Tay Sát Thủ Mù

Lượt đọc: 257 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần XI - NGĂN VỆ SINH

❊ ❊ ❊

Từ đây trở đi mọi sự sẽ chuyển sang đen tối. Nhưng người đọc đến đây thì cũng đã biết rồi. Biết sẽ phải thế, vì đã biết chuyện gì xảy ra cho Laura.

Còn chính Laura thì không biết, tất nhiên. Nó chẳng hề tính chuyện lãnh vai nữ chính trong bi kịch lãng mạn. Chỉ sau này nó mới trở thành nhân vật ấy, qua lăng kính là kết cuộc của nó và vì thế trong tâm tưởng những kẻ hâm mộ. Còn trong cuộc sống thường ngày nó thường xuyên là một đứa khó chịu đựng, như mọi người thôi. Hay tẻ nhạt. Hay vui sướng, nó cũng có khi vui sướng: chỉ cần các điều kiện thích hợp, điều kiện gì thì bí mật có mình nó biết, nó sẽ rơi vào một trạng thái phấn khích tột bậc. Chính những khoảnh khắc vui tươi của nó ở lại rõ nét nhất với tôi bây giờ.

Vì thế ký ức nhìn lại chỉ thấy nó tha thẩn làm những hoạt động thường ngày, từ ngoài nhìn vào không có gì lạ: một cô gái tóc sáng đi lên đồi, chìm đắm trong suy tưởng riêng. Có rất nhiều cô bé xinh xắn, trầm ngâm giống nó, nhiều như nấm trong rừng, họ sinh sôi thêm từng phút. Phần lớn trường hợp không có gì bất thường xảy ra trong đời họ, những cô bé này. Họ gặp chuyện này chuyện khác, thế rồi họ già đi. Nhưng Laura đã bị chấm đích danh, với người đọc, với tôi. Nếu đây là tranh sẽ vẽ nó đang hái hoa dại, dù trong đời thực ít khi nó làm động tác kiểu đó. Vị thần mang bộ mặt đất khom mình đằng sau trong bóng tối khu rừng. Chỉ có chúng ta nhìn thấy hắn. Chỉ có chúng ta biết hắn sẽ chồm lên.

Tôi vừa xem lại những gì đã viết, thấy sao mà thiếu hụt. Có thể là vì quá nhiều chuyện phù hoa, hoặc nhiều chuyện sẽ bị coi là phù hoa. Quá nhiều áo xống, kiểu dáng màu sắc đã lỗi mốt cả, những cánh bướm đã trút đi. Quá nhiều tiệc tối, chẳng phải bữa nào cũng khá. Bữa sáng, picnic, hải hành, vũ hội hóa trang, báo chí, dong thuyền trên sông. Những món thường không ăn nhập với bi kịch. Nhưng trong đời thực, bi kịch không phải một tiếng thét dài. Bi kịch bao gồm mọi điều dẫn đến kết cục ấy. Giờ lại giờ lặt vặt, ngày lại ngày, năm lại năm, và rồi cái khoảnh khắc đột ngột: nhát dao đâm, quả bom nổ, xe lao qua cầu.

Đã sang tháng Tư. Hoa giọt tuyết đã nở rồi tàn, nghệ tây đang vào độ. Chẳng mấy nữa là tôi có thể đóng đô ở hiên sau, bên cái bàn gỗ cũ lùn sứt sẹo, ít nhất khi nào trời nắng. Băng vỉa hè đã tan hết, tôi bắt đầu đi dạo trở lại. Những tháng mùa đông giam chân trong nhà đã làm tôi yếu đi; hai cẳng tôi cảm thấy rõ. Nhưng tôi vẫn quyết tâm tái chiếm các lãnh địa cũ của mình, thăm lại những chốn ăn chơi cũ.

Hôm nay, có cây gậy trợ giúp, thêm vài chặng nghỉ trên đường, tôi cũng đi được tới tận nghĩa trang. Lại thấy đôi thiên thần nhà Chase, mắt thường thì không thấy rõ có hư tổn gì thêm sau mùa đông dầm tuyết; lại thấy những cái tên trên mộ, chỉ hơi khó đọc hơn chút ít, nhưng có thể là do mắt tôi. Tôi miết tay dò theo từng cái tên, theo từng chữ cái: dù cứng, dù sờ nắn được, hình như chúng vẫn nhũn ra dưới tay tôi, phai đi, run rẩy. Chúng đã làm mồi cho hàm răng sắc vô hình của thời gian.

Ai đó đã dọn những lá ướt đầm từ thu trước trên mộ Laura. Còn có bó thủy tiên trắng nhỏ, đã kịp héo, bọc giấy thiếc. Tôi nhặt lên ném vào thùng rác gần đó. Họ nghĩ ai sẽ thưởng lãm những lễ phẩm này chứ, hử đám tín đồ của Laura? Nói thẳng vào đề, họ nghĩ ai sẽ là thằng đi dọn? Hoa với chẳng hoét, xả rác khu đất, bày bừa đồ lễ khoe mối sầu thương nhận vơ.

Thích khóc thì tôi sẽ cho cớ mà khóc, Reenie vẫn nói thế. Nếu chúng tôi là con chị, chắc chị đã cho mấy cái bạt tai. Vì không phải nên chị không bao giờ làm thế, nên chúng tôi chẳng bao giờ biết cái cớ hăm dọa ấy có thể là gì.

Trên đường về tôi ghé vào tiệm bánh vòng. Chắc mặt tôi hiện rõ cái thểu não thân tôi đang cảm thấy, bởi có cô phục vụ chạy ra tức thì. Thường ở đây không phục vụ tận bàn, khách phải đứng bên quầy đợi tự lấy đồ, nhưng cô bé kia - một cô bé mặt trái xoan, tóc sẫm, mặc thứ chắc là đồng phục màu đen - cũng hỏi tôi muốn lấy gì. Tôi gọi một cà phê và, để đổi gió, thêm một bánh muffin việt quất. Rồi tôi thấy cô ta nói với một cô gái khác, đứng sau quầy, và nhận ra cô ta chẳng phải người phục vụ, mà cũng là khách hàng như tôi: bộ đồng phục đen thậm chí chẳng phải đồng phục nữa, chỉ là áo khoác với quần dài. Ánh bạc lấp lánh đâu đó trên người cô, chắc là phéc mơ tuya: tôi không nhìn rõ các chi tiết. Trước khi tôi kịp cảm ơn ra miệng thì cô đã đi.

Mát cả lòng, khi thấy con gái tuổi đó vẫn còn biết tận tình lịch sự. Chủ yếu (tôi ngẫm nghĩ, nhớ về Sabrina) chúng chỉ hành xử vô ơn và vô tâm. Nhưng vô ơn vô tâm là áo giáp của tuổi trẻ; không có thì chúng sống trong đời sao nổi? Người già mong điều lành cho bọn trẻ, nhưng cũng mong điều xấu: nếu được họ đã ăn tươi nuốt sống chúng, hấp thu sinh lực chúng, cho mình được trường sinh. Không có lớp vỏ cộc cằn nông cạn bảo bọc, tất cả trẻ con sẽ bị nghiền nát dưới sức nặng quá khứ - quá khứ của kẻ khác, chất lên vai chúng. Vị kỷ đối với chúng là ơn cứu rỗi.

Đến một mức nào đó, cố nhiên.

Cô phục vụ mặc tạp dề xanh mang cà phê tới. Cùng cái muffin, khiến tôi hối hận gần như lập tức. Tôi chẳng làm nó suy suyển mấy tí. Trong các nhà hàng bây giờ cái gì cũng quá lớn, quá nặng nề - thế giới vật chất hiện trong hình hài những khối bột nhão đại tướng.

Sau khi uống vợi cốc cà phê hết sức cho phép, tôi lên đường chiếm lại nhà vệ sinh. Ở ngăn giữa, những dòng chữ thu năm ngoái tôi còn nhớ đã bị sơn đè, nhưng may mắn là mùa năm nay đã bắt đầu. Ở góc trên cùng bên phải, một cụm tên tắt bẽn lẽn thổ lộ tình yêu với một cụm khác, như các chữ tắt vẫn làm. Bên dưới, chữ hoa xanh lam nắn nót:

Phán đoán đúng là nhờ kinh nghiệm. Kinh nghiệm là nhờ phán đoán sai.

Dưới đó, bút bi tím bay bướm: Cần một cô gái kinh nghiệm hãy gọi Anita Miệng Vô Song, nàng sẽ đưa bạn đến Thiên Đường, kèm số điện thoại.

Và dưới nữa, bút dấu đỏ chữ hoa đậm: Ngày Phán Xét Cuối Cùng sắp tới. Hãy đón chờ Định Mệnh và đây là nói mày đấy Anita.

Đôi khi tôi nghĩ - không, đôi khi tôi tung hứng trong đầu ý nghĩ - những dòng nguệch ngoạc trên tường kia thực tế là sản phẩm của Laura, như thể từ xa điều khiển cánh tay và bàn tay các cô gái viết ra. Ý nghĩ ngớ ngẩn, nhưng vẫn êm dịu, cho đến lúc đẩy tới bước suy luận logic tiếp theo rằng nếu vậy tất cả đều nhằm gửi cho tôi, bởi không thì có còn ai Laura quen ở thị trấn này? Nhưng nếu nhằm gửi cho tôi, thì Laura muốn ám chỉ gì qua những lời kia? Không phải những điều nó nói.

Những lúc khác tôi cực kỳ thèm muốn được nhập cuộc, được tham gia; được góp giọng lẩy bẩy vào dàn đồng ca vô danh những bản tình ca cắt xén, những thư tình ngoằn ngoèo, những quảng cáo dâm dật, những tụng ca và nguyền rủa.

Ngón Tay Động viết ra là biến mất;

Ngươi có Tuệ Thông hay Đức Mến vô bờ

Cũng chẳng níu lại nửa Câu xóa bỏ,

Suối Lệ đổ ra một Chữ chẳng mờ.

Ha, tôi nghĩ. Thế này sẽ khiến cả đám xù lông nhím.

Rồi hôm nào đó khỏe hơn tôi sẽ quay lại đây viết thật cho xem. Đúng lý thì tất cả chúng sẽ mừng rơn mới phải, bởi chẳng phải chúng muốn thế sao? Chúng ta đều muốn thế: lưu lại trước khi đi một thông điệp tạo ra thay đổi, dù thảm khốc; một thông điệp không thể gạch bỏ.

Nhưng những thông điệp ấy có thể nguy hại. Hãy nghĩ lại lần nữa trước khi ước, và đặc biệt trước khi ước biến mình thành công cụ của định mệnh.

(Hãy nghĩ lại một lần nữa, Reenie nói. Laura, Tại sao chỉ một lần nữa?)

Người dịch: An Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Margaret Atwood

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.