Tay Sát Thủ Mù

Lượt đọc: 325 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TAY SÁT THỦ MÙ: QUÁN NƯỚNG MŨ QUẢ DƯA

❊ ❊ ❊

Quán nướng Mũ Quả Dưa treo biển nê ông hình cái mũ quả dưa màu đỏ và cái găng tay xanh đang nhấc mũ. Mũ giở lên, rồi lại giở lên; nó chẳng bao giờ hạ xuống. Nhưng dưới mũ không có đầu, chỉ có một con mắt, đang nháy. Mắt đàn ông, mở ra, khép lại; mắt tay phù thủy; một trò đùa ranh giảo, không đầu.

Cái mũ quả dưa này là thứ thanh lịch nhất ở Mũ Quả Dưa. Nhưng họ đã ngồi đây, trong một ngăn, giữa nơi công cộng y như người thật, mỗi người một bánh kẹp bò nóng, thịt bò xám trên bánh mì trắng mềm và nhạt nhẽo như mông thiên thần, xốt nâu quánh lại vì trộn quá tay bột. Đậu đóng hộp làm món kèm, màu xanh ngả xám tinh tế; khoai tây chiên mềm oặt vì mỡ. Ở các bàn khác có những đàn ông bơ phờ lẻ loi, đôi mắt đỏ hồng hối lỗi, sơ mi hơi ố và cà vạt bóng loáng kiểu kế toán viên, một hai cặp vợ chồng xơ xác đang ăn chơi thứ Sáu hết cỡ túi tiền cho phép, cùng vài bộ ba các cô điếm đang nghỉ giữa hiệp.

Không biết anh có đi với ả điếm nào trong đó không, cô nghĩ. Khi mình vắng mặt. Ngay sau đó: Làm sao mình biết họ là điếm?

Đây là món khá nhất ở đây, anh nói, với giá đó. Anh đang nói về bánh kẹp thịt bò.

Anh thử hết các thứ kia rồi à?

Không, nhưng bản năng mách bảo.

Nói thực là được đấy chứ, so với những thứ cùng loại.

Thôi miễn phong cách dự tiệc đi, anh nói, nhưng không xấc quá. Tâm trạng anh lúc này không hẳn là thân thiện, mà là cảnh giác. Có chuyện gì đó làm anh đang vểnh tai lên.

Lúc cô mới đi về thì anh không như vậy. Lúc đó anh ít lời, và hằn học.

Lâu rồi mới gặp. Đến vì chuyện mọi khi à?

Chuyện mọi khi gì?

Chuyện lăn giường.

Việc gì anh phải thô lỗ như thế?

Đi với ma mặc áo giấy.

Điều cô đang rất muốn biết lúc này là tại sao hôm nay lại đi ăn ngoài. Tại sao không ở trong phòng anh. Tại sao anh lại phớt lờ mọi sự đề phòng. Và anh lấy tiền đâu ra.

Anh trả lời câu cuối cùng trước, dù cô chưa hỏi.

Bánh kẹp bò trước mặt em đây, anh nói, là do Người Thằn Lằn trên hành tinh Xenor chiêu đãi. Nào cùng nâng cốc mừng chúng, những quái vật ác ôn đầy vẩy, mừng mọi thứ đi cùng với chúng. Anh giơ cốc Coca-Cola lên; anh đã pha thêm rum, đựng trong bình thủy. (Cốc tai thì e rằng không có đâu, anh đã nói khi mở cửa cho cô. Tiệm này khô như cái tò tí te mụ phù thủy.)

Cô cũng giơ cốc lên. Người Thằn Lằn trên hành tinh Xenor à? cô hỏi. Chính cái hành tinh ấy à?

Chính hắn. Anh đã gửi gắm nó vào giấy, tiễn đi hai tuần trước, chúng nó thiếu điều vồ lấy. Séc vừa đến hôm qua.

Chắc anh đã tự mình tới lấy thư, tự rút tiền ở ngân hàng nữa, gần đây anh vẫn làm thế. Anh phải làm thôi, cô đi vắng lâu quá.

Anh có vui không? Anh có vẻ vui.

Tất nhiên, tất nhiên… đấy là một kiệt tác. Rất nhiều hành động, rất nhiều máu me trên đồi tre. Các cô nương xinh đẹp. Anh cười cợt. Ai mà cưỡng được?

Chuyện về các Đào Nữ à?

Không. Chuyện này không hề có Đào Nữ nào hết. Cốt truyện khác hoàn toàn.

Anh nghĩ: Khi mình nói ra thì sao? Chấm hết hay là thề thốt đá vàng, mà cái nào đáng sợ hơn? Cô đang quấn khăn, hàng tơ lụa ẻo lả bông bay, cái màu cam ngả hồng gì đó. Lòng dưa là từ chỉ sắc này. Thịt lỏng giòn ngọt lịm. Anh nhớ lại lần đầu nhìn thấy cô. Lúc đó anh chỉ có thể hình dung bên trong áo cô là sương khói.

Cái gì ám vào anh thế? cô hỏi. Anh có vẻ rất là… Anh uống rượu đấy à?

Không. Không mấy. Anh gẩy mấy hạt đậu xám bợt quanh đĩa. Rốt cuộc cũng đến lúc rồi, anh nói. Anh sắp đi. Hộ chiếu mọi thứ đủ rồi.

Ồ, cô nói. Đơn giản vậy à. Cô cố gắng giữ cho giọng mình khỏi có vẻ thất vọng.

Đơn giản vậy thôi, anh nói. Các đồng chí liên lạc lại. Chắc họ đã kết luận anh qua đó sẽ có ích hơn hơn là chết gí ở đây. Tóm lại là sau bao nhiêu lập lờ tránh né, bỗng dưng một sáng họ phát sốt phát rét muốn đẩy anh đi. Cắt thêm một cái nhọt trên mông.

Anh có an toàn không, đi đường ấy? Em tưởng…

An toàn hơn ở lại đây. Nhưng theo tin báo thì không còn ai bỏ công lùng anh nữa. Anh nghĩ phía bên kia cũng muốn anh cuốn xéo đi cho xong. Đỡ lằng nhằng cho chúng. Nhưng anh không nói ai biết mình sẽ lên chuyến nào. Anh không thú lắm cảnh bị đẩy khỏi tàu với cái lỗ xuyên đầu và con dao xuyên lưng.

Thế còn vượt biên thì sao? Anh vẫn bảo…

Biên giới bây giờ thì như cái muôi thủng, ấy là nếu đi ra. Mấy cha hải quan biết thừa chuyện gì đang xảy ra, chúng nó biết có đường dây chạy thẳng từ đây đến New York, rồi cắt bể tới Paris. Sắp xếp cả rồi, trâu cũng như chó cả. Cảnh sát đều được lệnh rồi. Nhắm mắt làm ngơ, lệnh thế đấy. Chúng nó biết lộc từ đâu đổ xuống. Còn lại thì chúng cóc cần.

Giá mà em có thể đi cùng anh, cô nói.

Vậy đi ăn tiệm là vì thế đấy. Anh muốn báo tin ở nơi nào cô sẽ không hóa dại. Anh hy vọng cô sẽ không làm rùm beng giữa chỗ đông người. Khóc lóc, gào hét, bứt tóc vò đầu. Anh trông vào đó.

Ừ. Anh cũng nghĩ giá mà, anh nói. Nhưng không được. Bên kia cực lắm. Anh khe khẽ nhẩm trong đầu:

Ngoài trời bão giông

Chẳng hiểu vì sao, cửa quần tôi cúc không còn đâu,

Mà có khóa cài…

Tỉnh lại, anh tự nhủ. Anh cảm thấy đầu mình đang lên bọt, như bia gừng. Máu có ga. Cứ như anh đang bay - đang nhìn cô từ trên trời. Khuôn mặt đáng yêu phiền muộn chập chờn như bóng trên mặt nước hồ bị tay khua; chưa chi đã bắt đầu tan, chẳng mấy chốc sẽ tan thành nước mắt. Nhưng buồn đến đâu, cô cũng chưa bao giờ trông ngon mắt đến thế này. Người cô tỏa ra quầng sáng dịu dàng như sữa; da thịt trên tay cô, nơi anh vừa nắm, rắn và mũm mĩm. Anh chỉ muốn tóm lấy cô, lôi ngay lên phòng mình, cho cô xơi đủ bảy món có trong thực đơn. Cứ như làm thế sẽ đóng đinh cô một chỗ.

Em sẽ đợi anh, cô nói. Khi anh trở lại em sẽ bước ra khỏi cửa, thế là xong, chúng ta có thể ra đi cùng nhau.

Em sẽ đi thật chứ? Em bỏ hắn thật chứ?

Thật. Vì anh, em sẽ đi. Nếu anh muốn. Em sẽ bỏ mọi thứ.

Những dải ánh sáng nê ông chiếu vào qua cửa sổ trên đầu họ, đỏ, xanh, đỏ. Cô tưởng tượng anh bị thương; đó là một cách đảm bảo anh ở yên một chỗ. Cô những muốn anh bị khóa lại, trói chặt, giữ riêng cho mình cô thôi.

Bỏ hắn ngay đi, anh nói.

Ngay à? Mắt cô mở to. Ngay bây giờ á? Vì sao?

Bởi anh không chịu được em vẫn ở với hắn ta. Nghĩ tới chuyện đó anh không chịu nổi.

Cái đó chẳng có nghĩa gì với em cả, cô nói.

Cái đó có nghĩa với anh. Nhất là khi anh đi, khi anh không thể gặp em. Nó sẽ khiến anh phát điên - nghĩ về nó sẽ khiến anh phát điên.

Nhưng em chẳng có tí tiền nào, cô nói giọng phân vân. Em sẽ sống ở đâu? Trong phòng trọ nào đó, một mình à? Giống như anh, cô nghĩ. Em sẽ sống bằng gì?

Em có thể kiếm việc làm, anh bất lực đáp. Anh có thể gửi tiền cho em.

Anh không có tiền, không có tí nào trong túi. Và em không biết làm gì hết. Khâu vá không biết, đánh máy không biết. Còn một lý do nữa, cô nghĩ, nhưng mình không thể cho anh biết được.

Phải có cách nào chứ. Nhưng anh không hối cô. Có lẽ đấy không phải ý hay lắm, để cô ra ngoài một mình. Ngoài thế giới bất lương hiểm trở, nơi mọi kẻ thượng ông hạ thằng đều có thể lợi dụng cô. Nếu có gì bất trắc, anh chỉ có thể trách mình.

Em nghĩ tốt hơn hết là em ở yên một chỗ, đúng không? Như thế là tốt nhất. Đến lúc anh về. Anh sẽ về, phải không? Anh sẽ về yên lành chứ?

Tất nhiên, anh nói.

Vì nếu anh không về, em không biết mình sẽ làm sao. Nếu anh để bị chết hay gì em sẽ tan lòng nát dạ. Cô nghĩ: Mình đang nói như phim. Nhưng nếu không thì nói cách nào? Chúng ta đã quên cách nói.

Bỏ mẹ, anh nghĩ. Bắt đầu hăng tiết lên rồi. Bây giờ thế nào cũng khóc. Khóc là mình sẽ ngồi đần thối ở đây, mà đàn bà đã khóc thì không làm cách nào bắt nín.

Đi thôi, anh cầm áo cho em, anh lừ lừ nói. Thế này chẳng có gì vui. Không còn mấy thời gian nữa. Về phòng thôi.

Người dịch: An Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Margaret Atwood

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.