Tay Sát Thủ Mù

Lượt đọc: 257 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TAY SÁT THỦ MÙ: BỨC ĐIỆN

❊ ❊ ❊

Bức điện được giao như thường lệ, từ tay một người vận đồng phục đen nhìn khuôn mặt đã không thấy tin tức gì tốt lành. Khi lựa người cho việc ấy họ đã được dạy cái vẻ mặt này, xa xăm nhưng rầu rĩ, như tiếng chuông trầm rỗng rễnh. Vẻ mặt đóng nắp quan tài.

Bức điện nằm trong phong bì vàng trổ ô bóng kính, nó nói cùng một điều như các bức điện khác họ hàng với nó - những lời lẽ xa cách, như vẳng đến từ một kẻ lạ mặt, một kẻ đột nhập, đứng tít đầu kia căn phòng dài trống không. Chỉ có vài chữ, nhưng chữ nào cũng hằn rõ: thông báo, mất mát, thương tiếc. Những chữ thận trọng, trung tính, đằng sau là câu hỏi ngầm: Thế ngươi còn muốn gì?

Thế này là sao? Người này là ai? Cô nói. À. Nhớ ra rồi. Là anh ta. Cái người đó. Nhưng sao lại gửi cho em? Em đâu có phải là người thân gần nhất!

Người thân à? một trong hai hỏi. Hắn có ư? Đấy chủ định là một câu dí dỏm.

Cô cười lớn. Chẳng liên quan gì đến em. Cô vò nát bức điện, mà cô đoán chắc họ đã đọc trộm trước khi chuyển cho cô. Họ đọc hết thư từ: cái đó là dĩ nhiên. Cô ngồi xuống, hơi quá gấp gáp. Em xin lỗi, cô nói. Tự dưng em thấy hơi váng vất.

Này đây. Cái này sẽ làm em hồi lại. Uống hết đi, hiệu nghiệm lắm.

Cảm ơn. Chẳng liên quan gì đến em, nhưng vẫn đột ngột quá. Cứ như có kẻ vừa bước qua mộ mình ấy. Cô rùng mình.

Bình tĩnh đi. Em tái nhợt kìa. Đừng nghĩ là do mình.

Có khi là gửi nhầm. Có khi người ta lẫn địa chỉ.

Cũng có thể. Hoặc có thể là trò của hắn. Có thể hắn coi đây là trò cười. Hắn ta vốn đã gàn gàn dở dở, như tôi nhớ.

Gàn dở hơn chúng ta tưởng. Làm chuyện láo toét gớm guốc hết sức! Giá thử hắn ta còn sống em có thể kiện ra tòa tội chơi khăm.

Có thể hắn ta muốn em áy náy. Cái giống ấy thì hay thế lắm. Ganh ghét thôi, cả lũ bọn chúng. Chó què giữ xương. Đừng lấy thế làm phiền lòng.

Dù sao thì làm thế cũng không tử tế chút nào, dù cớ gì đi nữa.

Tử tế à? Sao lại phải tử tế? Hắn chưa bao giờ có thể coi là tử tế.

Em nghĩ có lẽ em nên viết thư cho sĩ quan chỉ huy. Yêu cầu giải thích.

Ông ta thì làm sao biết được? Chẳng phải là ông ta đâu, mà là tay thư ký nào đó phụ trách việc này thôi. Họ chỉ dựa vào thông tin trong hồ sơ. Ông ta sẽ nói đây là trục trặc kỹ thuật, mà cũng chẳng phải lần đầu, theo những gì tôi nghe được.

Dù sao đi nữa thì làm rộn lên cũng chẳng nên. Chỉ khiến người ta để ý, mà có làm gì cũng chẳng biết được tại sao hắn ta làm thế.

Trừ phi người chết sống dậy. Mắt họ sáng quắc, bốn mắt chĩa vào cô, sắc bén. Họ sợ cái gì? Họ sợ cô sẽ làm gì?

Em mong mọi người đừng nhắc đến chữ đó, cô nói bứt rứt.

Chữ gì? À. Ý cô ấy là chữ chết. Cái mai thì cứ gọi là cái mai thôi. Nói tránh đi được gì. Em đừng quá…

Em không thích mai. Em không thích cái chức năng của nó - chỉ đào lỗ trên mặt đất.

Đừng suy nghĩ bệnh hoạn.

Cho cô ấy cái khăn tay. Bây giờ không phải lúc dồn cô ấy. Cô ấy cần lên lầu, nghỉ ngơi một chút. Rồi cô ấy sẽ tươi như ông mặt trời lại thôi.

Đừng lấy đó làm ưu phiền.

Đừng ngẫm ngợi nhiều quá.

Quên nó đi.

Người dịch: An Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Margaret Atwood

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.