Cô thấy mình nặng và dính bẩn, như một túi đồ chưa giặt. Nhưng cùng lúc lại phẳng dẹt và phi vật chất. Như tờ giấy trắng, trên đó - chỉ vừa đủ thấy - là vết in chìm không màu một chữ ký, không phải của cô. Thám tử điều tra sẽ thấy, nhưng cô thì không buồn quan tâm. Cô chẳng buồn tìm.
Cô chưa từ bỏ hy vọng, chỉ gấp lại cất đi: đấy không phải thứ nên dùng hằng ngày. Trong khi chờ đợi cơ thể cũng cần chăm sóc. Nhịn ăn chẳng có ích gì. Tốt nhất nên giữ cho đầu óc minh mẫn, và dinh dưỡng có ích cho việc đó. Cả những thú vui nho nhỏ nữa: có hoa để dựa vào, uất kim hương đầu mùa chẳng hạn. Quẫn trí chẳng ích gì. Chẳng ích gì chạy chân không trên đường, hét Cháy! Cái thực tế không hề có cháy ắt sẽ bị nhận ra.
Cách giữ bí mật tốt nhất là giả vờ không có bí mật nào. Cảm ơn nhiều lắm, cô nói với ống nghe. Nhưng tiếc quá. Tôi không đến được rồi. Tôi kín cả lịch.
Có những ngày - đặc biệt khi trời quang và ấm - cô thấy như mình bị chôn sống. Bầu trời là vòm đá xanh, mặt trời là lỗ hổng tròn qua đó ánh sáng ban ngày thật rọi vào chế nhạo. Những người cùng bị chôn không biết chuyện đã xảy ra, chỉ mình cô biết. Nếu cô loan báo tin này, sẽ bị họ nhốt lại vĩnh viễn. Lối thoát duy nhất là cứ sống như mọi chuyện vẫn bình thường, mặt khác vẫn để mắt trông chừng bầu trời xanh phẳng lặng, chờ vết nứt lớn rốt cuộc ắt sẽ phải hiện ra. Sau đó biết đâu anh sẽ bám thang dây thòng xuống qua vết nứt. Cô sẽ leo lên mái nhà, nhằm thang mà nhảy. Cái thang sẽ được kéo lên, cả hai người cùng níu lấy nó, níu lấy nhau, lên qua những tháp mái cùng lầu cao và đỉnh nhọn, thoát ra qua vết nứt trên bầu trời giả, mặc kệ số còn lại trên bãi cỏ bên dưới, há mồm ngẩn ngơ.
Những cốt truyện thật toàn năng và trẻ nít.
Dưới vòm đá xanh có khi mưa, khi nắng, khi gió, khi quang. Đến phải bái phục khi nhớ rằng tất cả những biểu hiện thời tiết tự nhiên ấy đều theo điều khiển.
Có đứa bé nào đó ở đâu đây. Tiếng khóc vẳng đến chỗ cô chớp tắt, như gió đưa. Cửa mở rồi đóng, tiếng cơn cuồng nộ bé xíu vô biên dội rồi lại lắng. Đến phải bái phục chúng gào rõ khỏe. Tiếng thở khò khè của nó có lúc thật gần, nghe rát rồi lại êm, như xé lụa.
Cô nằm trên giường, ga giường úp mặt hay dưới lưng tùy xem giờ nào trong ngày. Cô thích có gối trắng hơn, trắng như áo y tá và hồ vừa phải. Vài cái gối để tựa vào, với một chén trà để neo cô lại khỏi thiếp đi mất. Cô cầm chén trong tay, nếu rơi xuống sàn sẽ làm cô thức dậy. Không phải lúc nào cô cũng nằm thế, vì cô đâu có lười.
Mộng tưởng chen ngang từng đợt.
Cô tưởng tượng anh đang tưởng tượng cô. Còn mỗi cách ấy là cứu rỗi.
Trong tâm tưởng cô đi khắp thành phố, lần lại những nẻo đường khuất khúc, những mê lộ tồi tàn: từng cuộc gặp, từng chốn hẹn, từng cánh cửa, cầu thang, giường. Anh nói sao, cô nói sao, họ làm gì, họ làm gì sau đó. Cả những lần họ lời qua tiếng lại, cãi cọ, chia tay, đau khổ, làm lành. Họ vẫn ưa cứa mình bằng người kia, nếm vị máu chính mình. Chúng ta tàn hại lẫn nhau, cô nghĩ. Nhưng chúng ta còn biết sống ra sao, những ngày này, nếu không phải giữa cảnh hoang tàn ngày trước?
Có những khi cô muốn quẳng anh vào lửa, muốn rũ bỏ anh; muốn chấm dứt cái nhớ nhung vô tận, vô nghĩa ấy. Kể cả cô không động tay thì mỗi ngày trôi qua và quá trình suy sập của cơ thể cô cũng sẽ tự làm việc đó - cọ cho cô sờn, ăn mòn cô đi, gột rửa vùng ký ức về anh trong não. Nhưng cố trục xuất bao nhiêu cũng không được, mà cũng chẳng phải cô thật dụng công. Trục xuất anh không phải là điều cô muốn. Cô muốn nỗi cực lạc kinh hoàng đã biết, như bất cẩn rơi khỏi máy bay. Cô muốn ánh mắt anh đói khát.
Lần cuối gặp anh, khi họ đã về lại phòng - thật không khác gì chết đuối: tất cả tối sầm lại đinh tai nhức óc, nhưng cùng lúc cũng lại trong như bạc, chậm rãi, sáng rõ.
Đúng như người ta vẫn nói: phận tôi đòi.
Có thể anh luôn mang bên mình hình ảnh cô, như mang ảnh trong mặt dây chuyền; hoặc cũng không hẳn là hình ảnh, là sơ đồ thì đúng hơn. Là bản đồ, như bản đồ kho báu. Rồi sẽ cần để tìm lại đường về.
Đầu tiên là bờ đất, trải hàng ngàn dặm, ngoài cùng là vòng rào đá và núi, đỉnh tuyết, xẻ rãnh, gấp nếp; tiếp đến rừng rậm, gốc ngập trong quả rụng cành khô, ken thành lớp dày phủ đất, gỗ chết mục đi dưới rêu; đôi khi gặp khoảng quang đãng. Rồi những bãi thạch nam và đồng cỏ rạp mình dưới gió, rồi những đồi đất đỏ khô cằn nơi chiến tranh đang diễn ra. Sau các tảng đá, giữa các hẻm núi phơi cháy nắng, lực lượng kháng quân khom mình phục. Tuyệt kỹ của họ là bắn tỉa.
Kế đó làng mạc trải ra, những túp nhà dơ dáy cùng lũ trẻ ranh mắt híp và đàn bà gò lưng cõng củi, đường đất tối đen những vũng lợn đầm. Rồi đường sắt dẫn về các thị trấn, có những nhà ga và ga xép, những nhà máy và kho hàng, những nhà thờ và ngân hàng tường cẩm thạch. Tiếp nữa là các thành phố, từng vệt dài ánh sáng xen bóng tối, tháp chồng lên tháp. Các tòa tháp bọc đá nam châm. Không được: cần cái gì hiện đại hơn, hợp cảnh hơn. Thiếc không ăn, cái đó chỉ làm chậu giặt cho các bà nhà quê.
Các tòa tháp đều bọc thép. Bom làm ra trong đó, bom cũng nhằm vào đó. Nhưng anh đã vòng tránh được tất cả, vượt qua mà không hề hấn gì, tới tận thành phố này, thành phố có cô, có những nhà cửa và gác chuông vây quanh cô đang ngồi trong ngọn tháp trong cùng, ngọn tháp trung tâm giữa mọi tháp, ngọn tháp thậm chí trông còn không giống tháp. Nó được ngụy trang: người vô ý sẽ lầm tưởng là một nếp nhà thường. Cô là trái tim run rẩy của vạn vật, đang nằm đây dém kỹ trong giường trắng. Được giấu khỏi mọi hiểm nguy, nhưng cô là nguyên nhân mọi sự. Nguyên nhân mọi sự là để bảo vệ cô. Tất cả thời gian họ dành vào việc đó - bảo vệ cô khỏi mọi chuyện xung quanh. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, và chẳng có gì với được tới cô, và cô chẳng với tới được gì.
Cô là chữ O tròn, là số không trong xương[1]. Là khoảng trống, định danh mình bằng cách hoàn toàn không tồn tại. Chính vì thế chúng không thể chạm tới cô, không thể làm gì cô. Chính vì thế chúng không thể đổ điều gì cho cô. Cô có một nụ cười thật đẹp, nhưng cô không có mặt sau nụ cười ấy.
Anh muốn hình dung cô bất khả xâm phạm. Đứng trong cửa sổ sáng đèn, cánh cửa sau lưng đã khóa. Anh muốn ở ngay đó, dưới gốc cây, ngước nhìn lên. Thu hết can đảm, anh trèo qua tường, nhích từng bàn tay qua dây leo và mấu tường, hớn hở như một gã bất lương; anh khom người, đẩy cửa kính lên, bước vào trong. Máy thu thanh mở nho nhỏ, nhạc khiêu vũ trào lên rồi dịu xuống. Tiếng nhạc át tiếng chân. Chẳng cần trao đổi một lời, và lại bắt đầu cuộc xâm lăng gượng nhẹ tỉ mỉ vào xác thịt. Bít tiếng, e dè, mờ tối, như dưới nước.
Em sống một cuộc đời trong tủ kính, có lần anh bảo cô.
Nói thế cũng không sai, cô đáp.
Nhưng cô có hy vọng nào thoát ra khỏi đó, khỏi cuộc đời này, nếu không phải nhờ anh?
[1] Thơ Emily Dickinson, “Một gã hẹp người trong cỏ”, khổ cuối: “Nhưng chẳng bao giờ gặp gã / Có hay không ai đi cùng / Mà không rùng mình nín thở / Nhận ra số không trong xương.”