Tay Sát Thủ Mù

Lượt đọc: 325 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TAY SÁT THỦ MÙ: GA GIƯỜNG CHENILLE

❊ ❊ ❊

Anh sống ở chỗ này đấy à? cô hỏi. Cô vặn xoắn đôi găng trong tay, như là găng ướt và cô đang vắt cho ráo.

Tôi trú ở chỗ này, anh đáp. Hai chuyện khác nhau.

Ngôi nhà nằm trong một dãy liên kế, gạch đỏ thẫm lại vì bẩn, hẹp và cao, mái dốc đứng. Một mảng cỏ dài bụi bặm đằng trước nhà, vài sợi cỏ dại mọc bên lối vào đã khô quắt. Một cái túi giấy nâu rách toang.

Bốn bậc cấp lên đến thềm. Rèm cửa đăng ten phơ phất trong cửa sổ trước. Anh rút chìa.

Cô liếc qua vai nhìn lại khi bước vào nhà. Không phải lo, anh nói, không ai thấy đâu. Đằng nào đây cũng chỉ là nhà bạn tôi. Hôm nay tôi ở đây, mai đã chỗ khác.

Anh có nhiều bạn nhỉ, cô nói.

Không nhiều lắm. Cũng không cần nhiều nếu không có quả táo nào thối.

Tiền sảnh có dãy móc bằng đồng treo áo khoác, sàn vải sơn đã mòn hình ô vuông xen kẽ vàng và nâu, cửa phòng trong kính mờ hình không biết là diệc hay sếu. Những con chim cẳng dài vươn cái cổ rắn duyên dáng giữa đám sậy và hoa súng, di tích từ một thời xưa: đèn khí đốt. Anh mở cửa đó bằng một chìa khác và hai người bước vào hành lang tối mờ bên trong; anh gạt công tắc đèn. Trên đầu, một cụm đèn trần có ba đóa hoa thủy tinh hồng, đã mất hai bóng.

Đừng làm ra vẻ phiền muộn thế, em yêu, anh nói. Không có cái nào thôi ra vấy sang người em đâu. Đừng có chạm vào cái gì là được.

Ồ, biết đâu đấy, cô nói với tiếng cười nghẹn thở. Em sẽ phải chạm vào anh. Anh sẽ thôi ra.

Anh kéo cho cánh cửa kính đóng lại sau lưng họ. Thêm một cửa nữa bên trái, gỗ sẫm màu đánh véc ni: cô tưởng tượng có cái tai chó săn nào đang áp vào bên kia, nghe có tiếng kẹt, như có người đổi chân. Một mụ phù thủy tóc xám độc địa - chẳng hợp với màu rèm cửa lắm thay? Một đợt cầu thang dài xập xệ dẫn lên, trải thảm đóng đinh vào bậc, tay vịn hổng lỗ chỗ. Giấy dán tường hoa văn giàn leo, dây nho cành hồng quấn quýt nhau, xưa hồng, giờ nâu nhạt màu trà sữa. Anh cẩn thận đưa tay quàng lấy cô, dụi môi lên hõm cổ cô, lên họng; không lên miệng. Cô rùng mình.

Phủi tôi đi thì dễ ợt mà, anh nói, thì thầm. Em chỉ việc về nhà vào phòng tắm.

Đừng nói thế, cô nói, cũng thì thầm. Anh đang nhạo em. Anh đâu có tin em thực sự nghĩ thế.

Nghĩ thế nào thì em cũng muốn thế này, anh nói. Cô quấn cánh tay quanh hông anh và họ leo lên cầu thang có chút vụng về, lại chút nặng nhọc; thân thể kìm họ lại. Lên đến giữa đường có một cửa sổ tròn lắp kính màu: qua bầu trời màu xanh cô ban, chùm nho màu tía rẻ tiền, cánh hoa màu đỏ nhức mắt, ánh sáng lùa vào, bôi lem mặt họ. Lên đến chiếu nghỉ tầng hai anh lại hôn cô, lần này mạnh hơn, vuốt chiếc váy ngược lên trên đôi chân bọc lụa, lên đến tận mép đôi tất dài, mân mê hai núm cao su nhỏ cứng ở đó, ép chặt cô vào tường. Cô luôn đeo bộ đai nịt bên trong: gỡ cô ra khỏi đó cũng như lột da con hải cẩu.

Mũ cô tuột ra, hai tay vòng quanh cổ anh, đầu và thân ưỡn ra sau như bị nắm tóc giật xuống. Còn tóc cô thì đã xổ ra khỏi trâm, khỏi cuộn; anh đưa tay vuốt dọc theo, ôm lấy vạt tóc thuôn dần, và nghĩ đến lửa, đến ngọn lửa duy nhất chập chờn trên đầu cây nến trắng, dốc ngược xuống. Nhưng lửa không thể cháy ngược.

Phòng ở trên tầng ba, chắc là khu dành cho người ở ngày xưa. Khi họ đã vào trong anh cài khóa xích. Phòng này nhỏ, tối và bí, có một cửa sổ, mở hé vài phân, mành thả gần kín, ri đô trắng vén về hai phía. Nắng chiều hắt lên mành, biến thành vàng óng. Không khí có mùi mục khô, nhưng có cả mùi xà phòng: có cái bồn rửa hình tam giác tí xíu ở góc, mặt gương ngả vàng bên trên; nhét dưới chân là cái hộp đen mép vuông đựng máy đánh chữ của anh. Bàn chải cắm trong cốc thiếc tráng men, không mới. Riêng tư quá. Cô đánh mắt nhìn đi. Còn có tủ ngăn kéo véc ni đen nham nhở vết xì gà và vết nước tròn đáy cốc, nhưng choán gần hết căn phòng là cái giường. Giường bằng đồng, cổ lỗ sĩ, ngượng nghịu, sơn trắng chỉ chừa lại các nắm đấm. Thế nào cũng cót két. Nghĩ đến đó, cô đỏ chín người.

Cô thấy rõ anh đã phải khổ công vì cái giường - đã thay chăn lót hoặc ít nhất cũng thay vỏ gối, vuốt cho phẳng tấm ga chenille xanh màu nước sông Nile đã phai. Cô gần như ước giá anh đừng làm thế, bởi nhìn vào đó lòng cô nhói lên cảm giác giống như thương hại, như thấy gã nông dân chết đói dâng lên cô mẩu bánh cuối cùng. Thương hại chẳng phải là điều cô muốn. Cô không muốn thấy anh yếu đuối dù về mặt nào. Chỉ có cô là được quyền yếu đuối. Cô đặt ví và găng tay xuống mặt tủ. Cô thình lình thấy mình đang ở trong một tình huống xã giao. Một tình huống xã giao hết sức quái dị.

Thứ lỗi nhà không có quản gia, anh nói. Em uống gì chứ? Scotch rẻ tiền thôi.

Vâng cho em, cô nói. Chai rượu bỏ trong ngăn kéo trên cùng; anh lôi ra, cùng hai cái cốc, rót rượu. Đủ thì nói nhé.

Nhé, em xin.

Không có đá đâu, anh nói, nhưng có thể pha nước.

Thế là được rồi. Cô nuốt ực ngụm rượu, ho húng hắng, mỉm cười với anh, đứng tựa vào tủ.

Nhanh mạnh, xóc tận óc, nóng tận ruột, anh nói, em không thể không yêu nó. Anh cầm cốc ngồi xuống giường. Uống mừng tình yêu với nó. Anh nâng cốc. Anh không cười trả.

Hôm nay anh xấu tính khác thường.

Tự vệ thôi, anh nói.

Em không yêu nó, em yêu anh, cô nói. Em biết khác nhau ở chỗ nào mà.

Biết đến phần nào đó, anh nói. Hoặc là em tưởng thế. Giữ được thể diện.

Anh thử nói xem có lý do nào để em không bước ngay ra khỏi đây.

Anh nhe răng cười. Vậy thì đến đây.

Cho dù anh biết cô rất muốn, anh sẽ không đời nào nói yêu cô. Cũng có thể làm thế sẽ tước vũ khí của anh, như là thú nhận tội lỗi.

Em phải bỏ tất ra đã. Thứ sợi này chỉ nhìn là đã tuột mất tức thì.

Cũng như em thôi, anh nói. Cứ mặc đấy. Giờ thì đến đây.

Mặt trời đã xê dịch; chỉ còn một vệt nắng chéo còn lại, nửa phía trái bức mành đã buông. Bên ngoài, có chuyến xe điện ì ầm đi ngang, chuông leng keng. Hẳn nãy giờ đã bao nhiêu chuyến xe qua. Vậy sao chỉ nghe ra yên lặng? Yên lặng và tiếng thở, của anh, cả hai, nhọc nhằn, nén lại, cố không gây ra tiếng động. Hoặc không gây ra nhiều quá. Tại sao khoái lạc nghe lại giống lo buồn đến vậy? Như tiếng kêu kẻ trúng thương. Anh đã đặt tay che miệng cô.

Phòng đã tối đi, nhưng cô lại nhìn rõ hơn. Tấm ga nằm đống trên sàn, chăn lót xoắn quanh và trùm qua họ như dây nho dày bằng vải; bóng đèn đơn, không có chụp, giấy dán tường màu kem điểm hoa violet xanh, xinh xẻo và ngớ ngẩn, màu be bị ố chỗ mái nhà chắc đã dột; sợi xích chăn ngang cửa. Chắn ngang cửa gì: nó mỏng mảnh như thế. Một cú huých mạnh, một mũi giày ống. Nếu có chuyện đó, cô sẽ làm gì? Cô cảm thấy tường nhà mỏng lại, biến thành băng trong. Họ là hai con cá nằm trong bể.

Anh châm hai điếu thuốc, một đưa cô. Cả hai hít mạnh. Anh lần bàn tay kia dọc mình cô, rồi lần nữa, hấp thụ cô qua năm ngón tay. Anh nghĩ không biết cô được đi bao lâu; anh không hỏi. Ngược lại anh nắm cổ tay cô. Cô đeo chiếc đồng hồ vàng nhỏ. Anh che mặt đồng hồ.

Thế nào, anh nói. Kể chuyện đêm khuya chứ?

Vâng, anh kể đi, cô nói.

Ta đang ở đâu nhỉ?

Anh vừa cắt lưỡi mấy cô bé tội nghiệp trùm mạng cô dâu.

À phải. Và em phản đối. Nếu em không thích chuyện này tôi có thể kể em nghe chuyện khác, nhưng tôi không hứa được nó sẽ văn minh hơn đâu. Có thể còn tệ hơn. Có thể là thời hiện đại. Thay vì vài người Zycron chết ta có thể có hàng mẫu vuông bùn hôi thối và hàng trăm nghìn…

Em nghe tiếp chuyện này, cô ngắt lời. Đằng nào đấy cũng là chuyện anh muốn kể cho em.

Cô dụi điếu thuốc vào gạt tàn thủy tinh màu nâu, rồi chỉnh lại thế nằm bên cạnh anh, tai áp vào ngực anh. Cô thích nghe giọng anh bằng cách ấy, như là không phải giọng nói bắt đầu từ cổ họng mà là từ bên trong người anh, như tiếng ngâm hay tiếng gầm gừ, hoặc như tiếng nói cất lên từ lòng đất thẳm. Như máu đang chảy qua tim của chính cô: một từ, một từ, lại một từ.

Người dịch: An Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Margaret Atwood

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.