Thập Quốc Thiên Kiều

Lượt đọc: 5463 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 475
Liền không cho toại nguyện

❊ ❊ ❊

Trong thành Tấn Dương của Bắc Hán quốc, Triệu Khuông Dận vừa từ triều đình trở về phủ, Lý Kế Huân, Thạch Thủ Tín cùng đám huynh đệ đã đứng sẵn ngoài cửa nghênh đón, vội vàng mời hắn vào trong nhà. 【】Quả thực là bởi vì Triệu Khuông Dận hiện tại ở Tấn Dương địa vị không tốt, bình thường căn bản không có tư cách vào triều, hôm nay là lần đầu tiên.

Lý Kế Huân vội hỏi trước: “Quốc chủ triệu Triệu huynh đi là có ý gì?” Thạch Thủ Tín cũng sốt ruột hỏi: “Chẳng lẽ bọn họ muốn thừa cơ nam tiến?”

Triệu Khuông Dận lắc đầu nói: “Bây giờ quốc chủ không phải là Bắc Hán trước chủ (Lưu Sùng), lâu như vậy, ta đã sớm đoán được ý đồ của bọn hắn, chỉ muốn liên hợp Khiết Đan tự vệ, chẳng có chút lòng tiến thủ nào, bởi vậy muốn chủ động xuất binh cùng Đại Chu khai chiến tạm thời không có khả năng. Huống hồ, Quách Thiệu ở Nam Đường quốc đánh như vậy, mấy tháng đã vượt sông vây khốn thành Giang Ninh, (Bắc Hán) quốc chủ nào còn dám hành động thiếu suy nghĩ?”

Thạch Thủ Tín khinh thường, trong miệng “xì” một tiếng: “Trong tay hắn cầm là tinh nhuệ của Đại Chu nhiều năm chinh chiến mà ra, lại có thượng du, chiều hướng phát triển, có thể đánh bại Nam Đường cũng không phải chuyện gì đáng ngạc nhiên.”

Lý Kế Huân nói: “Có điều cũng quá nhanh một chút.”

Triệu Khuông Dận sau khi nghe xong trầm ngâm nói: “Người này đánh trận có chút bản lĩnh.”

Thạch Thủ Tín lúc này mới hỏi: “Vậy Bắc Hán chủ tìm Triệu huynh đi, là vì chuyện gì?”

Triệu Khuông Dận sau khi nghe xong nhướng mày, nói rằng: “Trước đó Lý Trọng Tiến mang binh qua biên giới Bắc Hán, sau đó gặp phải quân của Quách Thiệu (trận chiến hai Lý phản loạn). Bắc quân Hán phái trinh sát ra biên cảnh quan chiến, bắt được một vòng quân trinh sát, thu được một bộ giáp trụ. Loại giáp trụ đó là cả khối sắt rèn đúc, vô cùng kiên cố, lại bóng loáng bằng phẳng……”

Lý Kế Huân lập tức nói rằng: “Ở chiến trận ta quả thực đã gặp loại giáp này.”

Triệu Khuông Dận tiếp tục nói: “Bắc Hán chủ hiếu kỳ, muốn lấy được phương pháp rèn đúc loại giáp này, cho rằng ta biết, nên tìm ta đến hỏi.”

Thạch Thủ Tín nói: “Đó nhất định là Quách Thiệu tìm cao nhân đoạt được, họ ta trong cấm quân trước nay chưa từng thấy loại giáp này.”

“Chính là.” Triệu Khuông Dận nói, “Có lẽ Bắc Hán chủ không tin, lại không muốn ở trước mặt ép buộc ta. Liền nhắc đến họ ta ở Đông Kinh ở thời gian dài, đối với địa phương quen thuộc, hẳn là cũng có thể tìm được bạn cũ. Bảo ta phái người đi Đông Kinh liên lạc, mang hai người thợ rèn giáp trở về.”

Thạch Thủ Tín nói: “Vậy Bắc Hán chủ đã nghi ngờ họ ta giấu giếm kỹ thuật rèn giáp, không đáp ứng hắn chỉ sợ không tốt, dù sao ăn nhờ ở đậu, mọi việc đều chịu người chế trụ. Triệu huynh không bằng cứ theo ý Bắc Hán chủ.”

Triệu Khuông Dận nói: “Ta lúc ấy chỉ có thể đáp ứng trước. Thật ra, nếu Bắc Hán chủ có được loại giáp này, rất có thể vì lấy lòng Khiết Đan mà dâng lên kỹ thuật rèn giáp…… Họ ta đầu nhập vào Bắc Hán đúng là bất đắc dĩ, Bắc Hán quốc tuy là tử địch của Đại Chu, cũng coi là nội chiến. Còn đám người Khiết Đan lại không phải là tộc loại của ta, luôn có ý muốn diệt ta. Loại giáp trụ đó đưa vào tay người Khiết Đan, ta thật là lỗ lớn.”

Thạch Thủ Tín lại nghĩ không nhiều như vậy, nói rằng: “Vậy có biện pháp nào, không thể không nghe lệnh của Bắc Hán chủ. Hơn nữa, chuyện này cũng không tính là gì, (sau) triều Tấn cắt nhường Yên Vân mười sáu châu dẫn Khiết Đan nam tiến, Nam Đường quốc cùng nhiều phiên muốn cùng Khiết Đan kết minh kiềm chế Đại Chu, ai thèm để ý nhiều như vậy?”

Triệu Khuông Dận lắc đầu nói: “Thời buổi hiện nay, không để ý đại nghĩa thì sẽ mất lòng người, là không có đường ra, cũng không thể nào thắng được…… Không phải, ngươi và ta, huynh đệ họ ta ở Bắc Hán được đãi ngộ như thế, sớm nên rời bỏ Khiết Đan. Vì sao không đi?”

Mấy người đại hán nhìn nhau, đều im lặng. Triệu Khuông Dận cũng tự biết khó tìm cơ hội Đông Sơn tái khởi, trong lòng một hồi ngột ngạt.

Triệu Khuông Dận nghĩ đến điều gì, trên mặt lúc xanh lúc trắng, “Quách Thiệu bây giờ đang lên như diều gặp gió, lần này hồi kinh trên đường nhất định mưu phản tự lập!”

“A” Thạch Thủ Tín mặt đầy kinh ngạc.

Triệu Khuông Dận lạnh lùng nói: “Từ xưa mở mang bờ cõi là công tích lớn, hắn liền chiếm cứ hai nước ở phía nam, trong triều đình ngoài mặt bồi dưỡng cánh tay, đại quân bên ngoài một người độc nắm binh quyền, thừa dịp thanh danh vang dội, tay cầm trọng binh, không nắm được cơ hội tốt tự lập, chờ đến khi nào……”

Hắn nhớ tới Đại Chu tiên đế băng hà về sau, chính mình một lần ở trước điện tư chư trong quân thế lực to lớn, chỉ dưới Trương Vĩnh Đức. Cơ hội này lẽ ra phải là của hắn, bây giờ lại trơ mắt nhìn người khác dần dần tiếp cận vị trí kia. Trong lòng hắn cảm giác, loại uể oải, thống khổ, lòng chua xót, thật không biết làm sao hóa giải.

Lấy áo vải đoạt lấy thiên hạ, thiên thu vạn thế có mấy người, có mấy lần cơ hội. Đạt được không chỉ là vinh hoa phú quý quyền thế địa vị đơn giản như vậy, còn có thể ở vạn thế sử sách lưu lại một chỗ cắm dùi, có thể vì con cháu nhiều đời tranh thủ địa vị chí cao vô thượng. Chuyện như vậy, thật là ngàn năm có một, có thể gặp nhưng không thể cầu công lao sự nghiệp!

Triệu Khuông Dận bây giờ nhìn thấy cơ hội của Quách Thiệu, tâm muốn chết cũng có, không cách nào bình tĩnh! Trong lòng chỉ nói, một bước sai, liền có thể hối hận suốt đời, chết không nhắm mắt!

Lý Kế Huân nói: “Triệu huynh nói có lý, loại người lòng lang dạ thú đó, không soán ngôi mới là lạ. Đáng tiếc Thái Tổ, tiên đế lập nghiệp chi gian, vất vả lắm mới có được một phương cơ nghiệp, lại vô cớ để cho người ngoài hưởng lợi. Loại người này chỉ có thể ức hiếp cô nhi quả mẫu thượng vị, cũng không thể coi là hảo hán!”

Sắc mặt Triệu Khuông Dận khó coi nói: “Quả phụ cũng không thể tính ở trong đó, mụ Phù thị kia đã sớm cùng Quách Thiệu có ý đồ đen tối. Nếu không có Phù thị, với nội tình của Quách Thiệu thì có được ngày hôm nay sao?”

Thạch Thủ Tín hỏi: “Triệu huynh đoán, Quách Thiệu sẽ ở đâu, khi nào khởi binh?”

Triệu Khuông Dận suy nghĩ một hồi: “Công diệt Nam Đường quốc, khải hoàn hồi triều là lúc thích hợp nhất…… Địa điểm, Tống châu.” Hắn nói đến đây, trong lòng càng cảm thấy khó chịu, bởi vì hắn từng làm Tống châu Quy Đức quân Tiết Độ Sứ, mặc dù chỉ là xa lĩnh, lại cũng coi là nơi phát tích của hắn, kết quả nhìn không vừa mắt nhất là người cực kỳ có khả năng sẽ ở nơi này xưng đế.

Giọng hắn quả thực chất chứa bi thương, hít sâu một hơi rồi nói: “Đại quân Chinh Nam Đường có thủy sư hùng hậu, thuyền bè của thủy sư cũng có thể giúp đại quân vận chuyển quân lương theo đường thủy. Khi Chu quân khải hoàn, lẽ ra nên chọn đường xuôi dòng. Từ Giang Nam vượt sông Hoài, đi Biện thủy là gần nhất, đường sông cũng rộng nhất. Đã khải hoàn đại quân đi Biện thủy, trên con sông này, gần Đông Kinh nhất chính là Tống châu. Hắn có thể ở đó được ủng lập, sau đó hồi kinh.”

Không chỉ Triệu Khuông Dận giận dữ, mà đám huynh đệ của Thạch Thủ Tín cũng vô cùng tức giận. Bọn họ coi như không đến lượt hoàng vị, theo lý phải là khai quốc công thần, phong hầu bái tướng là chuyện đương nhiên, giờ lại ở đây như chó nhà có tang, ai mà chịu cho nổi.

Quả nhiên, Thạch Thủ Tín vỗ bàn nói: “Bọn lão tử chính là không muốn nhìn hắn toại nguyện!”

Triệu Khuông Dận và Lý Kế Huân gần như muốn giơ cả hai tay hai chân đồng ý, mọi người đều có chung một cảm giác.

Thạch Thủ Tín nói tiếp: “Đã Triệu huynh đã đoán được thời gian, địa điểm của hắn, sao họ ta không nghĩ cách, khiến hắn lấy giỏ trúc mà múc nước, công dã tràng, ít nhất để thiên hạ thấy rõ bộ mặt thật của người này! Lão tử để ngươi đắc ý, để ngươi đắc ý…”

Lý Kế Huân không nhịn được hỏi: “Trong triều ngoài triều đều có người của Quách Thiệu, hắn lại nắm trọng binh trong tay. Huống chi làm chuyện lớn như vậy, không sớm bố trí chu toàn, sao dám tùy tiện để thuộc hạ ủng lập? Họ ta có thể có biện pháp gì?”

Triệu Khuông Dận thong thả đi tới đi lui vài bước: “Quách Thiệu mới có bao nhiêu căn cơ? Chắc chắn có biện pháp, họ ta tính toán cẩn thận rồi bàn bạc.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.