỏ 'chào đời đéo cần sự trợ giúp của dao kéo hay thuốc mê.' Nó là một 'màn biểu diễn.' Một màn biểu diễn đéo biết đau là gì; thế nên sự xuất hiện của nó đã gợi lên 'sự vui mừng và biết ơn Chúa cùng Kẻ Phát Minh ra Kitô Khoa học.' Cái trò này là đặc trưng của cái loại văn thơ này rồi—suốt ngày xích Hai Đấng lại với nhau như hai anh em cột kèo; rồi cả Hai Cuốn Kinh của Chúng Nó nữa. Khi thằng Gordon nhỏ mới hai tuổi, 'nó đang chơi trò cưỡi ngựa trên giường, nơi tôi để lại "cuốn sách nhỏ". Tôi thấy nó ngừng chơi, dùng đôi tay nhỏ bé cầm cuốn sách lên một cách cẩn thận, hôn nhẹ lên đó, rồi dáo dác tìm cái chỗ cao nhất mà tay nó với tới để cất vào đấy.' Cái hành động đạo đức giả này làm người mẹ tràn ngập 'một dòng suy nghĩ chưa từng có trong đời. Tôi nghĩ về người mẹ dịu dàng ngày xửa ngày xưa luôn giữ mọi điều trong lòng,' v.v. So sánh bố đời phết; tuy nhiên, mấy cái trò xúc phạm vô thức này thì đầy trong miệng lũ tín đồ thường, cũng giống như mấy cái lời xúc phạm trắng trợn, công khai trong miệng mấy lão sếp bự đã được xức dầu của cái Giáo hội mới này thôi.
Mấy ngày sau, cái thư viện gia đình—toàn sách Kitô Khoa học—đang nằm trên bậu cửa sổ rộng. Lại là một cơ hội nữa cho thằng ranh con này làm màu. Nó bỏ chơi, mò đến đấy và gạt hết tất cả đống sách sang một bên, trừ cuốn Phụ lục. 'Nó dùng cả hai tay bê cuốn sách lên, từ từ đưa lên môi, rồi cẩn thận để xuống, và ngồi xuống bậu cửa sổ.' Lần đầu tiên người mẹ thấy nó diệu kỳ quá mức tin được; nhưng giờ mụ đã tin chắc rằng 'đéo có sự tưởng tượng hay tai nạn nào ở đây cả.' Về sau, thằng Gordon nhỏ còn cho cái đứa đẻ ra nó chứng kiến nó làm trò đấy thêm nhiều lần nữa. Sau đó nó làm suốt; chắc cứ có ai nhìn là nó lại diễn. Cho tao thằng ranh này tao thà lấy cái hình dán còn hơn. Nếu cái câu chuyện này có mục đích gì, thì đó là ngầm ám chỉ rằng cái cuốn sách thần thánh này có khả năng siêu nhiên truyền tải cái bản chất linh thiêng và đáng sợ của nó cho cái sinh vật ngây thơ này mà đéo cần sự can thiệp của bất kỳ sự trợ giúp nào bên ngoài. Cái tạp chí này biên tập đéo có tí khôn ngoan đắt giá nào cả. Thằng biên tập đang có một cái 'yêu cầu', và hắn nên đi chữa trị mẹ đi là vừa.
Trong số các nhân chứng khác, có một con mụ bị 'đau răng nhức óc', nhiều lần dụ dỗ mụ 'tin rằng có cảm giác trong vật chất, nhưng lần nào cũng bị sức mạnh của Sự thật đè bẹp.' Mụ đéo cho lão nha sĩ dùng thuốc tê, cứ ngồi đấy cho lão đục, khoan, chẻ, đập nát cái răng, rồi rạch xé mấy cái chỗ mưng mủ, rút tủy, bới từng mảnh xương vụn ra; và mụ đéo nhận là đau dù chỉ một lần. Và cho đến tận ngày hôm nay mụ vẫn nghĩ là nó đéo đau, và tao đéo nghi ngờ gì việc mụ đúng đến chín phần mười, và cái niềm tin Kitô Khoa học của mụ đã giúp mụ tốt hơn nhiều so với cái loại thuốc tê cùi cùi kia.
Có một câu chuyện kể về một thằng cu bị tai nạn nát bấy ra thành từng mảnh nhỏ, nhưng đọc thuộc lòng bài Tuyên bố Khoa học về Tồn tại, hoặc mấy cái bài thần chú khác, thế là khỏe mạnh trở lại mà đéo phải chịu bất kỳ cơn đau thực sự nào và đéo cần thằng thợ mổ nào xía vào. Tao tin cái này nhé, vì cái vụ của tao cũng na ná thế, như bài trước tao đã phét rồi đấy.
Lại còn có câu chuyện phục hồi sức khỏe hoàn hảo chỉ trong một đêm của một con ngựa bị thương nặng tưởng chết, nhờ áp dụng Kitô Khoa học. Tao có thể chịu đựng được nhiều thứ, nhưng tao nhận ra băng ở đây bắt đầu mỏng rồi đấy. Con ngựa đấy có tới năm mươi cái 'yêu cầu': làm thế nào mà nó 'biểu diễn chiến thắng' qua được chúng nó? Nó có biết đọc chú Mọi thứ tốt đẹp, Tốt-Tốt, Ôi Chúa ơi, Gan, Xương, Sự thật, Đổ hết trừ Chín, Đặt chúng nó lên Làn khác không? Nó có biết xướng bài Tuyên bố Khoa học về Tồn tại đéo đâu? Thế nó làm kiểu éo gì? Bộ đéo làm nó tái phát bệnh à? Thôi gạch đít dừng lại ở con ngựa đi. Ngựa với chả đồ đạc nội thất.
Còn đống lời chứng khác trong cái tạp chí đấy, nhưng mấy cái mẫu trích dẫn này là đủ xài rồi. Chúng nó cho thấy cái loại làm ăn buôn bán mà cái môn Khoa học này đang đẩy mạnh. Giờ chúng ta quay lại câu hỏi: Liệu nó có tiễn một bệnh nhân về chầu trời chỗ này chỗ kia, thỉnh thoảng một mạng không? Phải công nhận là có. Thế nó có bù đắp được cho cái trò đấy không? Tao bị thuyết phục là nó có thể trưng ra một cái bộ mặt có vẻ hợp lý theo hướng đấy. Ví dụ: khi nó đặt tay lên một thằng lính đã chịu ba mươi năm tra tổn bất lực và làm cho hắn lành lặn cả xác lẫn hồn, thì tổng số thành tựu thực sự của cái trò đấy là gì? Tao nghĩ thế này: nó đã trả lại cuộc sống cho một kẻ về cơ bản đã chết mười lần một năm trong suốt ba mươi năm, và lần nào cũng đau đớn lê lết. Nếu đéo có sự xen vào của nó, thằng cha đấy về cơ bản đã chết thêm ba mươi lần nữa trong ba năm qua. Có hàng ngàn người trẻ tuổi trên cái đất nước này giờ đang sẵn sàng bước vào một cuộc đời chết dở tương tự như thằng cha đấy. Mỗi lần cái môn Khoa học này chộp lấy một đứa trong số đó và đảm bảo cho nó cả đời đéo bị cái bệnh do tưởng tượng sinh ra, nó có thể tuyên bố một cách hợp lý rằng trong tư cách của thằng đấy, nó đã cứu được 300 mạng người. Trong khi đó thỉnh thoảng nó lại tiễn một mạng đi; nhưng đéo sao, bên sổ có nó vẫn lời chán.