Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 471 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 46

❊ ❊ ❊

Hiện đang là giữa buổi sáng. Từ ô cửa sổ trong trung tâm chỉ huy lực lượng đặc nhiệm trên tầng ba của Sở Cảnh sát, Nylander chỉ có thể nhìn thấy đám phóng viên với những chiếc điện thoại, máy ảnh và micrô đang lượn lờ ở cửa dẫn ra sân chính. Bất chấp những lời khiển trách lặp đi lặp lại của Ban Quản trị đối với tất cả mọi người trong lực lượng, ông ta thường nhận thấy rằng hệ thống này “kín nước” như một cái rây vậy, và hôm nay không phải ngoại lệ. Mới chỉ mười hai tiếng đồng hồ từ khi thi thể được phát hiện trong rừng, giới báo chí đã bắt đầu suy đoán về mối liên quan giữa vụ án mạng này với vụ sát hại Laura Kjær ở Husum, rõ ràng là căn cứ vào “nguồn tin ẩn danh từ phía cảnh sát”. Sau đó, như thể việc bị giới truyền thông vây quanh là chưa đủ, Nylander còn nhận được cuộc gọi của Phó cảnh sát trưởng, mặc dù Nylander đã tạm thời “né đạn” bằng cách quả quyết rằng mình sẽ sớm gọi lại. Vấn đề quan trọng lúc này là cuộc điều tra, và ông ta sốt ruột quay sang Thulin, người đang cập nhật tình hình vụ án cho các thanh tra.

Hầu hết mọi người đã làm việc cả đêm dài và chỉ được ngủ vài tiếng đồng hồ, nhưng vì tính nghiêm trọng của tình hình, họ không gặp khó khăn gì trong việc chú ý đến bản tóm tắt của Thulin.

Đó cũng là một đêm dài đối với Nylander. Cuộc gọi báo cáo về vụ Anne Sejer-Lassen đến với ông ta trong lúc ông ta đang ăn tối với Ban Quản trị ở một nhà hàng tại Bredgade. Cuộc họp mặt ấy toàn những nhân vật tai to mặt lớn, và là một cơ hội tuyệt vời để giao thiệp, nhưng khi nhận được cuộc gọi, ông ta đã bỏ dở bữa ăn lúc mọi người đang thưởng thức món bánh tiramisu. Thực ra, ông ta không cần đích thân đến hiện trường vụ án. Đã có các sĩ quan cảnh sát làm việc đó cho ông ta, nhưng ông ta đã đặt ra một nguyên tắc là mình phải làm thế. Ông ta cần làm một tấm gương tốt, và là một vị lãnh đạo nghiêm khắc. Một khi ta sơ sẩy, ta sẽ bị tấn công vào chỗ sơ hở, và Nylander rất thận trọng với điều đó. Ông ta đã thấy vô số vị sếp và công chức bị phanh phui việc xấu và tiêu tan sự nghiệp bởi vì quyền lực đã khiến họ trở nên ngạo mạn. Tuy nhiên, trong vụ án Laura Kjær, ông ta đã không đến hiện trường vì các cuộc họp ngân sách, vì thế khi ông ta nhận được cuộc gọi của Thulin thông báo về dấu vân tay, ông ta đã có cảm giác nó giống như một sự trừng phạt vậy. Thế là, tối hôm qua, Nylander đã rời khỏi nhà hàng ngay lập tức mà không hề bực dọc chút nào. Như mọi lần, thời điểm ăn món tráng miệng luôn là lúc mà những kẻ hạng bét trong số những người mặc com lê ấy say xỉn đến mức bắt đầu đắm chìm trong những thành tựu của mình. Nylander biết ông ta sẽ vượt qua nhiều người trong số họ, nhưng để làm vậy, ông ta cần giữ đầu óc tỉnh táo và kịp thời nắm bắt được tình hình nếu có vụ án nào xảy ra, như tối qua. Từ lúc đến hiện trường vụ án trong rừng, trong đầu ông ta đã nghĩ đến nhiều kịch bản khác nhau, nhưng ông ta vẫn chưa nảy ra được một chiến lược nào, đơn giản vì nó quá khó hiểu. Ông ta đã đích thân tới chỗ Genz ở Viện Kỹ thuật hình sự vào sáng hôm đó với hy vọng nghe được tin rằng những dấu vân tay ấy chỉ là một sự nhầm lẫn, nhưng may mắn không đứng về phía ông ta. Genz đã giải thích rằng dấu vân tay trong cả hai trường hợp đều có đủ các điểm tương đồng để chứng minh rằng chúng trùng khớp với dấu vân tay của Kristine Hartung, và bây giờ điều duy nhất mà Nylander biết chắc chắn là ông ta phải lèo lái “con tàu điều tra” thật cẩn thận nếu muốn tránh khỏi những “tảng đá ngầm”.

”… Cả hai nạn nhân đều gần bốn mươi tuổi và bị tấn công bất ngờ ở nhà. Theo các khám nghiệm sơ bộ của chuyên viên khám nghiệm tử thi, những người phụ nữ này bị hành hung và sát hại bằng một thứ hung khí đâm xuyên qua hốc mắt họ, vào hẳn trong não. Trong trường hợp của nạn nhân đầu tiên, bàn tay phải bị cưa đứt, trong trường hợp thứ hai, cả hai bàn tay đều bị cắt đi, và cả hai người họ đều còn sống trong lúc hung thủ thực hiện hành động đó.”

Các thanh tra có mặt ở cuộc họp nhìn chằm chằm vào những bức ảnh của hai thi thể mà Thulin đã chuyển quanh bàn, và một vài người có thâm niên ít hơn cau mày hoặc ngoảnh đi. Nylander cũng đã xem những bức ảnh này, nhưng chúng chẳng khiến ông ta mảy may xúc động. Khi mới vào nghề cảnh sát, ông ta đã hoang mang khi thấy mình thản nhiên trước những thứ như vậy, nhưng bây giờ ông ta chỉ thấy đó là một lợi thế.

“Chúng ta biết gì về hung khí gây án?” Ông ta cáu kỉnh ngắt lời Thulin.

“Vẫn chưa xác định được chính xác. Đó là một loại dùi cui có gắn một quả cầu kim loại nặng cắm tua tủa những que nhọn nhỏ xíu. Không phải là một cái chùy, nhưng có cấu tạo tương tự. Nếu ông đang nói đến dụng cụ cắt tay thì chúng tôi đang xem xét khả năng đó là một loại cưa chạy bằng pin với lưỡi kim cương hoặc đại loại thế. Các khám nghiệm sơ bộ chỉ ra rằng cả hai vụ án đều sử dụng hung khí giống nhau…”

“Còn tin nhắn gửi đến điện thoại của Laura Kjær thì sao? Người gửi là ai?”

“Tin nhắn đó được gửi đến từ một chiếc điện thoại Nokia cũ sử dụng loại thẻ trả trước, không đăng ký mà ông có thể mua ở bất cứ đâu. Chiếc điện thoại được quấn với bàn tay phải của Laura Kjær bằng băng dính, nó không cung cấp cho chúng ta manh mối gì cả. Nó chẳng có dữ liệu gì ngoài cái tin nhắn ấy, và theo lời Genz, số xê ri của nó đã bị đốt bằng mỏ hàn.”

“Nhưng có lẽ đơn vị vận chuyển giao gói hàng mà cô đã theo dõi qua tín hiệu điện thoại đó phải có thông tin về người gửi nó chứ?”

“Có, nhưng vấn đề là tên người gửi lại chính là Laura Kjær.”

“Cái gì?”

“Bộ phận chăm sóc khách hàng của họ nói rằng vào khoảng giờ ăn trưa ngày hôm qua, có một người đã gọi điện đến và đề nghị một nhân viên chuyển phát nhanh lấy một gói hàng từ Laura Kjær ở bậc thềm trước cửa nhà số 7 đường Cedervænget tại Husum. Đó là địa chỉ của Laura Kjær. Khi nhân viên chuyển phát nhanh đến ngay sau 1 giờ chiều, gói hàng đã được để sẵn sàng ở đó chờ được lấy đi cùng với phí vận chuyển. Anh ta đã chở nó tới cửa hàng bách hóa và giao nó cho cửa hàng 7-Eleven ở tầng trệt, nơi công ty của Sejer-Lassen sử dụng làm nơi giao nhận hàng. Đó là tất cả những gì mà nhân viên chuyển phát nhanh có thể nói với chúng tôi, và chúng tôi chỉ tìm thấy dấu vân tay của anh ta trên gói hàng cũng như dấu vân tay của nhân viên ở 7-Eleven và của Sejer-Lassen.”

“Nhưng người gọi điện cho họ là ai?”

“Nhân viên của dịch vụ chăm sóc khách hàng thậm chí không thể nhớ nổi người gọi điện là đàn ông hay phụ nữ.”

“Vậy những người ở đường Cedervænget thì sao? Phải có ai đó nhìn thấy người đã để gói hàng ở đó chứ?”

Thulin lắc đầu. “Đối tượng tình nghi đầu tiên của chúng tôi là bạn trai của Laura Kjær, Hans Henrik Hauge, nhưng Hauge có chứng cứ ngoại phạm. Chuyên viên khám nghiệm tử thi nói rằng Anne Sejer-Lassen bị giết vào khoảng 6 giờ tối, và theo lời luật sư của Hauge, vào lúc đó cô ta và Hauge đang ở trong bãi đỗ xe ngoài văn phòng của cô ta, bàn bạc xem có nên kiện chúng ta vì không cho anh ta trở lại ngôi nhà hay không.”

“Vậy là chúng ta chẳng có gì cả? Không nhân chứng, không cuộc gọi, không gì hết?”

“Chưa có. Và có vẻ như giữa hai nạn nhân chẳng có mối liên quan gì. Họ sống ở hai nơi hoàn toàn khác nhau, có các mối quan hệ xã hội hoàn toàn khác nhau, và dường như chẳng có điểm gì chung ngoài hai con búp bê người hạt dẻ và những dấu vân tay, vì thế chúng ta sẽ bắt đầu…”

“Dấu vân tay gì?”

Người vừa đặt ra câu hỏi ấy là Jansen, và Nylander liếc nhìn anh ta. Như mọi khi, anh ta ngồi cạnh người bạn đồng hành trung thành của mình, Martin Ricks. Nylander cảm thấy đôi mắt Thulin dán chặt vào ông ta: ông ta đã nói trước với cô rằng ông ta muốn tự mình công bố thông tin đặc biệt ấy.

“Ai đó đã đặt một con búp bê người hạt dẻ ở gần cả hai nạn nhân. Cả hai con búp bê đều có một dấu vân tay, và theo kết quả phân tích dấu vân tay, chúng rất có khả năng giống hệt với dấu vân tay của Kristine Hartung.”

Nylander cố tình nói với giọng tỉnh khô và thản nhiên, và trong một thoáng, không ai nói gì cả. Thế rồi Tim Jansen và một vài người khác xôn xao bàn tán. Sự kinh ngạc của họ lan tỏa, biến thành một sự ngờ vực hoang mang, cho đến khi Nylander lại lên tiếng.

“Nghe này. Các giám định viên kỹ thuật hình sự vẫn đang tiến hành kiểm tra, do đó tôi không muốn bất cứ ai rút ra kết luận gì cho đến khi chúng ta biết thêm thông tin. Vào lúc này, chúng ta không biết gì cả. Có lẽ các dấu vân tay ấy chẳng liên quan gì đến vụ án, vì thế nếu có ai bép xép gì về chuyện đó bên ngoài bốn bức tường của căn phòng này, đích thân tôi sẽ đảm bảo rằng người đó sẽ không bao giờ được làm việc ở đây nữa. Rõ rồi chứ?”

Nylander đang cân nhắc làm thế nào để giải quyết tình hình. Hai vụ án mạng chưa được phá giải đã đủ khiến ông ta đau đầu rồi. Thậm chí hung thủ còn có thể là cùng một người, mặc dù Nylander cũng khó lòng chấp nhận điều đó. Vì thế chỉ cần vẫn còn một chút không chắc chắn trong việc nhận dạng dấu vân tay, ông ta không muốn nó làm cho tình hình trở nên rối rắm hơn. Vụ án Kristine Hartung đã là một trong những thành tựu tuyệt vời nhất của Nylander. Có lúc ông ta đã nghĩ nó sẽ đánh chìm sự nghiệp của ông ta, nhưng rồi bỗng nhiên lại có đột phá và họ đã bắt giữ được Linus Bekker.

“Nhưng ông cần mở lại vụ án Kristine Hartung.”

Nylander và những người còn lại nhìn quanh để xem ai là người nói ra câu ấy, và ánh mắt họ dừng lại ở người đàn ông đến từ Europol. Từ nay đến giờ, anh vẫn im lặng và cứ như kẻ vô hình, chăm chú nhìn vào những bức ảnh được chuyển quanh. Anh vẫn mặc bộ quần áo lúc ở trong rừng, mái tóc rối bù, dính bết bùn đất, và mặc dù trông như đã nằm trên nền rừng suốt một tuần lễ, anh vẫn nhanh nhẹn và điềm tĩnh.

“Một dấu vân tay thì có thể là sự trùng hợp. Nhưng hai dấu vân tay thì không thể. Và nếu chúng đúng là dấu vân tay của Kristine Hartung, vậy thì kết quả cuộc điều tra về sự mất tích của cô bé trước đây có thể là sai lầm.”

“Anh đang nói cái quái gì vậy?”

Tim Jansen đã quay người lại và nhìn Hess với vẻ thận trọng như thể anh ta vừa bị đề nghị giao nộp một tháng lương vậy.

“Jansen, để tôi xử lý việc này.”

Nylander có thể nhận ra tình hình đang diễn biến theo chiều hướng nào, và đây chính là những gì ông ta muốn tránh, nhưng Hess đã cất tiếng trước khi ông ta có thể tiếp tục.

“Tôi cũng không biết nhiều hơn anh. Nhưng thi thể của Kristine Hartung chưa bao giờ được tìm thấy, và các giám định kỹ thuật hình sự mà họ thực hiện hồi đó rõ ràng không đủ để khẳng định chắc chắn rằng cô bé đã chết. Bây giờ lại xuất hiện những dấu vân tay này, và tất cả những gì tôi muốn nói là điều đó khơi lên một số nghi vấn.”

“Không, đó không phải là những gì anh muốn nói, Hess. Anh muốn nói có lẽ chúng tôi đã không làm tốt công việc của mình.”

“Đây không phải là vấn đề cá nhân. Hai người phụ nữ đã bị sát hại, nếu muốn ngăn chặn chuyện này xảy ra lần nữa, chúng ta cần…”

“Tôi không coi đây là vấn đề cá nhân. Và tôi tin chắc ba trăm cảnh sát khác, những người đã góp phần phá án, cũng sẽ không nghĩ như vậy. Nhưng thật nực cười khi bị khiêu khích bởi một người có mặt ở đây chỉ vì anh ta bị tống cổ khỏi La Hay, anh có nghĩ vậy không?”

Một vài đồng nghiệp của Jansen cười thầm. Nhưng Nylander nhìn Hess mà không có biểu cảm gì. Ông ta chỉ để tâm đến những lời Hess nói, và không đoái hoài đến những người còn lại.

“Anh có ý gì khi nói ‘Nếu chúng ta muốn ngăn chặn chuyện này xảy ra lần nữa’?”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.