Tôi nhìn lại những gì đã viết và hiểu rằng viết thế là sai, không phải vì điều tôi đã nói ra, mà vì những điều tôi ghìm không nói. Cái không ở đó vẫn hiện diện, như sự vắng mặt của ánh sáng.
Người đọc thì muốn nghe sự thật, hẳn rồi. Muốn tôi cho hai cộng với hai. Nhưng hai cộng hai chưa chắc đã mang lại cho người sự thật. Hai cộng hai bằng giọng nói ngoài cửa sổ. Hai cộng hai bằng gió. Con chim đang bay không phải là bộ xương dán nhãn tên.
Đêm qua tôi tỉnh dậy thình lình, tim đập như trống trận. Ngoài cửa sổ có tiếng cạch cạch: có ai ném sỏi vào kính. Tôi chui ra khỏi giường lần mò đến bên cửa sổ, đẩy khung kính lên chồm người ngó ra. Tôi không đeo kính, nhưng vẫn nhìn khá rõ. Kia là trăng, đã gần tròn, mặt chằng chéo những vệt sẹo cũ, dưới là ánh sáng cam nhạt vây tứ phía từ các đèn đường hắt ngược lên trời. Bên dưới tôi là vỉa hè, vằn vện những mảng bóng và lấp một phần dưới tán cây dẻ ở sân trước.
Tôi biết rõ không lý nào có cây dẻ ở đó được: cây dẻ này ở nơi khác, cách đây cả trăm dặm, bên ngoài ngôi nhà tôi từng sống với Richard. Thế nhưng nó vẫn sờ sờ ở đó, cái cây ấy, cành lá xỏa ra như cái lưới cứng dày, hoa trắng như mối sáng lấp ló.
Tiếng lạch cạch cửa kính lại vang lên. Có bóng người ở đó, cúi gập người: một người đàn ông, đang lục lạo trong thùng rác, khua đẩy các chai rượu và tuyệt vọng mong có chai nào còn sót chút gì. Một gã xỉn lang thang, bị thúc đẩy bởi dạ rỗng và miệng khát. Gã ta cử động lén lút và lẩn tránh, như không phải đang săn, mà đang rình mò - đang tìm tòi trong rác rến bỏ đi của tôi cái gì có thể tố cáo tôi.
Rồi người đó đứng thẳng người bước sang ngang vào luồng sáng rõ hơn, ngẩng nhìn lên. Tôi nhìn thấy đôi lông mày rậm, hố mắt trũng sâu, nụ cười trắng xẹt ngang khuôn mặt dài tối sầm. Đường chữ V dưới họng mở ra vệt trăng trắng: cái áo sơ mi. Người đó cất tay lên, đưa sang ngang. Cái vẫy tay chào, hay có lẽ là từ biệt.
Bây giờ người ấy đang bước đi, và tôi không thể gọi với theo.
Người ấy biết tôi không thể gọi. Giờ người ấy đã đi rồi.
Tôi thấy như ai bóp nghẹt trái tim mình. Không, không, không, không, có giọng nói cất lên. Nước mắt chảy dài trên má.
Nhưng tôi đã nói to lên - nói quá to, bởi bây giờ Richard đã tỉnh dậy. Ông ta đang đứng ngay sau lưng. Ông ta sắp đặt tay lên cổ tôi.
Và đến đấy thì tôi tỉnh dậy thực sự. Tôi nằm đó khuôn mặt ướt đầm, mắt mở to, nhìn lên màu xám trống rỗng trên trần, đợi tim đập chậm lại. Bây giờ tôi không mấy khi còn khóc, lúc đang thức; chỉ đôi lúc đôi ba giọt lệ khô. Thật ngạc nhiên khi thấy mình lại khóc.
Khi còn trẻ, ta nghĩ mỗi điều mình làm rồi sẽ đều bỏ đi. Ta di chuyển từ cái bây giờ này đến cái bây giờ kế, vò nát thời gian trong tay rồi ném đi. Ta sống như chiếc xe không ngừng tăng tốc. Ta nghĩ mình có thể gạt bỏ mọi vật, gạt bỏ mọi người - chỉ cần bỏ lại đằng sau. Ta còn chưa biết chúng có thói quen quay trở lại.
Trong mơ thời gian đóng băng. Ta chẳng bao giờ thoát khỏi nơi ta đang ở.
Quả là có tiếng lanh canh, thủy tinh va vào nhau. Tôi trèo khỏi giường - cái giường thật, cái giường đơn của tôi - và đến bên cửa sổ. Hai con chồn raccoon đang lục lọi trong các thùng rác tái chế nhà hàng xóm bên kia đường, bới tung chai lọ vỏ hộp. Giống loài bới rác, coi bãi rác là nhà. Chúng ngẩng lên nhìn tôi, giật mình nhưng không sợ hãi, những mặt nạ kẻ trộm đen ngòm trong ánh trăng.
Chúc gặp may, tôi nghĩ. Lấy được cái gì cứ lấy, trong lúc còn trong tầm tay. Ai cần biết có phải của chúng mày hay không? Miễn đừng bị tóm.
Tôi trở lại giường đặt mình nằm giữa màn đêm trĩu nặng, lắng nghe tiếng thở mà tôi biết không có đây.