Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 10

❊ ❊ ❊

Tấm bạt nhún lò xo đã cũ rích, cái nhà kính nhỏ xíu um tùm ở bên trái cửa hậu cũng xơ xác. Phía bên phải, thảm cỏ ướt trải dài tới tận bức tường hậu của một cái ga ra bằng kim loại sáng bóng, mặc dù vô cùng thiết thực, nhưng nó không thực sự phù hợp với ngôi nhà tân thời màu trắng này. Thulin đi về phía đầu kia của khu vườn. Ở phía bên kia hàng rào, cô có thể nhìn thấy những ánh đèn rọi, những sĩ quan cảnh sát mặc đồng phục và những giám định viên kỹ thuật hình sự mặc đồ màu trắng. Cô men theo những rặng cây và bụi rậm với đám lá vàng ruộm và đỏ rực như lửa cho đến khi tới một sân chơi. Có một bóng đèn nhấp nháy liên tục trong màn mưa gần một ngôi nhà mô hình cũ nát dành cho trẻ em, và cách một đoạn, cô thấy Genz đang chụp ảnh lia lịa các chi tiết của hiện trường vụ án trong lúc chỉ đạo đội giám định viên kỹ thuật hình sự của mình.

“Đã tìm được gì chưa?”

Simon Genz rời mắt khỏi ống ngắm máy ảnh và liếc nhìn lên. Khuôn mặt anh ta thật nghiêm nghị, nhưng khi nhìn thấy cô, anh ta khẽ nở nụ cười. Genz chừng ba mươi lăm tuổi, và là người năng động, nghe đồn chỉ riêng trong năm nay anh ta đã chạy marathon năm lần. Anh ta cũng là vị sếp trẻ nhất mà Viện Kỹ thuật hình sự từng có. Thulin coi anh ta là một trong số ít người đáng để nghe theo. Anh ta thông minh sắc sảo, là một “con mọt công nghệ”, và cô khá tin tưởng ý kiến của anh ta. Nếu cô giữ khoảng cách với anh ta thì đó chỉ là vì anh ta đã hỏi liệu cô có muốn cùng chạy với anh ta vào một hôm nào đó không, và cô đã không nhận lời. Trong chín tháng Thulin làm việc ở đội án mạng, Genz là người duy nhất mà cô có chút thân thiết, nhưng hẹn hò yêu đương với đồng nghiệp là điều tẻ nhạt nhất mà cô có thể tưởng tượng ra.

“Chào Thulin. Chưa tìm được gì mấy. Cơn mưa đã gây khó khăn cho chúng tôi, mà vụ án thì đã xảy ra vài tiếng đồng hồ rồi.”

“Họ xác định được thời điểm tử vong rồi à?”

“Chưa. Chuyên viên khám nghiệm tử thi mới đang trên đường đến. Những cơn mưa đã bắt đầu từ khoảng nửa đêm, và tôi đoán vụ án xảy ra vào khoảng thời gian đó. Nếu có những dấu vết rõ rệt trên nền đất thì chúng cũng đã bị rửa sạch trơn rồi, nhưng chúng tôi sẽ không bỏ cuộc. Cô có muốn xem nạn nhân không?”

“Có chứ.”

Thân hình bất động không còn chút sinh khí trên thảm cỏ đã được đội kỹ thuật hình sự phủ lên một tấm vải trắng. Nó đang tựa vào một trong hai cây cột đỡ mái hiên trước của ngôi nhà mô hình, và cảnh tượng ấy trông gần như yên bình: ở đằng sau, những dây leo màu đỏ và vàng đang khoe sắc trong bụi cây rậm rạp. Genz nhẹ nhàng kéo tấm vải trắng, để lộ người phụ nữ ở bên dưới. Cô ta ngồi xụi lơ như một con búp bê vải, chỉ mặc quần lót và áo lót dài đã từng là màu be nhưng bây giờ thấm đẫm nước mưa, lấm tấm những vết máu đỏ sẫm. Thulin bước lại gần hơn, ngồi xổm xuống để nhìn cho rõ. Laura Kjær bị quấn băng dính đen quanh mặt. Miếng băng dính được quấn vài vòng từ trước mặt ra sau đầu với mái tóc đỏ ướt sũng, hõm xuống chỗ cái miệng cứng đờ há hốc của cô ta. Một con mắt đã bị thụt vào trong, vì thế ta có thể nhìn vào sâu bên trong hốc mắt, trong khi con mắt còn lại đờ dại nhìn chằm chằm vào hư không. Làn da tím tái của cô ta chằng chịt vết xước, vết rách và vết thâm tím, còn hai bàn chân trần trầy trụa máu. Hai bàn tay của cô ta bị vùi trong một đống lá nhỏ vun trên lòng, cổ tay bị trói chặt bằng những sợi nylon to bản. Chỉ cần liếc nhìn thi thể cô ta một cái thôi là Thulin đủ hiểu tại sao viên cảnh sát lớn tuổi lúc nãy lại choáng váng đến vậy. Thường thì cô chẳng gặp vấn đề gì trong việc kiểm tra người chết. Làm việc ở đội án mạng đòi hỏi người ta phải vô cảm khi tiếp cận xác chết, và bất cứ ai không thể kiểm tra một thi thể thì tốt hơn hết là nên làm một công việc khác. Nhưng Thulin chưa bao giờ thấy nạn nhân nào bị đối xử tàn bạo như người phụ nữ đang tựa vào cây cột của ngôi nhà mô hình này.

“Đương nhiên cô sẽ được nghe báo cáo từ chuyên viên khám nghiệm tử thi, nhưng theo ý kiến của tôi, có một vài vết thương cho thấy vào một lúc nào đó, cô ta đã cố bỏ chạy giữa những rặng cây. Hoặc là chạy khỏi ngôi nhà, hoặc là chạy trở về đó. Nhưng lúc ấy trời tối như hũ nút, và hẳn là cô ta đã yếu đi rất nhiều sau khi bị cắt bàn tay, tôi chắc chắn hung thủ đã cắt bàn tay của cô ta trước khi sắp đặt cô ta ở tư thế này.”

“Cắt bàn tay ư?”

“Cầm cái này hộ tôi.”

Genz lơ đãng đưa cho cô chiếc máy ảnh nặng trịch. Anh ta tiến lại gần cái xác, khom người xuống và nhẹ nhàng dùng đèn pin nhấc hai cổ tay bị trói của người phụ nữ lên một chút. Cơ thể cô ta đã bắt đầu co cứng, và hai cánh tay cứng ngắc của cô ta giơ lên như một người máy: Giờ thì Thulin có thể thấy rằng Laura Kjær đã bị mất bàn tay phải. Nó không bị vùi trong đống lá như cô đã phỏng đoán. Cánh tay bị cắt cụt chỗ quá cổ tay một chút trông thật gớm ghiếc, vết cắt ở đó xiên xẹo, nham nhở, lộ ra xương và gân.

“Vào lúc này, chúng tôi cho rằng vụ án mạng xảy ra ở ngoài này, bởi vì chúng tôi không tìm thấy một giọt máu nào trong ga ra hay trong nhà. Đương nhiên là tôi đã bảo các thuộc cấp của mình kiểm tra ga ra thật kĩ lưỡng, đặc biệt là tìm xem có băng dính, dụng cụ làm vườn hay dây thít cáp không, nhưng cho đến giờ chúng tôi vẫn chưa tìm được thứ gì hiển nhiên. Khỏi cần phải nói, chúng tôi cũng đang tự hỏi tại sao vẫn chưa tìm thấy bàn tay của cô ta, nhưng chúng tôi vẫn đang tìm kiếm.”

“Có thể một con chó đã tha nó đi.”

Đó là giọng nói của Hess; anh ta vừa tiến lại từ phía khu vườn và hàng rào. Anh ta liếc nhìn nhanh một vòng, hai vai so lại dưới màn mưa, và Genz nhìn anh ta chằm chằm vẻ ngạc nhiên. Không hiểu sao câu nói của Hess khiến Thulin bực tức, mặc dù cô biết có thể anh ta nói đúng.

“Genz, đây là Hess. Anh ấy sẽ làm việc với chúng tôi trong vài ngày.”

“Chúc buổi sáng tốt lành. Chào mừng anh.” Genz chìa tay định bắt tay Hess, nhưng Hess chỉ hất đầu về phía ngôi nhà bên cạnh.

“Có ai nghe thấy gì không? Hàng xóm ấy?”

Một tiếng rầm rập bỗng vang lên, và một đoàn tàu đột nhiên xuất hiện, di chuyển trên đường ray ướt phía bên kia sân chơi, vì thế Genz phải nói to để trả lời.

“Không, theo những gì chúng tôi biết thì chẳng ai nghe thấy gì cả! Những chuyến tàu chở khách không chạy thường xuyên vào ban đêm, nhưng trên tuyến đường ray này vẫn có một vài chuyến tàu chở hàng!”

Tiếng tàu hỏa đã biến mất, và Genz lại nhìn Thulin.

“Ước gì tôi có thật nhiều bằng chứng cho cô, nhưng lúc này tôi chẳng thể nói gì thêm. Chỉ có thể nói rằng tôi chưa bao giờ thấy ai bị đánh đập dã man như thế này.”

“Cái gì kia?”

“Cái gì cơ?”

“Kia kìa.”

Thulin vẫn đang ngồi xổm bên cạnh cái xác, nhưng bây giờ cô đang chỉ vào một thứ gì đó mà Genz phải xoay người lại mới nhìn thấy. Đằng sau xác của người phụ nữ, ở thanh xà ngang bên trên hàng hiên của ngôi nhà mô hình, có thứ gì đó đung đưa trong gió, nó đang bị mắc vào sợi dây buộc của chính nó. Genz vươn tay gỡ vật đó ra để nó tự do đung đưa qua lại. Đó là hai hạt dẻ màu nâu sẫm chồng lên nhau, hạt ở trên nhỏ còn hạt ở dưới thì to. Hạt nhỏ hơn được khoét hai cái lỗ để làm mắt. Còn hạt to hơn được cắm những que diêm để làm tay và chân. Đó là một loại búp bê đơn giản được làm từ hai hạt dẻ hình cầu và bốn que diêm nhỏ, nhưng trong một thoáng, vì một lý do nào đó mà Thulin không giải thích được, nó khiến trái tim cô như ngừng đập.

“Một người hạt dẻ. Chúng ta sẽ mang nó về để thẩm vấn chứ nhỉ?”

Hess nhìn cô, giả vờ ngây thơ. Rõ ràng sự hài hước kiểu cổ điển của cảnh sát cũng được ưa chuộng ở Europol, nhưng Thulin không đáp lời. Cô và Genz chỉ kịp nhìn nhau một cái thì một thuộc cấp của Genz tới hỏi anh ta điều gì đó. Hess thò tay vào túi áo khoác lấy điện thoại, nó lại đang đổ chuông và đúng lúc đó, có tiếng huýt sáo vọng tới từ phía ngôi nhà. Đó là viên cảnh sát lúc này đang ra hiệu với Thulin từ chỗ khu vườn. Cô đứng dậy và nhìn về phía bên kia sân chơi được bao quanh bởi những cái cây có lá màu đồng, nhưng chẳng có gì khác cả. Chỉ có những chiếc xích đu và khung leo trèo ướt át cùng một sân chơi parkour, trông thật tiêu điều và ảm đạm mặc dù có cả một đội quân các sĩ quan cảnh sát và giám định viên kỹ thuật hình sự đang sục sạo xung quanh trong mưa, rà soát khu vực này. Thulin quay trở về phía ngôi nhà. Khi cô đi ngang qua Hess, anh ta lại đang nói tiếng Pháp, nhưng đúng lúc ấy lại có một đoàn tàu rầm rập băng qua.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.