Người làm vấy bẩn Hadleyburg và những truyện khác

Lượt đọc: 118 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Cái sào huyệt này có tên là Hochberghaus. Nó nằm ở Bohemia, đi từ Vienna mất độ gần một ngày đường, và dĩ nhiên, đã nằm trên đất Đế quốc Áo thì nó nghiễm nhiên thành một cái khu dưỡng bệnh. Cái đế quốc này chung quy toàn là khu dưỡng bệnh với chả dưỡng thể; chuyên môn phân phát sức khỏe cho cả cái thế giới này. Nước ở đây chỗ nào cũng thành thuốc chữa bệnh hết. Chúng nó đóng chai rồi đem chở đi khắp bốn phương trời; còn dân bản địa ở đây thì... uống bia. Ban đầu nghe thì tưởng chúng nó hi sinh vì nghĩa lớn—nhưng mấy thằng cha ngoại quốc từng nếm bia Vienna thì lại có cái nhìn hoàn toàn khác. Nhất là cái món bia Pilsner mà người ta mò vào được một cái hầm nhỏ nằm sâu trong cái hẻm hóc hẻm hách ở Quận Nhất—tên cái quán thì tao quên mẹ nó rồi, nhưng tìm thì dễ ợt: Cứ hỏi đường đến cái nhà thờ Hy Lạp; đến nơi rồi thì cứ thong thả đi qua—cái nhà kế bên chính là cái lò bia xịn đét đó. Nó nằm biệt lập khỏi cái đám kẹt xe với ồn ào phố thị; ở đó lúc nào cũng bình yên như ngày Chủ nhật. Có hai cái phòng nhỏ, trần thấp lè tè được đỡ bằng mấy cái vòm đá chà bá lửa; vòm với trần đều quét vôi trắng xóa, chứ không nhìn qua lại tưởng ngục thất ở cái đồn Bastille. Đồ đạc thì sơ sài, rẻ tiền, chả có tí hoa văn trang trí méo nào; thế mà đây lại là thiên đường cho đám dân "hi sinh vì nghĩa lớn", vì bia ở đó ngon méo ai bằng; trên đời này không kiếm đâu ra cái thứ hai. Ở cái phòng đầu tiên, mày sẽ thấy mười lăm mười sáu quý bà quý ông trông rất sang xịn mịn; còn cái phòng bên kia thì chật nén cỡ chục lão tướng quân với các quan đại sứ. Ở Vienna cả tháng trời chưa chắc mày đã nghe danh cái chỗ này; nhưng một khi đã biết tiếng và liều mình làm một hụm, thì cái thằng thưởng thức đó kiểu gì cũng sẽ đóng đô ở đây luôn.

Nói thế thôi chứ đấy chỉ là chuyện lề đường—vài dòng tri ân ân huệ đã nhận thôi—chẳng liên quan gì đến cái chủ đề chính của tao cả. Chủ đề của tao là mấy cái khu dưỡng bệnh cơ. Mấy cái đứa ốm yếu bệnh tật tốt nhất là nên mò về đóng đô ở Vienna, lấy đó làm cái đại bản doanh, rồi thi thoảng lượn qua mấy cái khu nghỉ dưỡng chung quy xung quanh tùy theo nhu cầu. Lượn qua Marienbad một chuyến để trút bớt mỡ thừa; lượn qua Carlsbad một chuyến để tống khứ cái bệnh thấp khớp; rồi tạt qua Kaltenleutgeben để ngâm nước chữa dứt điểm mấy cái bệnh lặt vặt còn lại. Tiện lợi vô cùng. Mày đứng ở Vienna, vác cái khẩu pháo 12 inch ra bắn một phát bánh quy là trúng ngay Kaltenleutgeben. Ngày nào mày thích tạt qua đó lúc nào cũng được; đi cái thứ tàu hỏa chậm như rùa bò, thế mà chưa đầy một tiếng đồng hồ mày đã thoát khỏi cái nắng gay gắt oi nồng của thành phố để đắm mình vào mấy ngọn đồi xanh mướt, mấy con đường rừng mát rượi, không khí mát lành dễ chịu, tiếng chim hót líu lo, và cái sự yên bình thanh thản chẳng khác gì chốn thiên đường.

Và còn đầy các khu dưỡng bệnh khác sẵn sàng phục vụ mày, đi từ Vienna ra thì tiện vô cùng; chỗ nào chỗ nấy đều đẹp mê hồn; Vienna nằm ngay trung tâm của một cái thế giới núi non trùng điệp, điểm xuyết vài cái hồ nước với rừng cây; nói thật, méo có cái thành phố nào sở hữu cái địa thế ngon ăn như thế này.

Nói chung là khu dưỡng bệnh thì vô số kể. Nhưng trong số đó có cái chỗ này—Hochberghaus. Nó đứng trơ trọi một mình trên đỉnh một ngọn núi rậm rạp cây cối, là một cái tòa nhà to chà bá. Người ta gọi nó là Viện Thèm Ăn, mấy thằng cha mất cảm giác ngon miệng toàn mò đến đây để khôi phục lại cái dạ dày. Lúc tao vừa tới nơi, tao được Giáo sư Haimberger dẫn vào phòng khám của lão rồi tra hỏi:

‘Sáu giờ rồi đấy. Lần cuối anh tống cái gì vào họng là khi nào?’

‘Trưa nay.’

‘Ăn cái gì?’

‘Coi như chả ăn gì.’

‘Trên bàn có cái gì?’

‘Mấy món quen thuộc thôi.’

‘Thịt cừu nướng, gà, rau củ các thứ à?’

‘Ừ; nhưng đừng có nhắc tới nữa—tôi chịu không nổi đâu.’

‘Ngán mấy món đó rồi à?’

‘Ôi, ngán tận cổ rồi. Đời tôi mong sao đừng bao giờ nghe tới tên chúng nó nữa.’

‘Mới nhìn thấy thức ăn thôi là đã thấy chướng mắt rồi đúng không?’

‘Chưa đủ, tao còn muốn mửa ra ấy chứ.’

Lão bác sĩ ngẫm nghĩ một hồi, rồi lôi ra một cái thực đơn dài ngoẵng, rà mắt chậm rãi từ trên xuống dưới.

‘Tôi nghĩ,’ lão bảo, ‘thứ anh cần ăn là—mà thôi, tự mình chọn đi.’

Tao liếc qua cái danh sách một cái, dạ dày tao nó lộn mề lên luôn. Trong tất cả mấy cái trò quái thai dị hợm trên đời, đây đúng là cái thứ kinh tởm nhất. Ngay đầu bảng là món ‘lòng bò dai nhom nhép, tái mét, để lâu thiu thối, ướp đầy tỏi;’ nửa chừng thực đơn là món ‘thịt mèo con; thịt mèo già; mèo xào lăn;’ còn dưới đáy là ‘bốt thủy thủ ngâm mỡ bò cho mềm—dùng sống.’ Mấy khoảng trống giữa thực đơn thì nén chặt những món đủ làm cho một thằng ăn thịt người cũng phải mắc ói. Tao bảo:

‘Bác sĩ này, giỡn mặt trên một ca bệnh nghiêm trọng như tao là méo đàng hoàng đâu nhé. Tao đến đây để tìm lại cảm giác thèm ăn, chứ không phải để tống nốt chút hơi tàn còn lại xuống lỗ.’

Lão tỉnh rụi đáp: ‘Tôi đâu có giỡn; mắc gì tôi phải giỡn?’

‘Nhưng tao méo thể nuốt nổi mấy cái thứ kinh dị này.’

‘Sao lại không?’

Lão thốt ra câu đó với cái vẻ ngây thơ vô số tội đến mức tuyệt vời, chả biết là giả vờ hay thật nữa.

‘Sao lại không hả? Vì—này nhé bác sĩ, cả mấy tháng nay tao đến cái món trứng chiên với bánh pudding còn méo nuốt nổi nữa là. Mấy cái món tào lao vô học này của ông—’

‘Ồ, rồi anh sẽ thích chúng thôi. Ngon lắm đấy. Và anh bắt buộc phải ăn. Đó là quy định của cái chốn này, cực kỳ nghiêm ngặt. Tôi không cho phép ai xé rào đâu.’

Tao nhếch mép cười: ‘Được thôi bác sĩ, thế thì ông phải cho phép con bệnh này chuồn khỏi đây rồi. Tao biến đây.’

Lão tỏ vẻ bị tổn thương, rồi phán một câu làm lật ngược tình thế luôn:

‘Tôi tin anh không đến mức chơi không đẹp như thế với tôi đâu. Tôi nhận anh bằng sự tử tế—anh sẽ không nỡ lòng nào đập tan cái niềm tin đó chứ. Cái liệu pháp chữa thèm ăn này là cả cơ nghiệp sống còn của tôi đấy. Nếu anh bỏ đi với cái dạ dày mốc meo như hiện tại, thiên hạ đồn ra ngoài, anh tự hiểu đấy, người ta sẽ bảo cái liệu pháp của tôi thất bại trên người anh và rồi sẽ thất bại với những người khác. Anh sẽ không đi đâu; anh không nỡ hại tôi thế đâu.’

Tao đành xin lỗi rồi bảo tao sẽ ở lại.

‘Thế chứ. Tôi biết ngay anh không đi mà; đi làm sao được, anh đi là tranh mất miếng ăn của gia đình tôi đấy.’

‘Gia đình ông mà cũng thèm chấp à? Họ cũng xào xáo mấy cái thứ quái thai này à?’

‘Họ ấy à? Gia đình tôi ấy à?’ Mắt lão mở to đầy vẻ ngạc nhiên ngơ ngác. ‘Dĩ nhiên là không rồi.’

‘Ồ, họ không ăn! Thế ông có ăn không?’

‘Tất nhiên là không luôn.’

‘Tao hiểu rồi. Lại thêm một thằng thầy thuốc méo bao giờ uống cái thứ thuốc mình kê ra.’

‘Tôi đâu có cần. Đã sáu tiếng kể từ lúc anh ăn trưa rồi. Giờ anh muốn dùng bữa tối luôn—hay để sau?’

‘Tao chả đói đéo gì, nhưng giờ ăn thì cũng như lúc khác thôi, làm cho xong cho rảnh nợ. Cũng đến giờ ăn bình thường của tao rồi, với lại mấy cha chuyên gia cũng bảo phải ăn đúng giờ. Được rồi, tao sẽ ráng gặm một chút bây giờ—chứ thà ăn mấy roi mây vào đít còn dễ chịu hơn.’

Lão giáo sư đưa cho tao cái thực đơn tởm lợm đó.

‘Chọn đi—hay để sau mới ăn?’

‘Ồ trời ơi, dẫn tao về phòng đi; tao quên mất cái luật sắt của ông.’

‘Chờ chút trước khi đưa ra quyết định cuối cùng. Còn một cái luật nữa. Nếu anh chọn ngay bây giờ, món ăn sẽ được dọn ra lập tức; nhưng nếu anh hoãn lại, anh sẽ phải đợi đến khi nào tôi hứng lên mới được. Anh không thể đụng vào bất kỳ món nào trong cái danh sách đó trừ khi tôi gật đầu.’

‘Được rồi. Dẫn tao về phòng, bảo thằng đầu bếp đi ngủ đi; méo có gì phải vội hết.’

Lão giáo sư dẫn tao lên một tầng lầu rồi đưa tao vào một cái căn hộ trông cực kỳ bắt mắt và dễ chịu, có phòng khách, phòng ngủ với phòng tắm đầy đủ.

Cửa sổ phía trước nhìn ra một khoảng không ngút ngàn toàn trảng cỏ xanh, thung lũng, với mấy ngọn đồi chập chùng phủ kín rừng cây—một sự yên tĩnh bá đạo không bị cái thế giới phiền phức ngoài kia quấy rỡ. Trong phòng khách có nhiều kệ sách chất đầy sách. Lão giáo sư bảo lão sẽ để tao lại một mình; rồi lão bồi thêm:

‘Hút thuốc với đọc sách thoải mái đi nhé, nước thì thích uống bao nhiêu tùy thích. Khi nào đói thì bấm chuông rồi gọi món, tôi sẽ quyết định xem có cho ăn hay không. Ca của anh thuộc dạng lì lợm, nặng đô đấy, tôi thấy mười bốn món đầu tiên trong thực đơn món nào cũng quá thanh tao so với cái bệnh của anh. Tôi xin anh kiềm chế cái lòng thèm lại, đừng có dại mà gọi mấy món đó.’

‘Kiềm chế à? Ông cứ lo xa. Ông sắp tiết kiệm được đống tiền nhờ tao đấy. Cái trò dụ dỗ cái dạ dày thằng bệnh bằng mấy cái thức ăn cho kền kền này đúng là điên rồ hết chỗ nói.’

Tao cay đắng thốt lên, vì tao thấy điên máu trước cái thái độ thản nhiên, lạnh ngắt của lão khi nói về mấy cái công cụ ám sát không gớm tay này. Lão bác sĩ trông có vẻ buồn nản nhưng không giận. Lão đặt cái thực đơn lên cái tủ đầu giường tao, ‘cho nó tiện tay,’ rồi phán:

‘Ca của anh chưa phải là ca nặng nhất tao từng gặp đâu; nhưng cũng thuộc dạng cộm cán, cần điều trị liều cao; thế nên tao sẽ rất mừng nếu anh biết giữ mình, nhảy cóc một phát xuống món số 15 rồi bắt đầu từ đó.’

Nói xong lão biến mất, tao bắt đầu cởi đồ vì tao mệt như chó cún và buồn ngủ dính mắt. Tao ngủ một mạch mười lăm tiếng đồng hồ và tỉnh dậy sảng khoái vào lúc mười giờ sáng hôm sau. Cà phê Vienna! Đó là cái thứ đầu tiên nhảy ra trong đầu tao—cái thứ xa xỉ vô địch thiên hạ—cái loại cà phê quán xá sang trọng mà so với nó thì mọi loại cà phê Châu Âu hay cà phê khách sạn Mỹ chỉ là thứ nước lèo rẻ tiền. Tao bấm chuông gọi món; kèm theo bánh mì Vienna, cái phát minh ngon tuyệt cú mèo. Thằng người làm nói qua cái ô cửa sổ nhỏ trên cửa và bảo—mà thôi mày cũng biết nó nói gì rồi đấy. Nó bảo tao nhìn vào cái thực đơn. Tao đuổi nó đi luôn—tao chả cần gì ở nó nữa.

Tắm rửa xong tao thay đồ rồi tính bước ra ngoài đi dạo, nhưng mới tới cửa thì tạch. Cửa bị khóa chặt bên ngoài. Tao bấm chuông, thằng người làm mò tới giải thích rằng đó là một cái luật khác. Bệnh nhân phải bị cách ly hoàn toàn cho đến khi nuốt xong bữa ăn đầu tiên. Trước đó tao cũng chả tha thiết gì chuyện ra ngoài; nhưng giờ thì khác rồi. Cứ bị khóa xích lại là người ta lại thèm được mò ra ngoài. Chẳng mấy chốc tao bắt đầu thấy chán chường vì méo biết làm gì cho hết giờ. Đến hai giờ chiều, tao đã nhịn ăn được hai mươi sáu tiếng đồng hồ. Tao đã bắt đầu thấy đói từ lâu; tao nhận ra giờ tao không chỉ đói thường, mà là đói kèm theo một cái tính từ cực kỳ xịn đét đằng trước. Nhưng tao vẫn chưa đói đến mức dám đối mặt với cái thực đơn quái thai đó.

Tao phải tìm cách giết thời gian thôi. Đọc sách và hút thuốc vậy. Tao làm thế, hết giờ này sang giờ khác. Mấy cái cuốn sách ở đây toàn cùng một giuộc—nào là đắm tàu; người bị lạc trong sa mạc; người bị sập hầm mỏ; người chết đói trong mấy thành phố bị bao vây. Tao đọc đủ các loại món ăn gớm giếc mà mấy thằng cha sắp chết đói từng tống vào họng để cầm cự. Mấy tiếng đầu tao nhìn mấy thứ đó mà muốn ói; mấy tiếng tiếp theo tao bắt đầu trơ ra; rồi đến mấy tiếng sau nữa tao lại thấy mình chẹp chẹp cái miệng trước vài cái món tào lao kinh dị. Khi tao đã nhịn ăn được bốn mươi lăm tiếng, tao lao ra bấm chuông như điên và gọi món thứ hai trong thực đơn, cái món bánh bao nhân trộn trứng cá muối với nhựa đường.

Chúng nó đéo cho tao ăn. Trong vòng mười lăm tiếng tiếp theo, thi thoảng tao lại ra bấm chuông đòi gọi mấy món nằm sâu hơn dưới danh sách. Lúc nào cũng nhận lại cái lắc đầu. Nhưng tao đang dần đập tan từng cái thành kiến một; tao đang tiến bộ rõ rệt; tao đang tiến gần đến món số 15 với sự chắc chắn chết người, tim tao đập ngày càng nhanh, hy vọng tao ngày càng dâng cao.

Cuối cùng, khi méo có một hạt cơm nào chui vào họng tao suốt sáu mươi tiếng đồng hồ, chiến thắng đã thuộc về tao, tao gọi món số 15:

‘Gà nhép luộc tái—còn nguyên trong trứng; sáu chục quả, nóng hổi thơm phức!’

Mười lăm phút sau món ăn được dọn ra; lão bác sĩ mò vào cùng, xoa xoa hai tay khoái chí. Lão reo lên đầy phấn khích:

‘Chữa khỏi rồi, chữa khỏi rồi! Tao biết ngay tao làm được mà. Ông anh ơi, cái hệ thống vĩ đại của tao chưa bao giờ thất bại—chưa từng bao giờ. Anh lấy lại cảm giác thèm ăn rồi—chính anh cũng biết thế đúng không; nói ra một câu cho tao vui lòng đi!’

‘Đem cái đống thịt thối của ông ra đây—món méo nào trong cái thực đơn tao cũng nuốt trôi hết!’

‘Ồ, tuyệt vời ông mặt trời, quá đỉnh—mà tao biết tao làm được mà, cái liệu pháp này đéo bao giờ trượt. Mấy con chim sao rồi?’

‘Trên đời này méo có cái gì ngon bằng; mặc dù bình thường tao chả khoái mấy món thịt thú rừng lắm. Nhưng đừng có ngắt lời tao, đừng—tao đéo rảnh cái miệng đâu, thật đấy.’

Bấy giờ lão bác sĩ mới phán:

‘Chữa dứt điểm rồi. Không còn nghi ngờ hay nguy hiểm gì nữa. Đừng đụng vào đám gia cầm nữa; giờ tao có thể tin tưởng giao cho anh một đĩa bít tết bò rồi.’

Đĩa bít tết bò được bê ra—nhiều chà bá như cả một khoai tây chiên, bánh mì Vienna với cà phê; và tao đã xào một bữa đáng từng đồng từng xu cho cái công chuẩn bị tốn kém vừa qua. Vừa ăn tao vừa nhỏ nước mắt cảm tạ vào cái đĩa nước sốt—cảm tạ lão bác sĩ vì đã nhồi vào đầu tao một chút khôn ngoan tối thiểu của người bình thường, cái thứ mà tao đã đánh mất suốt bao nhiêu năm trời qua.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.