Tay Sát Thủ Mù

Lượt đọc: 257 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần X - TAY SÁT THỦ MÙ: NGƯỜI THẰN LẰN TRÊN HÀNH TINH XENOR

❊ ❊ ❊

Mấy tuần liền cô rập rình các giá sách. Cô đến hiệu thuốc gần nhà, mua giũa móng tay hay que sửa móng, những món lặt vặt, rồi lững thững đi qua dãy tạp chí, không động vào và đề phòng không để ai thấy mình nhìn, nhưng vẫn đánh mắt sục sạo qua các tờ, tìm xem có tên anh không. Có một trong các tên anh dùng không. Bây giờ cô đã biết hết, hoặc gần hết những tên đó: cô vẫn cầm séc đổi tiền.

Chuyện lạ có thật. Toronto chí quái. Rụng rời. Cô nhìn khắp lượt.

Cuối cùng cô cũng phát hiện ra. Ắt là nó: Người Thằn Lằn Trên Hành Tinh Xenor. Chương mở đầu ly kỳ hồi hộp trong Biên niên sử Chiến sự Zycron. Trên bìa, một ả tóc vàng ăn mặc hơi hướm Babylon, đầm trắng thắt đai xích vàng bó chặt dưới bộ ngực ngoại cỡ, họng quấn mấy vòng lam ngọc, nửa vầng trăng bạc ló lên trên đầu. Môi mọng he hé, mắt to tròn, cô ta nằm trong bộ vuốt ba ngón của hai sinh vật đồng tử mắt nằm dọc. Chúng để mình trần, chỉ có quần chẽn đỏ. Mặt chúng là hai cái đĩa bẹp, da đầy vảy, sắc xanh xám như thiếc. Chúng tỏa sáng nhơn nhớt, như phết mỡ; dưới lớp da xanh xám nhìn thấy các bắp cơ căng phồng sáng ánh. Cái miệng không môi nhọn hoắt những răng là răng.

Bỏ vào đâu cô cũng nhận ra.

Làm sao có được một cuốn đây? Mua ở đây không được, người ta biết cô. Gây xì xào chẳng bao giờ hay, hành động kỳ quặc thuộc loại nào cũng thế. Chuyến mua sắm sau đó cô vòng tới tận nhà ga, tìm thấy cuốn tạp chí ở sạp báo trong ga. Mất có một hào: cô trả tiền mà đeo nguyên găng, cuộn tờ tạp chí lại thật nhanh rồi tống vào trong xắc. Người đứng quầy nhìn cô lạ lùng, nhưng đàn ông vẫn hay thế.

Cô ôm cuốn tạp chí sát mình suốt quãng đường ngồi tắc xi về, lén đưa lên lầu, mang vào phòng tắm rồi khóa trái. Tay cô, cô biết, sẽ run lên khi lật trang. Đây là thứ truyện dân không nhà đọc trong toa tàu hàng, bọn choai choai đọc trùm chăn soi đèn pin. Bảo vệ nhà máy đọc lúc nửa đêm, cho khỏi gà gật; người chào hàng đọc trong nhà nghỉ bên đường sau một ngày chẳng bán được gì, cà vạt đã tháo, sơ mi để phanh, chân gác lên trời, uống uýt ki bằng cốc đánh răng. Cảnh sát đọc trong buổi tối vô sự. Chẳng ai trong số họ sẽ tìm thấy lời nhắn gửi chắc chắn có giấu đâu đó giữa hàng chữ in. Đó sẽ là lời nhắn gửi dành riêng cho cô.

Giấy mềm đến nỗi tay cô cầm vào muốn nát vụn.

Ở đây trong phòng tắm đã khóa, mở trên đầu gối cô trong mực đen giấy trắng, là Sakiel-Norn, đô thành ngàn điều kỳ vĩ - các thần linh, các phong tục, kỹ nghệ dệt thảm diệu kỳ, tụi trẻ con bị nô dịch bạo hành, những cô bé sắp lên đài tế. Bảy đại dương, năm mặt trăng, ba mặt trời; dãy núi đằng Tây với khu mồ ác hiểm, có sói hú và những ma nữ xinh đẹp ẩn mình. Mưu đồ đảo chính trong cung đang vươn vòi bạch tuộc khắp nơi, nhà vua tìm cách nấn ná, đoán chừng các lực lượng cài cắm chống lại ngài; Nữ thượng tế bỏ túi món tiền đấm mõm.

Bây giờ đang là đêm trước ngày hiến tế; cô bé được chọn đang chờ trong chiếc giường định mệnh. Nhưng tay sát thủ mù đâu? Số phận cậu ta ra sao, và tình yêu dành cho cô bé vô tội sao rồi? Chắc anh để dành phần đó lại sau, cô đoán.

Rồi, đột ngột hơn cô dự kiến, đoàn quân man dã tấn công, theo sự hối thúc của tay thủ lĩnh cuồng tín. Nhưng họ chỉ vừa lọt qua cổng thành thì có chuyện bất ngờ: ba phi thuyền hạ cánh xuống bình nguyên bằng phẳng phía Đông. Hình thù như trứng rán, hay sao Thổ cắt đôi, đấy là phi thuyền từ hành tinh Xenor đến. Từ trong lòng tàu những Người Thằn Lằn xổ ra, đầy đủ bắp cơ xám cuồn cuộn và quần tắm kim loại cùng vũ khí tối tân. Chúng có súng bức xạ, thòng lọng điện, tiểu chuyên cơ một người. Đủ loại máy móc tân kỳ.

Cuộc xâm lăng đột ngột đã thay đổi cục diện đối với người Zycron. Dã man hay phố thị, bảo hoàng hay phản loạn, ông chủ và nô tỳ - tất cả quên đi khác biệt mà sát cánh bên nhau. Ranh giới giai cấp bị xóa nhòa - các Snilfard dẹp bỏ chức tước lâu đời cùng mặt nạ sang bên, xắn tay áo cùng gác phòng tuyến bên người Ygnirod. Tất cả chào nhau bằng chữ tristok, (tạm) hiểu là, người đã cùng tôi cắt máu, nghĩa là đồng chí hoặc anh em. Đàn bà con gái được đưa vào đền khóa lại cho an toàn, trẻ con cũng thế. Nhà vua nắm quyền thống lĩnh. Đoàn quân man dã được hoan nghênh đón vào thành vì vốn nổi danh can trường chiến trận. Nhà vua bắt tay với Nô Bộc Cầu Hoan, họ quyết định cùng chung tay lãnh đạo. Nắm tay không chỉ là tổng số những ngón tay, nhà vua dẫn câu tục ngữ xưa. Tám cổng nặng nề đóng sập vừa kịp lúc.

Người Thằn Lằn giành được lợi thế ban đầu ở vùng nông thôn ngoại thành, nhờ yếu tố bất ngờ. Chúng tóm được vài người đàn bà thích hợp, đem nhốt họ vào lồng, hàng tá quân Thằn Lằn rỏ dãi nhìn qua song. Nhưng rồi đội quân Xenor gặp phải bất lợi: súng bức xạ là nguồn cơn sức mạnh của chúng lại không thuận lợi ở Zycron, do chênh lệch trọng lực, thòng lọng điện thì chỉ dùng được ở tầm gần, còn dân chúng Sakiel-Norn giờ đang cố thủ bên kia tường thành rất dày. Người Thằn Lằn không có đủ tiểu chuyên cơ mà đưa lực lượng tiến công áp đảo vào chiếm đô thành. Còn tên Thằn Lằn nào đến gần đều hứng chịu trận mưa hỏa tiễn từ trên thành: dân Zycron đã phát hiện thứ quần kim loại của người Xenor rất dễ bắt lửa ở nhiệt độ cao, họ đốt nhựa đường cháy quăng xuống.

Đại vương Thằn Lằn lên một cơn hờn lẫy xé óc, khiến năm khoa học gia Thằn Lằn chầu trời - hiển nhiên Xenor không phải một xứ dân chủ. Số còn sống hối hả tìm cách giải quyết các trục trặc kỹ thuật. Chỉ cần đủ thời gian và phương tiện cần thiết, họ tuyên bố, họ có thể làm chảy tường thành Sakiel-Norn. Họ cũng có thể chế một thứ khí khiến người Zycron bất tỉnh. Lúc đó họ có thể tha hồ làm trò tà ác gì thì làm.

Tới đó thì hết phần một. Nhưng câu chuyện tình đâu mất rồi? Tay sát thủ mù và cô bé bị cắt lưỡi đâu? Cô bé đã gần như bị quên bẵng trong cơn hỗn loạn - lần cuối cùng còn thấy là khi cô náu dưới cái giường kim tuyến đỏ - còn anh chàng mù thì không hề thấy mặt. Cô lật lại các trang: có thể cô bỏ sót gì chăng. Nhưng không, hai bọn họ đã biến mất, vậy thôi.

Có thể tất cả sẽ ổn cả, trong chương ly kỳ hồi hộp sau. Có thể anh sẽ chuyển lời.

Cô biết cái điều mong mỏi này có phần rồ dại - anh sẽ không nhắn gửi gì cho cô, mà nếu có, cũng không phải bằng cách này - nhưng không tài nào rũ bỏ được. Hy vọng đã đẻ ra những huyễn hoặc ấy, nhớ nhung nuôi lớn những ảo tượng ấy - hy vọng bất chấp tuyệt vọng, nhớ nhung trong chân không. Có lẽ đầu óc cô bắt đầu thoái hóa, có lẽ cô bắt đầu trật đường rầy, có thể cô bắt đầu rệu rã. Rệu rã, như cánh cửa gãy, như cổng thành bị húc, như két sắt gỉ. Khi người ta rệu rã, những thứ lẽ ra cần giữ bên trong đổ ộc ra ngoài, thứ khác cần chắn bên ngoài tìm đường đột nhập. Khóa không còn giữ được. Lính canh ngủ gật. Mật khẩu bỏ đi.

Cô nghĩ, Có lẽ mình đã bị bỏ rơi. Một chữ sáo mòn biết mấy, bỏ rơi, nhưng nó diễn tả đúng cảnh ngộ cô. Bỏ rơi cô, hoàn toàn có thể tưởng tượng việc anh đang làm là thế. Khi cao hứng anh có thể chết vì cô, nhưng sống vì cô lại là chuyện hoàn toàn khác. Anh không giỏi chịu đựng cảnh đơn điệu.

Bất chấp lý trí cô vẫn chờ đợi và để mắt, hết tháng này qua tháng khác. Cô đi mòn gót trong hiệu thuốc, trong nhà ga, trong mọi quầy báo tình cờ qua. Nhưng chương ly kỳ hồi hộp tiếp chẳng bao giờ thấy.

Người dịch: An Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Margaret Atwood

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.