Tay Sát Thủ Mù

Lượt đọc: 325 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần VI - TAY SÁT THỦ MÙ: VÉT CA RÔ NANH SÓI

❊ ❊ ❊

Anh xoay chìa. Cửa bắt khóa chốt, một ân huệ nhỏ. Lần này anh gặp may, mượn được cả một căn hộ. Căn hộ một phòng đơn dùng chung làm nơi ăn ngủ, thêm kệ bếp hẹp, nhưng có buồng tắm riêng, bồn tắm có chân móng, cộng thêm vài khăn tắm hồng. Sống đời lịch lãm. Căn hộ này của bạn gái một người bạn một người bạn khác, đi vắng mấy hôm dự một đám ma. Trọn bốn ngày an toàn, hoặc an toàn ảo tưởng.

Màn đồng bộ với ga giường, bằng lụa nặng nổi vân, màu anh đào, ấp lấy rèm lót mỏng như khói. Hơi lùi lại bên cửa sổ, anh nhìn ra ngoài. Bên ngoài cửa - mà tàng cây ngả vàng chưa che hết - là Vườn bách thảo Allan. Hai ba gã say hay bụi đời gì đó đã ngon giấc điệp dưới gốc cây, một người đậy báo trên mặt. Anh đã từng ngủ như thế. Giấy báo ẩm vì hơi thở đều có mùi nghèo khổ, mùi thất bại, mùi nệm ghế mốc dính lông chó. Trên cỏ vương vãi biểu ngữ vạch trên bìa và giấy báo nhàu nát, dấu tích đêm qua - một cuộc mít tinh, các đồng chí dộng ầm ầm các giáo điều, dộng ầm ầm vào tai người nghe, cờ chưa đến tay đã phất. Lúc này hai người mặt mũi ủ ê đang đi thu dọn, khua gậy mũi thép và bao tải. Ít ra cũng đem lại việc làm cho mấy bố khố rách áo ôm.

Cô sẽ tới đây đi chéo qua vườn. Cô sẽ dừng, ngoảnh nhìn rất lộ liễu các bên xem có ai nhìn không. Thấy cô làm vậy thì sẽ có.

Trên cái bàn trắng-vàng phi giới tính đặt cái đài hình thù và kích cỡ bằng nửa ổ bánh mì. Anh bật đài: một ban tam ca Mexico, giọng hát như dây thừng bằng nước, rắn và mềm, quấn lấy nhau. Đấy là nơi anh nên đến, Mexico. Uống tequila. Xuống với bầy chó, hoặc xuống sâu hơn giữa bầy chó. Xuống với bầy sói. Làm một tay hảo hán desperado. Anh đặt máy chữ xách tay lên bàn, mở khóa, mở nắp, lồng cuộn giấy vào. Giấy than sắp hết nhẵn rồi. Còn đủ thời gian làm vài trang trước khi cô đến, nếu cô có đến. Thỉnh thoảng cô mắc việc, hoặc bị chặn giữa đường. Hoặc đấy là cô nói thế.

Anh muốn bế cô bỏ vào bồn tắm lịch lãm, nhấn chìm dưới bọt xà phòng. Vào đó cùng cô bì bõm, làm đôi heo phủ bong bóng hồng. Có thể anh sẽ làm thế.

Dạo này anh đang tung hứng một ý tưởng, hay đúng hơn một ý tưởng về ý tưởng. Một giống người ngoài hành tinh gửi tàu bay đến thám hiểm Trái đất. Giống người này cấu tạo bằng pha lê có mức độ tổ chức rất cao, và họ tìm cách liên lạc với những thực thể Trái đất họ cho là đồng dạng với mình: mục kỉnh, kính cửa, chặn giấy vạn hoa, ly vang cao cổ, nhẫn kim cương. Mọi nỗ lực đều không có kết quả. Đội thám hiểm báo cáo về quê nhà: Hành tinh này còn lại nhiều di vật đáng chú ý từ một nền văn minh có thời rực rỡ nhưng giờ đã tàn lụi, hẳn từng đạt đến trình độ rất cao. Chúng tôi chưa kết luận được thảm họa nào đã dẫn đến sự tuyệt diệt của mọi sinh vật có trí tuệ. Bây giờ hành tinh này chỉ còn chứa những vật loăn xoăn sền sệt màu xanh lục và một lượng lớn các khối nhỏ hình thù kỳ quái bằng bùn bán lỏng, bị xô đẩy khắp nơi theo những luồng chảy bất định của thứ chất lỏng nhẹ trong suốt bao phủ toàn bộ bề mặt hành tinh. Những tiếng rin rít chói tai hay gầm gừ vang dội chúng phát ra cần phải xác định là rung động do ma sát, không nên lầm tưởng là ngôn ngữ.

Nhưng đây chưa thành câu chuyện. Chưa thể thành chuyện nếu không cho đám người vũ trụ đến xâm lược và gieo rắc hoang tàn, và một cô nàng phong nhũ phì đồn bung cả cúc. Nhưng xâm lược sẽ đi ngược lại giả định bối cảnh. Nếu các sinh thể pha lê nghĩ hành tinh này không có sự sống, thì họ còn đổ bộ làm gì? Hứng thú khảo cổ, có lẽ. Thu thập mẫu vật. Một ngày đẹp trời bỗng hàng ngàn cửa kính bị hút khỏi các nhà chọc trời New York theo một lực chân không ngoài hành tinh. Hàng ngàn chủ nhà băng bị hút theo, vừa la hét vừa rơi thẳng vào cái chết. Như thế sẽ là rất đẹp.

Không được, vẫn chưa thành chuyện. Anh cần viết thứ gì bán được. Thôi lại trở về với các cô nàng ma nữ bất khả bại, luôn rỏ dãi thèm máu tươi. Lần này anh sẽ cho họ tóc màu tía, thả họ vào cuộc dưới những tia tím nhạt chết người của mười hai mặt trăng hành tinh Arn. Tiện nhất là tưởng tượng thử bìa sách các cậu kia sẽ vẽ ra, rồi bắt đầu từ đấy.

Anh đã ngán họ lắm rồi, các cô nàng ấy. Anh đã ngán răng nanh, ngán thân mình uyển chuyển, ngán vòm ngực bưởi chùm cắt đôi rắn mà chín mọng, ngán cơn háu đói. Anh đã ngán móng vuốt đỏ cùng mắt rắn viper. Anh đã ngán đập đầu họ. Anh đã ngán các người hùng, các người hùng tên ngắn ngủn Will hay Burt hay Ned, đã ngán súng bức xạ, ngán áo kim loại bó sát mình. Cảm giác mạnh giá ba xu. Dù thế, đấy vẫn là miếng ăn, nếu anh giũ được nhịp độ, và ăn mày thì đừng có đòi xôi gấc.

Anh lại cạn tiền rồi. Anh hy vọng cô sẽ mang đến một tấm séc, lấy từ một trong các hòm thư lưu không đề tên anh. Anh sẽ ký chứng thực, cô sẽ mang ra nhà băng rút tiền; với cái họ của cô, ở nhà băng của cô, sẽ không có trở ngại gì cả. Anh hy vọng cô sẽ mang tem. Anh hy vọng cô sẽ mang thêm thuốc lá. Anh còn mỗi ba điếu.

Anh đếm bước. Sàn cọt kẹt. Sàn gỗ cứng, nhưng đã ố khoảng dưới máy sưởi luôn rỉ nước. Khu chung cư này dựng lên từ trước chiến tranh, cho lớp người độc thân có công ăn việc làm và nhân thân tử tế. Thời đó còn nhiều hy vọng. Hệ thống sưởi hơi nước, vòi nước nóng không biết cạn, hành lang lát gạch - cái gì cũng mô đen mới nhất. Bây giờ thời hoàng kim đã qua. Vài năm trước hồi còn trẻ, anh từng quen một cô gái sống ở đây. Làm y tá, như anh nhớ: ngăn kéo bàn đầu giường để sẵn áo mưa. Cô có cái bếp hai vòng, đôi lúc làm bữa sáng cho anh trên bếp: trứng và thịt xông khói, bánh xèo đẫm bơ với xi rô cây thích, anh mút cho sạch từng đầu ngón tay cô. Trên tường có đầu hươu nhồi, bỏ lại từ người thuê trước; cô vắt quần tất phơi trên sừng.

Họ dành hết các chiều thứ Bảy, các tối thứ Ba, mọi buổi nào cô nghỉ, cùng uống rượu - scotch, gin, vodka, có gì uống nấy. Cô muốn ban đầu hãy say mềm đi đã. Cô không muốn xem phim, không cần đi nhảy; có vẻ cô không cần lãng mạn hay giả vờ lãng mạn, thế cũng tốt. Cô chỉ đòi hỏi anh sức lực dẻo dai. Cô thường lôi chăn vào buồng tắm; cô thích cảm giác gạch cứng dưới lưng. Đúng là tra tấn khuỷu tay và đầu gối anh, tất nhiên lúc đó anh không để ý, đầu óc đã dồn vào chuyện khác. Cô sẽ rên như đang đứng giữa luồng đèn sân khấu, đầu hất bên này bên nọ, mắt đảo tròng. Có lần anh đã để cô đứng, trong tủ áo cao bằng trần. Một cú rủn người, hăng mùi băng phiến, giữa những bộ cánh nhiễu mặc Chủ nhật, những bộ đồ đôi len cừu non. Cô đã sướng đến phát khóc. Sau khi đá anh cô cưới chồng luật sư. Một đám đắt giá, nghi lễ linh đình; anh có đọc trên báo, lấy làm thú vị, không chút tị hiềm. Mừng cho ả, lúc ấy anh nghĩ. Các ghệ đôi khi trúng mánh.

Những ngày xanh. Những ngày không tên, những chiều ngu ngơ, nhanh và trần tục và thoắt chốc đã qua, không hề mong ngóng trước cũng như sau đó, không phải dùng lời, không có gì cần trả. Hồi anh còn chưa rối tung trong những chuyện rối mù.

Anh nhìn đồng hồ rồi lại ngó cửa sổ, và cô đây rồi, thoăn thoắt bước chéo vườn bách thảo, hôm nay đội mũ rộng vành và áo vét ca rô nanh sói, đai lưng cài chặt, túi xách kẹp dưới cánh tay, váy xếp li cuốn tung vì cái dáng đi nhấp nhô khá buồn cười, cứ như chẳng quen nổi bước đi bằng hai chân sau. Mà cũng có thể do giày cao gót. Anh vẫn thường nghĩ làm thế nào thứ đó giữ được thăng bằng. Bây giờ cô đã dừng lại như nghe hiệu lệnh, nhìn một vòng quanh với cái vẻ ngơ ngác đặc trưng, như vừa tỉnh khỏi giấc mơ khó hiểu, và hai người nhặt giấy ngó qua. Đánh mất gì à thưa cô? Nhưng cô đã bước tiếp, qua đường, anh nhìn thấy cô từng mảnh qua tán lá, chắc đang tìm số phố. Giờ cô đang lên thềm trước cửa. Chuông reo. Anh bấm nút, dụi thuốc, tắt đèn bàn, mở khóa.

Chào. Em leo đứt cả hơi. Em không đợi thang máy. Cô đẩy cho cửa đóng, đứng tựa lưng chặn cửa.

Không ai đi theo đâu. Anh có nhìn. Em có thuốc lá chứ?

Cả séc của anh nữa, và một chai bảy lăm scotch, hảo hạng đấy. Em nhón từ quầy rượu đủ chủng loại trong nhà. Em đã khoe với anh nhà có một quầy rượu đủ chủng loại chưa?

Cô đang cố làm ra tự nhiên, buông tuồng là khác. Cái này cô không thạo. Cô đang hoãn lại, chờ xem anh muốn gì. Cô không bao giờ đi bước trước, không muốn để lộ mình.

Bé ngoan lắm. Anh bước lại, ôm lấy cô.

Em là bé ngoan à? Đôi lúc em thấy mình như ả gái của găng tơ - toàn chạy vặt cho anh.

Em không thể là gái của găng tơ được, anh đâu phải găng tơ. Em xem xi nê nhiều quá.

Không đủ là khác, cô nói, phả vào bên cổ anh. Một chuyến cắt tóc sẽ không thừa. Mềm như bông kế. Cô cởi bốn khuy trên cùng, luồn tay vào dưới áo anh. Da thịt anh thật săn, thật rắn. Thớ mịn, hun thành than. Cô đã thấy những gạt tàn đẽo từ thứ gỗ như thế.

Người dịch: An Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Margaret Atwood

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.