“Bọn ta khẳng định thẳng thừng rằng cuốn ‘Khoa học và Sức khỏe với Chìa khóa mở ra Kinh Thánh’ cũng như mụ tác giả Mary Baker Eddy của nó đã được tiên báo trước trong Khải Huyền chương x. Mụ ta chính là ‘vị thiên thần quyền năng’, hay nói trắng ra là cái tư tưởng tối cao của Chúa dành cho cái thời đại này (câu 1), nhét vào tay chúng ta bản diễn giải tâm linh của Kinh Thánh gói gọn trong ‘cuốn sách nhỏ đang mở’ (câu 2). Nhờ thế, bọn ta chứng minh được rằng Khoa học Kitô giáo chính là lần tái lâm thứ hai của Chúa Christ—của Sự thật—và của Linh hồn.”
—Trích bài giảng của Tiến sĩ, Mục sư George Tomkins, C.S.
Đấy, các bố thấy rõ chưa, trắng đen rành rành ra đấy nhé. Mụ ta là thiên thần quyền năng; mụ ta là kẻ mang tư tưởng tối cao của Chúa được phái xuống theo đúng quy trình. Trước mắt thì mụ là hiện thân của Lần Tái Lâm. Nhưng tao cá là chưa đầy năm mươi năm sau khi mụ chui xuống lỗ, lũ đệ tử sẽ tôn mụ lên thành chính Lần Tái Lâm luôn. Giờ mụ đã được thờ phụng rồi, và cái trò này chắc chắn sẽ còn lan rộng ra khắp nơi, ngày càng nặng đô hơn nữa.
Nhất là sau khi mụ ngỏm; vì lúc đó, ai mà chẳng nhìn ra được, cái trò thờ cúng mụ Eddy sẽ được tống thẳng vào trường chủ nhật với mấy cái bục giảng của cái giáo phái này. Giờ đây, bất cứ thứ gì dán cái nhãn hiệu của mụ lên, dù chỉ là cái thìa kỷ niệm vô giá trị, cũng thành đồ linh thiêng, được lũ đệ tử tranh nhau mua ngấu nghiến, cuồng nhiệt và tràn đầy lòng biết ơn, rồi ôm về nhà thờ như thần tài. Tao dùng từ "mua", vì cái Tập đoàn Khoa học Kitô giáo Boston này đời nào cho không ai cái gì; cái quái gì chúng nó cũng đem ra bán hết. Mà luật là tiền mặt nhá; không chỉ tiền mặt mà phải là tiền mặt trả trước. Thần linh của chúng nó đầu tiên là mụ Eddy, sau đó là Đồng Đô-la. Đéo phải Đô-la tâm linh đâu, mà là Đô-la xìn xịt đếm được ấy. Từ đầu đến cuối cái đống văn chương của Khoa học Kitô giáo, đéo có một cái thứ vật chất nào trên đời này được công nhận là có thật, ngoại trừ Đồng Đô-la. Nhưng xuyên suốt mấy bài quảng cáo của chúng nó, cái "thực tại" đó lại được vơ vét và tung hô hết lời. Cái sự thèm khát Đồng Đô-la của cái Tập đoàn này, sự tôn thờ Đô-la, sự thèm thuồng Đô-la, sự sướng phát điên lên khi mới chỉ nghĩ đến Đô-la—trên đời này chưa từng có cái trò nào bỉ lậu đến thế ở bất kỳ thời đại hay quốc gia nào, không có gì thô bỉ hơn, dâm dực hơn, thú tính hơn, trừ cái thái độ của mấy tiểu thuyết Pháp đối với trò ngoại tình.
Đồng Đô-la bị săn đuổi bằng đủ mọi thủ đoạn; Nhà-thờ-mẹ kiêm Quầy-hàng-giao-dịch Khoa học Kitô giáo ở Boston bán lẻ đủ loại hàng hóa tâm linh cho lũ tín đồ, lúc nào cũng với cái giá trên trời, và luôn luôn đi kèm một điều kiện cứng: tiền mặt, tiền mặt trả trước. Ngay cả Thiên thần trong Sách Khải Huyền mà có mò đến đấy cũng đéo thể mua nợ nổi một bản sao của cái cuốn sách bị luộc lại từ chính tay mình đâu. Nhiều đồ Khoa học Kitô giáo "quyền quý" lắm, cứ có tiền mặt là có tất: Bài học Kinh Thánh; Cẩm nang Nhà thờ; Thánh ca C.S.; Lịch sử xây dựng Nhà-thờ-mẹ; một đống Bài thuyết giáo; Bài thánh ca Ban thánh thể ‘Ngươi có thấy Đấng Cứu Thế của ta không,’ do mụ Eddy sáng tác, nửa đô một bản, kèm dòng chữ ‘lời ca được dùng theo sự cho phép đặc biệt của mụ Eddy.’ Rồi bọn tao lại có cái Phụ bản Kinh Thánh nho nhỏ của mụ Eddy và Thiên thần với tám kiểu đóng sổ theo tám mức giá chát chúa: trong đó có một món ngọt ngào bằng ‘da levant, mép gập bảo vệ, lót da tới viền, bo góc tròn, mạ vàng mép trang, may chỉ tơ, mỗi bản sáu đô trả trước,’ mà nếu mua cả triệu bản thì được giảm hẳn một shilling—nghĩa là ‘trả trước 5,75 đô.’ Lại còn có cuốn ‘Tạp văn’ của mụ Eddy với cái giá chát lè người, loại đóng sổ sang xịn đứng đầu danh sách trấn lột, mua cả bản in thì được giảm một shilling. Tiếp theo là cuốn ‘Chúa Christ và Giáng sinh’ của mụ Eddy mắn đẻ—một bài thơ—giá 3 đô, tiền mặt trả trước, ước gì Chúa cho tao được nghía qua cái bài thơ này một lần. Rồi theo sau là năm cuốn sách nữa của mụ Eddy với cái giá của bọn cướp đường như thường lệ, cuốn thì bọc ‘giả da,’ cuốn thì ‘vải vân hạt,’ cũng có mép gập bảo vệ, bánh răng cân bằng, chân vịt đôi và đủ thứ cải tiến hiện đại khác: và ngay tại cái quầy hàng giảm giá đó, các bố có thể hốt luôn tờ ‘Tạp chí Khoa học Kitô giáo.’ Tao ước gì mình có đủ sự lịch sự để tương một cái từ ngữ miêu tả thô ráp, trần trụi vào cái thùng rác văn học đó, để cho thiên hạ biết bản chất nó là cái giống gì. Tao thèm chửi lắm rồi đấy, nhưng thôi phải nhịn: nói về cái loại sản phẩm như thế thì thà giữ kẽ còn hơn là nói thật.
Cái loại bơ thực vật văn học của Khoa học Kitô giáo này là hàng độc quyền của Nhà máy Trụ sở Nhà-thờ-mẹ tại Boston; không có tem nhãn của Tập đoàn thì đéo phải hàng thật. Muốn mua thì phải mò đến đấy, cấm có đi chỗ khác; và cứ móc tiền ra trước rồi mới nhận cái đống mỡ thối đó về.
Cái Tập đoàn này còn nhiều mỏ tiền khác nữa. Mụ Eddy làm hiệu trưởng (và biết đâu là chủ sở hữu luôn?) của cái Trường Đại học Siêu hình học thuộc Tập đoàn tại Boston, nơi mà một thằng học viên sau khi đã hành nghề chữa bệnh bằng trò C.S. suốt ba năm theo kiểu quơ quào nhất có thể, sẽ vào đây luyện thành chính quả bằng một khóa học kéo dài hai tuần, và xòe ra một trăm đô! Mà trong đống thống kê của tao, có trường hợp học viên học khóa ba tuần và phải cúng tận ba trăm đô đấy.
Cái Tập đoàn này nó yêu Đồng Đô-la vãi cả ra, miễn là đéo phải đô-la tâm linh.
Để ép người ta mua cái Phụ bản Kinh Thánh của mụ Eddy, đéo có một thầy chữa bệnh nào, dù xuất thân từ Trường Siêu hình học hay ở đâu ra, được phép hành nghề nếu không sở hữu một bản của cái cơn ác mộng thánh thiện đó. Điều đó đồng nghĩa với một khoản thu nhập khổng lồ và không ngừng tăng lên cho Tập đoàn. Đéo có một gia đình C.S. nào tự coi mình là trung thành, đạo đức hay "miễn nhiễm với đau đớn" nếu trong nhà không có lấy một hai cái Phụ bản. Điều đó đồng nghĩa với một khoản thu nhập cho Tập đoàn—trong một tương lai không xa—lên tới hàng triệu: đéo phải hàng nghìn đâu—hàng triệu đô một năm đấy.
Đéo có một hội viên nào, dù già hay trẻ, của cái giáo hội Khoa học Kitô giáo có thể giữ được cái ghế hội viên nếu không nộp ‘thuế thân’ cho Tập đoàn Boston hằng năm. Điều đó đồng nghĩa với một khoản thu nhập cho Tập đoàn—trong một tương lai không xa—lên tới thêm vài triệu đô mỗi năm nữa.
Đoán đại chắc cũng trúng: đến năm 1910, ở Mỹ sẽ có 10.000.000 tín đồ Khoa học Kitô giáo, và 3.000.000 ở Anh; đến năm 1920 thì mấy số này tăng gấp ba; ở Mỹ năm 1910, lũ Khoa học Kitô giáo sẽ thành một thế lực chính trị, đến năm 1920 sẽ cực kỳ đáng sợ trên chính trường—và ngồi chễm chệ ở đó vĩnh viễn. Và tao nghĩ đoán vậy cũng chẳng sai: cái Tập đoàn này (vốn dĩ thời nay đã hống hách lắm rồi) lúc đó sẽ trở thành cái gã chủ nhân chính trị-tôn giáo xấc láo, vô liêm xỉ và độc tài nhất từng đè đầu cưỡi cổ một dân tộc kể từ thời hoàng kim của Tòa án Dị giáo. Và nó còn là một gã chủ nhân mạnh hơn bất kỳ kẻ quyền lực nào trong quá khứ, vì gã này sở hữu tiềm lực tài chính mà mấy kẻ tiền nhiệm có mơ cũng đéo thấy được; sự tập trung quyền lực tuyệt đối và vô trách nhiệm chẳng kém gì lũ đi trước; lại có đường sắt, điện báo, và báo chí đã được đút lót, tạo điều kiện theo dõi và quản lý cái đế chế của mình tốt hơn bất kỳ kẻ tiền nhiệm nào; rồi sau một hoặc hai thế hệ, gã này có lẽ sẽ chia đôi thế giới Kitô giáo với Giáo hội Công giáo không chừng.
Giáo hội La Mã có một bộ máy hoàn hảo, và có sự tập trung quyền lực hiệu quả—nhưng đéo tập trung được tiền mặt. Đống Giám mục của họ rất giàu, nhưng tiền của họ phần lớn vẫn nằm trong túi họ. Họ thu từ 200.000.000 con người, nhưng giữ lại phần lớn ở địa phương. Còn gã Giáo hoàng Boston tương lai sẽ vắt mỗi đầu người một đô tiền thuế thân từ 300.000.000 con người trên trái đất, còn cái Phụ bản với đống tiệm sách của gã sẽ kiếm về gấp đôi số đó; rồi mấy Trường Siêu hình học, rồi hành hương hằng năm đến mộ mụ Eddy từ khắp nơi trên thế giới—vé vào cửa: một Đô-la Khoa học Kitô giáo (trả trước nhá)—rồi mua chuỗi hạt thủy tinh đã làm phép, nến, thìa kỷ niệm, tranh in màu mụ Eddy có hào quang và chữ ký giả của mụ, tiền cúng tại đền thờ của mụ—nạng của mấy kẻ tàn tật được chữa khỏi thì đéo nhận đâu nhé, và mấy đồ giả lập xương chân xương cổ gãy được chữa lành thần kỳ cũng đéo được treo lên trừ khi làm bằng Kim loại Thánh và đã qua thử lửa; tiền cho mấy trò phép thuật làm tại mộ: mấy cái mỏ tiền này, cộng với cả ngàn trò sắp được phát minh để móc túi tín đồ, sẽ đẩy cái khoản thu hằng năm lên vượt xa một tỷ đô. Và đéo có ai ngoài cái Tập đoàn này được đụng vào đống tiền đó. Đéo có Giám mục nào được bổ nhiệm trừ khi cam kết nộp lại 90% số tiền chăn dắt được. Vào cái ngày đó, Tập đoàn sẽ độc quyền sản xuất và bán cả Cựu ước lẫn Tân ước cùng với cái Phụ bản, rồi đẩy giá Kinh Thánh lên ngang giá Phụ bản, và ép tín đồ phải mua (vì ngay cả ngày nay, thầy chữa bệnh mà đéo có Phụ bản với Kinh Thánh thì đéo được phép hành nghề), và cái trò đó sẽ hốt thêm vài trăm triệu đô nữa. Vào những ngày đó, Tập đoàn sẽ có thu nhập tiệm cận 5.000.000 đô một ngày, mà đéo phải trừ chi phí nào hết; đéo phải nộp thuế, và đéo phải chi cho từ thiện. Cái chi tiết cuối cùng này người đọc cấm có được bỏ qua một cách nhẹ nhàng; nó rất đáng để chú ý đấy.
Đéo phải chi cho từ thiện. Không, thậm chí một xu đóng góp cũng đéo có. Người ta có bới tung mấy cái quảng cáo của Tập đoàn hay mấy lời phát biểu trên bục giảng của chúng nó cũng đéo tìm thấy một dấu vết nào cho thấy chúng nó chi dù chỉ một xu cho trẻ trẻ mồ côi, góa phụ, tù nhân hoàn lương, bệnh viện, trường học cho trẻ nghèo, sứ mệnh đêm, sứ mệnh đô thị, sứ mệnh nước ngoài, thư viện, viện dưỡng lão, hay bất kỳ cái gì đánh vào túi tiền của một con người thông qua lòng trùm mờ cả.
Tao đã lùng xới, lùng xới và lùng xới, qua thư từ và đủ mọi cách, mà vẫn chưa mò ra vết tích của một đồng xu lẻ nào mà Tập đoàn đã chi cho bất kỳ mục đích tốt đẹp nào. Đéo có cái gì làm cho một tín đồ Khoa học Kitô giáo khó chịu bằng việc hỏi hắn xem hắn có biết trường hợp nào mà Khoa học Kitô giáo chi tiền cho việc từ thiện, dù là cho đệ tử của mình hay bên ngoài không. Hắn bắt buộc phải nói không. Và rồi người ta phát hiện ra rằng cái kẻ bị hỏi đó đã bị bắt bài câu này nhiều lần lắm rồi, và nó đang trở thành một vết thương đau đớn đối với hắn. Tại sao lại đau đớn? Vì hắn đã viết thư cho cấp trên, tràn đầy tin tưởng xin một câu trả lời để làm câm miệng mấy kẻ hay hạch hỏi—và lũ cấp trên đéo thèm trả lời. Hắn lại viết tiếp—rồi lại viết tiếp—lần này đéo còn tự tin nữa, mà khiêm tốn, hạ mình, van xin đạn dược để phòng thủ bằng cái giọng khẩn thiết. Cuối cùng cũng có một câu trả lời mò đến—với nội dung thế này: ‘Chúng ta phải có niềm tin vào Người Mẹ của Chúng Ta, và hãy an lòng với niềm tin rằng bất cứ điều gì Người làm với tiền bạc đều là theo lệnh từ Thiên đàng, vì Người đéo làm bất kỳ hành động nào mà không “thể hiện phép màu” trước.’
Thế là xong phim—ít nhất là đối với cái thằng đệ tử. Cái Đầu của hắn hoàn toàn thỏa mãn với câu trả lời đó; hắn lôi cái Phụ bản ra, làm một hai bài chú, và cái trò đó thôi miên tinh thần hắn, tống nó vào giấc ngủ—mang lại sự bình yên cho hắn. Bình yên, thoải mái và vui vẻ, cho đến khi một kẻ tò mò nào đó lại chọc vào cái vết thương cũ.
Thông qua mấy người bạn ở Mỹ, tao đã hỏi vài câu, và trong vài trường hợp tao nhận được những câu trả lời rõ ràng, vặn vẹo ra vấn đề; ở các trường hợp khác thì câu trả lời mờ mịt và đéo có giá trị. Từ những câu trả lời rõ ràng, tao rút ra được rằng cái ‘thuế thân’ đó là bắt buộc, và số tiền là một đô-la. Với câu hỏi, ‘Có đồng nào chi cho từ thiện không?’ câu trả lời từ một nguồn có thẩm quyền là: ‘Không, không theo cái nghĩa thường được hiểu bởi từ này.’ (Tao tự in nghiêng đấy). Câu trả lời đó cẩn trọng phết. Nhưng rõ ràng, tao nghĩ thế—rõ ràng một cách tuyệt đối và đéo thể bẻ gãy—dù rằng cách diễn đạt của nó đậm chất mù mờ kiểu Khoa học Kitô giáo. Khoa học Kitô giáo nói chung là mù mờ, nói chung là lan man, nói chung là nhiều lời. Kẻ viết thừa biết cái từ đầu tiên trong cụm từ của hắn đã trả lời cái câu tao hỏi rồi, nhưng hắn đéo thể cưỡng lại việc bồi thêm chín cái từ tối nghĩa. Mấy từ đéo có ý nghĩa gì, trừ khi chính hắn giải thích. Rất có khả năng—như hắn đã ám chỉ—rằng Khoa học Kitô giáo đã phát minh ra một loại đối tượng mới để áp cái từ từ thiện vào, nhưng đéo có giải thích thì bọn tao đéo thể biết đó là cái giống gì. Bọn tao có thể dễ dàng, tự nhiên và tự tin đoán rằng trong mọi trường hợp, đó là những đối tượng sẽ mang lại lợi nhuận năm trăm phần trăm trên khoản đầu tư của Tập đoàn vào chúng nó, nhưng đoán thì đéo phải là biết; trong trường hợp này, nó chỉ là một kiểu chắc chắn đến chín phần mười rút ra từ những gì bọn tao nghĩ là bọn tao biết về nguyên tắc làm ăn của Tập đoàn và những thủ đoạn lén lút, gian trá, lật lọng của nó.
Gian trá? Sâu hiểm? Khôn ngoan? Tập đoàn này nó rành làm ăn lắm. Tập đoàn đéo bao giờ tự hại mình. Nó đánh bại mọi nỗ lực của lũ tò mò bọn tao nhằm mò vào bí mật làm ăn của nó. Cho đến tận ngày nay, sau tất cả sự siêng năng của bọn tao, bọn tao vẫn đéo thể làm cho nó khai ra nó làm cái quái gì với đống tiền đó. Nó thậm chí đéo để cho chính lũ đệ tử của mình tìm hiểu. Tất cả những gì nó nói chỉ là, vụ việc đã được ‘thể hiện phép màu.’ Thỉnh thoảng một tín đồ C.S. bình thường lại nói, với cái sự hân hoan biết ơn, rằng mụ Eddy giàu nứt đố đổ tường, nhưng hắn chỉ dừng lại ở đó; còn việc có đồng nào chi cho các hoạt động từ thiện khác hay không, hắn đành phải thừa nhận là hắn đéo biết. Tuy nhiên, Tập đoàn được tạo thành từ những con người; và điều này biện minh cho lời đoán mò rằng nếu nó có một khoản từ thiện nào trong danh sách mà đéo phải xấu hổ, thì chúng tao đã sớm nghe thấy nó rồi.
‘Đéo tốn tiền và đéo có giá.’ Mấy cái đó từng là điều khoản thời xưa. Phụ bản của mụ Eddy hủy bỏ chúng rồi. Khẩu hiệu của Khoa học Kitô giáo là ‘Kẻ làm thuê đáng được hưởng tiền công.’ Và bây giờ khi nó đã được ‘thể hiện phép màu,’ bọn tao thấy ý nghĩa tâm linh của nó là, ‘Làm bất cứ điều gì và mọi thứ mà tay ngươi vơ được; và thu tiền mặt cho việc đó, rồi cầm tiền trước.’ Lũ tín đồ lúc nào cũng chực sẵn trên đầu lưỡi một đống lý lẽ khuôn mẫu, được cung cấp từ Boston, khá là gầy còm nhằm chứng minh rằng đây là nhiệm vụ do Thiên đàng ra lệnh phải làm, và lũ nhà cái của cái trò này đéo có lựa chọn nào khác ngoài việc tuân lệnh.
Tập đoàn này hình như là một sự đầu thai. Xuất Hành xxxii.4.
Tao đéo có một chút tôn kính nào cho mụ Eddy và phần còn lại của cái Tập đoàn—nếu có phần còn lại—nhưng tao đéo thiếu sự tôn kính dành cho sự chân thành của đống tín đồ bình thường của cái Giáo hội mới này. Có đầy đủ bằng chứng cho thấy các tín đồ bình thường hoàn toàn chân thành trong đức tin của họ, và tao nghĩ sự chân thành lúc nào cũng đáng được tôn trọng và kính trọng, dù nguồn cảm hứng của sự chân thành đó có là cái quái gì đi nữa. Sự nhiệt thành và chân thành có thể đưa một tôn giáo mới đi xa hơn bất kỳ truyền giáo nào khác ngoại trừ gươm đao và lửa giáo, và tao tin rằng cái tôn giáo mới này sẽ xâm chiếm một nửa thế giới Kitô giáo trong một trăm năm nữa. Tao đéo có ý khen ngợi loài người đâu, tao chỉ đang đưa ra một ý kiến thôi. Thế nhưng tao nghĩ có lẽ đó là một lời khen dành cho loài người đấy chứ. Tao vẫn ghi nhớ cái lời của một mục sư chính thống—đã được trích dẫn ở phần trước. Ông ta thừa nhận rằng cái loại Kitô giáo mới này giải phóng cuộc sống của kẻ sở hữu nó khỏi những lo âu, sợ hãi, bực bội, đắng cay, và đủ loại bệnh tật và đau đớn do tưởng tượng sinh ra, rồi lấp đầy thế giới của hắn bằng ánh nắng và trái tim hắn bằng sự vui vầy. Nếu Khoa học Kitô giáo, với trang bị vĩ đại này—cộng thêm sự cứu rỗi cuối cùng—mà đéo thể chiếm được một nửa thế giới Kitô giáo, thì tao hẳn là đã nhầm to về bản chất của loài người rồi.
Tao nghĩ cái Tập đoàn này sẽ được truyền lại như các triều đại giáo hoàng khác, và sẽ luôn biết cách xử lý đống tiền mặt vô tận của mình. Nó chỉ cần bấm nút; sự nhiệt thành, năng lượng, sự chân thành, sự hào hứng của vô số tay sai của nó sẽ làm phần còn lại.