Tay Sát Thủ Mù

Lượt đọc: 257 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần XV - TAY SÁT THỦ MÙ BẠT: BÀN TAY KIA

❊ ❊ ❊

Cô có một tấm ảnh duy nhất chụp anh, rửa đen trắng. Cô giữ gìn tấm ảnh cẩn thận, vì đấy gần như là tất cả những gì còn lại về anh.

Ảnh chụp hai người với nhau, cô với người ấy, hôm picnic. Chữ Picnic viết ở mặt sau - không có tên anh hay tên cô, chỉ là picnic. Tên hai người cô biết, không phải viết vào.

Họ đang ngồi dưới gốc cây; chắc là cây táo. Cô mặc váy xòe dém lại quanh gối. Hôm đó trời nóng. Đưa tay khua trên tấm ảnh, cô vẫn còn cảm thấy hơi nóng dâng lên.

Anh đội mũ màu sáng, che khuất một phần khuôn mặt. Cô xoay nửa người lại phía anh, mỉm một nụ cười cô không nhớ có dành thêm cho ai từ dạo ấy. Trong ảnh trông cô rất trẻ. Anh cũng đang cười, nhưng tay lại giơ ra giữa mình và ống kính, như muốn chặn nó lại. Như muốn chặn lại cô, trong tương lai, nhìn lại họ. Như che chắn cho cô. Giữa các ngón tay có một đầu mẩu thuốc lá.

Mỗi khi ngồi một mình cô lại lấy tấm ảnh ra, đặt trên mặt bàn, nhìn chăm chắm. Cô xem kỹ từng chi tiết: những ngón tay anh sạm khói, nếp áo quần hai người trắng xóa, những quả táo xanh đung đưa trên cây, cỏ đang tàn ở tiền cảnh. Nụ cười của cô.

Ảnh đã bị cắt; một phần ba tấm bị cắt bỏ. Ở góc dưới bên trái có một bàn tay, vết kéo cắt ngay cổ tay, đặt trên mặt cỏ. Đấy là bàn tay của người kia, người vẫn luôn có mặt trong ảnh dù thấy hay không. Bàn tay sẽ chép lại mọi điều.

Tại làm sao mình lại ngu ngơ thế? cô tự hỏi. Đần độn thế, mù lòa thế, mặc kệ bất cẩn thế? Nhưng nếu không ngu ngơ, không bất cẩn, ta còn sống làm sao? Nếu người ta biết có gì sắp xảy ra, nếu người ta biết hết mọi điều sắp xảy ra - nếu người ta biết trước các hậu quả của từng hành động - đấy là xong đời. Người ta thành ra bỏ đi, chẳng khác gì Chúa. Người ta sẽ thành tảng đá. Sẽ không còn ăn hay uống hay cười, hay dậy khỏi giường mỗi sáng. Sẽ không còn yêu ai, mãi mãi về sau. Sẽ không còn dám.

Chìm đắm cả rồi - cả cây nữa, trời, gió và mây. Tất cả những gì còn lại bên cô là tấm ảnh. Và câu chuyện đi theo tấm ảnh.

Tấm ảnh ghi lại niềm hạnh phúc, câu chuyện thì không. Hạnh phúc là một khu vườn vách kính: chẳng có đường vào hay ra được. Trên Thiên đàng không có những câu chuyện, vì chẳng có hành trình. Chỉ có mất mát tiếc thương sầu khổ và khao khát mới đẩy câu chuyện tiến lên, trên con đường khuất khúc.

Người dịch: An Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Margaret Atwood

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.