Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 103

❊ ❊ ❊

Mặt đất giữa cánh cổng đỏ và nhà hàng Peter Lieps Hus ở công viên Hươu Nai được phủ một lớp tuyết mới, và Rosa Hartung quyết định chạy trên con đường trải sỏi thay vì đường nhựa, vì đường nhựa trơn trượt như xà phòng vậy. Khi tới cuối đường, cô liếc nhìn công viên giải trí đang đóng cửa vào thời điểm này trong năm với các trò chơi hoang vắng và đầy vẻ ma quái, rồi cô rẽ phải, hướng về phía một trong những con đường được che chắn bởi những vòm cây, hầu như không bị tuyết chạm đến. Hai chân cô không muốn chạy tiếp nữa, nhưng bầu không khí trong lành và lạnh lẽo, và cô ép mình tiếp tục tiến về phía trước với hy vọng chuyến chạy bộ sẽ giúp cô giũ bỏ tâm trạng chán nản của mình.

Suốt mười ngày liền, cô hầu như không rời khỏi ngôi nhà ở Outer Østerbro. Tất cả sức mạnh mà cô tập hợp được để trở lại Bộ đã rời bỏ cô khi cô hiểu ra rằng hy vọng gặp lại Kristine đã không thành hiện thực. Mọi thứ đều trở nên xám xịt và không còn quan trọng giống như cảm giác của cô trong phần lớn thời gian của mùa đông năm ngoái và mùa xuân vừa rồi. Mặc dù Vogel, Liu và Engells đã rất tử tế, khuyến khích cô trở lại Bộ, nhưng chẳng có tác dụng gì. Cô đã ở lì trong nhà, và bất kể họ nói gì, Rosa biết những ngày làm Bộ trưởng của cô chỉ còn đếm trên đầu ngón tay. Những lời phát biểu trước công chúng của Thủ tướng và Bộ trưởng Bộ Tư pháp đều đầy vẻ quan tâm, nhưng ở “hậu trường”, chắc chắn vị trí của Rosa trong Đảng đã tiêu tùng. Chỉ một thời gian nữa thôi, cô sẽ bị giáng chức, vì tội không nghe lời Thủ tướng hoặc vì bị coi là quá bất ổn, nhưng Rosa chẳng quan tâm.

Tuy nhiên, cô không thể lờ đi nỗi đau buồn của mình, và sáng hôm đó, cô đã đi khám bác sĩ tâm lý, bác sĩ đã khuyên cô dùng lại thuốc chống trầm cảm. Vì thế, cô đã ép mình khoác lên người bộ đồ chạy bộ ngay khi về nhà - việc mà cô vẫn thường làm sau bữa trưa khi cô làm việc ở nhà - nhưng hôm nay cô làm thế chủ yếu là vì cô hy vọng chuyến chạy bộ có thể sản sinh ra đủ lượng [1] để giúp tâm trạng cô tốt hơn một chút, và cho cô sức mạnh để không phải dùng đến thuốc chống trầm cảm.

Đương nhiên, một lý do nữa khiến cô chạy bộ là những người ở công ty dọn nhà đang đến để lấy đồ của Kristine đi. Sau khoảng thời gian vừa rồi, Rosa đã thất vọng đến nỗi nghe theo lời khuyên của bác sĩ tâm lý là vứt bỏ chúng đi mãi mãi; như thế cô sẽ dễ dàng buông bỏ quá khứ hơn. Ông ta nói đó là một hành động mang tính biểu tượng, sẽ giúp cô vượt qua nỗi đau và tiến về phía trước. Vì thế Rosa đã gọi điện cho một công ty vận chuyển và chỉ những món đồ trong phòng ngủ của Kristine cho cô giúp việc: bốn hộp to đựng quần áo và giày, cùng với bàn học và giường của cô bé, nơi Rosa thường ngồi. Cô đã cho cô giúp việc số của một cửa hàng từ thiện trên đường Nordre Frihavnsgade để cô ta gọi điện đến đó và dặn họ rằng sắp có một chiếc xe van chở đồ đạc tới, rồi Rosa rời khỏi nhà và lái xe tới công viên Hươu Nai.

Trên đường đi, cô đã tự hỏi liệu mình có nên gọi điện cho Steen để nói với anh về quyết định này không, nhưng cô không thể đối mặt với điều đó. Họ hầu như không còn nói chuyện với nhau nữa. Người đàn ông đến từ Ban Trọng án đã nói một cách rõ ràng và dứt khoát, nhưng Steen vẫn ôm ấp hy vọng, và điều đó khiến Rosa không thể chịu đựng nổi. Anh đã từ chối ký vào giấy khai tử của Kristine, cho dù chính anh là người đề nghị luật sư gửi nó đến, và mặc dù anh chưa bao giờ nhắc đến chuyện này, nhưng cô biết anh sẽ đi đến từng nhà ở những khu vực mà Kristine có thể đã đi qua trong ngày cô bé biến mất. Chính cộng sự của anh là Bjarke đã cho cô biết điều đó. Anh ta lo lắng kể rằng văn phòng của Steen vẫn ngổn ngang sơ đồ của các hệ thống cống ngầm, các khu dân cư và mạng lưới đường sá, vốn chẳng liên quan gì đến công việc của anh; rồi sáng nào anh cũng lái xe đi mà chẳng nói là đi đâu. Ngày hôm qua, Bjarke đã quyết định đi theo anh, và phát hiện ra anh đi lang thang không ngừng nghỉ qua một khu dân cư gần trung tâm thể thao. Nhưng có lẽ Bjarke đã hối hận khi gọi cú điện thoại ấy, bởi vì Rosa chẳng phản ứng gì ngoài sự cam chịu. Cuộc tìm kiếm của Steen thật vô ích; nhưng anh cũng chẳng biết làm gì khác. Đáng lẽ họ phải nương tựa vào nhau, nghĩ về Gustav, nhưng họ chẳng còn sức lực nữa.

Khi cuối cùng Rosa lại tới chỗ có cánh cổng màu đỏ, cô đã chạy đến mức kiệt sức. Mồ hôi lạnh toát và đem lại cảm giác khó chịu. Hơi thở từ miệng phả ra như khói, và trong một thoáng, cô phải tựa người vào cánh cổng gỗ trước khi quay trở lại chỗ chiếc xe. Trên đường về nhà, khi lái xe qua bức tượng Knud Rasmussen và trạm xăng Arne Jacobsen, cô để ý thấy mây đã bắt đầu tan. Không khí thoáng trong lành, và khi những tia nắng chiếu xuống, lớp tuyết trên mặt đất sáng bừng lên như một tấm thảm pha lê lấp lánh, và cô phải nheo mắt để đỡ bị chói. Khi rẽ ở đường dẫn vào nhà, cô nhận ra hơi thở của mình đã khác với lúc cô rời đi. Nó đã điềm tĩnh hơn một chút - như thể nó xuống tới tận cơ hoành của cô chứ không chỉ bị mắc kẹt ở đâu đó giữa họng và ngực như một cái bồn rửa bị tắc nghẽn. Cô xuống xe, nhìn thấy dấu vết của chiếc xe van trên nền tuyết, và cảm thấy có phần nhẹ nhõm khi họ đã xong việc. Theo thói quen, cô đi vòng ra đằng sau ngôi nhà, tới cửa phòng chứa đồ. Cô luôn vào nhà bằng đường này mỗi khi đi chạy bộ về để không tha lôi bùn đất vào tiền sảnh. Cô chẳng buồn duỗi tay duỗi chân: tất cả những gì cô muốn làm bây giờ là đi vào trong nhà và thả phịch người xuống sofa trước khi bị lấn át bởi cái ý nghĩ rằng đồ đạc của Kristine đã bị đem đi mãi mãi. Lớp tuyết mới vẫn còn nguyên vẹn kêu lạo xạo dưới chân cô, nhưng khi đi vòng qua góc của hàng hiên sau nhà, cô bỗng dừng khựng lại.

Ai đã để lại thứ gì đó trên tấm thảm chùi chân ở trước cửa, nhưng lúc đầu cô không thể nhận ra nó là gì. Khi bước lại gần hơn, cô thấy đó là một vòng hoa tinh xảo hoặc một vật trang trí nào đó, và tâm trí cô lập tức nghĩ đến Giáng sinh và Mùa vọng, có lẽ là vì tuyết. Mãi đến khi cúi xuống để nhặt nó lên, cô mới nhận ra nó được làm từ những con búp bê người hạt dẻ. Chúng được sắp xếp như một vòng hoa, nắm tay nhau để tạo thành một vòng tròn.

Rosa ngần ngại và thận trọng liếc nhìn quanh. Chẳng có ai trong tầm mắt. Mọi thứ trong vườn, bao gồm cả cây dẻ cổ thụ, đều được bao phủ trong lớp tuyết mới tinh khôi, và dấu chân duy nhất là dấu chân của chính cô. Cô nhìn lại vòng tròn người hạt dẻ, thận trọng nhặt nó lên và đi vào trong nhà. Cô đã bị hỏi về những con búp bê người hạt dẻ và tầm quan trọng của chúng quá nhiều lần đến nỗi chẳng thể đếm xuể, và cô không thể liên tưởng đến thứ gì khác ngoài những con búp bê mà Kristine và Mathilde đã cần mẫn làm ở bàn ăn nhà họ mỗi năm. Nhưng khi cô chạy lên tầng hai để gọi người giúp việc - chân vẫn còn đi đôi giày chạy bộ ướt sũng - cô có cảm giác hoàn toàn khác biệt và thấy khó chịu hơn rất nhiều, theo một cách mà cô không tài nào cắt nghĩa nổi.

Rosa tìm thấy cô giúp việc trong căn phòng trống của Kristine, đang hút bụi tấm thảm từng là nơi đặt những cái hộp và những món đồ nội thất. Cô gái giật mình ngước nhìn lên khi Rosa tắt máy hút bụi và chìa cho cô ta xem vòng tròn người hạt dẻ.

“Alice, ai đã để thứ này ở bên ngoài vậy? Sao nó lại có ở đó nhỉ?”

Nhưng cô giúp việc chẳng biết gì cả. Cô ta chưa từng nhìn thấy nó, cũng không biết nó được đặt bên ngoài cửa phòng chứa đồ từ khi nào hay ai có thể đã đặt nó ở đó.

“Alice, chuyện này quan trọng đấy!”

Rosa lặp lại các câu hỏi, khăng khăng rằng cô gái đang hoang mang kia hẳn là đã nhìn thấy gì đó, nhưng ngoài những người đàn ông của công ty vận chuyển, cô ta chẳng thấy ai cả từ khi Rosa ra ngoài. Chỉ đến khi thấy những giọt lệ dâng lên trong mắt người giúp việc, Rosa mới nhận ra cô đã bắt đầu quát tháo vì nóng lòng muốn nghe những câu trả lời mà cô gái tội nghiệp kia không thể đáp ứng.

“Alice, tôi xin lỗi. Tôi rất xin lỗi…”

“Tôi có thể gọi cảnh sát. Bà có muốn tôi gọi cảnh sát không?”

Rosa nhìn vào vòng tròn người hạt dẻ mà cô đã đặt xuống sàn nhà để choàng hai tay quanh người cô giúp việc vẫn đang sụt sịt. Nó được làm từ năm con búp bê người hạt dẻ được buộc vào nhau bằng dây thép. Trông chúng giống những con búp bê mà cảnh sát đã cho cô xem, nhưng bây giờ Rosa mới nhận thấy hai con trong số chúng cao hơn ba con còn lại. Như thể những con búp bê cao ấy là cha mẹ. Những con búp bê hạt dẻ cha mẹ đang nắm tay những con búp bê hạt dẻ con, như một gia đình đang nhảy múa theo một vòng tròn.

Ký ức chợt lóe lên trong tâm trí Rosa. Cô nhận ra vòng tròn người hạt dẻ này, và lập tức hiểu ra tại sao nó lại được đặt bên ngoài cửa nhà cô trong số biết bao nhiêu cánh cửa, để cô chứ không phải bất kỳ người nào khác sẽ tìm thấy nó. Cô nhớ cô đã nhìn thấy nó lần đầu tiên ở đâu và ai đã đưa nó cho cô, và tại sao. Tất cả đã rõ ràng, nhưng lý trí của cô vẫn cố nói với cô rằng không thể như thế được. Đó không thể là lý do. Đã quá lâu rồi.

“Tôi sẽ gọi cảnh sát ngay, bà Rosa. Tốt hơn hết là nên gọi cảnh sát.”

“Không! Đừng gọi cảnh sát. Tôi không sao hết.”

Rosa buông Alice ra. Khi cô chạy xuống chỗ chiếc xe của mình và lái đi, cô có cảm giác ai đó đang dõi theo; người đó đã dõi theo cô từ rất lâu rồi.

❀ ❀ ❀

[1] Một chất dẫn truyền thần kinh trong não bộ có tác dụng tạo cảm xúc tích cực, cải thiện tâm trạng giảm đau…

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.