Nửa đêm cô tỉnh dậy thình lình, tim đập như trống trận. Cô lẻn ra khỏi giường và lẳng lặng đến bên cửa sổ, đẩy khung kính lên chồm người ngó ra. Kia là trăng, đã gần tròn, mặt chằng chéo những vệt sẹo cũ, dưới là ánh sáng cam nhạt vây tứ phía từ các đèn đường hắt ngược lên trời. Bên dưới là vỉa hè, vằn vện những mảng bóng và lấp một phần dưới tán cây dẻ ở sân trước, cành lá xõa ra như cái lưới cứng dày, hoa trăng như mối sáng lấp ló.
Có người đứng đó, ngẩng nhìn lên. Cô nhìn thấy đôi lông mày rậm, hố mắt trũng sâu, nụ cười trắng xẹt ngang khuôn mặt dài. Đường chữ V dưới họng mở ra vệt trăng trắng: cái áo sơ mi. Người đó cất tay lên, làm hiệu: người đó muốn cô theo - tụt ra ngoài cửa sổ, bám vào cây leo xuống. Nhưng cô sợ. Cô sợ mình sẽ ngã.
Giờ người đó đã lên bậu cửa phía ngoài, giờ đã ở trong phòng. Hoa dẻ cháy bừng bừng: ánh sáng trắng soi cho cô rõ khuôn mặt anh, màu da xam xám, lạo xạo; lại hai chiều, như trong ảnh, nhưng nhoẹt nhòe. Thoảng mùi thịt nướng cháy khét. Anh không nhìn cô, không hẳn nhìn cô; cứ như cô chỉ là cái bóng của mình còn anh đang nhìn cái bóng. Nhìn nơi lẽ ra là mắt cô nếu cái bóng biết nhìn.
Cô mong mỏi chạm vào anh, nhưng ngần ngại: chắc chắn nếu cô định ôm anh vào lòng anh sẽ nhòa đi, sẽ tan ra, thành những vụn vải, thành khói, thành phân tử, thành nguyên tử. Tay cô sẽ xuyên qua anh.
Anh nói anh sẽ về mà.
Anh đã gặp phải chuyện gì? Có chuyện gì thế?
Em không biết ư?
Rồi họ đã ra đến ngoài, hình như là trên mái, nhìn xuống thành phố bên dưới, nhưng không phải thành phố nào cô từng biết. Cứ như có quả bom lớn đã rơi xuống đó, tất cả chìm trong lửa, khắp nơi đều bốc cháy đùng đùng - nhà cửa, phố xá, cung đình, đài nước, điện thờ - nổ bùng, tung tóe như pháo hoa. Không một tiếng động. Đám cháy diễn ra lặng lẽ, như một bức tranh - trắng, vàng, đỏ và cam. Không có tiếng thét. Không một bóng người; người chắc chết cả rồi. Bên cô, anh chập chờn trong ánh chập chờn của lửa.
Chẳng còn lại gì cả, anh nói. Một đống đá nát, một nắm từ cổ. Đã mất hết rồi, đã xóa sạch rồi. Sẽ không ai còn nhớ.
Nhưng xưa nó đẹp biết bao! cô nói. Bây giờ cô thấy đó như một nơi quen thuộc; cô đã thuộc làu làu, cô đã nắm từng ngóc ngách. Trên trời đã mọc lên ba mặt trăng. Zycron, cô nghĩ. Hành tinh yêu dấu, miền đất nhớ thương. Nơi ngày xưa, từ lâu lắm, mình từng hạnh phúc. Tất cả đã mất, đã tuyệt diệt rồi. Cô không thể cầm lòng nhìn biển lửa.
Đẹp với một số người thôi, anh nói. Vấn đề lúc nào cũng là ở đó.
Cái gì xảy ra thế? Ai gây ra chuyện này?
Mụ già đó.
Cái gì?
L’histoire, cette vieille dame exaltée et menteuse.
Anh phát sáng như thiếc. Mắt anh là hai khe hẹp. Anh không phải như cô còn nhớ. Tất cả những gì riêng biệt làm nên anh đã cháy tiệt. Chẳng sao đâu, anh nói. Người ta sẽ xây lên lại thôi. Bao giờ chả vậy.
Bây giờ thì cô đâm ra sợ anh. Anh thay đổi quá, cô nói.
Tình hình hết sức nguy cấp. Chúng anh phải lấy lửa chọi lửa. Nhưng anh đã thắng. Em biết anh thắng mà!
Chẳng ai thắng cả.
Cô nhầm lẫn gì chăng? Có tin chiến thắng mà. Có diễu hành nữa, cô nói. Em nghe tin mà. Có cả đội kèn nữa.
Nhìn anh đây, anh nói.
Nhưng cô không nhìn được. Cô không chú mục được vào anh, anh không chịu đứng yên. Anh bất định, anh rung rẩy, như ngọn lửa đầu nến mà không phát sáng. Cô không nhìn thấy mắt anh.
Anh chết rồi, tất nhiên. Tất nhiên là anh chết rồi, cô chẳng đã nhận bức điện đó sao? Nhưng đây chỉ là hư cấu thôi mà, mọi chuyện ở đây. Đây chỉ là một chiều không gian khác. Thế tại sao phải tang tóc thế này?
Bây giờ anh đang quay mình đi, và cô không thể gọi với theo, họng cô không phát ra nổi tiếng nào. Giờ anh đã đi rồi.
Cô thấy như ai bóp nghẹt trái tim mình. Không, không, không, không, có giọng nói cất lên trong đầu cô. Nước mắt chảy dài trên má.
Và đến đấy thì cô tỉnh dậy thực sự.