Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 48

❊ ❊ ❊

Tiếng khóc của hai cô bé ở tầng trên vang khắp mọi ngóc ngách của ngôi nhà rộng lớn. Nó vọng vào cả trong bếp, nơi Erik Sejer-Lassen đang ngồi ở cái bàn đồ sộ được làm từ gỗ Trung Quốc, vẫn mặc bộ com lê như lúc bàn tay của Laura Kjær được tìm thấy ở văn phòng anh ta ngày hôm qua. Hess đang ngồi bên cạnh anh ta. Anh thấy rõ rằng người đàn ông này thậm chí còn chưa hề đi ngủ. Đôi mắt anh ta vằn tia máu, sưng vù, áo sơ-mi lem luốc, nhàu nhĩ. Sàn nhà vương vãi đồ chơi, và cái bếp đằng sau anh ta chất chồng xoong chảo bẩn. Hess có thể thấy Thulin đang cố nhìn vào mắt anh ta từ ghế của cô ở phía bên kia bàn, nhưng không được.

“Xin hãy nhìn vào bức ảnh một lần nữa. Anh có chắc vợ anh không biết người phụ nữ này không?”

Sejer-Lassen nhìn xuống bức ảnh của Laura Kjær, nhưng đôi mắt anh ta thất thần.

“Còn bà ấy thì sao? Bộ trưởng Bộ Công tác Xã hội, Rosa Hartung. Vợ anh có biết hay nói chuyện về bà ấy không hay hai người đã bao giờ gặp bà ấy chưa, hay…”

Nhưng Sejer-Lassen thẫn thờ lắc đầu trước bức ảnh của Rosa Hartung mà Thulin đã đẩy ngang qua mặt bàn. Hess có thể thấy cô đang cố kìm nén sự giận dữ, và anh hiểu được tâm trạng của cô. Đây là lần thứ hai trong vòng một tuần cô phải ngồi đối mặt với một người đàn ông góa vợ có vẻ hoàn toàn ngây ngốc trước những câu hỏi của cô.

“Anh Sejer-Lassen, chúng tôi cần sự giúp đỡ của anh. Anh phải nghĩ ra được điều gì đó chứ. Cô ấy có kẻ thù nào không, có ai đó mà cô ấy sợ, hoặc…”

“Nhưng tôi không biết gì cả. Cô ấy không có bất cứ kẻ thù nào. Cô ấy chỉ quan tâm đến ngôi nhà này và lũ trẻ…”

Thulin hít sâu một hơi và tiếp tục đặt ra các câu hỏi, nhưng Hess cảm nhận được rằng Sejer-Lassen đang nói thật. Anh cố gắng lờ đi tiếng khóc của hai đứa trẻ và hối hận vì đã không nói với Nylander rằng đây không phải là việc của anh khi có cơ hội làm thế ở Sở Cảnh sát vào sáng nay. Nhưng bây giờ không còn đường quay lại nữa: sáng hôm đó anh đã thức dậy sau giấc ngủ ba tiếng với hình ảnh những con búp bê người hạt dẻ và những bàn tay bị cắt cụt in đậm trong võng mạc. Lát sau, người phụ trách trông nom tòa nhà xuất hiện, quở trách anh vì đã để các dụng cụ sơn và máy đánh bóng sàn nhà ở giữa lối đi, nhưng Hess không có thời gian để dọn dẹp chúng. Trên đường tới Sở Cảnh sát, anh đã gọi điện đến La Hay và cố hết sức xin lỗi vì bỏ lỡ cuộc họp qua điện thoại với Freimann vào chiều hôm qua. Anh đã quên khuấy vụ đó. Sự lạnh lùng của cô thư ký thật rõ rệt. Hess chẳng buồn cố gắng giải thích lý do cho sơ suất của mình nữa, thay vào đó, anh vội vội vàng vàng len lỏi qua đám đông chen chúc trong giờ cao điểm buổi sáng ở ga tàu để có thời gian xem xét kĩ hơn các bức ảnh chụp thi thể Anne Sejer-Lassen. Anh đã quyết định từ trước rằng anh sẽ ngừng lo lắng nếu có thể tìm thấy những vết cắt ở đâu đó ngoài cổ tay của cô ta. Nếu có vài dấu vết rõ rệt của dụng cụ được sử dụng để cắt hai bàn tay Anne Sejer-Lassen ở những chỗ khác, vậy thì có lẽ chẳng có lý do gì để đeo đuổi cái ý nghĩ bệnh hoạn đã bám lấy anh từ lúc anh thức dậy. Nhưng không có dấu hiệu nào cho thấy hung thủ đã cố cắt bất cứ bộ phận nào khác của Anne Sejer-Lassen. Hess thậm chí đã gọi điện đến văn phòng của chuyên viên khám nghiệm tử thi để xác nhận chắc chắn trong cả hai vụ án mạng dụng cụ ấy chỉ được sử dụng để cắt bàn tay, điều này đã khẳng định cho những gì Hess đang lo sợ và khiến anh cực kỳ bất an. Anh không biết liệu anh có đúng không khi đoán rằng sẽ còn có thêm nạn nhân, nhưng sự lo lắng trong anh càng lúc càng lớn dần. Nếu được, anh sẽ muốn tạm ngừng quan tâm đến vụ này và vùi mình vào vụ Kristine Hartung trước khi rẽ sang một hướng đi mới, nhưng Nylander đã ra lệnh cho anh và Thulin tới nhà của vợ chồng Sejer-Lassen để tiếp tục điều tra, và họ vẫn chưa có tiến triển gì.

Họ đã dành hai tiếng đồng hồ để lục soát tòa biệt thự và khuôn viên của nó. Đầu tiên, họ phát hiện các camera giám sát hướng về phía khu rừng ở phía bắc của ngôi nhà đã bị vô hiệu hóa. Từ khoảnh khắc Anne Sejer-Lassen trở về nhà sau chuyến chạy bộ và tắt chuông báo động, bất cứ ai cũng có thể trèo qua hàng rào và đột nhập vào trong nhà mà không bị phát hiện. Hàng xóm chẳng ai nhìn thấy gì, điều này hoàn toàn đáng tin, vì những ngôi nhà xa hoa dọc theo con đường này đều cách nhau xa đến mức các nhân viên môi giới bất động sản có thể đường hoàng miêu tả chúng là “biệt lập” mà chẳng cần phải phóng đại như thường thấy.

Trong lúc Genz và các giám định viên kỹ thuật hình sự tập trung vào việc rà soát khu vườn, phòng khách và tiền sảnh để tìm các bằng chứng tiềm năng, Thulin và Hess đã lên gác để kiểm tra các phòng ngủ, ngăn kéo và tủ quần áo, hy vọng lượm lặt được chút thông tin về cuộc sống của Anne Sejer-Lassen. Trên tầng hai có chín phòng, nếu tính cả phòng spa và phòng để quần áo. Hess không phải là chuyên gia sành sỏi về những món đồ xa xỉ, nhưng chỉ riêng chiếc ti vi hiệu Bang & Olufsen trong phòng ngủ cũng có vẻ tương đương với khoản tiền đặt cọc cho một vài căn hộ ở khu Odin. Căn phòng trang nhã không có rèm hay mành chớp che chắn những ô cửa sổ dài tráng lệ, khi đứng trong này, anh không thể ngừng băn khoăn liệu hung thủ có từng sử dụng chúng để theo dõi Anne Sejer-Lassen và thói quen buổi tối của cô từ khu vườn lờ mờ tối, nơi cơn mưa lại đang trút xuống hay không.

Trong những căn phòng khác trên tầng hai, nội thất và đồ đạc cũng được lựa chọn cẩn thận. Phòng để quần áo của Anne Sejer-Lassen được sắp xếp gọn gàng với những dãy giày cao gót, váy vóc và những chiếc quần mới được là phẳng phiu treo trên những cái mắc bằng gỗ giống hệt nhau, trong khi tất và đồ lót của cô ta được cất trong những ngăn kéo sạch không tì vết. Phòng tắm trong phòng ngủ giống như trong một khách sạn năm sao với hai bồn rửa, một bồn tắm chìm lớn lát đá Italy, một phòng spa và phòng tắm hơi riêng. Trong khi đó, phòng của bọn trẻ có những bức tranh tường lớn sặc sỡ sắc màu về những loài động vật trong rừng của [1] bao quanh hai chiếc giường nhỏ, trên trần là một bầu trời lấp lánh với các hành tinh và các đặc điểm một tên lửa vũ trụ.

Nhưng cho dù đã lục soát mọi ngóc ngách, họ chẳng tìm được thứ gì có thể giải thích tại sao lại có người tấn công bất ngờ Anne Sejer-Lassen trong nhà của cô ta, đuổi theo cô ta vào trong rừng và cưa đứt cả hai bàn tay của cô ta.

Thay vào đó, họ tập trung vào việc thẩm vấn Erik Sejer-Lassen. Anh ta đã kể cho họ nghe chuyện anh ta và Anne gặp nhau ở trường Trung học Ordrup như thế nào. Ngay khi hai người họ tốt nghiệp Trường Kinh doanh Copenhagen, họ đã kỷ niệm sự kiện đó bằng việc kết hôn với nhau, rồi bắt đầu một chuyến du lịch vòng quanh thế giới trước khi an cư, đầu tiên là ở New Zealand và sau đó là Singapore. Erik đã có vài vụ đầu tư may mắn vào một số công ty công nghệ sinh học, trong khi mong ước lớn nhất của Anne là có con và một gia đình riêng. Họ có hai cô con gái, và khi cô con gái lớn của họ đến tuổi đi học, họ đã trở về quê nhà Đan Mạch. Lúc đầu, họ thuê nhà trong một khu mới xây ở Islands Brygge và sống ở đó cho đến khi mua được ngôi nhà ở Klampenborg, gần nơi Erik đã lớn lên. Hess có ấn tượng rằng tiêu chuẩn sống của gia đình này phụ thuộc vào thu nhập của Erik, và mặc dù vài năm trước Anne đã học thiết kế nội thất nhưng dường như cô chỉ hãnh diện với vai trò làm mẹ, chăm sóc nhà cửa và tổ chức những cuộc tụ tập với các nhóm bạn bè của họ, mà phần lớn trong số đó là bạn của Erik. Một thanh tra cũng đã được phái đến Helsinger, nơi mẹ của Anne Sejer-Lassen sinh sống, qua lời tóm tắt của cô ấy về cuộc trò chuyện giữa họ, Hess được biết rằng Anne Sejer-Lassen đã lớn lên trong cảnh nghèo khó, sớm mồ côi cha, và từ nhỏ đến lớn chỉ quan tâm đến chuyện xây dựng gia đình. Mẹ cô nghẹn ngào kể rằng bà không được gặp con gái và các cháu nhiều như bà mong muốn sau khi họ trở về từ châu Á, vì Erik không thích bà. Cả anh ta lẫn Anne đều chưa từng nói thế, nhưng thường thì bà chỉ gặp con gái và các cháu ngoại lúc Erik đi làm, hoặc vào những dịp hiếm hoi con gái bà lái xe chở lũ trẻ đến thăm. Bà có ấn tượng rằng cán cân quyền lực giữa Anne và Erik quá chênh lệch, nhưng Anne luôn bênh vực chồng mình và không chịu bỏ anh ta; mẹ cô hiểu rõ rằng bà cần giữ kín ý kiến đó trong lòng nếu bà muốn tiếp tục gặp con gái. Nhưng sau những sự kiện của ngày hôm qua, bà sẽ chẳng bao giờ còn được gặp cô nữa rồi.

Chiếc đồng hồ kỹ thuật số trên một trong hai cái bếp lò hiệu Smeg to kềnh càng ở bếp đã nhảy thêm một phút, và Hess ép mình lắng nghe những câu hỏi của Thulin thay vì tiếng khóc nheo nhéo trên lầu.

“Nhưng vợ anh đã sắp xếp hành lý tư trang vào trong một cái túi. Cô ấy đang trên đường đi ra cửa, và trước đó cô ấy đã nói với người giúp việc rằng cô ấy sẽ tự đi đón bọn trẻ, vậy cô ấy đang đi đâu?”

“Tôi đã nói với cô rồi. Cô ấy đang định đi thăm mẹ cô ấy. Họ định lại đó qua đêm.”

“Nhìn không có vẻ giống như vậy. Cô ấy đã nhét vào trong túi hộ chiếu của ba mẹ con và số quần áo đủ cho hơn một tuần, vậy cô ấy định đi đâu? Tại sao cô ấy lại muốn bỏ đi?”

“Cô ấy không muốn bỏ đi.”

“Tôi nghĩ là có đấy, và người ta sẽ không bỏ đi như thế nếu không có lý do chính đáng. Vì vậy, hoặc là anh nói với tôi lý do là gì, hoặc là tôi sẽ xin lệnh khám xét để kiểm tra điện thoại và dữ liệu Internet của anh để xem liệu tôi có thể tìm ra câu trả lời hay không.”

Erik Sejer-Lassen trông như đang mất hết kiên nhẫn.

“Mối quan hệ của vợ chồng tôi rất tốt. Nhưng chúng tôi, hay đúng hơn là tôi, cũng có một số vấn đề.”

“Vấn đề kiểu gì?”

“Tôi có những mối quan hệ ngoài luồng. Chỉ toàn là qua đường thôi. Nhưng… Có lẽ cô ấy đã phát hiện ra.”

“Anh nói là quan hệ ngoài luồng. Với ai?”

“Nhiều người khác nhau.”

“Là ai, quan hệ như thế nào? Phụ nữ hay đàn ông?”

“Phụ nữ. Toàn là ngẫu hứng. Chỉ là những người tôi gặp ở đâu đó hoặc nhắn tin qua mạng. Chẳng có gì sâu sắc.”

“Tại sao anh lại làm vậy?”

Sejer-Lassen ngập ngừng.

“Tôi không biết. Thi thoảng cuộc sống không diễn ra như chúng ta mong muốn.”

“Ý anh là gì?”

Sejer-Lassen nhìn xa xăm. Hess hoàn toàn đồng ý với câu nói cuối cùng của anh ta, nhưng anh vẫn không thể ngừng tự hỏi một người như Sejer-Lassen thì còn mong muốn điều gì trong đời hơn vợ đẹp con khôn và một ngôi nhà trị giá hơn [2].

“Vợ anh có thể phát hiện ra chuyện này khi nào và bằng cách nào?” Thulin tiếp tục với vẻ gắt gỏng.

“Tôi không biết, nhưng cô đã hỏi liệu…”

“Anh Sejer-Lassen, chúng tôi đã kiểm tra điện thoại, email và các tài khoản mạng xã hội của vợ anh. Nếu cô ấy phát hiện ra điều mà anh vừa kể với chúng tôi, hẳn là cô ấy đã nói chuyện với ai đó về sự phản bội của anh. Hoặc là anh, hoặc là mẹ cô ấy hoặc một người bạn, nhưng cô ấy không nhắc gì đến chuyện đó cả.”

“Chà…”

“Vậy thì, có lẽ đó không phải là lý do khiến cô ấy bỏ đi. Giờ thì tôi sẽ hỏi lại anh lần nữa: Tại sao vợ anh lại muốn bỏ anh? Tại sao cô ấy lại gói ghém đồ đạc vào trong một cái túi và…”

“Tôi không biết! Cô đã hỏi tôi lý do, và đó là lý do duy nhất tôi có thể nghĩ đến, mẹ kiếp!”

Trong một thoáng Hess cảm thấy cơn thịnh nộ bùng phát của Erik Sejer-Lassen có vẻ là một sự phản ứng thái quá. Tuy nhiên, có lẽ người đàn ông này không còn giữ được bình tĩnh. Họ đã trải qua một ngày dài, và Hess thấy không có lý do gì để tiếp tục cuộc thẩm vấn, vì thế anh xen ngang. “Cảm ơn, chúng tôi sẽ dừng cuộc thẩm vấn tại đây. Nếu anh nghĩ ra bất cứ điều gì khác, hãy cho chúng tôi biết ngay lập tức nhé!”

Sejer-Lassen gật đầu vẻ biết ơn, và mặc dù Hess đã quay lưng đi để tìm áo khoác, anh vẫn có thể nhận ra Thulin không hài lòng vì sự can thiệp này. May mắn thay, một giọng nói cất lên chặn đứng bất cứ lời phản đối nào.

“Tôi có thể dẫn hai cô bé ra ngoài mua kem không?”

Cô giúp việc đã dẫn hai cô con gái của Sejer-Lassen xuống cầu thang, cả hai cô bé đều đang mặc trang phục dạo chơi. Hess và Thulin đã thẩm vấn cô gái này. Cô ta đã không gặp Anne từ sáng hôm qua. Vào trưa hôm đó, cô ta ăn trưa ở Nhà thờ Hội thánh tin lành độc lập dành cho người Philippines và đến buổi chiều thì nhận được một cuộc gọi từ Anne bảo rằng Anne sẽ tự đi đón bọn trẻ. Rõ ràng cô ta rất kính trọng gia đình Sejer-Lassen và đặc biệt là cảnh sát, và Hess đoán giấy phép cư trú của cô ta không hợp lệ lắm. Một tay cô ta bế bé út, tay kia nắm tay bé lớn. Mắt hai đứa trẻ đỏ hoe, mặt lấm lem vệt nước mắt, và Erik Sejer-Lassen đứng dậy, đi về phía họ.

“Ừ. Ý hay đấy, Judith. Cảm ơn cô.”

Sejer-Lassen vuốt tóc một trong hai cô con gái và nở nụ cười gượng gạo với cô bé còn lại, trong lúc cả bốn người đi về phía hành lang bên ngoài nhà bếp.

“Khi nào tôi thẩm vấn xong thì chính tôi sẽ tự mình nói thế.”

Thulin đã bước tới chỗ Hess, đứng ở một vị trí mà anh không thể né tránh đôi mắt nâu của cô.

“Nghe này, chúng ta đang ở cùng người đàn ông này vào chiều hôm qua khi Anne Sejer-Lassen bị tấn công, vì thế anh ta không thể nào là hung thủ.”

“Chúng ta đang tìm kiếm một điểm chung giữa hai vụ án. Một nạn nhân đã đổi ổ khóa, nạn nhân còn lại đang cố bỏ đi…”

“Tôi không tìm kiếm điểm chung. Tôi tìm kiếm một kẻ giết người.”

Hess cố gắng đi vào trong phòng khách để nghe báo cáo của các giám định viên kỹ thuật hình sự, nhưng Thulin chắn đường anh.

“Hãy giải quyết vấn đề này ngay bây giờ. Anh có khúc mắc gì với chuyện này à? Chuyện hai người chúng ta làm việc với nhau, cộng tác với nhau ấy?”

“Không, tôi không có khúc mắc gì cả. Nhưng hãy phân chia công việc rõ ràng để chúng ta không rơi vào một cuộc giằng co như hai kẻ ngốc.”

“Tôi có đang làm phiền hai người không?”

Cánh cửa trượt màu kem dẫn ra hành lang mở ra, và Genz xuất hiện trong bộ đồ màu trắng nhìn như bộ đồ của nhà du hành vũ trụ, trong tay anh ta cầm một cái vali.

“Chúng tôi đang gói ghém mọi thứ. Tôi không muốn làm bất kỳ ai thất vọng trước khi có kết quả giám định, nhưng nhìn bề ngoài, có vẻ như vụ này cũng chẳng có nhiều manh mối hơn vụ Laura Kjær. Điều đáng chú ý nhất là những vết máu trong những khe nứt trên sàn hành lang. Nhưng chúng đã cũ và không khớp với nhóm máu của Anne Sejer-Lassen, vì thế tôi cho rằng chúng không liên quan đến vụ án.”

Trên sàn hành lang đằng sau Genz, họ có thể nhìn thấy các dấu vết của luminol đang phát ra ánh sáng màu xanh lá cây dưới ánh lân quang trong khi một giám định viên kỹ thuật hình sự cầm máy ảnh chụp lia lịa.

“Tại sao trên sàn hành lang lại có những vết máu cũ?”

Thulin hỏi Sejer-Lassen khi anh ta trở lại từ hành lang nhà bếp và bắt đầu thu dọn các món đồ chơi với vẻ thẫn thờ.

“Nếu là vết máu bên cạnh cầu thang thì có thể là của Sofia, con gái lớn nhà chúng tôi. Vài tháng trước, con bé đã bị ngã gãy mũi và xương đòn, phải nằm viện một thời gian.”

“Có thể là thế. Mà này, Hess, mọi người trong Viện tôi gửi lời chào đến anh và cảm ơn vì con lợn đấy.”

Genz quay trở lại với những “nhà du hành vũ trụ” mặc đồ màu trắng khác và đóng cánh cửa trượt lại sau lưng. Một ý nghĩ chợt nảy ra với Hess, và anh nhìn Erik Sejer-Lassen với sự hứng thú mới, nhưng Thulin đã nhanh miệng hơn anh.

“Sofia đã từng nằm ở viện nào?”

“Rigshospital. Chỉ vài ngày thôi.”

“Khoa nào ở Rigshospital?”

Lần này người hỏi là Hess, Sejer-Lassen hoang mang thấy rõ khi cả hai thanh tra đột nhiên tỏ vẻ quan tâm đến vấn đề này, anh ta ngừng lại giữa phòng, trên tay cầm một chiếc xe đạp ba bánh.

“Khoa Nhi, tôi nghĩ vậy. Nhưng người lo liệu mọi chuyện và đến bệnh viện chủ yếu là Anne. Sao thế?”

Cả hai thanh tra đều không trả lời. Thulin sải bước ra ngoài cửa chính, còn Hess biết lần này cô cũng sẽ không để cho anh lái xe.

❀ ❀ ❀

[1] Hans Scherfig (1905 - 1979): nhà văn, họa sĩ người Đan Mạch.

[2] Tương đương khoảng 5 triệu đô la Mỹ (thời giá tháng 7.2022) (Caruri).

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.